Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 56

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… “Cháu muốn thay mặt nhà Nguyễn Hữu trở thành đối tác của bác.” Tôi nhìn bà Diêu, nhấn mạnh “Ngang hàng.”“A, gan lớn nhỉ?” Bà Diêu hừ cười, thuộc hạ của bà dần tiến lên vòng quanh tôi.Tôi nhìn sang ông Lâm, thấy ông ấy cũng cười rất tươi, sau đó đặt cốc trà xuống, rút điếu xì gà ra xoay trên tay.“Đó là cháu gái tôi, chị Diêu à.”“Ý anh là tôi nên nhún nhường?” Bà gõ mạnh những móng tay giả xuống mặt bàn, vô tình tạo thành từng hố nhỏ “Nghe có lọt tai không?”“Chà đúng là người không con không cháu thì làm gì biết hai chữ thân tình.”Ông Lâm châm lửa, điếu xì gà bùng cháy cùng lúc với cơn giận của bà Diêu.Tôi mẹ nó đã bắt đầu run chân, may là đang ngồi chứ không phải đang đứng“Bác Diêu, bác cứ nêu điều kiện trong phạm vi cháu có thể đáp ứng, rồi cho cháu cơ hội được hợp tác với bác thì có mất gì đâu.”Tôi vội chen vào giữa hai vị trưởng bối, cố tránh để xảy ra tình cảnh trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.Trong thâm tâm tôi vuốt ngực thầm than, hình như hôm nay vừa ăn phải bánh bao gan hổ mới liều lĩnh thế này.Nói chung bà Diêu cũng chẳng phải hạng không hiểu lý lẽ, có thể do nể mặt ông Lâm, cũng có thể nể cả mặt nhà nội tôi, bà đã đồng ý.Chúng tôi ký hợp đồng hẳn hoi, với ông Lâm làm chứng, rốt cuộc tên của tôi đã được rời khỏi chức danh con chó.Bây giờ bàn đến điều kiện, tôi phải trình bày tư bản của mình trước.Ngoại trừ nắm trong tay cách thức liên hệ với Julie, tôi còn kể luôn về căn bệnh chỉ đường nửa mùa của mình.Chẳng ngờ cái việc mà tôi và sư béo dỏm cảm thấy hết sức phiền phức, lại gây được ấn tượng mạnh với ông Lâm và bà Diêu.Hai người đồng loạt liếc nhìn nhau, sau đó trao đổi bằng tiếng Hồng Kông.“Cháu sẽ không dùng táo đỏ đâu!”Tôi lau mồ hôi, từ chối thẳng thừng gợi ý của bà Diêu, sư béo dỏm nói cấm có sai, may là bây giờ tôi không ở bên yếu thế nữa.“Táo dại thì sao?” Ông Lâm bỗng hỏi “Chỉ là một loại quả bình thường thôi, đảm bảo không gây nghiện.”Bình thường? Chắc chắn không bình thường, nhưng đúng là nó không gây nghiện thật, tôi biết chính sư béo dỏm đã thử, chẳng qua mùi vị rất tệ nuốt không trôi.Tôi để ngỏ khả năng này, để tìm sư béo dỏm bàn bạc đã.Bà Diêu lại nói đã chuẩn bị cho tôi đầy đủ nhân lực và trang bị, tôi thoải mái khoanh tay lên đường hành hương, ích lợi lớn vậy đâu thể cho không?“Tôi chỉ cần cậu lấy cho tôi ít nhất một món đồ tôi yêu cầu.Từ món thứ hai trở đi, tôi sẽ tính tiền cho cậu.”Nghe hấp dẫn như thế, tôi có lý gì không đồng ý, đằng nào việc đi hành hương cũng là trách nhiệm không thể tránh của tôi.Coi như một công đôi việc.“Cháu cũng có một yêu cầu.” Tôi chỉ vào siêu nhân đen đứng sau lưng bà Diêu “Cháu muốn anh bạn này.”Siêu nhân đen hơi nghiêng đầu ‘nhìn’ tôi.Bà Diêu nhìn siêu nhân đen lại nhìn tôi.Ông Lâm nhìn bà Diêu lại nhìn xuống chân tôi.“Không được.”Bà Diêu quả quyết đáp khi thấy ông Lâm đá thùng đồ chơi tình thú ra giữa sàn..

“Cháu muốn thay mặt nhà Nguyễn Hữu trở thành đối tác của bác.” Tôi nhìn bà Diêu, nhấn mạnh “Ngang hàng.”“A, gan lớn nhỉ?” Bà Diêu hừ cười, thuộc hạ của bà dần tiến lên vòng quanh tôi.Tôi nhìn sang ông Lâm, thấy ông ấy cũng cười rất tươi, sau đó đặt cốc trà xuống, rút điếu xì gà ra xoay trên tay.“Đó là cháu gái tôi, chị Diêu à.”“Ý anh là tôi nên nhún nhường?” Bà gõ mạnh những móng tay giả xuống mặt bàn, vô tình tạo thành từng hố nhỏ “Nghe có lọt tai không?”“Chà đúng là người không con không cháu thì làm gì biết hai chữ thân tình.”Ông Lâm châm lửa, điếu xì gà bùng cháy cùng lúc với cơn giận của bà Diêu.

Tôi mẹ nó đã bắt đầu run chân, may là đang ngồi chứ không phải đang đứng“Bác Diêu, bác cứ nêu điều kiện trong phạm vi cháu có thể đáp ứng, rồi cho cháu cơ hội được hợp tác với bác thì có mất gì đâu.”Tôi vội chen vào giữa hai vị trưởng bối, cố tránh để xảy ra tình cảnh trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.

Trong thâm tâm tôi vuốt ngực thầm than, hình như hôm nay vừa ăn phải bánh bao gan hổ mới liều lĩnh thế này.Nói chung bà Diêu cũng chẳng phải hạng không hiểu lý lẽ, có thể do nể mặt ông Lâm, cũng có thể nể cả mặt nhà nội tôi, bà đã đồng ý.

Chúng tôi ký hợp đồng hẳn hoi, với ông Lâm làm chứng, rốt cuộc tên của tôi đã được rời khỏi chức danh con chó.Bây giờ bàn đến điều kiện, tôi phải trình bày tư bản của mình trước.

Ngoại trừ nắm trong tay cách thức liên hệ với Julie, tôi còn kể luôn về căn bệnh chỉ đường nửa mùa của mình.

Chẳng ngờ cái việc mà tôi và sư béo dỏm cảm thấy hết sức phiền phức, lại gây được ấn tượng mạnh với ông Lâm và bà Diêu.

Hai người đồng loạt liếc nhìn nhau, sau đó trao đổi bằng tiếng Hồng Kông.“Cháu sẽ không dùng táo đỏ đâu!”Tôi lau mồ hôi, từ chối thẳng thừng gợi ý của bà Diêu, sư béo dỏm nói cấm có sai, may là bây giờ tôi không ở bên yếu thế nữa.“Táo dại thì sao?” Ông Lâm bỗng hỏi “Chỉ là một loại quả bình thường thôi, đảm bảo không gây nghiện.”Bình thường? Chắc chắn không bình thường, nhưng đúng là nó không gây nghiện thật, tôi biết chính sư béo dỏm đã thử, chẳng qua mùi vị rất tệ nuốt không trôi.Tôi để ngỏ khả năng này, để tìm sư béo dỏm bàn bạc đã.Bà Diêu lại nói đã chuẩn bị cho tôi đầy đủ nhân lực và trang bị, tôi thoải mái khoanh tay lên đường hành hương, ích lợi lớn vậy đâu thể cho không?“Tôi chỉ cần cậu lấy cho tôi ít nhất một món đồ tôi yêu cầu.

Từ món thứ hai trở đi, tôi sẽ tính tiền cho cậu.”Nghe hấp dẫn như thế, tôi có lý gì không đồng ý, đằng nào việc đi hành hương cũng là trách nhiệm không thể tránh của tôi.

Coi như một công đôi việc.“Cháu cũng có một yêu cầu.” Tôi chỉ vào siêu nhân đen đứng sau lưng bà Diêu “Cháu muốn anh bạn này.”Siêu nhân đen hơi nghiêng đầu ‘nhìn’ tôi.

Bà Diêu nhìn siêu nhân đen lại nhìn tôi.

Ông Lâm nhìn bà Diêu lại nhìn xuống chân tôi.“Không được.”Bà Diêu quả quyết đáp khi thấy ông Lâm đá thùng đồ chơi tình thú ra giữa sàn..

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… “Cháu muốn thay mặt nhà Nguyễn Hữu trở thành đối tác của bác.” Tôi nhìn bà Diêu, nhấn mạnh “Ngang hàng.”“A, gan lớn nhỉ?” Bà Diêu hừ cười, thuộc hạ của bà dần tiến lên vòng quanh tôi.Tôi nhìn sang ông Lâm, thấy ông ấy cũng cười rất tươi, sau đó đặt cốc trà xuống, rút điếu xì gà ra xoay trên tay.“Đó là cháu gái tôi, chị Diêu à.”“Ý anh là tôi nên nhún nhường?” Bà gõ mạnh những móng tay giả xuống mặt bàn, vô tình tạo thành từng hố nhỏ “Nghe có lọt tai không?”“Chà đúng là người không con không cháu thì làm gì biết hai chữ thân tình.”Ông Lâm châm lửa, điếu xì gà bùng cháy cùng lúc với cơn giận của bà Diêu.Tôi mẹ nó đã bắt đầu run chân, may là đang ngồi chứ không phải đang đứng“Bác Diêu, bác cứ nêu điều kiện trong phạm vi cháu có thể đáp ứng, rồi cho cháu cơ hội được hợp tác với bác thì có mất gì đâu.”Tôi vội chen vào giữa hai vị trưởng bối, cố tránh để xảy ra tình cảnh trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.Trong thâm tâm tôi vuốt ngực thầm than, hình như hôm nay vừa ăn phải bánh bao gan hổ mới liều lĩnh thế này.Nói chung bà Diêu cũng chẳng phải hạng không hiểu lý lẽ, có thể do nể mặt ông Lâm, cũng có thể nể cả mặt nhà nội tôi, bà đã đồng ý.Chúng tôi ký hợp đồng hẳn hoi, với ông Lâm làm chứng, rốt cuộc tên của tôi đã được rời khỏi chức danh con chó.Bây giờ bàn đến điều kiện, tôi phải trình bày tư bản của mình trước.Ngoại trừ nắm trong tay cách thức liên hệ với Julie, tôi còn kể luôn về căn bệnh chỉ đường nửa mùa của mình.Chẳng ngờ cái việc mà tôi và sư béo dỏm cảm thấy hết sức phiền phức, lại gây được ấn tượng mạnh với ông Lâm và bà Diêu.Hai người đồng loạt liếc nhìn nhau, sau đó trao đổi bằng tiếng Hồng Kông.“Cháu sẽ không dùng táo đỏ đâu!”Tôi lau mồ hôi, từ chối thẳng thừng gợi ý của bà Diêu, sư béo dỏm nói cấm có sai, may là bây giờ tôi không ở bên yếu thế nữa.“Táo dại thì sao?” Ông Lâm bỗng hỏi “Chỉ là một loại quả bình thường thôi, đảm bảo không gây nghiện.”Bình thường? Chắc chắn không bình thường, nhưng đúng là nó không gây nghiện thật, tôi biết chính sư béo dỏm đã thử, chẳng qua mùi vị rất tệ nuốt không trôi.Tôi để ngỏ khả năng này, để tìm sư béo dỏm bàn bạc đã.Bà Diêu lại nói đã chuẩn bị cho tôi đầy đủ nhân lực và trang bị, tôi thoải mái khoanh tay lên đường hành hương, ích lợi lớn vậy đâu thể cho không?“Tôi chỉ cần cậu lấy cho tôi ít nhất một món đồ tôi yêu cầu.Từ món thứ hai trở đi, tôi sẽ tính tiền cho cậu.”Nghe hấp dẫn như thế, tôi có lý gì không đồng ý, đằng nào việc đi hành hương cũng là trách nhiệm không thể tránh của tôi.Coi như một công đôi việc.“Cháu cũng có một yêu cầu.” Tôi chỉ vào siêu nhân đen đứng sau lưng bà Diêu “Cháu muốn anh bạn này.”Siêu nhân đen hơi nghiêng đầu ‘nhìn’ tôi.Bà Diêu nhìn siêu nhân đen lại nhìn tôi.Ông Lâm nhìn bà Diêu lại nhìn xuống chân tôi.“Không được.”Bà Diêu quả quyết đáp khi thấy ông Lâm đá thùng đồ chơi tình thú ra giữa sàn..

Chương 56