Bầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ…
Chương 3: 3: Chuyện Gì Thế Này
Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Lâm Hữu Triết không đáp lời, mà kéo thẳng Lâm Thiên Hàng ra khỏi xe, rồi giẫm mạnh lên người hắn.Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc!Ba lần giẫm đạp liên tiếp!Một cú giẫm lên bàn tay vừa chạm vào người phụ nữ.Một cú giẫm lên mồm miệng dơ dáy bấn thỉu.Một cú giẫm vào chỗ hiểm, nơi khởi nguồn cho tội ác của Lâm Thiên Hàng, hoàn toàn tước bỏ tư cách làm đàn ông của hắn!Trên măt đất.Người Lâm Thiên Hàng be bét máu, nằm sõng soài trên mặt đất như một con chó chết.Lâm Hữu Triết im lặng, nhìn chằm chằm vào cô gái đã đầm đìa nước mắt ở trong xe.“Hạ Vũ…”Anh vừa gọi tên cô gái, trên mặt lập tức in hằn một cái tát đau điếng.Không đợi anh lên tiếng giải thích, Sở Hạ Vũ đã lao vào lồng ngực anh, òa khóc nức nở.“Hu hu hu, tên khốn, đồ khốn nạn nhà anh!”“Đã hẹn hai năm sẽ trở về, nhưng anh lại bắt em đợi suốt tám năm, sau đó lại nhận được tin anh đã chết”.“Anh có biết khoảng thời gian này em buồn đến mức nào không?”“Biết bao nhiêu lời bàn tán sắp làm em phát điên, suýt chút nữa em đã đi cùng anh, nếu không phải bị người khác ngăn cản thì bây giờ anh không được nhìn thấy em nữa đâu!”“Lảm Hữu Triết, anh là tênkhốn, sao anh lại đối xử như vậy với em, sao anh lại làm như vậy… hu hu hu”.Không có chỗ trút bỏ nỗi ấm ức, Sở Hạ Vũ cắn vào bả vai Lâm Hữu Triết khiến anh trầy da sứt thịt.Lâm Hữu Triết không hề chống cự, mà âu yếm nhìn cô gái trong lồng ngực.Tám năm nay, em phải chịu khổ rồi.Bây giờ anh đã trở lại, dù trước kia em phải chịu những ấm ức như thế nào, anh đều sẽ trá lại gấp nghìn lần!___________Trước hết sẽ bắt đầu từ thằng ranh này!Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc bén.Lâm Hữu Triết ôm lấy sở Hạ Vũ bằng một tay.Trong tiếng hét kinh hãi của cô gái, anh nắm mắt cá chân của Lâm Thiên Hàng bằng tay trái, sau đó đi về phía nhà họ Lâm hệt như đang kéo một túi rác.Những người đi đường nhìn thấy cảnh này đều nhao nhao chỉ trỏ.“Chuyện gì thế này? Người bị kéo trên mặt đất hình như là cậu hai nhà họ Lâm, Lâm Thiên Hàng!”‘Trời ơi, người này là ai, cũng can đảm quá rồi nhỉ? Cô gái mà anh ta đang ôm trong lồng ngực chẳng phải là cô ba nhà họ Sở sao?”“Dù thế nào thì hôm nay tên này cũng chết chắc rồi.Bây giờ nhà họ Lâm đang tiếp đãi khách quý, nghe nói là người bên quân đội…”Lâm Hữu Triết bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán.Anh bước nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã đứng trước biệt thự nhà họ Lâm.“Hữu Triết, anh thả em xuống đi…”Hai má sở Hạ Vũ đỏ bừng, nói nhỏ trên vai anh.Chương 3: Chuyện gì thế này?Lâm Hữu Triết không đáp lời, mà kéo thẳng Lâm Thiên Hàng ra khỏi xe, rồi giẫm mạnh lên người hắn.Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc!Ba lần giẫm đạp liên tiếp!Một cú giẫm lên bàn tay vừa chạm vào người phụ nữ.Một cú giẫm lên mồm miệng dơ dáy bấn thỉu.Một cú giẫm vào chỗ hiểm, nơi khởi nguồn cho tội ác của Lâm Thiên Hàng, hoàn toàn tước bỏ tư cách làm đàn ông của hắn!Trên măt đất.Người Lâm Thiên Hàng be bét máu, nằm sõng soài trên mặt đất như một con chó chết.Lâm Hữu Triết im lặng, nhìn chằm chằm vào cô gái đã đầm đìa nước mắt ở trong xe.“Hạ Vũ…”Anh vừa gọi tên cô gái, trên mặt lập tức in hằn một cái tát đau điếng.Không đợi anh lên tiếng giải thích, Sở Hạ Vũ đã lao vào lồng ngực anh, òa khóc nức nở.“Hu hu hu, tên khốn, đồ khốn nạn nhà anh!”“Đã hẹn hai năm sẽ trở về, nhưng anh lại bắt em đợi suốt tám năm, sau đó lại nhận được tin anh đã chết”.“Anh có biết khoảng thời gian này em buồn đến mức nào không?”“Biết bao nhiêu lời bàn tán sắp làm em phát điên, suýt chút nữa em đã đi cùng anh, nếu không phải bị người khác ngăn cản thì bây giờ anh không được nhìn thấy em nữa đâu!”“Lảm Hữu Triết, anh là tênkhốn, sao anh lại đối xử như vậy với em, sao anh lại làm như vậy… hu hu hu”.Không có chỗ trút bỏ nỗi ấm ức, Sở Hạ Vũ cắn vào bả vai Lâm Hữu Triết khiến anh trầy da sứt thịt.Lâm Hữu Triết không hề chống cự, mà âu yếm nhìn cô gái trong lồng ngực.Tám năm nay, em phải chịu khổ rồi.Bây giờ anh đã trở lại, dù trước kia em phải chịu những ấm ức như thế nào, anh đều sẽ trá lại gấp nghìn lần!___________Trước hết sẽ bắt đầu từ thằng ranh này!Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc bén.Lâm Hữu Triết ôm lấy sở Hạ Vũ bằng một tay.Trong tiếng hét kinh hãi của cô gái, anh nắm mắt cá chân của Lâm Thiên Hàng bằng tay trái, sau đó đi về phía nhà họ Lâm hệt như đang kéo một túi rác.Những người đi đường nhìn thấy cảnh này đều nhao nhao chỉ trỏ.“Chuyện gì thế này? Người bị kéo trên mặt đất hình như là cậu hai nhà họ Lâm, Lâm Thiên Hàng!”‘Trời ơi, người này là ai, cũng can đảm quá rồi nhỉ? Cô gái mà anh ta đang ôm trong lồng ngực chẳng phải là cô ba nhà họ Sở sao?”“Dù thế nào thì hôm nay tên này cũng chết chắc rồi.Bây giờ nhà họ Lâm đang tiếp đãi khách quý, nghe nói là người bên quân đội…”Lâm Hữu Triết bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán.Anh bước nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã đứng trước biệt thự nhà họ Lâm.“Hữu Triết, anh thả em xuống đi…”Hai má sở Hạ Vũ đỏ bừng, nói nhỏ trên vai anh..
Lâm Hữu Triết không đáp lời, mà kéo thẳng Lâm Thiên Hàng ra khỏi xe, rồi giẫm mạnh lên người hắn.
Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc!
Ba lần giẫm đạp liên tiếp!
Một cú giẫm lên bàn tay vừa chạm vào người phụ nữ.
Một cú giẫm lên mồm miệng dơ dáy bấn thỉu.
Một cú giẫm vào chỗ hiểm, nơi khởi nguồn cho tội ác của Lâm Thiên Hàng, hoàn toàn tước bỏ tư cách làm đàn ông của hắn!
Trên măt đất.
Người Lâm Thiên Hàng be bét máu, nằm sõng soài trên mặt đất như một con chó chết.
Lâm Hữu Triết im lặng, nhìn chằm chằm vào cô gái đã đầm đìa nước mắt ở trong xe.
“Hạ Vũ…”
Anh vừa gọi tên cô gái, trên mặt lập tức in hằn một cái tát đau điếng.
Không đợi anh lên tiếng giải thích, Sở Hạ Vũ đã lao vào lồng ngực anh, òa khóc nức nở.
“Hu hu hu, tên khốn, đồ khốn nạn nhà anh!”
“Đã hẹn hai năm sẽ trở về, nhưng anh lại bắt em đợi suốt tám năm, sau đó lại nhận được tin anh đã chết”.
“Anh có biết khoảng thời gian này em buồn đến mức nào không?”
“Biết bao nhiêu lời bàn tán sắp làm em phát điên, suýt chút nữa em đã đi cùng anh, nếu không phải bị người khác ngăn cản thì bây giờ anh không được nhìn thấy em nữa đâu!”
“Lảm Hữu Triết, anh là tên
khốn, sao anh lại đối xử như vậy với em, sao anh lại làm như vậy… hu hu hu”.
Không có chỗ trút bỏ nỗi ấm ức, Sở Hạ Vũ cắn vào bả vai Lâm Hữu Triết khiến anh trầy da sứt thịt.
Lâm Hữu Triết không hề chống cự, mà âu yếm nhìn cô gái trong lồng ngực.
Tám năm nay, em phải chịu khổ rồi.
Bây giờ anh đã trở lại, dù trước kia em phải chịu những ấm ức như thế nào, anh đều sẽ trá lại gấp nghìn lần!___________
Trước hết sẽ bắt đầu từ thằng ranh này!
Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc bén.
Lâm Hữu Triết ôm lấy sở Hạ Vũ bằng một tay.
Trong tiếng hét kinh hãi của cô gái, anh nắm mắt cá chân của Lâm Thiên Hàng bằng tay trái, sau đó đi về phía nhà họ Lâm hệt như đang kéo một túi rác.
Những người đi đường nhìn thấy cảnh này đều nhao nhao chỉ trỏ.
“Chuyện gì thế này? Người bị kéo trên mặt đất hình như là cậu hai nhà họ Lâm, Lâm Thiên Hàng!”
‘Trời ơi, người này là ai, cũng can đảm quá rồi nhỉ? Cô gái mà anh ta đang ôm trong lồng ngực chẳng phải là cô ba nhà họ Sở sao?”
“Dù thế nào thì hôm nay tên này cũng chết chắc rồi.
Bây giờ nhà họ Lâm đang tiếp đãi khách quý, nghe nói là người bên quân đội…”
Lâm Hữu Triết bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán.
Anh bước nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã đứng trước biệt thự nhà họ Lâm.
“Hữu Triết, anh thả em xuống đi…”
Hai má sở Hạ Vũ đỏ bừng, nói nhỏ trên vai anh.
Chương 3: Chuyện gì thế này?
Lâm Hữu Triết không đáp lời, mà kéo thẳng Lâm Thiên Hàng ra khỏi xe, rồi giẫm mạnh lên người hắn.
Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc!
Ba lần giẫm đạp liên tiếp!
Một cú giẫm lên bàn tay vừa chạm vào người phụ nữ.
Một cú giẫm lên mồm miệng dơ dáy bấn thỉu.
Một cú giẫm vào chỗ hiểm, nơi khởi nguồn cho tội ác của Lâm Thiên Hàng, hoàn toàn tước bỏ tư cách làm đàn ông của hắn!
Trên măt đất.
Người Lâm Thiên Hàng be bét máu, nằm sõng soài trên mặt đất như một con chó chết.
Lâm Hữu Triết im lặng, nhìn chằm chằm vào cô gái đã đầm đìa nước mắt ở trong xe.
“Hạ Vũ…”
Anh vừa gọi tên cô gái, trên mặt lập tức in hằn một cái tát đau điếng.
Không đợi anh lên tiếng giải thích, Sở Hạ Vũ đã lao vào lồng ngực anh, òa khóc nức nở.
“Hu hu hu, tên khốn, đồ khốn nạn nhà anh!”
“Đã hẹn hai năm sẽ trở về, nhưng anh lại bắt em đợi suốt tám năm, sau đó lại nhận được tin anh đã chết”.
“Anh có biết khoảng thời gian này em buồn đến mức nào không?”
“Biết bao nhiêu lời bàn tán sắp làm em phát điên, suýt chút nữa em đã đi cùng anh, nếu không phải bị người khác ngăn cản thì bây giờ anh không được nhìn thấy em nữa đâu!”
“Lảm Hữu Triết, anh là tên
khốn, sao anh lại đối xử như vậy với em, sao anh lại làm như vậy… hu hu hu”.
Không có chỗ trút bỏ nỗi ấm ức, Sở Hạ Vũ cắn vào bả vai Lâm Hữu Triết khiến anh trầy da sứt thịt.
Lâm Hữu Triết không hề chống cự, mà âu yếm nhìn cô gái trong lồng ngực.
Tám năm nay, em phải chịu khổ rồi.
Bây giờ anh đã trở lại, dù trước kia em phải chịu những ấm ức như thế nào, anh đều sẽ trá lại gấp nghìn lần!___________
Trước hết sẽ bắt đầu từ thằng ranh này!
Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc bén.
Lâm Hữu Triết ôm lấy sở Hạ Vũ bằng một tay.
Trong tiếng hét kinh hãi của cô gái, anh nắm mắt cá chân của Lâm Thiên Hàng bằng tay trái, sau đó đi về phía nhà họ Lâm hệt như đang kéo một túi rác.
Những người đi đường nhìn thấy cảnh này đều nhao nhao chỉ trỏ.
“Chuyện gì thế này? Người bị kéo trên mặt đất hình như là cậu hai nhà họ Lâm, Lâm Thiên Hàng!”
‘Trời ơi, người này là ai, cũng can đảm quá rồi nhỉ? Cô gái mà anh ta đang ôm trong lồng ngực chẳng phải là cô ba nhà họ Sở sao?”
“Dù thế nào thì hôm nay tên này cũng chết chắc rồi.
Bây giờ nhà họ Lâm đang tiếp đãi khách quý, nghe nói là người bên quân đội…”
Lâm Hữu Triết bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán.
Anh bước nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã đứng trước biệt thự nhà họ Lâm.
“Hữu Triết, anh thả em xuống đi…”
Hai má sở Hạ Vũ đỏ bừng, nói nhỏ trên vai anh.
.
Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Lâm Hữu Triết không đáp lời, mà kéo thẳng Lâm Thiên Hàng ra khỏi xe, rồi giẫm mạnh lên người hắn.Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc!Ba lần giẫm đạp liên tiếp!Một cú giẫm lên bàn tay vừa chạm vào người phụ nữ.Một cú giẫm lên mồm miệng dơ dáy bấn thỉu.Một cú giẫm vào chỗ hiểm, nơi khởi nguồn cho tội ác của Lâm Thiên Hàng, hoàn toàn tước bỏ tư cách làm đàn ông của hắn!Trên măt đất.Người Lâm Thiên Hàng be bét máu, nằm sõng soài trên mặt đất như một con chó chết.Lâm Hữu Triết im lặng, nhìn chằm chằm vào cô gái đã đầm đìa nước mắt ở trong xe.“Hạ Vũ…”Anh vừa gọi tên cô gái, trên mặt lập tức in hằn một cái tát đau điếng.Không đợi anh lên tiếng giải thích, Sở Hạ Vũ đã lao vào lồng ngực anh, òa khóc nức nở.“Hu hu hu, tên khốn, đồ khốn nạn nhà anh!”“Đã hẹn hai năm sẽ trở về, nhưng anh lại bắt em đợi suốt tám năm, sau đó lại nhận được tin anh đã chết”.“Anh có biết khoảng thời gian này em buồn đến mức nào không?”“Biết bao nhiêu lời bàn tán sắp làm em phát điên, suýt chút nữa em đã đi cùng anh, nếu không phải bị người khác ngăn cản thì bây giờ anh không được nhìn thấy em nữa đâu!”“Lảm Hữu Triết, anh là tênkhốn, sao anh lại đối xử như vậy với em, sao anh lại làm như vậy… hu hu hu”.Không có chỗ trút bỏ nỗi ấm ức, Sở Hạ Vũ cắn vào bả vai Lâm Hữu Triết khiến anh trầy da sứt thịt.Lâm Hữu Triết không hề chống cự, mà âu yếm nhìn cô gái trong lồng ngực.Tám năm nay, em phải chịu khổ rồi.Bây giờ anh đã trở lại, dù trước kia em phải chịu những ấm ức như thế nào, anh đều sẽ trá lại gấp nghìn lần!___________Trước hết sẽ bắt đầu từ thằng ranh này!Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc bén.Lâm Hữu Triết ôm lấy sở Hạ Vũ bằng một tay.Trong tiếng hét kinh hãi của cô gái, anh nắm mắt cá chân của Lâm Thiên Hàng bằng tay trái, sau đó đi về phía nhà họ Lâm hệt như đang kéo một túi rác.Những người đi đường nhìn thấy cảnh này đều nhao nhao chỉ trỏ.“Chuyện gì thế này? Người bị kéo trên mặt đất hình như là cậu hai nhà họ Lâm, Lâm Thiên Hàng!”‘Trời ơi, người này là ai, cũng can đảm quá rồi nhỉ? Cô gái mà anh ta đang ôm trong lồng ngực chẳng phải là cô ba nhà họ Sở sao?”“Dù thế nào thì hôm nay tên này cũng chết chắc rồi.Bây giờ nhà họ Lâm đang tiếp đãi khách quý, nghe nói là người bên quân đội…”Lâm Hữu Triết bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán.Anh bước nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã đứng trước biệt thự nhà họ Lâm.“Hữu Triết, anh thả em xuống đi…”Hai má sở Hạ Vũ đỏ bừng, nói nhỏ trên vai anh.Chương 3: Chuyện gì thế này?Lâm Hữu Triết không đáp lời, mà kéo thẳng Lâm Thiên Hàng ra khỏi xe, rồi giẫm mạnh lên người hắn.Rắc rắc, rắc rắc, rắc rắc!Ba lần giẫm đạp liên tiếp!Một cú giẫm lên bàn tay vừa chạm vào người phụ nữ.Một cú giẫm lên mồm miệng dơ dáy bấn thỉu.Một cú giẫm vào chỗ hiểm, nơi khởi nguồn cho tội ác của Lâm Thiên Hàng, hoàn toàn tước bỏ tư cách làm đàn ông của hắn!Trên măt đất.Người Lâm Thiên Hàng be bét máu, nằm sõng soài trên mặt đất như một con chó chết.Lâm Hữu Triết im lặng, nhìn chằm chằm vào cô gái đã đầm đìa nước mắt ở trong xe.“Hạ Vũ…”Anh vừa gọi tên cô gái, trên mặt lập tức in hằn một cái tát đau điếng.Không đợi anh lên tiếng giải thích, Sở Hạ Vũ đã lao vào lồng ngực anh, òa khóc nức nở.“Hu hu hu, tên khốn, đồ khốn nạn nhà anh!”“Đã hẹn hai năm sẽ trở về, nhưng anh lại bắt em đợi suốt tám năm, sau đó lại nhận được tin anh đã chết”.“Anh có biết khoảng thời gian này em buồn đến mức nào không?”“Biết bao nhiêu lời bàn tán sắp làm em phát điên, suýt chút nữa em đã đi cùng anh, nếu không phải bị người khác ngăn cản thì bây giờ anh không được nhìn thấy em nữa đâu!”“Lảm Hữu Triết, anh là tênkhốn, sao anh lại đối xử như vậy với em, sao anh lại làm như vậy… hu hu hu”.Không có chỗ trút bỏ nỗi ấm ức, Sở Hạ Vũ cắn vào bả vai Lâm Hữu Triết khiến anh trầy da sứt thịt.Lâm Hữu Triết không hề chống cự, mà âu yếm nhìn cô gái trong lồng ngực.Tám năm nay, em phải chịu khổ rồi.Bây giờ anh đã trở lại, dù trước kia em phải chịu những ấm ức như thế nào, anh đều sẽ trá lại gấp nghìn lần!___________Trước hết sẽ bắt đầu từ thằng ranh này!Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc bén.Lâm Hữu Triết ôm lấy sở Hạ Vũ bằng một tay.Trong tiếng hét kinh hãi của cô gái, anh nắm mắt cá chân của Lâm Thiên Hàng bằng tay trái, sau đó đi về phía nhà họ Lâm hệt như đang kéo một túi rác.Những người đi đường nhìn thấy cảnh này đều nhao nhao chỉ trỏ.“Chuyện gì thế này? Người bị kéo trên mặt đất hình như là cậu hai nhà họ Lâm, Lâm Thiên Hàng!”‘Trời ơi, người này là ai, cũng can đảm quá rồi nhỉ? Cô gái mà anh ta đang ôm trong lồng ngực chẳng phải là cô ba nhà họ Sở sao?”“Dù thế nào thì hôm nay tên này cũng chết chắc rồi.Bây giờ nhà họ Lâm đang tiếp đãi khách quý, nghe nói là người bên quân đội…”Lâm Hữu Triết bỏ ngoài tai tất cả những lời bàn tán.Anh bước nhanh như bay, chẳng mấy chốc đã đứng trước biệt thự nhà họ Lâm.“Hữu Triết, anh thả em xuống đi…”Hai má sở Hạ Vũ đỏ bừng, nói nhỏ trên vai anh..