Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…
Chương 54
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Có một điều rất chắc chắn là khi không tập hợp đủ bằng chứng thì hầu hết suy luận chỉ mang tính tương đối.Giống như cuộc đối đáp giữa tôi và bà Diêu lúc trên tàu, về cơ bản kết quả suy luận của tôi về hành vi của gia đình bên nội là đúng, nhưng chi tiết suy luận của tôi lại sai lầm.Trong thực tế, thời gian và tình cảnh hầu như không cho chúng ta toàn chắc một quyết định nào cả, võ đoán có thể liều lĩnh nhưng rất cần thiết.Tôi sẽ không chỉ bởi vì có thể phán đoán sai mà ngừng hành động, ngồi chờ chết chưa từng nằm trong lựa chọn của tôi.Khoảnh khắc siêu nhân xấu đứng sau lưng tôi, hắn có đủ thời gian ra đòn triệt hạ.Khoảnh khắc siêu nhân xấu nắm lấy cổ tay tôi, hắn có đủ kỹ năng bẻ gãy nó.Khoảnh khắc tôi ôm chặt siêu nhân xấu, hắn có hơn mười cách chuyển bại thành thắng gây nguy hiểm cho tôi.Kể cả khi thực chiến hay khi thi đấu, suy nghĩ logic sẽ không bao giờ theo kịp bản năng vận động của cơ thể trừ phi suy nghĩ đấy là một cây đinh, đơn giản, rõ ràng đã được đóng trong đầu từ trước.Giống như một vận động viên karate được dạy những kỹ năng có sức sát thương cao nhưng cũng được liên tục dặn dò cần đảm bảo an toàn cho đối thủ.Tôi đánh với siêu nhân xấu bằng ý niệm liều chết, nhưng siêu nhân xấu lại đánh với tôi bằng ý niệm ‘nhường nhịn’, vậy có thể suy ra điều gì? Suy ra hắn là một siêu nhân tốt sao?Không, tôi đã suy ra rằng:“Anh là người của bà Diêu.”Một câu hạ màn.Hắn nghiêng đầu, cực kỳ thuận theo tình thế mà thả lỏng cơ bắp.Mặc dù nhận thấy thái độ buông xuôi của đối thủ nhưng tôi vẫn không dám nới tay.Đối với trình độ cận chiến siêu quần của hắn chỉ cần tôi di chuyển nửa ly là coi như vòng kiềm chế này bị gỡ bỏ, mọi cố gắng trước đó của tôi sẽ vô ích.“Người anh em, nể mặt nhau ráng nhịn thêm lúc nữa.”Tôi nói một từ lại thở hắt một tiếng, tôi không cố tình khiến hắn ghê tởm nhưng đã quá mệt để điều khiển hơi thở.Tôi cảm thấy hắn nhất định sẽ khó chịu mà giãy mấy phát, hay quát một câu đại loại như: buông tay.Nhưng không, hắn thuận theo đến kỳ cục, không khỏi khiến tôi nghi ngờ về cách huấn luyện thuộc hạ của bà Diêu.Bà đấy sẽ không thực sự coi con người như con chó chứ? Tôi rùng mình nghĩ.Tôi ôm hắn mất một lúc, cơ thể rệu rã, adrenaline tụt dần, cơn đau xuyên tim truyền đến toàn thân.Đúng khi tôi không còn sức lực để giữ hắn nữa, thì có tiếng chân rầm rập truyền đến, đèn trong phòng bất ngờ sáng choang.Không ngoài dự đoán, bà Diêu cùng ông Lâm đồng thời xuất hiện ở cửa..
Có một điều rất chắc chắn là khi không tập hợp đủ bằng chứng thì hầu hết suy luận chỉ mang tính tương đối.
Giống như cuộc đối đáp giữa tôi và bà Diêu lúc trên tàu, về cơ bản kết quả suy luận của tôi về hành vi của gia đình bên nội là đúng, nhưng chi tiết suy luận của tôi lại sai lầm.
Trong thực tế, thời gian và tình cảnh hầu như không cho chúng ta toàn chắc một quyết định nào cả, võ đoán có thể liều lĩnh nhưng rất cần thiết.
Tôi sẽ không chỉ bởi vì có thể phán đoán sai mà ngừng hành động, ngồi chờ chết chưa từng nằm trong lựa chọn của tôi.Khoảnh khắc siêu nhân xấu đứng sau lưng tôi, hắn có đủ thời gian ra đòn triệt hạ.Khoảnh khắc siêu nhân xấu nắm lấy cổ tay tôi, hắn có đủ kỹ năng bẻ gãy nó.Khoảnh khắc tôi ôm chặt siêu nhân xấu, hắn có hơn mười cách chuyển bại thành thắng gây nguy hiểm cho tôi.Kể cả khi thực chiến hay khi thi đấu, suy nghĩ logic sẽ không bao giờ theo kịp bản năng vận động của cơ thể trừ phi suy nghĩ đấy là một cây đinh, đơn giản, rõ ràng đã được đóng trong đầu từ trước.
Giống như một vận động viên karate được dạy những kỹ năng có sức sát thương cao nhưng cũng được liên tục dặn dò cần đảm bảo an toàn cho đối thủ.Tôi đánh với siêu nhân xấu bằng ý niệm liều chết, nhưng siêu nhân xấu lại đánh với tôi bằng ý niệm ‘nhường nhịn’, vậy có thể suy ra điều gì? Suy ra hắn là một siêu nhân tốt sao?Không, tôi đã suy ra rằng:“Anh là người của bà Diêu.”Một câu hạ màn.Hắn nghiêng đầu, cực kỳ thuận theo tình thế mà thả lỏng cơ bắp.
Mặc dù nhận thấy thái độ buông xuôi của đối thủ nhưng tôi vẫn không dám nới tay.
Đối với trình độ cận chiến siêu quần của hắn chỉ cần tôi di chuyển nửa ly là coi như vòng kiềm chế này bị gỡ bỏ, mọi cố gắng trước đó của tôi sẽ vô ích.“Người anh em, nể mặt nhau ráng nhịn thêm lúc nữa.”Tôi nói một từ lại thở hắt một tiếng, tôi không cố tình khiến hắn ghê tởm nhưng đã quá mệt để điều khiển hơi thở.
Tôi cảm thấy hắn nhất định sẽ khó chịu mà giãy mấy phát, hay quát một câu đại loại như: buông tay.
Nhưng không, hắn thuận theo đến kỳ cục, không khỏi khiến tôi nghi ngờ về cách huấn luyện thuộc hạ của bà Diêu.Bà đấy sẽ không thực sự coi con người như con chó chứ? Tôi rùng mình nghĩ.Tôi ôm hắn mất một lúc, cơ thể rệu rã, adrenaline tụt dần, cơn đau xuyên tim truyền đến toàn thân.
Đúng khi tôi không còn sức lực để giữ hắn nữa, thì có tiếng chân rầm rập truyền đến, đèn trong phòng bất ngờ sáng choang.Không ngoài dự đoán, bà Diêu cùng ông Lâm đồng thời xuất hiện ở cửa..
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Có một điều rất chắc chắn là khi không tập hợp đủ bằng chứng thì hầu hết suy luận chỉ mang tính tương đối.Giống như cuộc đối đáp giữa tôi và bà Diêu lúc trên tàu, về cơ bản kết quả suy luận của tôi về hành vi của gia đình bên nội là đúng, nhưng chi tiết suy luận của tôi lại sai lầm.Trong thực tế, thời gian và tình cảnh hầu như không cho chúng ta toàn chắc một quyết định nào cả, võ đoán có thể liều lĩnh nhưng rất cần thiết.Tôi sẽ không chỉ bởi vì có thể phán đoán sai mà ngừng hành động, ngồi chờ chết chưa từng nằm trong lựa chọn của tôi.Khoảnh khắc siêu nhân xấu đứng sau lưng tôi, hắn có đủ thời gian ra đòn triệt hạ.Khoảnh khắc siêu nhân xấu nắm lấy cổ tay tôi, hắn có đủ kỹ năng bẻ gãy nó.Khoảnh khắc tôi ôm chặt siêu nhân xấu, hắn có hơn mười cách chuyển bại thành thắng gây nguy hiểm cho tôi.Kể cả khi thực chiến hay khi thi đấu, suy nghĩ logic sẽ không bao giờ theo kịp bản năng vận động của cơ thể trừ phi suy nghĩ đấy là một cây đinh, đơn giản, rõ ràng đã được đóng trong đầu từ trước.Giống như một vận động viên karate được dạy những kỹ năng có sức sát thương cao nhưng cũng được liên tục dặn dò cần đảm bảo an toàn cho đối thủ.Tôi đánh với siêu nhân xấu bằng ý niệm liều chết, nhưng siêu nhân xấu lại đánh với tôi bằng ý niệm ‘nhường nhịn’, vậy có thể suy ra điều gì? Suy ra hắn là một siêu nhân tốt sao?Không, tôi đã suy ra rằng:“Anh là người của bà Diêu.”Một câu hạ màn.Hắn nghiêng đầu, cực kỳ thuận theo tình thế mà thả lỏng cơ bắp.Mặc dù nhận thấy thái độ buông xuôi của đối thủ nhưng tôi vẫn không dám nới tay.Đối với trình độ cận chiến siêu quần của hắn chỉ cần tôi di chuyển nửa ly là coi như vòng kiềm chế này bị gỡ bỏ, mọi cố gắng trước đó của tôi sẽ vô ích.“Người anh em, nể mặt nhau ráng nhịn thêm lúc nữa.”Tôi nói một từ lại thở hắt một tiếng, tôi không cố tình khiến hắn ghê tởm nhưng đã quá mệt để điều khiển hơi thở.Tôi cảm thấy hắn nhất định sẽ khó chịu mà giãy mấy phát, hay quát một câu đại loại như: buông tay.Nhưng không, hắn thuận theo đến kỳ cục, không khỏi khiến tôi nghi ngờ về cách huấn luyện thuộc hạ của bà Diêu.Bà đấy sẽ không thực sự coi con người như con chó chứ? Tôi rùng mình nghĩ.Tôi ôm hắn mất một lúc, cơ thể rệu rã, adrenaline tụt dần, cơn đau xuyên tim truyền đến toàn thân.Đúng khi tôi không còn sức lực để giữ hắn nữa, thì có tiếng chân rầm rập truyền đến, đèn trong phòng bất ngờ sáng choang.Không ngoài dự đoán, bà Diêu cùng ông Lâm đồng thời xuất hiện ở cửa..