Tác giả:

Bầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ…

Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ

Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Nghiêm Hoa hét lớn, nổi giận nói: “Chiến Thần Hữu Triết là trụ cột của nước nhà, là thần tướng bảo vệ tổ quốc!”“Giờ chiến thần đã hy sinh thân mình, chiến công cả đời trước nay không ai sánh nổi, bây giờ mày lại dám mạo danh chiến thần, có tin tao lập tức tố cáo mày, nhốt mày vào tù không?”Lâm Hữu Triết không nói gì, chỉ khẽ cười nhếch mép.Nghiêm Hoa vốn cho rằng nói ra những lời này sẽ khiến Lâm Hữu Triết hoàn toàn sợ hãi, không ngờ anh lại không có chút phản ứng nào.Ngược lại, ánh mắt của Lâm Hữu Triết lúc này lại vô cùng bình tĩnh, điều này lại khiến hắn nảy sinh cảm giác sợ hãi, khôngthể kháng cự được.Đây rốt cuộc là ánh mắt gì?“Khuyên mày một câu, tránh xa Hạ Vũ ra, người phụ nữ của tao, mày không xứng tranh giành, nếu không nghe khuyên can thì hậu quả tự chịu”.Lâm Hữu Triết vừa chớp mắt, không khí đáng sợ lập tức tiêu tan, quay người đi về phía biệt thự.Nghiêm Hoa thở hổn hển, cảm thấy cả người đều ướt đẫm mô hôi.Hắn hung hăng trừng mắtnhìn bóng lưng của Lâm Hữu Triết, nghiến răng nói: “Mày cho rằng ông đây sợ mày à, tối ngày mai là tiệc mừng thọ của bố tao, tao đặc biệt mời cả nhà Hạ Vũ tới, đến lúc đó tao sẽ đích thân đưa lễ vật đính hôn cho bố mẹ Hạ Vũ, xem mày có thế làm gì được tao nào?”.Lâm Hữu Triết dừng bước, lập tức quay người.“Mày cứ thử đi, xem tao có dám giết mày hay không?”“Mày nói gì, tao không nghe nhầm chứ?”Nghiêm Hoa ngoáy tai một cách khoa trương, nói tiếp: “Nếu mày có lá gan này thì sao năm đó lại phải chạy trốn khỏi Giang Thành như một con chó thế?”Lâm Hữu Triết không đáp lời.“Tối mai tao đợi mày ở bữa tiệc tại khách sạn Phú Dương, nếu mày không đến thì mày là cháu tao”.Nghiêm Hoa không muốn nói nhiều thêm nữa, giơ ngón cái lên với Lâm Hữu Triết rồi lật ngược xuống.Sau khi hắn rời đi, Long Diệu bước ra từ trong bóng tối.“Anh Lâm, tên này láo thật, có cần tôi…”Anh ta làm động tác cắt cổ.Lâm Hữu Triết ấn bả vai Long Diệu xuống, khàn giọng nói: “Để tôi tự lo chuyện này”.Dứt lời, anh xoay người rờiđi.Bây giờ bố mẹ sở Hạ Vũ không muốn gặp anh, anh cũng không định ở lại để khiến bọn họ bị kích động, cuộc gặp hôm nay cứ thế trước đã.Long Diệu vội nói: “Anh Lâm, Thiên Cung đã mua lại khách sạn Đông Hoa và chuyến sang tên của anh rồi, như thế mọi hành động của anh ở Giang Thành cũng sẽ tiện hon”.Lâm Hữu Triết giơ tay lên tỏ ý anh đã biết.

Nghiêm Hoa hét lớn, nổi giận nói: “Chiến Thần Hữu Triết là trụ cột của nước nhà, là thần tướng bảo vệ tổ quốc!”

“Giờ chiến thần đã hy sinh thân mình, chiến công cả đời trước nay không ai sánh nổi, bây giờ mày lại dám mạo danh chiến thần, có tin tao lập tức tố cáo mày, nhốt mày vào tù không?”

Lâm Hữu Triết không nói gì, chỉ khẽ cười nhếch mép.

Nghiêm Hoa vốn cho rằng nói ra những lời này sẽ khiến Lâm Hữu Triết hoàn toàn sợ hãi, không ngờ anh lại không có chút phản ứng nào.

Ngược lại, ánh mắt của Lâm Hữu Triết lúc này lại vô cùng bình tĩnh, điều này lại khiến hắn nảy sinh cảm giác sợ hãi, không

thể kháng cự được.

Đây rốt cuộc là ánh mắt gì?

“Khuyên mày một câu, tránh xa Hạ Vũ ra, người phụ nữ của tao, mày không xứng tranh giành, nếu không nghe khuyên can thì hậu quả tự chịu”.

Lâm Hữu Triết vừa chớp mắt, không khí đáng sợ lập tức tiêu tan, quay người đi về phía biệt thự.

Nghiêm Hoa thở hổn hển, cảm thấy cả người đều ướt đẫm mô hôi.

Hắn hung hăng trừng mắt

nhìn bóng lưng của Lâm Hữu Triết, nghiến răng nói: “Mày cho rằng ông đây sợ mày à, tối ngày mai là tiệc mừng thọ của bố tao, tao đặc biệt mời cả nhà Hạ Vũ tới, đến lúc đó tao sẽ đích thân đưa lễ vật đính hôn cho bố mẹ Hạ Vũ, xem mày có thế làm gì được tao nào?”.

Lâm Hữu Triết dừng bước, lập tức quay người.

“Mày cứ thử đi, xem tao có dám giết mày hay không?”

“Mày nói gì, tao không nghe nhầm chứ?”

Nghiêm Hoa ngoáy tai một cách khoa trương, nói tiếp: “Nếu mày có lá gan này thì sao năm đó lại phải chạy trốn khỏi Giang Thành như một con chó thế?”

Lâm Hữu Triết không đáp lời.

“Tối mai tao đợi mày ở bữa tiệc tại khách sạn Phú Dương, nếu mày không đến thì mày là cháu tao”.

Nghiêm Hoa không muốn nói nhiều thêm nữa, giơ ngón cái lên với Lâm Hữu Triết rồi lật ngược xuống.

Sau khi hắn rời đi, Long Diệu bước ra từ trong bóng tối.

“Anh Lâm, tên này láo thật, có cần tôi…”

Anh ta làm động tác cắt cổ.

Lâm Hữu Triết ấn bả vai Long Diệu xuống, khàn giọng nói: “Để tôi tự lo chuyện này”.

Dứt lời, anh xoay người rời

đi.

Bây giờ bố mẹ sở Hạ Vũ không muốn gặp anh, anh cũng không định ở lại để khiến bọn họ bị kích động, cuộc gặp hôm nay cứ thế trước đã.

Long Diệu vội nói: “Anh Lâm, Thiên Cung đã mua lại khách sạn Đông Hoa và chuyến sang tên của anh rồi, như thế mọi hành động của anh ở Giang Thành cũng sẽ tiện hon”.

Lâm Hữu Triết giơ tay lên tỏ ý anh đã biết.

Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Nghiêm Hoa hét lớn, nổi giận nói: “Chiến Thần Hữu Triết là trụ cột của nước nhà, là thần tướng bảo vệ tổ quốc!”“Giờ chiến thần đã hy sinh thân mình, chiến công cả đời trước nay không ai sánh nổi, bây giờ mày lại dám mạo danh chiến thần, có tin tao lập tức tố cáo mày, nhốt mày vào tù không?”Lâm Hữu Triết không nói gì, chỉ khẽ cười nhếch mép.Nghiêm Hoa vốn cho rằng nói ra những lời này sẽ khiến Lâm Hữu Triết hoàn toàn sợ hãi, không ngờ anh lại không có chút phản ứng nào.Ngược lại, ánh mắt của Lâm Hữu Triết lúc này lại vô cùng bình tĩnh, điều này lại khiến hắn nảy sinh cảm giác sợ hãi, khôngthể kháng cự được.Đây rốt cuộc là ánh mắt gì?“Khuyên mày một câu, tránh xa Hạ Vũ ra, người phụ nữ của tao, mày không xứng tranh giành, nếu không nghe khuyên can thì hậu quả tự chịu”.Lâm Hữu Triết vừa chớp mắt, không khí đáng sợ lập tức tiêu tan, quay người đi về phía biệt thự.Nghiêm Hoa thở hổn hển, cảm thấy cả người đều ướt đẫm mô hôi.Hắn hung hăng trừng mắtnhìn bóng lưng của Lâm Hữu Triết, nghiến răng nói: “Mày cho rằng ông đây sợ mày à, tối ngày mai là tiệc mừng thọ của bố tao, tao đặc biệt mời cả nhà Hạ Vũ tới, đến lúc đó tao sẽ đích thân đưa lễ vật đính hôn cho bố mẹ Hạ Vũ, xem mày có thế làm gì được tao nào?”.Lâm Hữu Triết dừng bước, lập tức quay người.“Mày cứ thử đi, xem tao có dám giết mày hay không?”“Mày nói gì, tao không nghe nhầm chứ?”Nghiêm Hoa ngoáy tai một cách khoa trương, nói tiếp: “Nếu mày có lá gan này thì sao năm đó lại phải chạy trốn khỏi Giang Thành như một con chó thế?”Lâm Hữu Triết không đáp lời.“Tối mai tao đợi mày ở bữa tiệc tại khách sạn Phú Dương, nếu mày không đến thì mày là cháu tao”.Nghiêm Hoa không muốn nói nhiều thêm nữa, giơ ngón cái lên với Lâm Hữu Triết rồi lật ngược xuống.Sau khi hắn rời đi, Long Diệu bước ra từ trong bóng tối.“Anh Lâm, tên này láo thật, có cần tôi…”Anh ta làm động tác cắt cổ.Lâm Hữu Triết ấn bả vai Long Diệu xuống, khàn giọng nói: “Để tôi tự lo chuyện này”.Dứt lời, anh xoay người rờiđi.Bây giờ bố mẹ sở Hạ Vũ không muốn gặp anh, anh cũng không định ở lại để khiến bọn họ bị kích động, cuộc gặp hôm nay cứ thế trước đã.Long Diệu vội nói: “Anh Lâm, Thiên Cung đã mua lại khách sạn Đông Hoa và chuyến sang tên của anh rồi, như thế mọi hành động của anh ở Giang Thành cũng sẽ tiện hon”.Lâm Hữu Triết giơ tay lên tỏ ý anh đã biết.

Chương 10: 10: Mày Nói Gì Tao Không Nghe Nhầm Chứ