Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho…
Chương 31: Chương 31
Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Gãy chân gãy càng giá trị sẽ giảm đi rất nhiều, tất nhiên nếu mình ăn thì không sao.Hai con cua bị tách ra còn đang điên cuồng quơ quơ cặp càng lớn, nếu bị cái này kẹp một phát sẽ rất khủng khiếp, ngón tay có thể trực tiếp gãy luôn.Nhìn bụng của bọn chúng, mặt mày Diệp Diệu Đông hớn hở, nói: "Hai con cua xanh công lại có hơn một cân, hôm nay thu hoạch không tệ, đúng lúc hầm bồi bổ cho trẻ con trong nhà."Anh nhìn quanh, ngẫu nhiên tìm được một sợi dây thừng được nước biển cọ rửa ở trên tảng đá.Anh buộc chặt hai con cua xanh lại rồi treo lên rổ, vui rạo rực tiếp tục mở hàu biển và khoét nghêu biển ở trên tảng đá.Anh phải cố hết sức hoàn thành nghiệm vụ mẹ anh giao, nếu không lại phải nghe bà dài dòng, ngày mai thủy triều rút thêm là có thể ra biển bắt hải sản.Càng đến gần tảng đá ngoài thủy triều, con hàu biển trên đó càng lớn, Diệp Diệu Đông cạy một ít, anh nhìn vị trí thủy triều rồi dứt khoát xắn quần lên đến bắp đùi, tính đi ra ngoài thêm chút nữa, bên ngoài cùng sẽ nhiều hơn chút.Hôm nay phần lớn người ra biển đào đều đi tìm nghêu cát, lại không có bao nhiêu người tìm kiếm trên vách đá.Vách đá ít thu hoạch, hơn nữa mùng một, mười lăm thuỷ triều xuống sẽ có người đào, trước sau chỉ có nửa tháng sinh trưởng, sinh trưởng tương đối ít, còn không nhiều bằng đào nghêu cát.Diệp Diệu Đông đi dọc theo tảng đá ra ngoài, cho đến khi nước qua đầu gối anh mới ngừng lại, sau đó kiên nhẫn từ từ mở hàu ở trên tảng đá.Hàu chỗ này lớn hơn chút, những con ốc cay bám trên mặt đá và những con nghêu biển sinh trưởng thành đàn cũng tương đối to hơn chút.Chỉ có con trai là sinh trưởng rậm rạp chằng chịt, nhưng nó chỉ to bằng cỡ móng tay ngón út, không thể đào.Tất cả mọi người đang vùi đầu làm việc chăm chỉ, cũng không có ai phát hiện anh đi ra ngoài như vậy nên anh cũng có thể yên tĩnh đào một lát.Theo thủy triều rút từng chút một, anh cũng dần dịch từng chút ra bên ngoài, mấy chục năm không đi đào biển, hứng thú của anh cũng bị hoàn toàn được khơi dậy.Cảm giác thu hoạch này khiến cho anh có chút mê muội, chỉ là mặt trời quá gắt, quên mang theo nón cỏ.Lúc này vì anh không làm việc nhiều nên da mặt còn trông vô cùng trắng nõn, không ngăm đen như người bờ biển.Nhưng phơi dưới nắng thời gian dài cũng làm cho sắc mặt anh đỏ bừng, mồ hôi rơi như mưa, chỉ có nửa người dưới ngâm trong nước biển mới cảm thấy mát mẻ một chút..
Gãy chân gãy càng giá trị sẽ giảm đi rất nhiều, tất nhiên nếu mình ăn thì không sao.
Hai con cua bị tách ra còn đang điên cuồng quơ quơ cặp càng lớn, nếu bị cái này kẹp một phát sẽ rất khủng khiếp, ngón tay có thể trực tiếp gãy luôn.
Nhìn bụng của bọn chúng, mặt mày Diệp Diệu Đông hớn hở, nói: "Hai con cua xanh công lại có hơn một cân, hôm nay thu hoạch không tệ, đúng lúc hầm bồi bổ cho trẻ con trong nhà.
"Anh nhìn quanh, ngẫu nhiên tìm được một sợi dây thừng được nước biển cọ rửa ở trên tảng đá.
Anh buộc chặt hai con cua xanh lại rồi treo lên rổ, vui rạo rực tiếp tục mở hàu biển và khoét nghêu biển ở trên tảng đá.
Anh phải cố hết sức hoàn thành nghiệm vụ mẹ anh giao, nếu không lại phải nghe bà dài dòng, ngày mai thủy triều rút thêm là có thể ra biển bắt hải sản.
Càng đến gần tảng đá ngoài thủy triều, con hàu biển trên đó càng lớn, Diệp Diệu Đông cạy một ít, anh nhìn vị trí thủy triều rồi dứt khoát xắn quần lên đến bắp đùi, tính đi ra ngoài thêm chút nữa, bên ngoài cùng sẽ nhiều hơn chút.
Hôm nay phần lớn người ra biển đào đều đi tìm nghêu cát, lại không có bao nhiêu người tìm kiếm trên vách đá.
Vách đá ít thu hoạch, hơn nữa mùng một, mười lăm thuỷ triều xuống sẽ có người đào, trước sau chỉ có nửa tháng sinh trưởng, sinh trưởng tương đối ít, còn không nhiều bằng đào nghêu cát.
Diệp Diệu Đông đi dọc theo tảng đá ra ngoài, cho đến khi nước qua đầu gối anh mới ngừng lại, sau đó kiên nhẫn từ từ mở hàu ở trên tảng đá.
Hàu chỗ này lớn hơn chút, những con ốc cay bám trên mặt đá và những con nghêu biển sinh trưởng thành đàn cũng tương đối to hơn chút.
Chỉ có con trai là sinh trưởng rậm rạp chằng chịt, nhưng nó chỉ to bằng cỡ móng tay ngón út, không thể đào.
Tất cả mọi người đang vùi đầu làm việc chăm chỉ, cũng không có ai phát hiện anh đi ra ngoài như vậy nên anh cũng có thể yên tĩnh đào một lát.
Theo thủy triều rút từng chút một, anh cũng dần dịch từng chút ra bên ngoài, mấy chục năm không đi đào biển, hứng thú của anh cũng bị hoàn toàn được khơi dậy.
Cảm giác thu hoạch này khiến cho anh có chút mê muội, chỉ là mặt trời quá gắt, quên mang theo nón cỏ.
Lúc này vì anh không làm việc nhiều nên da mặt còn trông vô cùng trắng nõn, không ngăm đen như người bờ biển.
Nhưng phơi dưới nắng thời gian dài cũng làm cho sắc mặt anh đỏ bừng, mồ hôi rơi như mưa, chỉ có nửa người dưới ngâm trong nước biển mới cảm thấy mát mẻ một chút.
.
Trở Lại Làng Chài Nhỏ Năm 1982Tác giả: Mễ Phạn Đích MễTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhDiệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?Thật con mẹ nó! thần kỳ!Đến bây giờ anh còn chưa thể hồi phục tinh thần, ngay cả việc cha anh bắt được một lưới cá hoa vàng thật lớn cũng không thể làm anh ngạc nhiên bằng, được sống lại ở tuổi hai mươi lăm đúng là một niềm vui bất ngờ!Ông đây đã sáu mươi lăm tuổi rồi, vậy mà lại vượt qua tận bốn mươi năm, cải lão hoàn đồng trở lại tuổi hai mươi lăm. Thật! thật! thật sự là quá tốt!Thật sự đã trở lại!Nhưng mà đáng tiếc, sau khi anh chết, chắc chắn ông chủ thuyền phải bồi thường đến mấy trăm vạn, đúng là có lợi cho… Gãy chân gãy càng giá trị sẽ giảm đi rất nhiều, tất nhiên nếu mình ăn thì không sao.Hai con cua bị tách ra còn đang điên cuồng quơ quơ cặp càng lớn, nếu bị cái này kẹp một phát sẽ rất khủng khiếp, ngón tay có thể trực tiếp gãy luôn.Nhìn bụng của bọn chúng, mặt mày Diệp Diệu Đông hớn hở, nói: "Hai con cua xanh công lại có hơn một cân, hôm nay thu hoạch không tệ, đúng lúc hầm bồi bổ cho trẻ con trong nhà."Anh nhìn quanh, ngẫu nhiên tìm được một sợi dây thừng được nước biển cọ rửa ở trên tảng đá.Anh buộc chặt hai con cua xanh lại rồi treo lên rổ, vui rạo rực tiếp tục mở hàu biển và khoét nghêu biển ở trên tảng đá.Anh phải cố hết sức hoàn thành nghiệm vụ mẹ anh giao, nếu không lại phải nghe bà dài dòng, ngày mai thủy triều rút thêm là có thể ra biển bắt hải sản.Càng đến gần tảng đá ngoài thủy triều, con hàu biển trên đó càng lớn, Diệp Diệu Đông cạy một ít, anh nhìn vị trí thủy triều rồi dứt khoát xắn quần lên đến bắp đùi, tính đi ra ngoài thêm chút nữa, bên ngoài cùng sẽ nhiều hơn chút.Hôm nay phần lớn người ra biển đào đều đi tìm nghêu cát, lại không có bao nhiêu người tìm kiếm trên vách đá.Vách đá ít thu hoạch, hơn nữa mùng một, mười lăm thuỷ triều xuống sẽ có người đào, trước sau chỉ có nửa tháng sinh trưởng, sinh trưởng tương đối ít, còn không nhiều bằng đào nghêu cát.Diệp Diệu Đông đi dọc theo tảng đá ra ngoài, cho đến khi nước qua đầu gối anh mới ngừng lại, sau đó kiên nhẫn từ từ mở hàu ở trên tảng đá.Hàu chỗ này lớn hơn chút, những con ốc cay bám trên mặt đá và những con nghêu biển sinh trưởng thành đàn cũng tương đối to hơn chút.Chỉ có con trai là sinh trưởng rậm rạp chằng chịt, nhưng nó chỉ to bằng cỡ móng tay ngón út, không thể đào.Tất cả mọi người đang vùi đầu làm việc chăm chỉ, cũng không có ai phát hiện anh đi ra ngoài như vậy nên anh cũng có thể yên tĩnh đào một lát.Theo thủy triều rút từng chút một, anh cũng dần dịch từng chút ra bên ngoài, mấy chục năm không đi đào biển, hứng thú của anh cũng bị hoàn toàn được khơi dậy.Cảm giác thu hoạch này khiến cho anh có chút mê muội, chỉ là mặt trời quá gắt, quên mang theo nón cỏ.Lúc này vì anh không làm việc nhiều nên da mặt còn trông vô cùng trắng nõn, không ngăm đen như người bờ biển.Nhưng phơi dưới nắng thời gian dài cũng làm cho sắc mặt anh đỏ bừng, mồ hôi rơi như mưa, chỉ có nửa người dưới ngâm trong nước biển mới cảm thấy mát mẻ một chút..