Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 37

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Sự thật đã chệch ngoài suy đoán của tôi.Tôi vốn tưởng bởi vì bản thân là con trai Nguyễn Hữu Sanh nên mới bị nhắm tới, ai dè lý do chỉ đơn thuần tóm trong mấy chữ: nhà neo người. Do quá neo người, các bác già yếu, nếu không phải tôi cũng chỉ có thể để Sarah gánh nhiệm vụ này. Mà tôi biết chắc, kể cả bác hai có dám dứt lòng cử Sarah đi hành hương, thì con bé cũng còn lâu mới chịu.Nhưng Sarah không chịu, chẳng lẽ tôi sẽ chịu?Câu trả lời là: rất khó trả lời.Nếu các bác trình bày một cách rõ ràng, như tôi đã nói với bác ba, tôi nhất định sẽ cùng mọi người nghĩ cách giải quyết tốt nhất. Đáng tiếc điều đó đã không xảy ra, giờ tôi đang phải bị động vác một gánh nặng vượt ngoài sức tưởng tượng. Nếu nói tôi không bất mãn là nói ngoa, tuy nhiên nếu nói tôi muốn mặc kệ thì chắc chắn sai lầm.Nhưng dù tôi lựa chọn thế nào thì trước hết vẫn có điều cần xác định lại.“Bà Diêu quan hệ của chúng ta bây giờ có thể coi là đối tác không?”“Mười hai triệu.” Bà Diêu thản nhiên nhấp một ngụm trà “Trả trước tôi 12 triệu đô la Hồng Kông, tôi không coi cậu là chó nữa.”“Dựa vào!” Tôi đập tay xuống bàn.“Dựa vào cậu là đồng phạm của đệ tử Lương Tam Chỉ.” Bà Diêu đối với vệ sĩ ngoắc tay ra hiệu.Cửa bất ngờ bật mở, tên sư béo dỏm bị trói như đòn bánh tét lăn lông lốc đâm sầm vào tôi. Hai người ngã ra sàn, tôi còn chưa kêu nặng hắn đã ui da ui dà.Tôi vừa đau vừa nghĩ này mẹ nó tình tiết quá máu chó rồi!“*** mẹ không phải người của bà à?!” Nóng tiết đến chệch lưỡi tôi đành bỏ ngoài tai tiếng kêu bất mãn của sư béo dỏm.“Chó còn khôn hơn cậu đấy Sanh tử.” Bà Diêu hừ lạnh “Nếu không cần nể mặt Lưu Ly Tháp thì tôi cũng chẳng phí thời gian với cậu.”Đúng thật, bà Diêu khôn ngoan như vậy chắc chắn sẽ không bày trò ở buổi đấu giá của một ông lớn trong nghề như Lưu Ly Tháp. Tôi quá nóng nảy, trách oan sư béo dỏm mất rồi.Tôi bò dậy trước sau đó giúp sư béo dỏm kéo cái giẻ nhét trong mồm ra, đặt tay lên vai hắn “Người anh em…” Véo mạnh “Anh khốn nạn quá!”“Ái ái ái ui ui ui!” Sư béo dỏm lăn qua lộn lại tránh liên hoàn trảo của tôi “Enh em! Có chi bình tịnh nói!”“Tôi mà bình tĩnh được tôi là thánh rồi!” Tôi giơ nắm đấm mắng “Đã bỏ chạy một mình sao không nhận tội một mình luôn đi!”“Tau tảng mụ nội ni sẹ nệ mặt thầy mi.”“Tôi có bố, anh có sư phụ. Thiếu đâu mà dùng chung!”Sư béo dỏm lấm lét liếc bà Diêu rồi há miệng không tiếng động ra hiệu cho tôi: Như thế thì càng chết nhanh hơn.Tôi nén giận quay ra thanh minh: “Bà Diêu, Jịt Jẹ nói bừa thôi không thể tính.”“Nhưng cậu ta nói bừa trước rất nhiều người.” Bà Diêu cười lạnh vẫy một vệ sĩ mang máy tính xách tay đến “Có băng ghi hình, muốn xem không?”Mịa! Cái thế giới của mấy người không coi luật pháp ra gì hả?! Mất vài trăm năm bỏ phong kiến để rồi lại quay về phong kiến. Đây là kiểu luận tội thời Kim Dung còn gì!- ---------Chú thích:“Enh em! Có chi bình tịnh nói!”: Anh em! Có gì bình tĩnh nói!“Tau tảng mụ nội ni sẹ nệ mặt thầy mi.”: Tôi tưởng mụ nội này sẽ nể mặt cha cậu.

Sự thật đã chệch ngoài suy đoán của tôi.

Tôi vốn tưởng bởi vì bản thân là con trai Nguyễn Hữu Sanh nên mới bị nhắm tới, ai dè lý do chỉ đơn thuần tóm trong mấy chữ: nhà neo người. Do quá neo người, các bác già yếu, nếu không phải tôi cũng chỉ có thể để Sarah gánh nhiệm vụ này. Mà tôi biết chắc, kể cả bác hai có dám dứt lòng cử Sarah đi hành hương, thì con bé cũng còn lâu mới chịu.

Nhưng Sarah không chịu, chẳng lẽ tôi sẽ chịu?

Câu trả lời là: rất khó trả lời.

Nếu các bác trình bày một cách rõ ràng, như tôi đã nói với bác ba, tôi nhất định sẽ cùng mọi người nghĩ cách giải quyết tốt nhất. Đáng tiếc điều đó đã không xảy ra, giờ tôi đang phải bị động vác một gánh nặng vượt ngoài sức tưởng tượng. Nếu nói tôi không bất mãn là nói ngoa, tuy nhiên nếu nói tôi muốn mặc kệ thì chắc chắn sai lầm.

Nhưng dù tôi lựa chọn thế nào thì trước hết vẫn có điều cần xác định lại.

“Bà Diêu quan hệ của chúng ta bây giờ có thể coi là đối tác không?”

“Mười hai triệu.” Bà Diêu thản nhiên nhấp một ngụm trà “Trả trước tôi 12 triệu đô la Hồng Kông, tôi không coi cậu là chó nữa.”

“Dựa vào!” Tôi đập tay xuống bàn.

“Dựa vào cậu là đồng phạm của đệ tử Lương Tam Chỉ.” Bà Diêu đối với vệ sĩ ngoắc tay ra hiệu.

Cửa bất ngờ bật mở, tên sư béo dỏm bị trói như đòn bánh tét lăn lông lốc đâm sầm vào tôi. Hai người ngã ra sàn, tôi còn chưa kêu nặng hắn đã ui da ui dà.

Tôi vừa đau vừa nghĩ này mẹ nó tình tiết quá máu chó rồi!

“*** mẹ không phải người của bà à?!” Nóng tiết đến chệch lưỡi tôi đành bỏ ngoài tai tiếng kêu bất mãn của sư béo dỏm.

“Chó còn khôn hơn cậu đấy Sanh tử.” Bà Diêu hừ lạnh “Nếu không cần nể mặt Lưu Ly Tháp thì tôi cũng chẳng phí thời gian với cậu.”

Đúng thật, bà Diêu khôn ngoan như vậy chắc chắn sẽ không bày trò ở buổi đấu giá của một ông lớn trong nghề như Lưu Ly Tháp. Tôi quá nóng nảy, trách oan sư béo dỏm mất rồi.

Tôi bò dậy trước sau đó giúp sư béo dỏm kéo cái giẻ nhét trong mồm ra, đặt tay lên vai hắn “Người anh em…” Véo mạnh “Anh khốn nạn quá!”

“Ái ái ái ui ui ui!” Sư béo dỏm lăn qua lộn lại tránh liên hoàn trảo của tôi “Enh em! Có chi bình tịnh nói!”

“Tôi mà bình tĩnh được tôi là thánh rồi!” Tôi giơ nắm đấm mắng “Đã bỏ chạy một mình sao không nhận tội một mình luôn đi!”

“Tau tảng mụ nội ni sẹ nệ mặt thầy mi.”

“Tôi có bố, anh có sư phụ. Thiếu đâu mà dùng chung!”

Sư béo dỏm lấm lét liếc bà Diêu rồi há miệng không tiếng động ra hiệu cho tôi: Như thế thì càng chết nhanh hơn.

Tôi nén giận quay ra thanh minh: “Bà Diêu, Jịt Jẹ nói bừa thôi không thể tính.”

“Nhưng cậu ta nói bừa trước rất nhiều người.” Bà Diêu cười lạnh vẫy một vệ sĩ mang máy tính xách tay đến “Có băng ghi hình, muốn xem không?”

Mịa! Cái thế giới của mấy người không coi luật pháp ra gì hả?! Mất vài trăm năm bỏ phong kiến để rồi lại quay về phong kiến. Đây là kiểu luận tội thời Kim Dung còn gì!

- ---------

Chú thích:

“Enh em! Có chi bình tịnh nói!”: Anh em! Có gì bình tĩnh nói!

“Tau tảng mụ nội ni sẹ nệ mặt thầy mi.”: Tôi tưởng mụ nội này sẽ nể mặt cha cậu.

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Sự thật đã chệch ngoài suy đoán của tôi.Tôi vốn tưởng bởi vì bản thân là con trai Nguyễn Hữu Sanh nên mới bị nhắm tới, ai dè lý do chỉ đơn thuần tóm trong mấy chữ: nhà neo người. Do quá neo người, các bác già yếu, nếu không phải tôi cũng chỉ có thể để Sarah gánh nhiệm vụ này. Mà tôi biết chắc, kể cả bác hai có dám dứt lòng cử Sarah đi hành hương, thì con bé cũng còn lâu mới chịu.Nhưng Sarah không chịu, chẳng lẽ tôi sẽ chịu?Câu trả lời là: rất khó trả lời.Nếu các bác trình bày một cách rõ ràng, như tôi đã nói với bác ba, tôi nhất định sẽ cùng mọi người nghĩ cách giải quyết tốt nhất. Đáng tiếc điều đó đã không xảy ra, giờ tôi đang phải bị động vác một gánh nặng vượt ngoài sức tưởng tượng. Nếu nói tôi không bất mãn là nói ngoa, tuy nhiên nếu nói tôi muốn mặc kệ thì chắc chắn sai lầm.Nhưng dù tôi lựa chọn thế nào thì trước hết vẫn có điều cần xác định lại.“Bà Diêu quan hệ của chúng ta bây giờ có thể coi là đối tác không?”“Mười hai triệu.” Bà Diêu thản nhiên nhấp một ngụm trà “Trả trước tôi 12 triệu đô la Hồng Kông, tôi không coi cậu là chó nữa.”“Dựa vào!” Tôi đập tay xuống bàn.“Dựa vào cậu là đồng phạm của đệ tử Lương Tam Chỉ.” Bà Diêu đối với vệ sĩ ngoắc tay ra hiệu.Cửa bất ngờ bật mở, tên sư béo dỏm bị trói như đòn bánh tét lăn lông lốc đâm sầm vào tôi. Hai người ngã ra sàn, tôi còn chưa kêu nặng hắn đã ui da ui dà.Tôi vừa đau vừa nghĩ này mẹ nó tình tiết quá máu chó rồi!“*** mẹ không phải người của bà à?!” Nóng tiết đến chệch lưỡi tôi đành bỏ ngoài tai tiếng kêu bất mãn của sư béo dỏm.“Chó còn khôn hơn cậu đấy Sanh tử.” Bà Diêu hừ lạnh “Nếu không cần nể mặt Lưu Ly Tháp thì tôi cũng chẳng phí thời gian với cậu.”Đúng thật, bà Diêu khôn ngoan như vậy chắc chắn sẽ không bày trò ở buổi đấu giá của một ông lớn trong nghề như Lưu Ly Tháp. Tôi quá nóng nảy, trách oan sư béo dỏm mất rồi.Tôi bò dậy trước sau đó giúp sư béo dỏm kéo cái giẻ nhét trong mồm ra, đặt tay lên vai hắn “Người anh em…” Véo mạnh “Anh khốn nạn quá!”“Ái ái ái ui ui ui!” Sư béo dỏm lăn qua lộn lại tránh liên hoàn trảo của tôi “Enh em! Có chi bình tịnh nói!”“Tôi mà bình tĩnh được tôi là thánh rồi!” Tôi giơ nắm đấm mắng “Đã bỏ chạy một mình sao không nhận tội một mình luôn đi!”“Tau tảng mụ nội ni sẹ nệ mặt thầy mi.”“Tôi có bố, anh có sư phụ. Thiếu đâu mà dùng chung!”Sư béo dỏm lấm lét liếc bà Diêu rồi há miệng không tiếng động ra hiệu cho tôi: Như thế thì càng chết nhanh hơn.Tôi nén giận quay ra thanh minh: “Bà Diêu, Jịt Jẹ nói bừa thôi không thể tính.”“Nhưng cậu ta nói bừa trước rất nhiều người.” Bà Diêu cười lạnh vẫy một vệ sĩ mang máy tính xách tay đến “Có băng ghi hình, muốn xem không?”Mịa! Cái thế giới của mấy người không coi luật pháp ra gì hả?! Mất vài trăm năm bỏ phong kiến để rồi lại quay về phong kiến. Đây là kiểu luận tội thời Kim Dung còn gì!- ---------Chú thích:“Enh em! Có chi bình tịnh nói!”: Anh em! Có gì bình tĩnh nói!“Tau tảng mụ nội ni sẹ nệ mặt thầy mi.”: Tôi tưởng mụ nội này sẽ nể mặt cha cậu.

Chương 37