Nhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có…
Chương 36: Chương 36
Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Cô bé đã hiểu, cô bé bị người ta mắng, hơn nữa số lượng còn rất nhiều.Chiêu Tài bu lại: "Meow ô——"[ Những tài vận này cho ai? ]Ánh mắt Tiểu Kim Quất tìm tòi bốn phía, những người kia mắng cô bé, những tài vận là để đền bù tổn thất cho cô bé, thì chính đồ của bé.Đồ thuộc về bé, thì bé có thể tặng cho bất kỳ người nào, cô bé đang xem ai là người cần nó nhất.--Đây là tài vận, không phải là vận làm giàu, nó sẽ không ảnh hưởng đến vận làm giàu của một người.Đưa cho người nào, sắp tới người đó có thể phát chút ít tài lộc, hoặc có thể tìm được một công việc như ý.Nếu dùng xong, thì một chút tài vận này sẽ hết.Đây là lần đầu tiên Tiểu Kim Quất thu được nhiều tài vận như vậy, cầm ở trong tay cũng không để làm gì, vận làm giàu của anh trai rất tốt, cho anh toàn bộ chỗ này cũng sẽ không thay đổi được cuộc sống của anh, anh cũng không quá cần, nên bé sẽ không cho anh.Lại liếc nhìn anh Tiểu Mãnh đang đi dạo phố cùng bọn họ, ngày hôm qua cậu quỳ bất động trước mặt thần tài, còn chia sẻ bùa thần tài vô cùng linh nghiệm với anh Tuyền, cậu tin tưởng thần tài có thể phù hộ mọi người, hơn nữa còn rất thành kính.Được, có thể ban một chút tài vận cho anh Tiểu Mãnh.Bàn tay nhỏ bé phất phất, ánh sáng lóe lên.Người trong cuộc là Tiểu Mãnh hoàn toàn không biết gì cả.Chiêu Tài: "Meow ô ô——"[ Bảo anh trai đưa đi ra ngoài, chia cho những người thuận mắt, và những người cần.]Tiểu Kim Quất gật đầu, bé muốn đi ra ngoài bạn phát tài lộc.Nhưng mà bé không biết đường, cũng không biết nên đi đâu.Bé lay lay tay anh trai tay: "Anh, em muốn đi ra ngoài tán tài, nên đi đâu?"Giang Dực nghe không hiểu: "Tán tài là gì?"Tiểu Kim Quất nói: "Làm Thiện Tài Đồng Tử, nhìn ai thuận mắt thì ban phát tài lộc."Tiểu Mãnh nghe thấy thế, xem là lời nói của trẻ con, không tin là thật.Giang Dực lại rất coi trọng, em gái nói muốn đi tán tài, khả năng là đi ban phát tài lộc thật.Nhưng mà em gái không có tiền, cũng chỉ có thể để anh trả tiền, vốn dĩ anh kiếm tiền là vì em gái, cho em gái chơi không tốn tiền, những số tiền này cho cô bé dùng cũng giống như vậy, cô bé muốn dùng như thế nào thì dùng như thế nào, muốn tán tài cũng được.Giang Dực vô cùng đồng ý: "Được, để anh dẫn em đi tán tài."Vừa đi ra khỏi cửa hàng, đã nhìn thấy một người mẹ mang theo con bỏ nhà ra đi, cô xấu hổ vì trong ví tiền rỗng tuếch, còn không thuê nổi khách sạn, ở tạm trong nhà ăn của một cửa hàng 24/7, nhưng trẻ nhỏ cần được chăm sóc cẩn thận.Tiểu Kim Quất nhìn thấy bóng dáng của cô, không phải người xấu, có thể cho cô một ít.Cân nhắc đến việc cô còn mang theo con nhỏ, Tiểu Kim Quất quyết định cho cô năm cái chấm vàng, đủ để cô giảm bớt khó khăn.Còn chưa tới bãi đỗ xe, lại gặp được một người mẹ mang theo con nhỏ ra ngoài bán hàng, bé lại rải ra một ít..
Cô bé đã hiểu, cô bé bị người ta mắng, hơn nữa số lượng còn rất nhiều.
Chiêu Tài bu lại: "Meow ô——"[ Những tài vận này cho ai? ]Ánh mắt Tiểu Kim Quất tìm tòi bốn phía, những người kia mắng cô bé, những tài vận là để đền bù tổn thất cho cô bé, thì chính đồ của bé.
Đồ thuộc về bé, thì bé có thể tặng cho bất kỳ người nào, cô bé đang xem ai là người cần nó nhất.
--Đây là tài vận, không phải là vận làm giàu, nó sẽ không ảnh hưởng đến vận làm giàu của một người.
Đưa cho người nào, sắp tới người đó có thể phát chút ít tài lộc, hoặc có thể tìm được một công việc như ý.
Nếu dùng xong, thì một chút tài vận này sẽ hết.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Kim Quất thu được nhiều tài vận như vậy, cầm ở trong tay cũng không để làm gì, vận làm giàu của anh trai rất tốt, cho anh toàn bộ chỗ này cũng sẽ không thay đổi được cuộc sống của anh, anh cũng không quá cần, nên bé sẽ không cho anh.
Lại liếc nhìn anh Tiểu Mãnh đang đi dạo phố cùng bọn họ, ngày hôm qua cậu quỳ bất động trước mặt thần tài, còn chia sẻ bùa thần tài vô cùng linh nghiệm với anh Tuyền, cậu tin tưởng thần tài có thể phù hộ mọi người, hơn nữa còn rất thành kính.
Được, có thể ban một chút tài vận cho anh Tiểu Mãnh.
Bàn tay nhỏ bé phất phất, ánh sáng lóe lên.
Người trong cuộc là Tiểu Mãnh hoàn toàn không biết gì cả.
Chiêu Tài: "Meow ô ô——"[ Bảo anh trai đưa đi ra ngoài, chia cho những người thuận mắt, và những người cần.
]Tiểu Kim Quất gật đầu, bé muốn đi ra ngoài bạn phát tài lộc.
Nhưng mà bé không biết đường, cũng không biết nên đi đâu.
Bé lay lay tay anh trai tay: "Anh, em muốn đi ra ngoài tán tài, nên đi đâu?"Giang Dực nghe không hiểu: "Tán tài là gì?"Tiểu Kim Quất nói: "Làm Thiện Tài Đồng Tử, nhìn ai thuận mắt thì ban phát tài lộc.
"Tiểu Mãnh nghe thấy thế, xem là lời nói của trẻ con, không tin là thật.
Giang Dực lại rất coi trọng, em gái nói muốn đi tán tài, khả năng là đi ban phát tài lộc thật.
Nhưng mà em gái không có tiền, cũng chỉ có thể để anh trả tiền, vốn dĩ anh kiếm tiền là vì em gái, cho em gái chơi không tốn tiền, những số tiền này cho cô bé dùng cũng giống như vậy, cô bé muốn dùng như thế nào thì dùng như thế nào, muốn tán tài cũng được.
Giang Dực vô cùng đồng ý: "Được, để anh dẫn em đi tán tài.
"Vừa đi ra khỏi cửa hàng, đã nhìn thấy một người mẹ mang theo con bỏ nhà ra đi, cô xấu hổ vì trong ví tiền rỗng tuếch, còn không thuê nổi khách sạn, ở tạm trong nhà ăn của một cửa hàng 24/7, nhưng trẻ nhỏ cần được chăm sóc cẩn thận.
Tiểu Kim Quất nhìn thấy bóng dáng của cô, không phải người xấu, có thể cho cô một ít.
Cân nhắc đến việc cô còn mang theo con nhỏ, Tiểu Kim Quất quyết định cho cô năm cái chấm vàng, đủ để cô giảm bớt khó khăn.
Còn chưa tới bãi đỗ xe, lại gặp được một người mẹ mang theo con nhỏ ra ngoài bán hàng, bé lại rải ra một ít.
.
Bé Con Thần Tài Ba TuổiTác giả: Cáp Cáp Quái Đại Vương CápTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện SủngNhìn miếu thần tài Vân Sơn nổi danh linh nghiệm, hương khói hưng thịnh, bên ngoài có rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến. Ngày thứ hai đầu tuần, khách hành hương ít hơn so với ngày thường, tốp năm tốp ba bước đi trên thềm đá lên núi. Có một người vô cùng khác biệt, lúc người xuống núi đi qua người anh, đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá. Nhìn những bậc thang bằng đá xanh đi lên Vân Sơn dài dằng dặc kia, người bình thường đều phải thở gấp để leo lên, còn anh thì lại đeo khẩu trang. Kỳ lạ hơn, người ta đi bái thần tài đều sẽ mang hương mang lễ, trong lòng ngực của anh chỉ ôm một con thỏ bông màu hồng nhạt, thật sự đến để cầu tài hay sao?Nhận được quá nhiều ánh mắt, Giang Dực lại hạ thấp vành mũ lưỡi trai xuống thêm một chút. Trợ lý Tiểu Mãnh đi ở phía sau nói: "Giang ca, để tôi ôm con thỏ cho, tránh để bọn họ nhìn chằm chằm vào anh, bị nhận ra sẽ không tốt. "Giang Dực không quay đầu lại: "Tôi tự ôm. "Tiểu Mãnh "A" một tiếng, không nói gì nữa. Lo lắng của cậu không phải là không có… Cô bé đã hiểu, cô bé bị người ta mắng, hơn nữa số lượng còn rất nhiều.Chiêu Tài bu lại: "Meow ô——"[ Những tài vận này cho ai? ]Ánh mắt Tiểu Kim Quất tìm tòi bốn phía, những người kia mắng cô bé, những tài vận là để đền bù tổn thất cho cô bé, thì chính đồ của bé.Đồ thuộc về bé, thì bé có thể tặng cho bất kỳ người nào, cô bé đang xem ai là người cần nó nhất.--Đây là tài vận, không phải là vận làm giàu, nó sẽ không ảnh hưởng đến vận làm giàu của một người.Đưa cho người nào, sắp tới người đó có thể phát chút ít tài lộc, hoặc có thể tìm được một công việc như ý.Nếu dùng xong, thì một chút tài vận này sẽ hết.Đây là lần đầu tiên Tiểu Kim Quất thu được nhiều tài vận như vậy, cầm ở trong tay cũng không để làm gì, vận làm giàu của anh trai rất tốt, cho anh toàn bộ chỗ này cũng sẽ không thay đổi được cuộc sống của anh, anh cũng không quá cần, nên bé sẽ không cho anh.Lại liếc nhìn anh Tiểu Mãnh đang đi dạo phố cùng bọn họ, ngày hôm qua cậu quỳ bất động trước mặt thần tài, còn chia sẻ bùa thần tài vô cùng linh nghiệm với anh Tuyền, cậu tin tưởng thần tài có thể phù hộ mọi người, hơn nữa còn rất thành kính.Được, có thể ban một chút tài vận cho anh Tiểu Mãnh.Bàn tay nhỏ bé phất phất, ánh sáng lóe lên.Người trong cuộc là Tiểu Mãnh hoàn toàn không biết gì cả.Chiêu Tài: "Meow ô ô——"[ Bảo anh trai đưa đi ra ngoài, chia cho những người thuận mắt, và những người cần.]Tiểu Kim Quất gật đầu, bé muốn đi ra ngoài bạn phát tài lộc.Nhưng mà bé không biết đường, cũng không biết nên đi đâu.Bé lay lay tay anh trai tay: "Anh, em muốn đi ra ngoài tán tài, nên đi đâu?"Giang Dực nghe không hiểu: "Tán tài là gì?"Tiểu Kim Quất nói: "Làm Thiện Tài Đồng Tử, nhìn ai thuận mắt thì ban phát tài lộc."Tiểu Mãnh nghe thấy thế, xem là lời nói của trẻ con, không tin là thật.Giang Dực lại rất coi trọng, em gái nói muốn đi tán tài, khả năng là đi ban phát tài lộc thật.Nhưng mà em gái không có tiền, cũng chỉ có thể để anh trả tiền, vốn dĩ anh kiếm tiền là vì em gái, cho em gái chơi không tốn tiền, những số tiền này cho cô bé dùng cũng giống như vậy, cô bé muốn dùng như thế nào thì dùng như thế nào, muốn tán tài cũng được.Giang Dực vô cùng đồng ý: "Được, để anh dẫn em đi tán tài."Vừa đi ra khỏi cửa hàng, đã nhìn thấy một người mẹ mang theo con bỏ nhà ra đi, cô xấu hổ vì trong ví tiền rỗng tuếch, còn không thuê nổi khách sạn, ở tạm trong nhà ăn của một cửa hàng 24/7, nhưng trẻ nhỏ cần được chăm sóc cẩn thận.Tiểu Kim Quất nhìn thấy bóng dáng của cô, không phải người xấu, có thể cho cô một ít.Cân nhắc đến việc cô còn mang theo con nhỏ, Tiểu Kim Quất quyết định cho cô năm cái chấm vàng, đủ để cô giảm bớt khó khăn.Còn chưa tới bãi đỗ xe, lại gặp được một người mẹ mang theo con nhỏ ra ngoài bán hàng, bé lại rải ra một ít..