Nhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có…

Chương 30: Chương 30

Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Tiểu Kim Quất vươn năm ngón tay: “Em có thể đếm tới năm mươi."Giang Dực cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô bé: “Vậy em đếm tới hai mươi, nếu sư tỷ còn chưa nhắn lại, anh sẽ tìm sư phụ cho em."Tiểu Kim Quất bắt đầu đếm số.Nghe giọng nói mềm mại của em gái, Giang Dực cảm thấy trên đời này không có âm thanh nào dễ nghe như thế này.Đếm tới mười lăm, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn trả lời của Vân Ngọc.Sau khi nói chuyện xong với sư tỷ, Tiểu Kim Quất mới vui vẻ trở lại, cô bé cũng thấy thích anh trai nhiều hơn.Khi trở lại phòng, rất nhanh cô bé đã chìm vào giấc ngủ.Giang Dực lặng lẽ tới nhìn mấy lần, sau khi xác nhận em gái ngủ rất ngon, anh cũng cảm thấy yên tâm!.Cuộc sống ngày đầu tiên chăm sóc trẻ con có rất nhiều điều bất ngờ.Nếu hỏi Giang Dực có cảm nghĩ gì, chắc chắn anh sẽ nói: cảm giác khá tốt, không muốn đi làm, chỉ muốn mỗi ngày ở nhà chăm sóc đứa nhỏ!Nhưng công việc thì anh vẫn phải làm.Đã hẹn ký hợp đồng với đài Dâu Tây, bọn họ ăn sáng xong thì anh Tuyền với Tiểu Mãnh cũng tới đón họ.Trên đường đến đài Dâu Tây, cả đường rất thông thoáng, anh Tuyền còn không thể nào tin được: “Anh hẹn với tổ tiết mục mười giờ rưỡi, nhưng chưa tới chín giờ mà chúng ta đã tới đài truyền hình rồi sao?"Bởi vì thể trạng không mấy tốt của Giang Dực, trước đó dù bọn họ có tính dư thời gian thì vẫn sẽ tới muộn.Đường đến đài Dâu Tây cũng không xa, nhưng bọn họ vẫn xuất phát trước hai tiếng.Thế nhưng hôm nay lại thuận lợi đến sớm?Tiểu Mãn nắm lấy cơ hội: "Anh, tin em đi, trong miếu thần tài đều là cao nhân đấy!"Anh Tuyền cho cậu một cái nhìn khinh thường: “Mới được có một lần mà cậu đã tỏ ra đắc ý như vậy sao?"Tiểu Mãnh không phục: “Anh muốn cược không, nếu một tuần này chúng ta đều thuận lợi, anh sẽ phải đi bái thần tài cùng em."Anh Tuyền nói: "Nếu không thuận lợi thì sao?"Tiểu Mãnh vốn muốn nói không thuận lợi không phải rất bình thường sao?Nhưng khi nhìn thấy ảnh nền điện thoại, lời nói đến miệng rồi vẫn nuốt trở lại, có thần tài bảo vệ, sao có thể không thuận lợi cơ chứ?"Nếu không thuận lợi, em đưa anh hai vạn.""Nếu thuận lợi, anh đây theo cậu đi bái thần, cũng đưa thêm cho cậu hai mươi vạn!" Anh Tuyền cười lạnh."Vậy được rồi, anh Giang sẽ làm nhân chứng cho chúng ta." Tiểu Mãnh cười.Bái tài thần quả nhiên có thể phát tài, ngày hôm qua sếp gửi cậu hai vạn, hiện tại anh họ lại hứa cho cậu thêm hai mươi vạn.Không uổng công cậu quỳ ở miếu thần tài rõ lâu."Tôi sẽ làm nhân chứng cho hai ngườ.." Giang Dực đồng tình gật đầu nhìn anh Tuyền.Em gái anh là tiểu thần tài, thực lực đã rất mạnh rồi, từ ngày hôm qua đón cô bé về, cho tới giờ đều chưa gặp phải một cái đèn đỏ nào khi đi đường.Tiểu thần tài đã lợi hại như vậy, nếu là ông thần tài chắc còn lợi hại hơn.---Sau khi liên hệ với tổ chương trình, xác nhận hợp đồng đã được soạn xong, bọn họ mới xuống xe..

Tiểu Kim Quất vươn năm ngón tay: “Em có thể đếm tới năm mươi.

"Giang Dực cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô bé: “Vậy em đếm tới hai mươi, nếu sư tỷ còn chưa nhắn lại, anh sẽ tìm sư phụ cho em.

"Tiểu Kim Quất bắt đầu đếm số.

Nghe giọng nói mềm mại của em gái, Giang Dực cảm thấy trên đời này không có âm thanh nào dễ nghe như thế này.

Đếm tới mười lăm, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn trả lời của Vân Ngọc.

Sau khi nói chuyện xong với sư tỷ, Tiểu Kim Quất mới vui vẻ trở lại, cô bé cũng thấy thích anh trai nhiều hơn.

Khi trở lại phòng, rất nhanh cô bé đã chìm vào giấc ngủ.

Giang Dực lặng lẽ tới nhìn mấy lần, sau khi xác nhận em gái ngủ rất ngon, anh cũng cảm thấy yên tâm!.

Cuộc sống ngày đầu tiên chăm sóc trẻ con có rất nhiều điều bất ngờ.

Nếu hỏi Giang Dực có cảm nghĩ gì, chắc chắn anh sẽ nói: cảm giác khá tốt, không muốn đi làm, chỉ muốn mỗi ngày ở nhà chăm sóc đứa nhỏ!Nhưng công việc thì anh vẫn phải làm.

Đã hẹn ký hợp đồng với đài Dâu Tây, bọn họ ăn sáng xong thì anh Tuyền với Tiểu Mãnh cũng tới đón họ.

Trên đường đến đài Dâu Tây, cả đường rất thông thoáng, anh Tuyền còn không thể nào tin được: “Anh hẹn với tổ tiết mục mười giờ rưỡi, nhưng chưa tới chín giờ mà chúng ta đã tới đài truyền hình rồi sao?"Bởi vì thể trạng không mấy tốt của Giang Dực, trước đó dù bọn họ có tính dư thời gian thì vẫn sẽ tới muộn.

Đường đến đài Dâu Tây cũng không xa, nhưng bọn họ vẫn xuất phát trước hai tiếng.

Thế nhưng hôm nay lại thuận lợi đến sớm?Tiểu Mãn nắm lấy cơ hội: "Anh, tin em đi, trong miếu thần tài đều là cao nhân đấy!"Anh Tuyền cho cậu một cái nhìn khinh thường: “Mới được có một lần mà cậu đã tỏ ra đắc ý như vậy sao?"Tiểu Mãnh không phục: “Anh muốn cược không, nếu một tuần này chúng ta đều thuận lợi, anh sẽ phải đi bái thần tài cùng em.

"Anh Tuyền nói: "Nếu không thuận lợi thì sao?"Tiểu Mãnh vốn muốn nói không thuận lợi không phải rất bình thường sao?Nhưng khi nhìn thấy ảnh nền điện thoại, lời nói đến miệng rồi vẫn nuốt trở lại, có thần tài bảo vệ, sao có thể không thuận lợi cơ chứ?"Nếu không thuận lợi, em đưa anh hai vạn.

""Nếu thuận lợi, anh đây theo cậu đi bái thần, cũng đưa thêm cho cậu hai mươi vạn!" Anh Tuyền cười lạnh.

"Vậy được rồi, anh Giang sẽ làm nhân chứng cho chúng ta.

" Tiểu Mãnh cười.

Bái tài thần quả nhiên có thể phát tài, ngày hôm qua sếp gửi cậu hai vạn, hiện tại anh họ lại hứa cho cậu thêm hai mươi vạn.

Không uổng công cậu quỳ ở miếu thần tài rõ lâu.

"Tôi sẽ làm nhân chứng cho hai ngườ.

.

" Giang Dực đồng tình gật đầu nhìn anh Tuyền.

Em gái anh là tiểu thần tài, thực lực đã rất mạnh rồi, từ ngày hôm qua đón cô bé về, cho tới giờ đều chưa gặp phải một cái đèn đỏ nào khi đi đường.

Tiểu thần tài đã lợi hại như vậy, nếu là ông thần tài chắc còn lợi hại hơn.

---Sau khi liên hệ với tổ chương trình, xác nhận hợp đồng đã được soạn xong, bọn họ mới xuống xe.

.

Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Tiểu Kim Quất vươn năm ngón tay: “Em có thể đếm tới năm mươi."Giang Dực cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của cô bé: “Vậy em đếm tới hai mươi, nếu sư tỷ còn chưa nhắn lại, anh sẽ tìm sư phụ cho em."Tiểu Kim Quất bắt đầu đếm số.Nghe giọng nói mềm mại của em gái, Giang Dực cảm thấy trên đời này không có âm thanh nào dễ nghe như thế này.Đếm tới mười lăm, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn trả lời của Vân Ngọc.Sau khi nói chuyện xong với sư tỷ, Tiểu Kim Quất mới vui vẻ trở lại, cô bé cũng thấy thích anh trai nhiều hơn.Khi trở lại phòng, rất nhanh cô bé đã chìm vào giấc ngủ.Giang Dực lặng lẽ tới nhìn mấy lần, sau khi xác nhận em gái ngủ rất ngon, anh cũng cảm thấy yên tâm!.Cuộc sống ngày đầu tiên chăm sóc trẻ con có rất nhiều điều bất ngờ.Nếu hỏi Giang Dực có cảm nghĩ gì, chắc chắn anh sẽ nói: cảm giác khá tốt, không muốn đi làm, chỉ muốn mỗi ngày ở nhà chăm sóc đứa nhỏ!Nhưng công việc thì anh vẫn phải làm.Đã hẹn ký hợp đồng với đài Dâu Tây, bọn họ ăn sáng xong thì anh Tuyền với Tiểu Mãnh cũng tới đón họ.Trên đường đến đài Dâu Tây, cả đường rất thông thoáng, anh Tuyền còn không thể nào tin được: “Anh hẹn với tổ tiết mục mười giờ rưỡi, nhưng chưa tới chín giờ mà chúng ta đã tới đài truyền hình rồi sao?"Bởi vì thể trạng không mấy tốt của Giang Dực, trước đó dù bọn họ có tính dư thời gian thì vẫn sẽ tới muộn.Đường đến đài Dâu Tây cũng không xa, nhưng bọn họ vẫn xuất phát trước hai tiếng.Thế nhưng hôm nay lại thuận lợi đến sớm?Tiểu Mãn nắm lấy cơ hội: "Anh, tin em đi, trong miếu thần tài đều là cao nhân đấy!"Anh Tuyền cho cậu một cái nhìn khinh thường: “Mới được có một lần mà cậu đã tỏ ra đắc ý như vậy sao?"Tiểu Mãnh không phục: “Anh muốn cược không, nếu một tuần này chúng ta đều thuận lợi, anh sẽ phải đi bái thần tài cùng em."Anh Tuyền nói: "Nếu không thuận lợi thì sao?"Tiểu Mãnh vốn muốn nói không thuận lợi không phải rất bình thường sao?Nhưng khi nhìn thấy ảnh nền điện thoại, lời nói đến miệng rồi vẫn nuốt trở lại, có thần tài bảo vệ, sao có thể không thuận lợi cơ chứ?"Nếu không thuận lợi, em đưa anh hai vạn.""Nếu thuận lợi, anh đây theo cậu đi bái thần, cũng đưa thêm cho cậu hai mươi vạn!" Anh Tuyền cười lạnh."Vậy được rồi, anh Giang sẽ làm nhân chứng cho chúng ta." Tiểu Mãnh cười.Bái tài thần quả nhiên có thể phát tài, ngày hôm qua sếp gửi cậu hai vạn, hiện tại anh họ lại hứa cho cậu thêm hai mươi vạn.Không uổng công cậu quỳ ở miếu thần tài rõ lâu."Tôi sẽ làm nhân chứng cho hai ngườ.." Giang Dực đồng tình gật đầu nhìn anh Tuyền.Em gái anh là tiểu thần tài, thực lực đã rất mạnh rồi, từ ngày hôm qua đón cô bé về, cho tới giờ đều chưa gặp phải một cái đèn đỏ nào khi đi đường.Tiểu thần tài đã lợi hại như vậy, nếu là ông thần tài chắc còn lợi hại hơn.---Sau khi liên hệ với tổ chương trình, xác nhận hợp đồng đã được soạn xong, bọn họ mới xuống xe..

Chương 30: Chương 30