Bầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ…
Chương 12: 12: Cậu Ta Dám Nói Thế Thật À
Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… “Hạ Vũ, đợi lát nữa gặp bố của Nghiêm Hoa, con nói khéo một chút, ông ấy là bố chồng tương lai của con đấy”, Tân Hương Lan dặn dò.“Mẹ, mẹ lại ăn nói lung tung gì thế”.Sở Hạ Vũ cực kỳ cạn lời vớimẹ mình.“Mẹ mặc kệ, chuyện con và Tiểu Hoa đã xác định như thế rồi, con mau chóng cắt đứt liên lạc với thằng Lâm Hữu Triết kia đi, nếu không đừng trách mẹ không nế tình mẹ con”.Tân Hương Lan đảo mắt, giọng điệu không chút nhượng bộ.Sở Hạ Vũ còn muốn tranh cãi thì Sở Hán Trung ho khan vài tiếng: “Hai người đủ rồi đấy, nhiều người đang nhìn chúng ta kia kìa, không biết xấu hổ sao?”Đúng lúc này Nghiêm Hoavà bố hắn mỉm cười bước đến.“Ông bà thông gia, cuối cùng hai người cũng đến rồi”.Nghiêm Mộ Hải nhiệt tình bắt tay Sở Hán Trung, sau đó hài lòng nhìn sở Hạ Vũ.Tân Hương Lan cũng rất trìu mến liếc nhìn Nghiêm Hoa, gật đầu lia lịa.“Nhìn thế này mới thấy Tiểu Hoa và con gái nhà tôi đúng là một cặp trời sinh, con chó hoang Lâm Hữu Triết đó quả là chẳng so được với một góc của Tiểu Hoa nữa kìa”.Nghiêm Hoa cũng cười hùa theo: “Cô nói quá rồi, nhưng Lâm Hữu Triết quả thật là một tên lẻo mép, mặc dù Hạ Vũ không vui khi nghe mấy lời này nhưng cháu cũng phải nói”.“Có thế cô không biết đấy thôi, hôm qua lúc nói chuyện riêng với cháu, anh ta còn đe dọa cháu, nói cháu dám có ý nghĩ gì với Hạ Vũ thì anh ta sẽ giết cháu”.“Cái gì? Cậu ta dám nói thế thật à?”Tân Hương Lan trợn mắt, tức giận giậm chân.“Thằng sao chổi xui xẻo đó, lúc đầu hại nhà họ sở ra nông nỗi này, lại còn hại con gái cô phải ở góa tám năm vì cậu ta, bây giờ con gái cô xem như tìm được người thích hợp, thế mà cậu ta lại muốn đến đây phá đám”.“Sao cậu ta không chết quách đi cho xong, thứ vô tích sự đó ở lại thế giới này ngoài việc hại người khác ra còn có thể làm được gì!”Bà ta nhìn Nghiêm Hoa nói tiếp: “Tiểu Hoa, cháu đừng lo, lát nữa nếu cậu ta dám đến đây gây sự, cô sẽ tự cho cậu ta một bài học, tuyệt đối sẽ không để cháuphải chịu ấm ức đâu”.Nghe bà ta nói thế, Nghiêm Hoa hài lòng mỉm cười.Nghiêm Mộ Hải cũng ở bên cạnh nói: “Nếu nhà thông gia đã quan tâm đến con trai tôi như thế thì tôi cũng không thể không bày tỏ chút lòng thành được.Đợi sau khi Hạ Vũ kết hôn với con trai tôi rồi, tôi sẽ đến nhà họ Lâm nói đỡ vài câu”.“Tôi tin nhà họ Lâm cũng hiểu nhà họ sở và Lâm Hữu Triết đã không còn quan hệ gì nữa, cộng thêm hợp tác của tôi và nhà họ Lâm chắc chắn nhà họLâm sẽ nế mặt tôi thôi.“Vậy thì tốt quá rồi!”Tân Hương Lan và sớ Hán Trung liếc mắt nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm.“Vậy mọi người đến sảnh sau đi đã, vợ tôi đang ở đó, vừa hay có thể bàn chuyện sính lễ và tiệc cưới”.Nghiêm Mộ Hải gọi một phục vụ đến dẫn cả nhà họ sở đến sảnh sau bữa tiệc.Về cơ bản hôn sự của nhà họ Sở và nhà họ Nghiêm đã được xác định.Là thông gia với nhau tấtnhiên không thể ngồi ở dưới sảnh như khách mời bình thường được.
“Hạ Vũ, đợi lát nữa gặp bố của Nghiêm Hoa, con nói khéo một chút, ông ấy là bố chồng tương lai của con đấy”, Tân Hương Lan dặn dò.
“Mẹ, mẹ lại ăn nói lung tung gì thế”.
Sở Hạ Vũ cực kỳ cạn lời với
mẹ mình.
“Mẹ mặc kệ, chuyện con và Tiểu Hoa đã xác định như thế rồi, con mau chóng cắt đứt liên lạc với thằng Lâm Hữu Triết kia đi, nếu không đừng trách mẹ không nế tình mẹ con”.
Tân Hương Lan đảo mắt, giọng điệu không chút nhượng bộ.
Sở Hạ Vũ còn muốn tranh cãi thì Sở Hán Trung ho khan vài tiếng: “Hai người đủ rồi đấy, nhiều người đang nhìn chúng ta kia kìa, không biết xấu hổ sao?”
Đúng lúc này Nghiêm Hoa
và bố hắn mỉm cười bước đến.
“Ông bà thông gia, cuối cùng hai người cũng đến rồi”.
Nghiêm Mộ Hải nhiệt tình bắt tay Sở Hán Trung, sau đó hài lòng nhìn sở Hạ Vũ.
Tân Hương Lan cũng rất trìu mến liếc nhìn Nghiêm Hoa, gật đầu lia lịa.
“Nhìn thế này mới thấy Tiểu Hoa và con gái nhà tôi đúng là một cặp trời sinh, con chó hoang Lâm Hữu Triết đó quả là chẳng so được với một góc của Tiểu Hoa nữa kìa”.
Nghiêm Hoa cũng cười hùa theo: “Cô nói quá rồi, nhưng Lâm Hữu Triết quả thật là một tên lẻo mép, mặc dù Hạ Vũ không vui khi nghe mấy lời này nhưng cháu cũng phải nói”.
“Có thế cô không biết đấy thôi, hôm qua lúc nói chuyện riêng với cháu, anh ta còn đe dọa cháu, nói cháu dám có ý nghĩ gì với Hạ Vũ thì anh ta sẽ giết cháu”.
“Cái gì? Cậu ta dám nói thế thật à?”
Tân Hương Lan trợn mắt, tức giận giậm chân.
“Thằng sao chổi xui xẻo đó, lúc đầu hại nhà họ sở ra nông nỗi này, lại còn hại con gái cô phải ở góa tám năm vì cậu ta, bây giờ con gái cô xem như tìm được người thích hợp, thế mà cậu ta lại muốn đến đây phá đám”.
“Sao cậu ta không chết quách đi cho xong, thứ vô tích sự đó ở lại thế giới này ngoài việc hại người khác ra còn có thể làm được gì!”
Bà ta nhìn Nghiêm Hoa nói tiếp: “Tiểu Hoa, cháu đừng lo, lát nữa nếu cậu ta dám đến đây gây sự, cô sẽ tự cho cậu ta một bài học, tuyệt đối sẽ không để cháu
phải chịu ấm ức đâu”.
Nghe bà ta nói thế, Nghiêm Hoa hài lòng mỉm cười.
Nghiêm Mộ Hải cũng ở bên cạnh nói: “Nếu nhà thông gia đã quan tâm đến con trai tôi như thế thì tôi cũng không thể không bày tỏ chút lòng thành được.
Đợi sau khi Hạ Vũ kết hôn với con trai tôi rồi, tôi sẽ đến nhà họ Lâm nói đỡ vài câu”.
“Tôi tin nhà họ Lâm cũng hiểu nhà họ sở và Lâm Hữu Triết đã không còn quan hệ gì nữa, cộng thêm hợp tác của tôi và nhà họ Lâm chắc chắn nhà họ
Lâm sẽ nế mặt tôi thôi.
“Vậy thì tốt quá rồi!”
Tân Hương Lan và sớ Hán Trung liếc mắt nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy mọi người đến sảnh sau đi đã, vợ tôi đang ở đó, vừa hay có thể bàn chuyện sính lễ và tiệc cưới”.
Nghiêm Mộ Hải gọi một phục vụ đến dẫn cả nhà họ sở đến sảnh sau bữa tiệc.
Về cơ bản hôn sự của nhà họ Sở và nhà họ Nghiêm đã được xác định.
Là thông gia với nhau tất
nhiên không thể ngồi ở dưới sảnh như khách mời bình thường được.
Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… “Hạ Vũ, đợi lát nữa gặp bố của Nghiêm Hoa, con nói khéo một chút, ông ấy là bố chồng tương lai của con đấy”, Tân Hương Lan dặn dò.“Mẹ, mẹ lại ăn nói lung tung gì thế”.Sở Hạ Vũ cực kỳ cạn lời vớimẹ mình.“Mẹ mặc kệ, chuyện con và Tiểu Hoa đã xác định như thế rồi, con mau chóng cắt đứt liên lạc với thằng Lâm Hữu Triết kia đi, nếu không đừng trách mẹ không nế tình mẹ con”.Tân Hương Lan đảo mắt, giọng điệu không chút nhượng bộ.Sở Hạ Vũ còn muốn tranh cãi thì Sở Hán Trung ho khan vài tiếng: “Hai người đủ rồi đấy, nhiều người đang nhìn chúng ta kia kìa, không biết xấu hổ sao?”Đúng lúc này Nghiêm Hoavà bố hắn mỉm cười bước đến.“Ông bà thông gia, cuối cùng hai người cũng đến rồi”.Nghiêm Mộ Hải nhiệt tình bắt tay Sở Hán Trung, sau đó hài lòng nhìn sở Hạ Vũ.Tân Hương Lan cũng rất trìu mến liếc nhìn Nghiêm Hoa, gật đầu lia lịa.“Nhìn thế này mới thấy Tiểu Hoa và con gái nhà tôi đúng là một cặp trời sinh, con chó hoang Lâm Hữu Triết đó quả là chẳng so được với một góc của Tiểu Hoa nữa kìa”.Nghiêm Hoa cũng cười hùa theo: “Cô nói quá rồi, nhưng Lâm Hữu Triết quả thật là một tên lẻo mép, mặc dù Hạ Vũ không vui khi nghe mấy lời này nhưng cháu cũng phải nói”.“Có thế cô không biết đấy thôi, hôm qua lúc nói chuyện riêng với cháu, anh ta còn đe dọa cháu, nói cháu dám có ý nghĩ gì với Hạ Vũ thì anh ta sẽ giết cháu”.“Cái gì? Cậu ta dám nói thế thật à?”Tân Hương Lan trợn mắt, tức giận giậm chân.“Thằng sao chổi xui xẻo đó, lúc đầu hại nhà họ sở ra nông nỗi này, lại còn hại con gái cô phải ở góa tám năm vì cậu ta, bây giờ con gái cô xem như tìm được người thích hợp, thế mà cậu ta lại muốn đến đây phá đám”.“Sao cậu ta không chết quách đi cho xong, thứ vô tích sự đó ở lại thế giới này ngoài việc hại người khác ra còn có thể làm được gì!”Bà ta nhìn Nghiêm Hoa nói tiếp: “Tiểu Hoa, cháu đừng lo, lát nữa nếu cậu ta dám đến đây gây sự, cô sẽ tự cho cậu ta một bài học, tuyệt đối sẽ không để cháuphải chịu ấm ức đâu”.Nghe bà ta nói thế, Nghiêm Hoa hài lòng mỉm cười.Nghiêm Mộ Hải cũng ở bên cạnh nói: “Nếu nhà thông gia đã quan tâm đến con trai tôi như thế thì tôi cũng không thể không bày tỏ chút lòng thành được.Đợi sau khi Hạ Vũ kết hôn với con trai tôi rồi, tôi sẽ đến nhà họ Lâm nói đỡ vài câu”.“Tôi tin nhà họ Lâm cũng hiểu nhà họ sở và Lâm Hữu Triết đã không còn quan hệ gì nữa, cộng thêm hợp tác của tôi và nhà họ Lâm chắc chắn nhà họLâm sẽ nế mặt tôi thôi.“Vậy thì tốt quá rồi!”Tân Hương Lan và sớ Hán Trung liếc mắt nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm.“Vậy mọi người đến sảnh sau đi đã, vợ tôi đang ở đó, vừa hay có thể bàn chuyện sính lễ và tiệc cưới”.Nghiêm Mộ Hải gọi một phục vụ đến dẫn cả nhà họ sở đến sảnh sau bữa tiệc.Về cơ bản hôn sự của nhà họ Sở và nhà họ Nghiêm đã được xác định.Là thông gia với nhau tấtnhiên không thể ngồi ở dưới sảnh như khách mời bình thường được.