Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…
Chương 30: 3:2
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Sự việc xảy ra vào tối khuya, ở trang trại tư nhân không lắp đèn đường. Vậy nên đoạn video giám sát được gửi đến có tầm nhìn rất hạn chế.Bà nội tôi bước vào khung hình, ngồi xuống đụm cỏ ven hàng rào, trông điệu bộ rất sốt ruột.Lúc lâu sau bà tôi chợt đứng dậy, bước mấy bước về phía trước, hai tay khua khoắng. Nhưng chỉ được nửa phút bà liền lùi về sau, quay lưng bỏ chạy.Một bóng đen nhảy lên vồ lấy bà, lại có một bóng đen nữa vụt tới vật bà xuống đất. Thể hình khá lớn, không thể phân rõ chúng là con gì, nhưng dựa theo tập tính thì đích thị rất tương đồng với chó.Trong một góc nhìn hạn chế, chúng tôi chỉ thấy được phản ứng dữ dội từ đôi chân đang dần từ bỏ sự sống. Cảnh tượng đấy đau đớn đến nỗi khiến người phụ nữ cứng rắn như bác ba tôi cũng phải lặng lẽ lau nước mắt.Diễn biến mới xảy đến, bọn chó bỗng nhiên nhổm dậy, sau đó bỏ chạy. Có người đàn ông lớn tuổi cầm súng săn chạy vào khung hình, từ vị trí bước ra thì hẳn là người trong trang trại.Người cầm súng cúi xuống xem xét tình hình của bà tôi, sau đó ôm đầu, chạy ngược trở lại.Người cầm súng vừa đi thì một đôi giày thể thao lọt vào tầm nhìn, bên cạnh là hai con chó lớn ban nãy. Bóng chủ nhân đôi giày phản xuống mặt cỏ, chân dài vai rộng eo hẹp, là một người đàn ông.Sau đó thi thể của bà tôi bị kéo đi, khuất khỏi camera. Video đến đây chấm dứt.“Băng ghi hình mới được gửi đến. Chị Liễu còn chưa kịp xem. Nhưng nội dung không khác lời kể của nhân chứng là mấy.”Tôi vò đầu, đập nắm đấm xuống bàn:“Viện dưỡng lão đấy làm ăn kiểu gì thế! Sao có thể để bà nội đêm hôm ra ngoài mà không biết gì được!”Bác ba nhìn tôi ánh mắt rất phức tạp.“Không, họ biết.”“Họ biết?”“Họ biết bà con ra ngoài, họ đã cho phép điều đấy.”Bà nội tôi hơn trăm tuổi rồi, mà cái viện dưỡng lão chết tiệt này còn cho bà đi loanh quanh một mình lúc nửa đêm?Bác ba thấy mặt tôi đỏ như vang liền vỗ vỗ bảo tôi bình tĩnh, sau đó tiết lộ một tin còn khiến tôi choáng hơn:“Bởi vì có người nhà đến đón nói là cho bà về ăn tất niên nên họ đồng ý.”“Ai?”“Sarah.”Tôi nghiêng người về sau, cảm thấy mạch thần kinh sắp nổ tung thì bác tôi lại độp thêm tảng đá cuối cùng.“Lao công ở viện dưỡng lão thấy trên xe của Sarah ngồi một chàng trai, có hình dung tương đồng với người lạ xuất hiện trong video vừa rồi.”“Thế con bé Sarah?”Bác ba tôi rút thêm một tấm ảnh 3:2 giơ lên, đây là lý do chính khiến bác hai tôi bị kích động đến thế.“Nó mất tích rồi.”
Sự việc xảy ra vào tối khuya, ở trang trại tư nhân không lắp đèn đường. Vậy nên đoạn video giám sát được gửi đến có tầm nhìn rất hạn chế.
Bà nội tôi bước vào khung hình, ngồi xuống đụm cỏ ven hàng rào, trông điệu bộ rất sốt ruột.
Lúc lâu sau bà tôi chợt đứng dậy, bước mấy bước về phía trước, hai tay khua khoắng. Nhưng chỉ được nửa phút bà liền lùi về sau, quay lưng bỏ chạy.
Một bóng đen nhảy lên vồ lấy bà, lại có một bóng đen nữa vụt tới vật bà xuống đất. Thể hình khá lớn, không thể phân rõ chúng là con gì, nhưng dựa theo tập tính thì đích thị rất tương đồng với chó.
Trong một góc nhìn hạn chế, chúng tôi chỉ thấy được phản ứng dữ dội từ đôi chân đang dần từ bỏ sự sống. Cảnh tượng đấy đau đớn đến nỗi khiến người phụ nữ cứng rắn như bác ba tôi cũng phải lặng lẽ lau nước mắt.
Diễn biến mới xảy đến, bọn chó bỗng nhiên nhổm dậy, sau đó bỏ chạy. Có người đàn ông lớn tuổi cầm súng săn chạy vào khung hình, từ vị trí bước ra thì hẳn là người trong trang trại.
Người cầm súng cúi xuống xem xét tình hình của bà tôi, sau đó ôm đầu, chạy ngược trở lại.
Người cầm súng vừa đi thì một đôi giày thể thao lọt vào tầm nhìn, bên cạnh là hai con chó lớn ban nãy. Bóng chủ nhân đôi giày phản xuống mặt cỏ, chân dài vai rộng eo hẹp, là một người đàn ông.
Sau đó thi thể của bà tôi bị kéo đi, khuất khỏi camera. Video đến đây chấm dứt.
“Băng ghi hình mới được gửi đến. Chị Liễu còn chưa kịp xem. Nhưng nội dung không khác lời kể của nhân chứng là mấy.”
Tôi vò đầu, đập nắm đấm xuống bàn:
“Viện dưỡng lão đấy làm ăn kiểu gì thế! Sao có thể để bà nội đêm hôm ra ngoài mà không biết gì được!”
Bác ba nhìn tôi ánh mắt rất phức tạp.
“Không, họ biết.”
“Họ biết?”
“Họ biết bà con ra ngoài, họ đã cho phép điều đấy.”
Bà nội tôi hơn trăm tuổi rồi, mà cái viện dưỡng lão chết tiệt này còn cho bà đi loanh quanh một mình lúc nửa đêm?
Bác ba thấy mặt tôi đỏ như vang liền vỗ vỗ bảo tôi bình tĩnh, sau đó tiết lộ một tin còn khiến tôi choáng hơn:
“Bởi vì có người nhà đến đón nói là cho bà về ăn tất niên nên họ đồng ý.”
“Ai?”
“Sarah.”
Tôi nghiêng người về sau, cảm thấy mạch thần kinh sắp nổ tung thì bác tôi lại độp thêm tảng đá cuối cùng.
“Lao công ở viện dưỡng lão thấy trên xe của Sarah ngồi một chàng trai, có hình dung tương đồng với người lạ xuất hiện trong video vừa rồi.”
“Thế con bé Sarah?”
Bác ba tôi rút thêm một tấm ảnh 3:2 giơ lên, đây là lý do chính khiến bác hai tôi bị kích động đến thế.
“Nó mất tích rồi.”
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Sự việc xảy ra vào tối khuya, ở trang trại tư nhân không lắp đèn đường. Vậy nên đoạn video giám sát được gửi đến có tầm nhìn rất hạn chế.Bà nội tôi bước vào khung hình, ngồi xuống đụm cỏ ven hàng rào, trông điệu bộ rất sốt ruột.Lúc lâu sau bà tôi chợt đứng dậy, bước mấy bước về phía trước, hai tay khua khoắng. Nhưng chỉ được nửa phút bà liền lùi về sau, quay lưng bỏ chạy.Một bóng đen nhảy lên vồ lấy bà, lại có một bóng đen nữa vụt tới vật bà xuống đất. Thể hình khá lớn, không thể phân rõ chúng là con gì, nhưng dựa theo tập tính thì đích thị rất tương đồng với chó.Trong một góc nhìn hạn chế, chúng tôi chỉ thấy được phản ứng dữ dội từ đôi chân đang dần từ bỏ sự sống. Cảnh tượng đấy đau đớn đến nỗi khiến người phụ nữ cứng rắn như bác ba tôi cũng phải lặng lẽ lau nước mắt.Diễn biến mới xảy đến, bọn chó bỗng nhiên nhổm dậy, sau đó bỏ chạy. Có người đàn ông lớn tuổi cầm súng săn chạy vào khung hình, từ vị trí bước ra thì hẳn là người trong trang trại.Người cầm súng cúi xuống xem xét tình hình của bà tôi, sau đó ôm đầu, chạy ngược trở lại.Người cầm súng vừa đi thì một đôi giày thể thao lọt vào tầm nhìn, bên cạnh là hai con chó lớn ban nãy. Bóng chủ nhân đôi giày phản xuống mặt cỏ, chân dài vai rộng eo hẹp, là một người đàn ông.Sau đó thi thể của bà tôi bị kéo đi, khuất khỏi camera. Video đến đây chấm dứt.“Băng ghi hình mới được gửi đến. Chị Liễu còn chưa kịp xem. Nhưng nội dung không khác lời kể của nhân chứng là mấy.”Tôi vò đầu, đập nắm đấm xuống bàn:“Viện dưỡng lão đấy làm ăn kiểu gì thế! Sao có thể để bà nội đêm hôm ra ngoài mà không biết gì được!”Bác ba nhìn tôi ánh mắt rất phức tạp.“Không, họ biết.”“Họ biết?”“Họ biết bà con ra ngoài, họ đã cho phép điều đấy.”Bà nội tôi hơn trăm tuổi rồi, mà cái viện dưỡng lão chết tiệt này còn cho bà đi loanh quanh một mình lúc nửa đêm?Bác ba thấy mặt tôi đỏ như vang liền vỗ vỗ bảo tôi bình tĩnh, sau đó tiết lộ một tin còn khiến tôi choáng hơn:“Bởi vì có người nhà đến đón nói là cho bà về ăn tất niên nên họ đồng ý.”“Ai?”“Sarah.”Tôi nghiêng người về sau, cảm thấy mạch thần kinh sắp nổ tung thì bác tôi lại độp thêm tảng đá cuối cùng.“Lao công ở viện dưỡng lão thấy trên xe của Sarah ngồi một chàng trai, có hình dung tương đồng với người lạ xuất hiện trong video vừa rồi.”“Thế con bé Sarah?”Bác ba tôi rút thêm một tấm ảnh 3:2 giơ lên, đây là lý do chính khiến bác hai tôi bị kích động đến thế.“Nó mất tích rồi.”