Ngày nảy ngày nay, có một thanh niên người Việt Nam tên là Nguyễn Kim Hậu, hai mươi tư tuổi, sống đâu đó tại một khu tự trị ở Liên Bang Nga. Người ngoài nhìn vào hay đánh giá hắn là đồ vô tích sự, hoặc gọi hắn là đồ vô công rồi nghề. Cũng bởi vì tại hắn suốt ngày cứ đắm mình trong thế giới ảo cho nên bị mang tai tiếng là điều không thể tránh khỏi. Cha mẹ Kim Hậu là công nhân xuất khẩu lao động từ những năm tám chín (1989). Mẹ hắn mất ngay sau khi mới hạ sinh được hắn, ra đi vĩnh viễn để lại cha hắn một mình gà trống nuôi con. Sau một vài năm phấn đấu, cộng thêm một chút may mắn, cha của Kim Hậu từ hai bàn tay trắng mà quật khởi lập nghiệp thành một ông chủ buôn hàng lớn cho tất cả các khu thương mại trên toàn liên bang Nga. Bản thân Kim Hậu là một con mọt game RPG chính cống, từ nhỏ đam mê series Final Fantasy. Chính vì thế hắn đã quyết định đi theo hướng học công nghệ. Tuy lý do có hơi trẻ con nhưng thành tích học tập của Kim Hậu thật sự rất tốt. Không điều gì có thể làm khó được hắn…
Chương 8: Trời đêm trên vô biên đại lục
Vô Biên Đại Lục Phiêu Lưu KýTác giả: Trà Xanh Huynh ĐệTruyện Dị Giới, Truyện Huyền HuyễnNgày nảy ngày nay, có một thanh niên người Việt Nam tên là Nguyễn Kim Hậu, hai mươi tư tuổi, sống đâu đó tại một khu tự trị ở Liên Bang Nga. Người ngoài nhìn vào hay đánh giá hắn là đồ vô tích sự, hoặc gọi hắn là đồ vô công rồi nghề. Cũng bởi vì tại hắn suốt ngày cứ đắm mình trong thế giới ảo cho nên bị mang tai tiếng là điều không thể tránh khỏi. Cha mẹ Kim Hậu là công nhân xuất khẩu lao động từ những năm tám chín (1989). Mẹ hắn mất ngay sau khi mới hạ sinh được hắn, ra đi vĩnh viễn để lại cha hắn một mình gà trống nuôi con. Sau một vài năm phấn đấu, cộng thêm một chút may mắn, cha của Kim Hậu từ hai bàn tay trắng mà quật khởi lập nghiệp thành một ông chủ buôn hàng lớn cho tất cả các khu thương mại trên toàn liên bang Nga. Bản thân Kim Hậu là một con mọt game RPG chính cống, từ nhỏ đam mê series Final Fantasy. Chính vì thế hắn đã quyết định đi theo hướng học công nghệ. Tuy lý do có hơi trẻ con nhưng thành tích học tập của Kim Hậu thật sự rất tốt. Không điều gì có thể làm khó được hắn… Ngồi trên lưng Mevissen gần một ngày đường. Kim Hậu cũng có một chút tâm tư để ngồi ngắm cảnh núi non hung vĩ cùng biển rừng bạt ngàn trong lúc chờ đợi. Tuy nhà hắn tuy cách tòa tháp của lão Ezio khá xa, nhưng với tốc độ bay của Mevissen thì cũng chỉ tiêu tốn chừng một ngày đường mà thôi.Chậm rãi thu lại đôi cánh oai phong của mình, Mevissen đã đáp xuống trước căn nhà gỗ quen thuộc. Kim Hậu cũng đồng thời nhảy xuống từ trên lưng Mevissen, chậm rãi từng bước đi về hướng căn nhà.Căn nhà vẫn không có gì thay đổi hơn mười năm qua, vừa xinh đẹp mà lại vừa hòa nhập với quang cảnh thiên nhiên xung quanh. Chỉ là giờ đây bên cạnh căn nhà là hai hàng bia đá, một bên khắc tên Nguyễn Hữu Nam, bên còn lại là Lê Bảo Yến.Tuy đây chỉ là hai ngôi mộ trống, nhưng vẫn được lão Ezio đau khổ dựng cạnh căn nhà sau khi nghe được tin dữ.Kim Hậu đến trước bia đá, hắn quỳ rạp người xuống, dập đầu ba cái, lảm bẩm nói:" Cha, mẹ. Hai người hiện giờ trên trời có thoải mái không ạ? Trên đó đến tột cùng là thiên đường hay có thiên sứ bay lượn hay là cung đình trên mây có thần tiên lăng không thế ạ? Hai người có ở cùng nhau không ạ? Có hạnh phúc không ạ? Hai người vẫn đừng có lo lắng cho con, con biết hai người sẽ luôn bên con, luôn bên trong trái tim con...”Mặc dù đã rất cố kìm nén, nhưng kể từ sau khi vượt qua nỗi đau mất cha mẹ. Kim Hậu từ bấy tới giờ một mực điên cuồng lao vào tu luyện để quên đi sự đời, cố tìm cho mình một mục đích sống... nhưng cuối cùng ông trời lại luôn không cho hắn được toại nguyện.“… Con xin lỗi, con không có lực lượng, con chỉ là một tên yếu đuối, một tên phế vật không hơn mà thôi...Con xin lỗi, ngàn lần xin lỗi...là con vô dụng…" Giọng nói của Kim Hậu trở nên nghẹn ngào. Mặc dù đã cố hết sức kiềm chế lại cảm xúc của mình, nhưng Kim Hậu vẫn không thể kìm lòng trước nỗi đau mà hắn phải chịu vài năm qua này.Trên thảm tuyết trắng xóa bỗng rơi xuống những giọt nước, không, chính xác là những giọt lệ. " Nam nhi thà đổ máu không rơi lệ" nhưng không có nghĩa là nam nhi rơi lệ là ẻo lả, yếu đuối. Chỉ là những giọt nước mắt đó họ dành cho những người họ quý trọng mà thôi. Dù sao đi nữa, con người cũng không phải thứ sắt đá vô tri vô cảm.Quỳ trước mộ một hồi lâu, Kim Hậu mới chầm chậm đứng lên. Hắn ngửa mặt lên trời, hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh.Hiện đã là trời tối, nên hắn quyết định sáng sớm mai hắn mới khởi hành bay về tháp.Mở cửa bước vào căn nhà, Kim Hậu cũng không có đi nghỉ ngơi mà đi vòng quanh nhà một lượt. Ngó qua từng góc nhỏ của căn nhà, tựa hồ muốn tìm kiếm lại những mảnh ký ức đẹp nhất từ khi hắn sinh ra trên cái đại lục này.Bước vào phòng bếp, vẫn là cái tạp dề mà cha hắn hay dùng để phục vụ hai mẹ con, vẫn là những con dao, cái bát bị sứt mẻ mà do mẹ hắn không cẩn thận....Lại bước gian lên lầu, Kim Hậu liền đi vào căn phòng mà hắn lần đầu tiên mới chào đời tại đại lục này. Ngồi xuống bên chiếc giường gỗ, những hoài niệm suốt một năm sống hạnh phúc tươi đẹp lần lượt ồ ạt ùa về làm Kim Hậu cảm thấy tất cả mọi thứ như thể vừa mới ngày hôm qua xảy ra vậy.Mặc vào chiếc tạp dề cũ kỹ, đeo lên đôi găng tay đã phai màu, Kim Hậu cầm lên chiếc chổi, một mực cẩn thận quét dọn lại một lượt căn nhà gỗ. Hơn mười năm nay mỗi tháng hắn đều về thăm lại nhà một lần để tổng vệ sinh lại một lượt. Hắn muốn lưu giữ những kỷ niệm của cha mẹ hắn để lại thật tốt, cho nên điều này cũng là chuyện dễ hiểu.Dọn dẹp xong xuôi một lượt nhưng tâm trạng hắn vẫn nặng nề, Kim Hậu đi tới mặt cửa sau căn nhà, dự định hướng về phía rừng rậm.Mắt thấy Kim Hậu định tiến vào rừng một mình. Mevissen vẫn một mực cuộn mình trước căn nhà bỗng ngẩng đầu lên khịt mũi, tựa như nhắc nhở hắn, định chồm dậy đi theo Kim Hậu.Thấy Mevissen như vậy, Kim Hậu trên mặt cố nặn ra nụ cười mà hô to:"Mevissen, ông cũng không cần phải đi theo. Tôi chỉ là đi dạo ngắm cảnh cách đây không xa mà thôi. Không có việc gì phải lo lắng cả."Đã là Ma thú thực lực cường đại mở ra linh trí, Mevissen nhìn thấy tâm trạng Kim Hậu hiện rõ trên nét mặt của hắn hiện giờ. Từ trước tới nay nó vẫn là luôn quan sát Kim Hậu lúc mang hắn về nhà, nên biết rất rõ tại sao hắn lại luôn buồn rầu như vậy.Mevissen thoáng có chút chần chờ, rồi cuối cùng vẫn gật gật cái đầu to lớn, khịt khịt cái mũi , tựa như nói với Kim Hậu đi dạo xong thì sớm trở lại.Đạt được sự đồng ý của Mevissen, Kim Hậu liền quay người rảo bước thẳng vào khu rừng...___________________...Đập vào mắt Kim Hậu hiện giờ là một vách núi, tuy không tính là quá cao nhưng rơi xuống vẫn là một vé về địa phủ tức thời. Mặc cho chung quanh phủ một lớp tuyết dày,nhưng quang cảnh đứng từ đây nhìn ra tứ phương thì chỉ có thể dùng từ "thơ mộng" để hình dung.Kim Hậu đi tới bên cạnh một tảng đá, lấy tay phủi phủi thoáng qua lớp tuyết mềm rồi trực tiếp ngồi lên. Sau đó thì đưa ánh mắt ngắm nhìn lên những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm vô tận.Trăng trên đại lục này cũng rất kỳ lạ, thế giới này tuy chỉ một mặt trời nhưng lại có tới hai mặt trăng. Một trăng thì có màu xanh lục, còn trăng kia thì lại là màu xanh lam. Hai màu tinh tế hòa quyện thành một ánh trăng có màu xanh thanh khiết (xanh nước biển), nhàn nhạt chiếu sáng cả một mảnh thiên địa. Thật đúng là không có từ gì có thể diễn tả được vẻ mỹ lệ về đêm này." Người xuyên việt đều là có công pháp nghịch thiên, kỳ ngộ bá đạo, không thiên tài thì cũng là yêu nghiệt. Còn mình có chút vốn liếng mà tự dưng bị đoạt đi mất, chẳng nhẽ chuyển kiếp rồi mà mình vẫn không thể thay đổi được? Chẳng nhẽ mình sẽ lại biến thành vô dụng? Ông trời ơi! ông cũng thật quá quắt đi, tước đi cha mẹ của tôi, bây giờ lại còn thu mất thiên phú nữa. Chẳng nhẽ là ông thích chơi đùa với tôi vui lắm sao? Chẳng nhẽ số phận cứ đối xử trớ trêu với tôi như thế sao?".Trong lòng Kim Hậu lúc này đây hoàn toàn trống rỗng. Hắn chỉ thẫn thờ như người mất hồn, cô đơn một mình ngồi trên mỏm đá, ngước nhìn về phía bầu trời đêm vô tận.
Ngồi trên lưng Mevissen gần một ngày đường. Kim Hậu cũng có một chút tâm tư để ngồi ngắm cảnh núi non hung vĩ cùng biển rừng bạt ngàn trong lúc chờ đợi. Tuy nhà hắn tuy cách tòa tháp của lão Ezio khá xa, nhưng với tốc độ bay của Mevissen thì cũng chỉ tiêu tốn chừng một ngày đường mà thôi.
Chậm rãi thu lại đôi cánh oai phong của mình, Mevissen đã đáp xuống trước căn nhà gỗ quen thuộc. Kim Hậu cũng đồng thời nhảy xuống từ trên lưng Mevissen, chậm rãi từng bước đi về hướng căn nhà.
Căn nhà vẫn không có gì thay đổi hơn mười năm qua, vừa xinh đẹp mà lại vừa hòa nhập với quang cảnh thiên nhiên xung quanh. Chỉ là giờ đây bên cạnh căn nhà là hai hàng bia đá, một bên khắc tên Nguyễn Hữu Nam, bên còn lại là Lê Bảo Yến.
Tuy đây chỉ là hai ngôi mộ trống, nhưng vẫn được lão Ezio đau khổ dựng cạnh căn nhà sau khi nghe được tin dữ.
Kim Hậu đến trước bia đá, hắn quỳ rạp người xuống, dập đầu ba cái, lảm bẩm nói:
" Cha, mẹ. Hai người hiện giờ trên trời có thoải mái không ạ? Trên đó đến tột cùng là thiên đường hay có thiên sứ bay lượn hay là cung đình trên mây có thần tiên lăng không thế ạ? Hai người có ở cùng nhau không ạ? Có hạnh phúc không ạ? Hai người vẫn đừng có lo lắng cho con, con biết hai người sẽ luôn bên con, luôn bên trong trái tim con...”
Mặc dù đã rất cố kìm nén, nhưng kể từ sau khi vượt qua nỗi đau mất cha mẹ. Kim Hậu từ bấy tới giờ một mực điên cuồng lao vào tu luyện để quên đi sự đời, cố tìm cho mình một mục đích sống... nhưng cuối cùng ông trời lại luôn không cho hắn được toại nguyện.
“… Con xin lỗi, con không có lực lượng, con chỉ là một tên yếu đuối, một tên phế vật không hơn mà thôi...Con xin lỗi, ngàn lần xin lỗi...là con vô dụng…" Giọng nói của Kim Hậu trở nên nghẹn ngào. Mặc dù đã cố hết sức kiềm chế lại cảm xúc của mình, nhưng Kim Hậu vẫn không thể kìm lòng trước nỗi đau mà hắn phải chịu vài năm qua này.
Trên thảm tuyết trắng xóa bỗng rơi xuống những giọt nước, không, chính xác là những giọt lệ. " Nam nhi thà đổ máu không rơi lệ" nhưng không có nghĩa là nam nhi rơi lệ là ẻo lả, yếu đuối. Chỉ là những giọt nước mắt đó họ dành cho những người họ quý trọng mà thôi. Dù sao đi nữa, con người cũng không phải thứ sắt đá vô tri vô cảm.
Quỳ trước mộ một hồi lâu, Kim Hậu mới chầm chậm đứng lên. Hắn ngửa mặt lên trời, hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh.
Hiện đã là trời tối, nên hắn quyết định sáng sớm mai hắn mới khởi hành bay về tháp.
Mở cửa bước vào căn nhà, Kim Hậu cũng không có đi nghỉ ngơi mà đi vòng quanh nhà một lượt. Ngó qua từng góc nhỏ của căn nhà, tựa hồ muốn tìm kiếm lại những mảnh ký ức đẹp nhất từ khi hắn sinh ra trên cái đại lục này.
Bước vào phòng bếp, vẫn là cái tạp dề mà cha hắn hay dùng để phục vụ hai mẹ con, vẫn là những con dao, cái bát bị sứt mẻ mà do mẹ hắn không cẩn thận....
Lại bước gian lên lầu, Kim Hậu liền đi vào căn phòng mà hắn lần đầu tiên mới chào đời tại đại lục này. Ngồi xuống bên chiếc giường gỗ, những hoài niệm suốt một năm sống hạnh phúc tươi đẹp lần lượt ồ ạt ùa về làm Kim Hậu cảm thấy tất cả mọi thứ như thể vừa mới ngày hôm qua xảy ra vậy.
Mặc vào chiếc tạp dề cũ kỹ, đeo lên đôi găng tay đã phai màu, Kim Hậu cầm lên chiếc chổi, một mực cẩn thận quét dọn lại một lượt căn nhà gỗ. Hơn mười năm nay mỗi tháng hắn đều về thăm lại nhà một lần để tổng vệ sinh lại một lượt. Hắn muốn lưu giữ những kỷ niệm của cha mẹ hắn để lại thật tốt, cho nên điều này cũng là chuyện dễ hiểu.
Dọn dẹp xong xuôi một lượt nhưng tâm trạng hắn vẫn nặng nề, Kim Hậu đi tới mặt cửa sau căn nhà, dự định hướng về phía rừng rậm.
Mắt thấy Kim Hậu định tiến vào rừng một mình. Mevissen vẫn một mực cuộn mình trước căn nhà bỗng ngẩng đầu lên khịt mũi, tựa như nhắc nhở hắn, định chồm dậy đi theo Kim Hậu.
Thấy Mevissen như vậy, Kim Hậu trên mặt cố nặn ra nụ cười mà hô to:
"Mevissen, ông cũng không cần phải đi theo. Tôi chỉ là đi dạo ngắm cảnh cách đây không xa mà thôi. Không có việc gì phải lo lắng cả."
Đã là Ma thú thực lực cường đại mở ra linh trí, Mevissen nhìn thấy tâm trạng Kim Hậu hiện rõ trên nét mặt của hắn hiện giờ. Từ trước tới nay nó vẫn là luôn quan sát Kim Hậu lúc mang hắn về nhà, nên biết rất rõ tại sao hắn lại luôn buồn rầu như vậy.
Mevissen thoáng có chút chần chờ, rồi cuối cùng vẫn gật gật cái đầu to lớn, khịt khịt cái mũi , tựa như nói với Kim Hậu đi dạo xong thì sớm trở lại.
Đạt được sự đồng ý của Mevissen, Kim Hậu liền quay người rảo bước thẳng vào khu rừng...
___________________
...Đập vào mắt Kim Hậu hiện giờ là một vách núi, tuy không tính là quá cao nhưng rơi xuống vẫn là một vé về địa phủ tức thời. Mặc cho chung quanh phủ một lớp tuyết dày,nhưng quang cảnh đứng từ đây nhìn ra tứ phương thì chỉ có thể dùng từ "thơ mộng" để hình dung.
Kim Hậu đi tới bên cạnh một tảng đá, lấy tay phủi phủi thoáng qua lớp tuyết mềm rồi trực tiếp ngồi lên. Sau đó thì đưa ánh mắt ngắm nhìn lên những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm vô tận.
Trăng trên đại lục này cũng rất kỳ lạ, thế giới này tuy chỉ một mặt trời nhưng lại có tới hai mặt trăng. Một trăng thì có màu xanh lục, còn trăng kia thì lại là màu xanh lam. Hai màu tinh tế hòa quyện thành một ánh trăng có màu xanh thanh khiết (xanh nước biển), nhàn nhạt chiếu sáng cả một mảnh thiên địa. Thật đúng là không có từ gì có thể diễn tả được vẻ mỹ lệ về đêm này.
" Người xuyên việt đều là có công pháp nghịch thiên, kỳ ngộ bá đạo, không thiên tài thì cũng là yêu nghiệt. Còn mình có chút vốn liếng mà tự dưng bị đoạt đi mất, chẳng nhẽ chuyển kiếp rồi mà mình vẫn không thể thay đổi được? Chẳng nhẽ mình sẽ lại biến thành vô dụng? Ông trời ơi! ông cũng thật quá quắt đi, tước đi cha mẹ của tôi, bây giờ lại còn thu mất thiên phú nữa. Chẳng nhẽ là ông thích chơi đùa với tôi vui lắm sao? Chẳng nhẽ số phận cứ đối xử trớ trêu với tôi như thế sao?".
Trong lòng Kim Hậu lúc này đây hoàn toàn trống rỗng. Hắn chỉ thẫn thờ như người mất hồn, cô đơn một mình ngồi trên mỏm đá, ngước nhìn về phía bầu trời đêm vô tận.
Vô Biên Đại Lục Phiêu Lưu KýTác giả: Trà Xanh Huynh ĐệTruyện Dị Giới, Truyện Huyền HuyễnNgày nảy ngày nay, có một thanh niên người Việt Nam tên là Nguyễn Kim Hậu, hai mươi tư tuổi, sống đâu đó tại một khu tự trị ở Liên Bang Nga. Người ngoài nhìn vào hay đánh giá hắn là đồ vô tích sự, hoặc gọi hắn là đồ vô công rồi nghề. Cũng bởi vì tại hắn suốt ngày cứ đắm mình trong thế giới ảo cho nên bị mang tai tiếng là điều không thể tránh khỏi. Cha mẹ Kim Hậu là công nhân xuất khẩu lao động từ những năm tám chín (1989). Mẹ hắn mất ngay sau khi mới hạ sinh được hắn, ra đi vĩnh viễn để lại cha hắn một mình gà trống nuôi con. Sau một vài năm phấn đấu, cộng thêm một chút may mắn, cha của Kim Hậu từ hai bàn tay trắng mà quật khởi lập nghiệp thành một ông chủ buôn hàng lớn cho tất cả các khu thương mại trên toàn liên bang Nga. Bản thân Kim Hậu là một con mọt game RPG chính cống, từ nhỏ đam mê series Final Fantasy. Chính vì thế hắn đã quyết định đi theo hướng học công nghệ. Tuy lý do có hơi trẻ con nhưng thành tích học tập của Kim Hậu thật sự rất tốt. Không điều gì có thể làm khó được hắn… Ngồi trên lưng Mevissen gần một ngày đường. Kim Hậu cũng có một chút tâm tư để ngồi ngắm cảnh núi non hung vĩ cùng biển rừng bạt ngàn trong lúc chờ đợi. Tuy nhà hắn tuy cách tòa tháp của lão Ezio khá xa, nhưng với tốc độ bay của Mevissen thì cũng chỉ tiêu tốn chừng một ngày đường mà thôi.Chậm rãi thu lại đôi cánh oai phong của mình, Mevissen đã đáp xuống trước căn nhà gỗ quen thuộc. Kim Hậu cũng đồng thời nhảy xuống từ trên lưng Mevissen, chậm rãi từng bước đi về hướng căn nhà.Căn nhà vẫn không có gì thay đổi hơn mười năm qua, vừa xinh đẹp mà lại vừa hòa nhập với quang cảnh thiên nhiên xung quanh. Chỉ là giờ đây bên cạnh căn nhà là hai hàng bia đá, một bên khắc tên Nguyễn Hữu Nam, bên còn lại là Lê Bảo Yến.Tuy đây chỉ là hai ngôi mộ trống, nhưng vẫn được lão Ezio đau khổ dựng cạnh căn nhà sau khi nghe được tin dữ.Kim Hậu đến trước bia đá, hắn quỳ rạp người xuống, dập đầu ba cái, lảm bẩm nói:" Cha, mẹ. Hai người hiện giờ trên trời có thoải mái không ạ? Trên đó đến tột cùng là thiên đường hay có thiên sứ bay lượn hay là cung đình trên mây có thần tiên lăng không thế ạ? Hai người có ở cùng nhau không ạ? Có hạnh phúc không ạ? Hai người vẫn đừng có lo lắng cho con, con biết hai người sẽ luôn bên con, luôn bên trong trái tim con...”Mặc dù đã rất cố kìm nén, nhưng kể từ sau khi vượt qua nỗi đau mất cha mẹ. Kim Hậu từ bấy tới giờ một mực điên cuồng lao vào tu luyện để quên đi sự đời, cố tìm cho mình một mục đích sống... nhưng cuối cùng ông trời lại luôn không cho hắn được toại nguyện.“… Con xin lỗi, con không có lực lượng, con chỉ là một tên yếu đuối, một tên phế vật không hơn mà thôi...Con xin lỗi, ngàn lần xin lỗi...là con vô dụng…" Giọng nói của Kim Hậu trở nên nghẹn ngào. Mặc dù đã cố hết sức kiềm chế lại cảm xúc của mình, nhưng Kim Hậu vẫn không thể kìm lòng trước nỗi đau mà hắn phải chịu vài năm qua này.Trên thảm tuyết trắng xóa bỗng rơi xuống những giọt nước, không, chính xác là những giọt lệ. " Nam nhi thà đổ máu không rơi lệ" nhưng không có nghĩa là nam nhi rơi lệ là ẻo lả, yếu đuối. Chỉ là những giọt nước mắt đó họ dành cho những người họ quý trọng mà thôi. Dù sao đi nữa, con người cũng không phải thứ sắt đá vô tri vô cảm.Quỳ trước mộ một hồi lâu, Kim Hậu mới chầm chậm đứng lên. Hắn ngửa mặt lên trời, hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh.Hiện đã là trời tối, nên hắn quyết định sáng sớm mai hắn mới khởi hành bay về tháp.Mở cửa bước vào căn nhà, Kim Hậu cũng không có đi nghỉ ngơi mà đi vòng quanh nhà một lượt. Ngó qua từng góc nhỏ của căn nhà, tựa hồ muốn tìm kiếm lại những mảnh ký ức đẹp nhất từ khi hắn sinh ra trên cái đại lục này.Bước vào phòng bếp, vẫn là cái tạp dề mà cha hắn hay dùng để phục vụ hai mẹ con, vẫn là những con dao, cái bát bị sứt mẻ mà do mẹ hắn không cẩn thận....Lại bước gian lên lầu, Kim Hậu liền đi vào căn phòng mà hắn lần đầu tiên mới chào đời tại đại lục này. Ngồi xuống bên chiếc giường gỗ, những hoài niệm suốt một năm sống hạnh phúc tươi đẹp lần lượt ồ ạt ùa về làm Kim Hậu cảm thấy tất cả mọi thứ như thể vừa mới ngày hôm qua xảy ra vậy.Mặc vào chiếc tạp dề cũ kỹ, đeo lên đôi găng tay đã phai màu, Kim Hậu cầm lên chiếc chổi, một mực cẩn thận quét dọn lại một lượt căn nhà gỗ. Hơn mười năm nay mỗi tháng hắn đều về thăm lại nhà một lần để tổng vệ sinh lại một lượt. Hắn muốn lưu giữ những kỷ niệm của cha mẹ hắn để lại thật tốt, cho nên điều này cũng là chuyện dễ hiểu.Dọn dẹp xong xuôi một lượt nhưng tâm trạng hắn vẫn nặng nề, Kim Hậu đi tới mặt cửa sau căn nhà, dự định hướng về phía rừng rậm.Mắt thấy Kim Hậu định tiến vào rừng một mình. Mevissen vẫn một mực cuộn mình trước căn nhà bỗng ngẩng đầu lên khịt mũi, tựa như nhắc nhở hắn, định chồm dậy đi theo Kim Hậu.Thấy Mevissen như vậy, Kim Hậu trên mặt cố nặn ra nụ cười mà hô to:"Mevissen, ông cũng không cần phải đi theo. Tôi chỉ là đi dạo ngắm cảnh cách đây không xa mà thôi. Không có việc gì phải lo lắng cả."Đã là Ma thú thực lực cường đại mở ra linh trí, Mevissen nhìn thấy tâm trạng Kim Hậu hiện rõ trên nét mặt của hắn hiện giờ. Từ trước tới nay nó vẫn là luôn quan sát Kim Hậu lúc mang hắn về nhà, nên biết rất rõ tại sao hắn lại luôn buồn rầu như vậy.Mevissen thoáng có chút chần chờ, rồi cuối cùng vẫn gật gật cái đầu to lớn, khịt khịt cái mũi , tựa như nói với Kim Hậu đi dạo xong thì sớm trở lại.Đạt được sự đồng ý của Mevissen, Kim Hậu liền quay người rảo bước thẳng vào khu rừng...___________________...Đập vào mắt Kim Hậu hiện giờ là một vách núi, tuy không tính là quá cao nhưng rơi xuống vẫn là một vé về địa phủ tức thời. Mặc cho chung quanh phủ một lớp tuyết dày,nhưng quang cảnh đứng từ đây nhìn ra tứ phương thì chỉ có thể dùng từ "thơ mộng" để hình dung.Kim Hậu đi tới bên cạnh một tảng đá, lấy tay phủi phủi thoáng qua lớp tuyết mềm rồi trực tiếp ngồi lên. Sau đó thì đưa ánh mắt ngắm nhìn lên những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm vô tận.Trăng trên đại lục này cũng rất kỳ lạ, thế giới này tuy chỉ một mặt trời nhưng lại có tới hai mặt trăng. Một trăng thì có màu xanh lục, còn trăng kia thì lại là màu xanh lam. Hai màu tinh tế hòa quyện thành một ánh trăng có màu xanh thanh khiết (xanh nước biển), nhàn nhạt chiếu sáng cả một mảnh thiên địa. Thật đúng là không có từ gì có thể diễn tả được vẻ mỹ lệ về đêm này." Người xuyên việt đều là có công pháp nghịch thiên, kỳ ngộ bá đạo, không thiên tài thì cũng là yêu nghiệt. Còn mình có chút vốn liếng mà tự dưng bị đoạt đi mất, chẳng nhẽ chuyển kiếp rồi mà mình vẫn không thể thay đổi được? Chẳng nhẽ mình sẽ lại biến thành vô dụng? Ông trời ơi! ông cũng thật quá quắt đi, tước đi cha mẹ của tôi, bây giờ lại còn thu mất thiên phú nữa. Chẳng nhẽ là ông thích chơi đùa với tôi vui lắm sao? Chẳng nhẽ số phận cứ đối xử trớ trêu với tôi như thế sao?".Trong lòng Kim Hậu lúc này đây hoàn toàn trống rỗng. Hắn chỉ thẫn thờ như người mất hồn, cô đơn một mình ngồi trên mỏm đá, ngước nhìn về phía bầu trời đêm vô tận.