Nhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có…
Chương 28: Chương 28
Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Vì tiền, cũng là vì được diễn phim của anh đầu tư, không ít người muốn ôm đùi Giang Dực.Hoắc Giản Hành không nghĩ ra, người sắp bị hút hết vận may, vậy vận may kia ở đâu mà có cơ chứ?Hiện tại số mệnh của gã càng thêm thảm hại, lại không có vận may gì cả, tiền vừa kiếm được đã tiêu hết ra ngoài.Trong tay không giữ được chút tiền nào."Hệ thống, không thể tăng cường vận làm giàu của tao sao?" Hoắc Giản Hành hỏi.m thanh máy móc: [Hệ thống là hệ thống cướp số mệnh, còn chuyện tăng vận làm giàu thì không phải chuyện của tôi.]"Vậy có cách nào để tăng vận làm giàu không?" Hoắc Giản Hành không từ bỏ hy vọng hỏi.m thanh máy móc: [ Có, chỉ cần kí chủ nguyện ý trả giá, có thể tăng cường vận may.]Hoắc Giản Hành hỏi: "Trả giá gì?"m thanh máy móc: [ Mạng sống.]Chậc, lấy mạng đổi tiền, đột nhiên thấy không có lực hấp dẫn nữa.Hoắc Giản Hành nói: "Có tiền thì lại mất mạng, vậy tao còn cần tiền để làm gì?"...Tiểu Kim Quất biết tự mình tắm, cũng sẽ tự mình mặc quần áo, nhưng chỉ biết mặc quần áo mỏng.Cô bé không đủ sức để mặc quần áo dày, cô bé chỉ có sức khi ôm mèo thôi.Giang Dực giúp trải chăn nệm xong cho cô bé.Vân Ngọc có nói qua, Tiểu Kim Quất không ngủ quen giường, không quen chăn gối khác nên tất cả đều gói lại mang tới đây.Tắm rửa xong, Tiểu Kim Quất đã rất mệt rồi, cô bé nằm vào trong chăn, chú mèo nằm ở chiếc gối bên cạnh, đầu của cô bé với đầu chú mèo sát nhau, một đứa bé một chú mèo chuẩn bị đi vào giấc ngủ.Giang Dực cầm điện thoại, kể chuyện cổ tích ru cô bé ngủ.Đọc xong một câu chuyện, thấy mắt em gái đã nhắm mắt lại như là đang ngủ.Lúc này anh mới yên tâm rời đi.Giang Dực vừa bước chân ra khỏi phòng ngủ, Tiểu Kim Quất đã mở mắt ra.Cô bé đang rất buồn ngủ, nhưng cô bé lại không ngủ được.Ngày đầu tiên rời khỏi miếu thần tài, đến ở một nơi hoàn toàn lạ lẫm, bên cạnh không có lấy một người quen, chỉ có mèo ở cùng cô bé, mặc dù cô bé cũng thích anh trai, nhưng cô bé vẫn muốn ở với sư phụ với sư huynh sư tỷ hơn.Càng nghĩ càng không ngủ được, Tiểu Kim Quất kéo chăn lên trùm kín, trốn dưới chăn lau nước mắt.Mèo Chiêu Tài dùng móng vuốt nhẹ nhàng vỗ về cô bé: “Meoo——"[ Quất Quất ngoan, Quất Quất không sợ, miêu miêu ở đây, miêu vẫn ở cùng Quất Quất.]Tiểu Kim Quất nhỏ giọng nói: "Tao nhớ sư tỷ, còn nhớ cả sư phụ với sư huynh."Chiêu Tài miêu lại dỗ dành cô bé: "Meoo——"[ Ngày mai phải tìm anh trai để lấy điện thoại gọi cho họ, phải nói là nhớ bọn họ.]Tiểu Kim Quất không nói nữa.Giang Dực không yên lòng về em gái, không bao lâu sau, anh lại nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.Dưới ngọn đèn ngủ mờ nhạt, anh nhìn thấy em gái đang chùm chăn kín đầu.Anh lập tức hiểu ra, ban nãy em gái không hề ngủ, cô bé chỉ đang giả bộ, hiện tại lại trốn ở trong chăn chắc có lẽ là đang không vui..
Vì tiền, cũng là vì được diễn phim của anh đầu tư, không ít người muốn ôm đùi Giang Dực.Hoắc Giản Hành không nghĩ ra, người sắp bị hút hết vận may, vậy vận may kia ở đâu mà có cơ chứ?Hiện tại số mệnh của gã càng thêm thảm hại, lại không có vận may gì cả, tiền vừa kiếm được đã tiêu hết ra ngoài.Trong tay không giữ được chút tiền nào."Hệ thống, không thể tăng cường vận làm giàu của tao sao?" Hoắc Giản Hành hỏi.m thanh máy móc: [Hệ thống là hệ thống cướp số mệnh, còn chuyện tăng vận làm giàu thì không phải chuyện của tôi.
]"Vậy có cách nào để tăng vận làm giàu không?" Hoắc Giản Hành không từ bỏ hy vọng hỏi.m thanh máy móc: [ Có, chỉ cần kí chủ nguyện ý trả giá, có thể tăng cường vận may.
]Hoắc Giản Hành hỏi: "Trả giá gì?"m thanh máy móc: [ Mạng sống.
]Chậc, lấy mạng đổi tiền, đột nhiên thấy không có lực hấp dẫn nữa.Hoắc Giản Hành nói: "Có tiền thì lại mất mạng, vậy tao còn cần tiền để làm gì?"...Tiểu Kim Quất biết tự mình tắm, cũng sẽ tự mình mặc quần áo, nhưng chỉ biết mặc quần áo mỏng.Cô bé không đủ sức để mặc quần áo dày, cô bé chỉ có sức khi ôm mèo thôi.Giang Dực giúp trải chăn nệm xong cho cô bé.Vân Ngọc có nói qua, Tiểu Kim Quất không ngủ quen giường, không quen chăn gối khác nên tất cả đều gói lại mang tới đây.Tắm rửa xong, Tiểu Kim Quất đã rất mệt rồi, cô bé nằm vào trong chăn, chú mèo nằm ở chiếc gối bên cạnh, đầu của cô bé với đầu chú mèo sát nhau, một đứa bé một chú mèo chuẩn bị đi vào giấc ngủ.Giang Dực cầm điện thoại, kể chuyện cổ tích ru cô bé ngủ.Đọc xong một câu chuyện, thấy mắt em gái đã nhắm mắt lại như là đang ngủ.Lúc này anh mới yên tâm rời đi.Giang Dực vừa bước chân ra khỏi phòng ngủ, Tiểu Kim Quất đã mở mắt ra.Cô bé đang rất buồn ngủ, nhưng cô bé lại không ngủ được.Ngày đầu tiên rời khỏi miếu thần tài, đến ở một nơi hoàn toàn lạ lẫm, bên cạnh không có lấy một người quen, chỉ có mèo ở cùng cô bé, mặc dù cô bé cũng thích anh trai, nhưng cô bé vẫn muốn ở với sư phụ với sư huynh sư tỷ hơn.Càng nghĩ càng không ngủ được, Tiểu Kim Quất kéo chăn lên trùm kín, trốn dưới chăn lau nước mắt.Mèo Chiêu Tài dùng móng vuốt nhẹ nhàng vỗ về cô bé: “Meoo——"[ Quất Quất ngoan, Quất Quất không sợ, miêu miêu ở đây, miêu vẫn ở cùng Quất Quất.
]Tiểu Kim Quất nhỏ giọng nói: "Tao nhớ sư tỷ, còn nhớ cả sư phụ với sư huynh."Chiêu Tài miêu lại dỗ dành cô bé: "Meoo——"[ Ngày mai phải tìm anh trai để lấy điện thoại gọi cho họ, phải nói là nhớ bọn họ.
]Tiểu Kim Quất không nói nữa.Giang Dực không yên lòng về em gái, không bao lâu sau, anh lại nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.Dưới ngọn đèn ngủ mờ nhạt, anh nhìn thấy em gái đang chùm chăn kín đầu.Anh lập tức hiểu ra, ban nãy em gái không hề ngủ, cô bé chỉ đang giả bộ, hiện tại lại trốn ở trong chăn chắc có lẽ là đang không vui..
Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Vì tiền, cũng là vì được diễn phim của anh đầu tư, không ít người muốn ôm đùi Giang Dực.Hoắc Giản Hành không nghĩ ra, người sắp bị hút hết vận may, vậy vận may kia ở đâu mà có cơ chứ?Hiện tại số mệnh của gã càng thêm thảm hại, lại không có vận may gì cả, tiền vừa kiếm được đã tiêu hết ra ngoài.Trong tay không giữ được chút tiền nào."Hệ thống, không thể tăng cường vận làm giàu của tao sao?" Hoắc Giản Hành hỏi.m thanh máy móc: [Hệ thống là hệ thống cướp số mệnh, còn chuyện tăng vận làm giàu thì không phải chuyện của tôi.]"Vậy có cách nào để tăng vận làm giàu không?" Hoắc Giản Hành không từ bỏ hy vọng hỏi.m thanh máy móc: [ Có, chỉ cần kí chủ nguyện ý trả giá, có thể tăng cường vận may.]Hoắc Giản Hành hỏi: "Trả giá gì?"m thanh máy móc: [ Mạng sống.]Chậc, lấy mạng đổi tiền, đột nhiên thấy không có lực hấp dẫn nữa.Hoắc Giản Hành nói: "Có tiền thì lại mất mạng, vậy tao còn cần tiền để làm gì?"...Tiểu Kim Quất biết tự mình tắm, cũng sẽ tự mình mặc quần áo, nhưng chỉ biết mặc quần áo mỏng.Cô bé không đủ sức để mặc quần áo dày, cô bé chỉ có sức khi ôm mèo thôi.Giang Dực giúp trải chăn nệm xong cho cô bé.Vân Ngọc có nói qua, Tiểu Kim Quất không ngủ quen giường, không quen chăn gối khác nên tất cả đều gói lại mang tới đây.Tắm rửa xong, Tiểu Kim Quất đã rất mệt rồi, cô bé nằm vào trong chăn, chú mèo nằm ở chiếc gối bên cạnh, đầu của cô bé với đầu chú mèo sát nhau, một đứa bé một chú mèo chuẩn bị đi vào giấc ngủ.Giang Dực cầm điện thoại, kể chuyện cổ tích ru cô bé ngủ.Đọc xong một câu chuyện, thấy mắt em gái đã nhắm mắt lại như là đang ngủ.Lúc này anh mới yên tâm rời đi.Giang Dực vừa bước chân ra khỏi phòng ngủ, Tiểu Kim Quất đã mở mắt ra.Cô bé đang rất buồn ngủ, nhưng cô bé lại không ngủ được.Ngày đầu tiên rời khỏi miếu thần tài, đến ở một nơi hoàn toàn lạ lẫm, bên cạnh không có lấy một người quen, chỉ có mèo ở cùng cô bé, mặc dù cô bé cũng thích anh trai, nhưng cô bé vẫn muốn ở với sư phụ với sư huynh sư tỷ hơn.Càng nghĩ càng không ngủ được, Tiểu Kim Quất kéo chăn lên trùm kín, trốn dưới chăn lau nước mắt.Mèo Chiêu Tài dùng móng vuốt nhẹ nhàng vỗ về cô bé: “Meoo——"[ Quất Quất ngoan, Quất Quất không sợ, miêu miêu ở đây, miêu vẫn ở cùng Quất Quất.]Tiểu Kim Quất nhỏ giọng nói: "Tao nhớ sư tỷ, còn nhớ cả sư phụ với sư huynh."Chiêu Tài miêu lại dỗ dành cô bé: "Meoo——"[ Ngày mai phải tìm anh trai để lấy điện thoại gọi cho họ, phải nói là nhớ bọn họ.]Tiểu Kim Quất không nói nữa.Giang Dực không yên lòng về em gái, không bao lâu sau, anh lại nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra.Dưới ngọn đèn ngủ mờ nhạt, anh nhìn thấy em gái đang chùm chăn kín đầu.Anh lập tức hiểu ra, ban nãy em gái không hề ngủ, cô bé chỉ đang giả bộ, hiện tại lại trốn ở trong chăn chắc có lẽ là đang không vui..