Nhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có…

Chương 34: Chương 34

Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Cuối cùng vẫn là Tiểu Kim Quất mở miệng: "Anh trai, đừng mua nữa, em không mặc hết."Giang Dực nói: "Mỗi ngày đều mặc quần áo mới, mặc nhiều sẽ hết."Tiểu Kim Quất rất chân thành nói: "Em sẽ cao lên, đến lúc em cao lên, quần áo hiện tại sẽ không mặc được nữa.Đây là đang tiêu tiền bậy bạ, cũng là không tôn trọng số tiền nhỏ, không tôn trọng số tiền nhỏ thì anh sẽ nghèo khổ đó."Thân là tiểu thần tài, bé cảm giác mình có nghĩa vụ nhắc nhở anh trai.Anh vốn dĩ đã rất nghèo, mấy đồ vật trong thành phố lại rất đắt, nghèo khổ thì sẽ đói bụng.Tiểu Mãnh: "! ! "Quả nhiên là được nuôi lớn trong miếu thần tài, khích lệ mọi người mà vẫn còn mang theo ba phần đe dọa.Sẽ thành nghèo rớt mồng tơi đó, ai nghe xong không sợ hãi?!Giang Dực nói: "Không cần lo lắng, anh trai có rất nhiều tiền, đều cho em."Tiểu Kim Quất ngẩng đầu, ánh mắt thương cảm mà nhìn anh: "Đồ vật trong thành phố rất đắt, ngay cả đồ dùng trong nhà anh còn không mua nổi, vẫn nên tiết kiệm lại đi anh.Tiết kiệm một chút, có tiền mua đồ dùng trong nhà trước đã."Giang Dực lập tức vui vẻ, em gái lại tưởng thật.Anh nhẹ nhàng chọc chọc khuôn mặt béo béo đáng yêu của cô bé: "Anh trai có rất nhiều tiền, đồ dùng trong nhà ít không phải do không mua nổi, là muốn để lại không gian cho em để đồ chơi.Trước kia trong sân của em còn có cầu trượt, bây giờ trong nhà cũng phải có…"Ở trong miếu thần tài bé có cái gì, anh đều muốn chuẩn bị cho cô bé cái đó.Không thể để chất lượng sinh hoạt của em gái bị hạ thấp được.Tiểu Kim Quất không hiểu hỏi: "Thật vậy sao?"Giang Dực nói: "Đương nhiên là thật."Tiểu Kim Quất lại quay đầu lại nhìn về phía Tiểu Mãnh: "Anh trai em không mua đồ dùng trong nhà, thật sự không phải do nghèo sao?"Tiểu Mãnh thiếu chút nữa bật cười: "Đương nhiên không phải."Cuối cùng cũng xác nhận được, anh trai không phải nghèo đến mức không mua nổi đồ dùng trong nhà, cô bé an tâm hơn.Nhưng mà quan điểm quý trọng tiền không thể thay đổi."Có tiền thì càng phải quý trọng tiền, bằng không thì tiền sẽ chạy mất.""Được, anh trai sẽ quý trọng tiền."Chỉ tiếc là còn rất nhiều bộ quần áo xinh đẹp không thể mua cho em gái nữa, nhưng vẫn muốn nghe lời của em gái, cô bé là tiểu thần tài trong miếu thần tài, cô bé nói tiền sẽ chạy trốn, Giang Dực tin tưởng tuyệt đối có thể lời tiên đoán sẽ trở thành sự thật! !.Chỉ chốc lát sau, tổ chương trình đã tuyên truyền cái tên của chương trình là 《 Nhật ký bảo bối》.Bốn tổ khách mời khác còn chưa xác định, các minh tinh nổi tiếng đều đã có lịch trình riêng, nếu lịch trình còn trống thì một là mấy người không có tiếng tăm, hai là các lão tiền bối đã kiếm đủ tiền rồi nên cũng ít làm việc lại.Chương trình của mình vội vã muốn lên sóng, nên bây giờ cũng đang sốt sắng đi tìm khách mời.Đã sợ mấy lão tiền bối cậy già lên mặt, lại sợ mấy người không quá nổi tiếng sẽ làm gì đó không tốt, lôi kéo người khác tạo CP..

Cuối cùng vẫn là Tiểu Kim Quất mở miệng: "Anh trai, đừng mua nữa, em không mặc hết.

"Giang Dực nói: "Mỗi ngày đều mặc quần áo mới, mặc nhiều sẽ hết.

"Tiểu Kim Quất rất chân thành nói: "Em sẽ cao lên, đến lúc em cao lên, quần áo hiện tại sẽ không mặc được nữa.

Đây là đang tiêu tiền bậy bạ, cũng là không tôn trọng số tiền nhỏ, không tôn trọng số tiền nhỏ thì anh sẽ nghèo khổ đó.

"Thân là tiểu thần tài, bé cảm giác mình có nghĩa vụ nhắc nhở anh trai.

Anh vốn dĩ đã rất nghèo, mấy đồ vật trong thành phố lại rất đắt, nghèo khổ thì sẽ đói bụng.

Tiểu Mãnh: "! ! "Quả nhiên là được nuôi lớn trong miếu thần tài, khích lệ mọi người mà vẫn còn mang theo ba phần đe dọa.

Sẽ thành nghèo rớt mồng tơi đó, ai nghe xong không sợ hãi?!Giang Dực nói: "Không cần lo lắng, anh trai có rất nhiều tiền, đều cho em.

"Tiểu Kim Quất ngẩng đầu, ánh mắt thương cảm mà nhìn anh: "Đồ vật trong thành phố rất đắt, ngay cả đồ dùng trong nhà anh còn không mua nổi, vẫn nên tiết kiệm lại đi anh.

Tiết kiệm một chút, có tiền mua đồ dùng trong nhà trước đã.

"Giang Dực lập tức vui vẻ, em gái lại tưởng thật.

Anh nhẹ nhàng chọc chọc khuôn mặt béo béo đáng yêu của cô bé: "Anh trai có rất nhiều tiền, đồ dùng trong nhà ít không phải do không mua nổi, là muốn để lại không gian cho em để đồ chơi.

Trước kia trong sân của em còn có cầu trượt, bây giờ trong nhà cũng phải có…"Ở trong miếu thần tài bé có cái gì, anh đều muốn chuẩn bị cho cô bé cái đó.

Không thể để chất lượng sinh hoạt của em gái bị hạ thấp được.

Tiểu Kim Quất không hiểu hỏi: "Thật vậy sao?"Giang Dực nói: "Đương nhiên là thật.

"Tiểu Kim Quất lại quay đầu lại nhìn về phía Tiểu Mãnh: "Anh trai em không mua đồ dùng trong nhà, thật sự không phải do nghèo sao?"Tiểu Mãnh thiếu chút nữa bật cười: "Đương nhiên không phải.

"Cuối cùng cũng xác nhận được, anh trai không phải nghèo đến mức không mua nổi đồ dùng trong nhà, cô bé an tâm hơn.

Nhưng mà quan điểm quý trọng tiền không thể thay đổi.

"Có tiền thì càng phải quý trọng tiền, bằng không thì tiền sẽ chạy mất.

""Được, anh trai sẽ quý trọng tiền.

"Chỉ tiếc là còn rất nhiều bộ quần áo xinh đẹp không thể mua cho em gái nữa, nhưng vẫn muốn nghe lời của em gái, cô bé là tiểu thần tài trong miếu thần tài, cô bé nói tiền sẽ chạy trốn, Giang Dực tin tưởng tuyệt đối có thể lời tiên đoán sẽ trở thành sự thật! !.

Chỉ chốc lát sau, tổ chương trình đã tuyên truyền cái tên của chương trình là 《 Nhật ký bảo bối》.

Bốn tổ khách mời khác còn chưa xác định, các minh tinh nổi tiếng đều đã có lịch trình riêng, nếu lịch trình còn trống thì một là mấy người không có tiếng tăm, hai là các lão tiền bối đã kiếm đủ tiền rồi nên cũng ít làm việc lại.

Chương trình của mình vội vã muốn lên sóng, nên bây giờ cũng đang sốt sắng đi tìm khách mời.

Đã sợ mấy lão tiền bối cậy già lên mặt, lại sợ mấy người không quá nổi tiếng sẽ làm gì đó không tốt, lôi kéo người khác tạo CP.

.

Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Cuối cùng vẫn là Tiểu Kim Quất mở miệng: "Anh trai, đừng mua nữa, em không mặc hết."Giang Dực nói: "Mỗi ngày đều mặc quần áo mới, mặc nhiều sẽ hết."Tiểu Kim Quất rất chân thành nói: "Em sẽ cao lên, đến lúc em cao lên, quần áo hiện tại sẽ không mặc được nữa.Đây là đang tiêu tiền bậy bạ, cũng là không tôn trọng số tiền nhỏ, không tôn trọng số tiền nhỏ thì anh sẽ nghèo khổ đó."Thân là tiểu thần tài, bé cảm giác mình có nghĩa vụ nhắc nhở anh trai.Anh vốn dĩ đã rất nghèo, mấy đồ vật trong thành phố lại rất đắt, nghèo khổ thì sẽ đói bụng.Tiểu Mãnh: "! ! "Quả nhiên là được nuôi lớn trong miếu thần tài, khích lệ mọi người mà vẫn còn mang theo ba phần đe dọa.Sẽ thành nghèo rớt mồng tơi đó, ai nghe xong không sợ hãi?!Giang Dực nói: "Không cần lo lắng, anh trai có rất nhiều tiền, đều cho em."Tiểu Kim Quất ngẩng đầu, ánh mắt thương cảm mà nhìn anh: "Đồ vật trong thành phố rất đắt, ngay cả đồ dùng trong nhà anh còn không mua nổi, vẫn nên tiết kiệm lại đi anh.Tiết kiệm một chút, có tiền mua đồ dùng trong nhà trước đã."Giang Dực lập tức vui vẻ, em gái lại tưởng thật.Anh nhẹ nhàng chọc chọc khuôn mặt béo béo đáng yêu của cô bé: "Anh trai có rất nhiều tiền, đồ dùng trong nhà ít không phải do không mua nổi, là muốn để lại không gian cho em để đồ chơi.Trước kia trong sân của em còn có cầu trượt, bây giờ trong nhà cũng phải có…"Ở trong miếu thần tài bé có cái gì, anh đều muốn chuẩn bị cho cô bé cái đó.Không thể để chất lượng sinh hoạt của em gái bị hạ thấp được.Tiểu Kim Quất không hiểu hỏi: "Thật vậy sao?"Giang Dực nói: "Đương nhiên là thật."Tiểu Kim Quất lại quay đầu lại nhìn về phía Tiểu Mãnh: "Anh trai em không mua đồ dùng trong nhà, thật sự không phải do nghèo sao?"Tiểu Mãnh thiếu chút nữa bật cười: "Đương nhiên không phải."Cuối cùng cũng xác nhận được, anh trai không phải nghèo đến mức không mua nổi đồ dùng trong nhà, cô bé an tâm hơn.Nhưng mà quan điểm quý trọng tiền không thể thay đổi."Có tiền thì càng phải quý trọng tiền, bằng không thì tiền sẽ chạy mất.""Được, anh trai sẽ quý trọng tiền."Chỉ tiếc là còn rất nhiều bộ quần áo xinh đẹp không thể mua cho em gái nữa, nhưng vẫn muốn nghe lời của em gái, cô bé là tiểu thần tài trong miếu thần tài, cô bé nói tiền sẽ chạy trốn, Giang Dực tin tưởng tuyệt đối có thể lời tiên đoán sẽ trở thành sự thật! !.Chỉ chốc lát sau, tổ chương trình đã tuyên truyền cái tên của chương trình là 《 Nhật ký bảo bối》.Bốn tổ khách mời khác còn chưa xác định, các minh tinh nổi tiếng đều đã có lịch trình riêng, nếu lịch trình còn trống thì một là mấy người không có tiếng tăm, hai là các lão tiền bối đã kiếm đủ tiền rồi nên cũng ít làm việc lại.Chương trình của mình vội vã muốn lên sóng, nên bây giờ cũng đang sốt sắng đi tìm khách mời.Đã sợ mấy lão tiền bối cậy già lên mặt, lại sợ mấy người không quá nổi tiếng sẽ làm gì đó không tốt, lôi kéo người khác tạo CP..

Chương 34: Chương 34