Nhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có…

Chương 23: Chương 23

Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Giang Dực nhíu mày: "Đừng để em gái em bị mắng.""Hiện tại bọn họ sẽ mắng em sao?" Tiểu Kim Quất chớp mắt to, tò mò hỏi."Cũng có thể." Anh Tuyền có chút không đành lòng, gian nan gật đầu."Cứ để cho bọn họ mắng chửi đi.Em cũng không ức h**p bọn họ, vô duyên vô cớ mắng em nhân chắc chắn sẽ gặp hao tài." Tiểu Kim Quất không tức giận, cô bé hào khí ngùn ngụt vung tay lên, còn nói: "Không sao, dù sao bọn họ không thích tiền, không phải chỉ là hao tài thôi sao? Chắc chắn bọn họ không sợ, em cũng không sợ!"Tiểu tài thần ngoan ngoãn đứng ở trong nhà, lại không làm chuyện xấu, sao có thể có người mắng chứ?Vô duyên vô cớ mắng chửi người, xứng đáng gặp tai họa!Chiêu Tài vừa nghe có người muốn mắng Tiểu Kim Quất, nó liền không vui nữa.Vung móng vuốt sắc bén lên, bộ dạng giống y như Tiểu Kim Quốc: "Meooo——"[ Ức h**p Quất Quất chính là làm chuyện xấu, làm chuyện xấu sẽ gặp hao tài! ]Anh Tuyền: "! "Bé con giống như hiểu rất nhiều chuyện, còn nhỏ tuổi nhưng đã biết hao tài là gì?Còn khi anh ấy ba tuổi thì chỉ biết nghịch bùn.Anh Tuyền vô cùng tò mò, rốt cuộc bé con được gửi nuôi cho ai chứ?Người khác mắng cô bé, cô bé sẽ không tức giận, nhưng cô bé cũng sẽ không để bị khinh bỉ, cô bé sẽ trù ẻo lại.Không phải trù bình thường, cái cô bé trù chính là hao tài, ai mà không sợ gặp hao tài cơ chứ?Bé con không sợ, lúc này anh Tuyền mới đáp lại tổ chương trình bên kia, công bố trước thì có thể, nhưng phải thêm tiền.Vì thế, gấp hai biến thành gấp ba.Đi hết một vòng lại quay về bảng giá của minh tinh tinh nhí.Không phải anh Tuyền tiêu chuẩn kép, mà là ba mẹ của minh tinh nhí kia cảm thấy thời gian quá ngắn, bọn họ sẽ không tìm thấy được đứa nhỏ thích hợp, cho nên mới dám đưa ra mức giá trên trời như vậy.Nhưng tổ chương trình lại không có khả năng đào được nhiều tiền như thế, Giang Dực không tìm thấy người hợp tác cũng đành phải tự mình bù vào.Hiện tại là tổ chương trình nguyện ý bỏ tiền, bọn họ cho rằng giá trị để bé con lên chương trình là xứng đáng.Cúp điện thoại, anh Tuyền nói: "Ngày mai đến đài Dâu Tây ký hợp đồng, ký xong sẽ công bố."Giang Dực gật đầu: "Được."Dừng lại, anh Tuyền còn nói: "Ba của minh tinh nhí kia cũng rất ranh ma, vịt chết đến miệng rồi, chắc chắn bên đó sẽ không cam lòng.Cũng không cần quá lo lắng, mỗi lần trò chuyện với ông ta anh đều sẽ ghi âm.Nếu ông ta muốn làm gì, anh sẽ phát tán đoạn ghi âm."Bàn bạc công việc xong, thời gian cũng đã gần tám giờ tối.Tiểu Kim Quất ngáp, trẻ con thường ngủ sớm, cô bé cũng đang rất mệt.Anh Tuyền cùng Tiểu Mãnh cũng sắp đi rồi, trước khi đi, Giang Dực gửi hai lì xì đỏ thẫm giá trị hai vạn cho Tiểu Mãnh."Hôm nay Tiểu Mãnh vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi cho tốt."Trời chưa sáng đã phải tới đón anh với em gái, lại còn đi ngọn núi cao như vậy, bản thân Giang Dực cũng biết là rất mệt..

Giang Dực nhíu mày: "Đừng để em gái em bị mắng.

""Hiện tại bọn họ sẽ mắng em sao?" Tiểu Kim Quất chớp mắt to, tò mò hỏi.

"Cũng có thể.

" Anh Tuyền có chút không đành lòng, gian nan gật đầu.

"Cứ để cho bọn họ mắng chửi đi.

Em cũng không ức h**p bọn họ, vô duyên vô cớ mắng em nhân chắc chắn sẽ gặp hao tài.

" Tiểu Kim Quất không tức giận, cô bé hào khí ngùn ngụt vung tay lên, còn nói: "Không sao, dù sao bọn họ không thích tiền, không phải chỉ là hao tài thôi sao? Chắc chắn bọn họ không sợ, em cũng không sợ!"Tiểu tài thần ngoan ngoãn đứng ở trong nhà, lại không làm chuyện xấu, sao có thể có người mắng chứ?Vô duyên vô cớ mắng chửi người, xứng đáng gặp tai họa!Chiêu Tài vừa nghe có người muốn mắng Tiểu Kim Quất, nó liền không vui nữa.

Vung móng vuốt sắc bén lên, bộ dạng giống y như Tiểu Kim Quốc: "Meooo——"[ Ức h**p Quất Quất chính là làm chuyện xấu, làm chuyện xấu sẽ gặp hao tài! ]Anh Tuyền: "! "Bé con giống như hiểu rất nhiều chuyện, còn nhỏ tuổi nhưng đã biết hao tài là gì?Còn khi anh ấy ba tuổi thì chỉ biết nghịch bùn.

Anh Tuyền vô cùng tò mò, rốt cuộc bé con được gửi nuôi cho ai chứ?Người khác mắng cô bé, cô bé sẽ không tức giận, nhưng cô bé cũng sẽ không để bị khinh bỉ, cô bé sẽ trù ẻo lại.

Không phải trù bình thường, cái cô bé trù chính là hao tài, ai mà không sợ gặp hao tài cơ chứ?Bé con không sợ, lúc này anh Tuyền mới đáp lại tổ chương trình bên kia, công bố trước thì có thể, nhưng phải thêm tiền.

Vì thế, gấp hai biến thành gấp ba.

Đi hết một vòng lại quay về bảng giá của minh tinh tinh nhí.

Không phải anh Tuyền tiêu chuẩn kép, mà là ba mẹ của minh tinh nhí kia cảm thấy thời gian quá ngắn, bọn họ sẽ không tìm thấy được đứa nhỏ thích hợp, cho nên mới dám đưa ra mức giá trên trời như vậy.

Nhưng tổ chương trình lại không có khả năng đào được nhiều tiền như thế, Giang Dực không tìm thấy người hợp tác cũng đành phải tự mình bù vào.

Hiện tại là tổ chương trình nguyện ý bỏ tiền, bọn họ cho rằng giá trị để bé con lên chương trình là xứng đáng.

Cúp điện thoại, anh Tuyền nói: "Ngày mai đến đài Dâu Tây ký hợp đồng, ký xong sẽ công bố.

"Giang Dực gật đầu: "Được.

"Dừng lại, anh Tuyền còn nói: "Ba của minh tinh nhí kia cũng rất ranh ma, vịt chết đến miệng rồi, chắc chắn bên đó sẽ không cam lòng.

Cũng không cần quá lo lắng, mỗi lần trò chuyện với ông ta anh đều sẽ ghi âm.

Nếu ông ta muốn làm gì, anh sẽ phát tán đoạn ghi âm.

"Bàn bạc công việc xong, thời gian cũng đã gần tám giờ tối.

Tiểu Kim Quất ngáp, trẻ con thường ngủ sớm, cô bé cũng đang rất mệt.

Anh Tuyền cùng Tiểu Mãnh cũng sắp đi rồi, trước khi đi, Giang Dực gửi hai lì xì đỏ thẫm giá trị hai vạn cho Tiểu Mãnh.

"Hôm nay Tiểu Mãnh vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi cho tốt.

"Trời chưa sáng đã phải tới đón anh với em gái, lại còn đi ngọn núi cao như vậy, bản thân Giang Dực cũng biết là rất mệt.

.

Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Giang Dực nhíu mày: "Đừng để em gái em bị mắng.""Hiện tại bọn họ sẽ mắng em sao?" Tiểu Kim Quất chớp mắt to, tò mò hỏi."Cũng có thể." Anh Tuyền có chút không đành lòng, gian nan gật đầu."Cứ để cho bọn họ mắng chửi đi.Em cũng không ức h**p bọn họ, vô duyên vô cớ mắng em nhân chắc chắn sẽ gặp hao tài." Tiểu Kim Quất không tức giận, cô bé hào khí ngùn ngụt vung tay lên, còn nói: "Không sao, dù sao bọn họ không thích tiền, không phải chỉ là hao tài thôi sao? Chắc chắn bọn họ không sợ, em cũng không sợ!"Tiểu tài thần ngoan ngoãn đứng ở trong nhà, lại không làm chuyện xấu, sao có thể có người mắng chứ?Vô duyên vô cớ mắng chửi người, xứng đáng gặp tai họa!Chiêu Tài vừa nghe có người muốn mắng Tiểu Kim Quất, nó liền không vui nữa.Vung móng vuốt sắc bén lên, bộ dạng giống y như Tiểu Kim Quốc: "Meooo——"[ Ức h**p Quất Quất chính là làm chuyện xấu, làm chuyện xấu sẽ gặp hao tài! ]Anh Tuyền: "! "Bé con giống như hiểu rất nhiều chuyện, còn nhỏ tuổi nhưng đã biết hao tài là gì?Còn khi anh ấy ba tuổi thì chỉ biết nghịch bùn.Anh Tuyền vô cùng tò mò, rốt cuộc bé con được gửi nuôi cho ai chứ?Người khác mắng cô bé, cô bé sẽ không tức giận, nhưng cô bé cũng sẽ không để bị khinh bỉ, cô bé sẽ trù ẻo lại.Không phải trù bình thường, cái cô bé trù chính là hao tài, ai mà không sợ gặp hao tài cơ chứ?Bé con không sợ, lúc này anh Tuyền mới đáp lại tổ chương trình bên kia, công bố trước thì có thể, nhưng phải thêm tiền.Vì thế, gấp hai biến thành gấp ba.Đi hết một vòng lại quay về bảng giá của minh tinh tinh nhí.Không phải anh Tuyền tiêu chuẩn kép, mà là ba mẹ của minh tinh nhí kia cảm thấy thời gian quá ngắn, bọn họ sẽ không tìm thấy được đứa nhỏ thích hợp, cho nên mới dám đưa ra mức giá trên trời như vậy.Nhưng tổ chương trình lại không có khả năng đào được nhiều tiền như thế, Giang Dực không tìm thấy người hợp tác cũng đành phải tự mình bù vào.Hiện tại là tổ chương trình nguyện ý bỏ tiền, bọn họ cho rằng giá trị để bé con lên chương trình là xứng đáng.Cúp điện thoại, anh Tuyền nói: "Ngày mai đến đài Dâu Tây ký hợp đồng, ký xong sẽ công bố."Giang Dực gật đầu: "Được."Dừng lại, anh Tuyền còn nói: "Ba của minh tinh nhí kia cũng rất ranh ma, vịt chết đến miệng rồi, chắc chắn bên đó sẽ không cam lòng.Cũng không cần quá lo lắng, mỗi lần trò chuyện với ông ta anh đều sẽ ghi âm.Nếu ông ta muốn làm gì, anh sẽ phát tán đoạn ghi âm."Bàn bạc công việc xong, thời gian cũng đã gần tám giờ tối.Tiểu Kim Quất ngáp, trẻ con thường ngủ sớm, cô bé cũng đang rất mệt.Anh Tuyền cùng Tiểu Mãnh cũng sắp đi rồi, trước khi đi, Giang Dực gửi hai lì xì đỏ thẫm giá trị hai vạn cho Tiểu Mãnh."Hôm nay Tiểu Mãnh vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi cho tốt."Trời chưa sáng đã phải tới đón anh với em gái, lại còn đi ngọn núi cao như vậy, bản thân Giang Dực cũng biết là rất mệt..

Chương 23: Chương 23