Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 52

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Julie cho tôi xem bức ảnh cô cầm theo bên người, đúng là kiểu dọa dẫm kinh điển của nhóm điểm chỉ đỏ.“Bà nội anh và Sarah cũng bị gửi ảnh đe dọa.”Tôi giận run người, cố vuốt phẳng lý trí hỏi:“Thế sao em lại đến Thái Lan? Ông Lâm đáng nhẽ nên lập tức đưa em về Hồng Kông chứ.”“Em bị bắt cóc ngay sau bữa tiệc tất niên.” Julie dịch lại gần nguồn sáng loe loét, run giọng đáp.“Cùng với Sarah?”Julie trầm mặc nhìn tôi, biểu tình phức tạp, cô lắc đầu lại gật đầu.“Con bé lạ lắm.”Hai người không được nhốt chung, nói đúng hơn là họ cũng không bị nhốt, chỉ phải hạn chế di chuyển. Julie ba lần gặp thoáng qua Sarah. Lần đầu tiên con bé cũng như cô tỏ vẻ rất hoảng loạn, nhưng lần thứ hai lại hết sức bình tĩnh. Còn lần ba thì...“Bốn hôm trước em thấy Nam đi theo Sarah. Nhưng sau đó không gặp thằng bé nữa.”“Em ở trên thuyền của bà Diêu?”“Em không biết.” Julie lắc đầu. “Bọn em chuyển phương tiện liên tục.”Tôi nảy ra vài suy đoán, nhưng không tiện phân tích. Tình hình của Julie mới cần được quan tâm hàng đầu bây giờ. Cô kể hôm nay bị đưa đến một nhà nghỉ nằm dựa sát khách sạn này, nhân dịp trời tối cô liền trốn ra theo đường ban công. Nhảy vài cái ban công ai dè phục đúng cái ban công của tôi.“Em thấy họ trò chuyện thân thiết với cảnh sát. Nên giờ em chẳng biết tin ai.”Tôi khẽ ôm cơ thể run rẩy của Julie, tôi biết đối với một cô gái chuyện đang xảy ra thật đáng sợ quá sức chịu đựng. Nhưng tôi chưa kịp nói lời an ủi thì một tiếng động lớn vang lên ngoài ban công.Ruỳnh!Có người cố tình phá cửa, cánh cửa chắn bị đạp đến rung bần bật, khoá sắp tung ra. Julie hoảng sợ gạt mạnh chiếc đèn ngủ, dây điện bật khỏi ổ cắm, cả phòng tối đen.“Chạy khỏi khách sạn này chờ điện thoại!”Tôi nhét vào tay Julie di động của sư béo dỏm, đẩy cô nàng lùi về phía cửa ra vào, bản thân nhảy đến cửa ban công dang tay d*ng ch*n, dùng hết sức bình sinh bám trụ khung gỗ.“Mau!”Tôi quát to khi thấy Julie vẫn chần chờ đứng tại chỗ. Mặc dù khá cảm động nhưng em gái à, còn không nhanh là anh phải buông tay thật đấy!“Anh nhớ cẩn thận.”Cô nàng nức nở một tiếng, mở cửa lao ra khỏi phòng.Nhìn Julie khuất bóng trên hành lang, trong lòng tôi chỉ biết thở dài, anh sao lại không nhớ cẩn thận chứ, nhưng mà...Nhận một lực rất mạnh đâm trực diện vào lưng khiến tôi tối sầm mặt văng ra sàn. Mất đi chống đỡ, cánh cửa lập tức bật tung....Buồn thay khi trên đời luôn có những tình huống, lực bất tòng tâm.

Julie cho tôi xem bức ảnh cô cầm theo bên người, đúng là kiểu dọa dẫm kinh điển của nhóm điểm chỉ đỏ.

“Bà nội anh và Sarah cũng bị gửi ảnh đe dọa.”

Tôi giận run người, cố vuốt phẳng lý trí hỏi:

“Thế sao em lại đến Thái Lan? Ông Lâm đáng nhẽ nên lập tức đưa em về Hồng Kông chứ.”

“Em bị bắt cóc ngay sau bữa tiệc tất niên.” Julie dịch lại gần nguồn sáng loe loét, run giọng đáp.

“Cùng với Sarah?”

Julie trầm mặc nhìn tôi, biểu tình phức tạp, cô lắc đầu lại gật đầu.

“Con bé lạ lắm.”

Hai người không được nhốt chung, nói đúng hơn là họ cũng không bị nhốt, chỉ phải hạn chế di chuyển. Julie ba lần gặp thoáng qua Sarah. Lần đầu tiên con bé cũng như cô tỏ vẻ rất hoảng loạn, nhưng lần thứ hai lại hết sức bình tĩnh. Còn lần ba thì...

“Bốn hôm trước em thấy Nam đi theo Sarah. Nhưng sau đó không gặp thằng bé nữa.”

“Em ở trên thuyền của bà Diêu?”

“Em không biết.” Julie lắc đầu. “Bọn em chuyển phương tiện liên tục.”

Tôi nảy ra vài suy đoán, nhưng không tiện phân tích. Tình hình của Julie mới cần được quan tâm hàng đầu bây giờ. Cô kể hôm nay bị đưa đến một nhà nghỉ nằm dựa sát khách sạn này, nhân dịp trời tối cô liền trốn ra theo đường ban công. Nhảy vài cái ban công ai dè phục đúng cái ban công của tôi.

“Em thấy họ trò chuyện thân thiết với cảnh sát. Nên giờ em chẳng biết tin ai.”

Tôi khẽ ôm cơ thể run rẩy của Julie, tôi biết đối với một cô gái chuyện đang xảy ra thật đáng sợ quá sức chịu đựng. Nhưng tôi chưa kịp nói lời an ủi thì một tiếng động lớn vang lên ngoài ban công.

Ruỳnh!

Có người cố tình phá cửa, cánh cửa chắn bị đạp đến rung bần bật, khoá sắp tung ra. Julie hoảng sợ gạt mạnh chiếc đèn ngủ, dây điện bật khỏi ổ cắm, cả phòng tối đen.

“Chạy khỏi khách sạn này chờ điện thoại!”

Tôi nhét vào tay Julie di động của sư béo dỏm, đẩy cô nàng lùi về phía cửa ra vào, bản thân nhảy đến cửa ban công dang tay d*ng ch*n, dùng hết sức bình sinh bám trụ khung gỗ.

“Mau!”

Tôi quát to khi thấy Julie vẫn chần chờ đứng tại chỗ. Mặc dù khá cảm động nhưng em gái à, còn không nhanh là anh phải buông tay thật đấy!

“Anh nhớ cẩn thận.”

Cô nàng nức nở một tiếng, mở cửa lao ra khỏi phòng.

Nhìn Julie khuất bóng trên hành lang, trong lòng tôi chỉ biết thở dài, anh sao lại không nhớ cẩn thận chứ, nhưng mà...

Nhận một lực rất mạnh đâm trực diện vào lưng khiến tôi tối sầm mặt văng ra sàn. Mất đi chống đỡ, cánh cửa lập tức bật tung.

...Buồn thay khi trên đời luôn có những tình huống, lực bất tòng tâm.

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Julie cho tôi xem bức ảnh cô cầm theo bên người, đúng là kiểu dọa dẫm kinh điển của nhóm điểm chỉ đỏ.“Bà nội anh và Sarah cũng bị gửi ảnh đe dọa.”Tôi giận run người, cố vuốt phẳng lý trí hỏi:“Thế sao em lại đến Thái Lan? Ông Lâm đáng nhẽ nên lập tức đưa em về Hồng Kông chứ.”“Em bị bắt cóc ngay sau bữa tiệc tất niên.” Julie dịch lại gần nguồn sáng loe loét, run giọng đáp.“Cùng với Sarah?”Julie trầm mặc nhìn tôi, biểu tình phức tạp, cô lắc đầu lại gật đầu.“Con bé lạ lắm.”Hai người không được nhốt chung, nói đúng hơn là họ cũng không bị nhốt, chỉ phải hạn chế di chuyển. Julie ba lần gặp thoáng qua Sarah. Lần đầu tiên con bé cũng như cô tỏ vẻ rất hoảng loạn, nhưng lần thứ hai lại hết sức bình tĩnh. Còn lần ba thì...“Bốn hôm trước em thấy Nam đi theo Sarah. Nhưng sau đó không gặp thằng bé nữa.”“Em ở trên thuyền của bà Diêu?”“Em không biết.” Julie lắc đầu. “Bọn em chuyển phương tiện liên tục.”Tôi nảy ra vài suy đoán, nhưng không tiện phân tích. Tình hình của Julie mới cần được quan tâm hàng đầu bây giờ. Cô kể hôm nay bị đưa đến một nhà nghỉ nằm dựa sát khách sạn này, nhân dịp trời tối cô liền trốn ra theo đường ban công. Nhảy vài cái ban công ai dè phục đúng cái ban công của tôi.“Em thấy họ trò chuyện thân thiết với cảnh sát. Nên giờ em chẳng biết tin ai.”Tôi khẽ ôm cơ thể run rẩy của Julie, tôi biết đối với một cô gái chuyện đang xảy ra thật đáng sợ quá sức chịu đựng. Nhưng tôi chưa kịp nói lời an ủi thì một tiếng động lớn vang lên ngoài ban công.Ruỳnh!Có người cố tình phá cửa, cánh cửa chắn bị đạp đến rung bần bật, khoá sắp tung ra. Julie hoảng sợ gạt mạnh chiếc đèn ngủ, dây điện bật khỏi ổ cắm, cả phòng tối đen.“Chạy khỏi khách sạn này chờ điện thoại!”Tôi nhét vào tay Julie di động của sư béo dỏm, đẩy cô nàng lùi về phía cửa ra vào, bản thân nhảy đến cửa ban công dang tay d*ng ch*n, dùng hết sức bình sinh bám trụ khung gỗ.“Mau!”Tôi quát to khi thấy Julie vẫn chần chờ đứng tại chỗ. Mặc dù khá cảm động nhưng em gái à, còn không nhanh là anh phải buông tay thật đấy!“Anh nhớ cẩn thận.”Cô nàng nức nở một tiếng, mở cửa lao ra khỏi phòng.Nhìn Julie khuất bóng trên hành lang, trong lòng tôi chỉ biết thở dài, anh sao lại không nhớ cẩn thận chứ, nhưng mà...Nhận một lực rất mạnh đâm trực diện vào lưng khiến tôi tối sầm mặt văng ra sàn. Mất đi chống đỡ, cánh cửa lập tức bật tung....Buồn thay khi trên đời luôn có những tình huống, lực bất tòng tâm.

Chương 52