Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 5: Vài Lời Của Tác Giả

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Năm 2014 tôi lấy bút danh Wings of Wind, viết một thiên truyện tên là Quỷ Kiếp, thấy không quá hài lòng.Bởi vậy phong bút bảy năm, nhiều lần đặt lên đặt xuống, thử viết thử vẽ, đề tài đa dạng, lại chưa từng một cái có thể hoàn thiện.Bảy năm trôi qua, con người thay đổi, bút lực thay đổi, cảm hứng cũng thay đổi.......Trưởng thành rồi.Quá trình trưởng thành khúc triết mà chán nản nhưng cái nó đem lại cũng thật sâu sắc. Khi tôi bây giờ đã có thể nhìn thấu điều thần kỳ trong đời thường, anh hùng bằng xương thịt, phép màu nơi hai bàn tay trắng, tình nghĩa thiên trường địa cửu từ trong đôi mắt đen.Sự phi thường đến từ ý chí phi thường ẩn trong thân phàm xác trần là điều khiến người ta cảm động nhất.Và Thánh Địa Vùi Thây ra đời.Thánh Địa Vùi Thây không phải câu chuyện thần thoại về những siêu nhân, nó khác biệt hoàn toàn so với Quỷ Kiếp. Nhưng ở nó vẫn còn đó những giá trị về tình cảm gia đình, tình bằng hữu, lòng can trường, đức tính hy sinh.Đây là câu chuyện về cuộc thám hiểm vĩ đại của những con người bằng xương bằng thịt. Họ có thể chết, họ lại không sợ chết, họ có thể đau, họ lại không sợ đau. Họ dùng tuổi thọ hữu hạn của mình cố nhìn thấu một góc bí ẩn trong màn đêm vĩnh cửu của Thánh Địa Vùi Thây.Nhân vật Bách Việt bước vào câu chuyện này ở độ tuổi nửa trưởng thành: 24 tuổi. Hành xử của anh, suy nghĩ của anh bởi vậy sẽ luôn bồi hồi trong khoảng cách mong manh giữa bất chấp và tự giữ, hai tính cách rất đặc trưng của tuổi trẻ và tuổi trưởng thành.Anh có thể hoang dại khi anh còn nhỏ, nhưng khi anh càng lớn trách nhiệm trên vai anh càng nặng, những thứ anh tưởng rằng rất đỗi bình thường lại dần trở thành ưu tiên hàng đầu của anh, những lý tưởng vang dội lại dần trở thành trò cười trong mắt anh. Vậy nên anh tự giữ, gọi văn hoa là cẩn trọng, cẩn trọng với mọi quyết sách có thể khiến anh chệch đường ray.Nhưng anh vẫn còn trẻ...Và trái tim của anh vẫn còn nhiệt huyết.Bởi vậy câu chuyện này sẽ theo chân anh, như sự sắp đặt mà anh không thể chạy thoát.Mong rằng "Thánh Địa Vùi Thây" đạt được sự ủng hộ của các bạn có thể đi đến cuối cùng

Năm 2014 tôi lấy bút danh Wings of Wind, viết một thiên truyện tên là Quỷ Kiếp, thấy không quá hài lòng.

Bởi vậy phong bút bảy năm, nhiều lần đặt lên đặt xuống, thử viết thử vẽ, đề tài đa dạng, lại chưa từng một cái có thể hoàn thiện.

Bảy năm trôi qua, con người thay đổi, bút lực thay đổi, cảm hứng cũng thay đổi....

...Trưởng thành rồi.

Quá trình trưởng thành khúc triết mà chán nản nhưng cái nó đem lại cũng thật sâu sắc. Khi tôi bây giờ đã có thể nhìn thấu điều thần kỳ trong đời thường, anh hùng bằng xương thịt, phép màu nơi hai bàn tay trắng, tình nghĩa thiên trường địa cửu từ trong đôi mắt đen.

Sự phi thường đến từ ý chí phi thường ẩn trong thân phàm xác trần là điều khiến người ta cảm động nhất.

Và Thánh Địa Vùi Thây ra đời.

Thánh Địa Vùi Thây không phải câu chuyện thần thoại về những siêu nhân, nó khác biệt hoàn toàn so với Quỷ Kiếp. Nhưng ở nó vẫn còn đó những giá trị về tình cảm gia đình, tình bằng hữu, lòng can trường, đức tính hy sinh.

Đây là câu chuyện về cuộc thám hiểm vĩ đại của những con người bằng xương bằng thịt. Họ có thể chết, họ lại không sợ chết, họ có thể đau, họ lại không sợ đau. Họ dùng tuổi thọ hữu hạn của mình cố nhìn thấu một góc bí ẩn trong màn đêm vĩnh cửu của Thánh Địa Vùi Thây.

Nhân vật Bách Việt bước vào câu chuyện này ở độ tuổi nửa trưởng thành: 24 tuổi. Hành xử của anh, suy nghĩ của anh bởi vậy sẽ luôn bồi hồi trong khoảng cách mong manh giữa bất chấp và tự giữ, hai tính cách rất đặc trưng của tuổi trẻ và tuổi trưởng thành.

Anh có thể hoang dại khi anh còn nhỏ, nhưng khi anh càng lớn trách nhiệm trên vai anh càng nặng, những thứ anh tưởng rằng rất đỗi bình thường lại dần trở thành ưu tiên hàng đầu của anh, những lý tưởng vang dội lại dần trở thành trò cười trong mắt anh. Vậy nên anh tự giữ, gọi văn hoa là cẩn trọng, cẩn trọng với mọi quyết sách có thể khiến anh chệch đường ray.

Nhưng anh vẫn còn trẻ...

Và trái tim của anh vẫn còn nhiệt huyết.

Bởi vậy câu chuyện này sẽ theo chân anh, như sự sắp đặt mà anh không thể chạy thoát.

Mong rằng "Thánh Địa Vùi Thây" đạt được sự ủng hộ của các bạn có thể đi đến cuối cùng

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Năm 2014 tôi lấy bút danh Wings of Wind, viết một thiên truyện tên là Quỷ Kiếp, thấy không quá hài lòng.Bởi vậy phong bút bảy năm, nhiều lần đặt lên đặt xuống, thử viết thử vẽ, đề tài đa dạng, lại chưa từng một cái có thể hoàn thiện.Bảy năm trôi qua, con người thay đổi, bút lực thay đổi, cảm hứng cũng thay đổi.......Trưởng thành rồi.Quá trình trưởng thành khúc triết mà chán nản nhưng cái nó đem lại cũng thật sâu sắc. Khi tôi bây giờ đã có thể nhìn thấu điều thần kỳ trong đời thường, anh hùng bằng xương thịt, phép màu nơi hai bàn tay trắng, tình nghĩa thiên trường địa cửu từ trong đôi mắt đen.Sự phi thường đến từ ý chí phi thường ẩn trong thân phàm xác trần là điều khiến người ta cảm động nhất.Và Thánh Địa Vùi Thây ra đời.Thánh Địa Vùi Thây không phải câu chuyện thần thoại về những siêu nhân, nó khác biệt hoàn toàn so với Quỷ Kiếp. Nhưng ở nó vẫn còn đó những giá trị về tình cảm gia đình, tình bằng hữu, lòng can trường, đức tính hy sinh.Đây là câu chuyện về cuộc thám hiểm vĩ đại của những con người bằng xương bằng thịt. Họ có thể chết, họ lại không sợ chết, họ có thể đau, họ lại không sợ đau. Họ dùng tuổi thọ hữu hạn của mình cố nhìn thấu một góc bí ẩn trong màn đêm vĩnh cửu của Thánh Địa Vùi Thây.Nhân vật Bách Việt bước vào câu chuyện này ở độ tuổi nửa trưởng thành: 24 tuổi. Hành xử của anh, suy nghĩ của anh bởi vậy sẽ luôn bồi hồi trong khoảng cách mong manh giữa bất chấp và tự giữ, hai tính cách rất đặc trưng của tuổi trẻ và tuổi trưởng thành.Anh có thể hoang dại khi anh còn nhỏ, nhưng khi anh càng lớn trách nhiệm trên vai anh càng nặng, những thứ anh tưởng rằng rất đỗi bình thường lại dần trở thành ưu tiên hàng đầu của anh, những lý tưởng vang dội lại dần trở thành trò cười trong mắt anh. Vậy nên anh tự giữ, gọi văn hoa là cẩn trọng, cẩn trọng với mọi quyết sách có thể khiến anh chệch đường ray.Nhưng anh vẫn còn trẻ...Và trái tim của anh vẫn còn nhiệt huyết.Bởi vậy câu chuyện này sẽ theo chân anh, như sự sắp đặt mà anh không thể chạy thoát.Mong rằng "Thánh Địa Vùi Thây" đạt được sự ủng hộ của các bạn có thể đi đến cuối cùng

Chương 5: Vài Lời Của Tác Giả