Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 58

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Sự có mặt của sư béo dỏm khiến tôi thả lỏng rất nhiều, tôi hỏi hắn đi đường nào, làm sao mà theo kịp chúng tôi.Hắn nói đầu tiên là theo đoàn bà Diêu đi đường sông, vào Myanmar thì tách ra, chạy xe máy đến đây.Tôi thắc mắc đoàn bà Diêu xuất phát sớm hơn tận ba ngày, hắn đáng nhẽ phải đi trước chúng tôi sao giờ lại thành gặp nhau giữa đường?“Tau có giao dịch với ông chụ Lâm.”Sư béo dỏm hề hề cười, từ nét mặt rạng rỡ đen nhẻm của hắn xem chừng vụ này kiếm khá phết.Chuyện phải kể từ khi sư béo dỏm và Nam đuổi xuống nhà ăn tìm Sarah, không ngờ gặp được cả thuộc hạ của ông Lâm.Sau đó Nam theo Sarah về chỗ bà Diêu, sư béo dỏm theo thuộc hạ của ông Lâm đi nhận ông chủ mới.Hai anh em tốt chẳng thèm mảy may nhớ tới thằng què là tôi ở ngay trên tầng.Ông chủ Lâm nói sơ qua cho sư béo dỏm tình hình bây giờ, giao cho hắn nhiệm vụ tìm ra kẻ nằm vùng của băng điểm chỉ đỏ đang lẫn trong số chúng tôi.Thế nên sư béo dỏm mới ẩn nấp mấy ngày, theo dõi động tĩnh bên bà Diêu, lại đón lõng quan sát đoàn ông Lâm.“Cực bọ mợ! Tau gầy tóp má ni.”Sư béo dỏm sờ khuôn mặt tròn chưa vơi miếng thịt nào của mình tố khổ với tôi.“Thế anh tìm ra chưa mà lộ diện?” Tôi cảnh giác nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi.“Đạ tìm ra, giại quết rùi.” Sư béo dỏm nhận hộp thịt nguội tôi đưa, khui vội “Mạ cha nó, mấy bựa ni chơ đạc miếng thịt vô mồm.”Tôi chờ hắn ăn xong lại giục hỏi hắn chuyện thế nào, ai dè hắn còn ngốn thêm ba hộp nữa mới kể cho tôi.Hóa ra đa số những người được ông Lâm cho tách đoàn đi tìm ngựa thồ đều là những kẻ mà sư béo dỏm quan sát thấy nhiều hành vi khả nghi.Khi những kẻ này vào bản làng được chỉ định từ trước, sẽ có quân của ông Lâm đang ẩn núp ở đấy đón lõng.Một mẻ hốt gọn.“Nhơng ni chị là mấy thèng chơi hai mang thui.Làm căng quá bọn nó khùng cụng toi.”Mục đích của ông Lâm và bà Diêu là muốn thanh lọc đội ngũ, đảm bảo không có kẻ chân trong chân ngoài chứ chưa tính toán lật mặt hẳn với băng điểm chỉ đỏ.Còn sư béo dỏm đã bại lộ thân phận, nên hắn mới lập tức tập hợp với đoàn chúng tôi cho an toàn.Tôi nhìn sâu vào bóng đêm u ám nơi rừng rậm, hỏi hắn:“Vậy nghĩa là cứ để mặc lũ giết người đấy ngoài kia?”Sư béo dỏm gật đầu đáp:“Cấy giới ni nó rứa.Tầng trồng tầng, phức tạp bọ mịa.”Tôi thở dài thầm nhủ: thôi, ít nhất quãng đường tiếp theo cũng có sư béo dỏm làm bạn.----------Chú thích:Cái giới này nó thế.Tầng trồng tầng, phức tạp bỏ mịa.Nhưng này chỉ là mấy thằng chơi hai mang thôi, làm căng quá bọn nó khùng cũng toi.Đã tìm ra, giải quyết rồi.Cực bỏ mẹ! Tôi gầy tóp má này.Tôi có giao dịch với ông chủ Lâm..

Sự có mặt của sư béo dỏm khiến tôi thả lỏng rất nhiều, tôi hỏi hắn đi đường nào, làm sao mà theo kịp chúng tôi.

Hắn nói đầu tiên là theo đoàn bà Diêu đi đường sông, vào Myanmar thì tách ra, chạy xe máy đến đây.Tôi thắc mắc đoàn bà Diêu xuất phát sớm hơn tận ba ngày, hắn đáng nhẽ phải đi trước chúng tôi sao giờ lại thành gặp nhau giữa đường?“Tau có giao dịch với ông chụ Lâm.”Sư béo dỏm hề hề cười, từ nét mặt rạng rỡ đen nhẻm của hắn xem chừng vụ này kiếm khá phết.Chuyện phải kể từ khi sư béo dỏm và Nam đuổi xuống nhà ăn tìm Sarah, không ngờ gặp được cả thuộc hạ của ông Lâm.

Sau đó Nam theo Sarah về chỗ bà Diêu, sư béo dỏm theo thuộc hạ của ông Lâm đi nhận ông chủ mới.

Hai anh em tốt chẳng thèm mảy may nhớ tới thằng què là tôi ở ngay trên tầng.Ông chủ Lâm nói sơ qua cho sư béo dỏm tình hình bây giờ, giao cho hắn nhiệm vụ tìm ra kẻ nằm vùng của băng điểm chỉ đỏ đang lẫn trong số chúng tôi.

Thế nên sư béo dỏm mới ẩn nấp mấy ngày, theo dõi động tĩnh bên bà Diêu, lại đón lõng quan sát đoàn ông Lâm.“Cực bọ mợ! Tau gầy tóp má ni.”Sư béo dỏm sờ khuôn mặt tròn chưa vơi miếng thịt nào của mình tố khổ với tôi.“Thế anh tìm ra chưa mà lộ diện?” Tôi cảnh giác nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi.“Đạ tìm ra, giại quết rùi.” Sư béo dỏm nhận hộp thịt nguội tôi đưa, khui vội “Mạ cha nó, mấy bựa ni chơ đạc miếng thịt vô mồm.”Tôi chờ hắn ăn xong lại giục hỏi hắn chuyện thế nào, ai dè hắn còn ngốn thêm ba hộp nữa mới kể cho tôi.Hóa ra đa số những người được ông Lâm cho tách đoàn đi tìm ngựa thồ đều là những kẻ mà sư béo dỏm quan sát thấy nhiều hành vi khả nghi.

Khi những kẻ này vào bản làng được chỉ định từ trước, sẽ có quân của ông Lâm đang ẩn núp ở đấy đón lõng.

Một mẻ hốt gọn.“Nhơng ni chị là mấy thèng chơi hai mang thui.

Làm căng quá bọn nó khùng cụng toi.”Mục đích của ông Lâm và bà Diêu là muốn thanh lọc đội ngũ, đảm bảo không có kẻ chân trong chân ngoài chứ chưa tính toán lật mặt hẳn với băng điểm chỉ đỏ.

Còn sư béo dỏm đã bại lộ thân phận, nên hắn mới lập tức tập hợp với đoàn chúng tôi cho an toàn.Tôi nhìn sâu vào bóng đêm u ám nơi rừng rậm, hỏi hắn:“Vậy nghĩa là cứ để mặc lũ giết người đấy ngoài kia?”Sư béo dỏm gật đầu đáp:“Cấy giới ni nó rứa.

Tầng trồng tầng, phức tạp bọ mịa.”Tôi thở dài thầm nhủ: thôi, ít nhất quãng đường tiếp theo cũng có sư béo dỏm làm bạn.----------Chú thích:Cái giới này nó thế.

Tầng trồng tầng, phức tạp bỏ mịa.Nhưng này chỉ là mấy thằng chơi hai mang thôi, làm căng quá bọn nó khùng cũng toi.Đã tìm ra, giải quyết rồi.Cực bỏ mẹ! Tôi gầy tóp má này.Tôi có giao dịch với ông chủ Lâm..

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Sự có mặt của sư béo dỏm khiến tôi thả lỏng rất nhiều, tôi hỏi hắn đi đường nào, làm sao mà theo kịp chúng tôi.Hắn nói đầu tiên là theo đoàn bà Diêu đi đường sông, vào Myanmar thì tách ra, chạy xe máy đến đây.Tôi thắc mắc đoàn bà Diêu xuất phát sớm hơn tận ba ngày, hắn đáng nhẽ phải đi trước chúng tôi sao giờ lại thành gặp nhau giữa đường?“Tau có giao dịch với ông chụ Lâm.”Sư béo dỏm hề hề cười, từ nét mặt rạng rỡ đen nhẻm của hắn xem chừng vụ này kiếm khá phết.Chuyện phải kể từ khi sư béo dỏm và Nam đuổi xuống nhà ăn tìm Sarah, không ngờ gặp được cả thuộc hạ của ông Lâm.Sau đó Nam theo Sarah về chỗ bà Diêu, sư béo dỏm theo thuộc hạ của ông Lâm đi nhận ông chủ mới.Hai anh em tốt chẳng thèm mảy may nhớ tới thằng què là tôi ở ngay trên tầng.Ông chủ Lâm nói sơ qua cho sư béo dỏm tình hình bây giờ, giao cho hắn nhiệm vụ tìm ra kẻ nằm vùng của băng điểm chỉ đỏ đang lẫn trong số chúng tôi.Thế nên sư béo dỏm mới ẩn nấp mấy ngày, theo dõi động tĩnh bên bà Diêu, lại đón lõng quan sát đoàn ông Lâm.“Cực bọ mợ! Tau gầy tóp má ni.”Sư béo dỏm sờ khuôn mặt tròn chưa vơi miếng thịt nào của mình tố khổ với tôi.“Thế anh tìm ra chưa mà lộ diện?” Tôi cảnh giác nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi.“Đạ tìm ra, giại quết rùi.” Sư béo dỏm nhận hộp thịt nguội tôi đưa, khui vội “Mạ cha nó, mấy bựa ni chơ đạc miếng thịt vô mồm.”Tôi chờ hắn ăn xong lại giục hỏi hắn chuyện thế nào, ai dè hắn còn ngốn thêm ba hộp nữa mới kể cho tôi.Hóa ra đa số những người được ông Lâm cho tách đoàn đi tìm ngựa thồ đều là những kẻ mà sư béo dỏm quan sát thấy nhiều hành vi khả nghi.Khi những kẻ này vào bản làng được chỉ định từ trước, sẽ có quân của ông Lâm đang ẩn núp ở đấy đón lõng.Một mẻ hốt gọn.“Nhơng ni chị là mấy thèng chơi hai mang thui.Làm căng quá bọn nó khùng cụng toi.”Mục đích của ông Lâm và bà Diêu là muốn thanh lọc đội ngũ, đảm bảo không có kẻ chân trong chân ngoài chứ chưa tính toán lật mặt hẳn với băng điểm chỉ đỏ.Còn sư béo dỏm đã bại lộ thân phận, nên hắn mới lập tức tập hợp với đoàn chúng tôi cho an toàn.Tôi nhìn sâu vào bóng đêm u ám nơi rừng rậm, hỏi hắn:“Vậy nghĩa là cứ để mặc lũ giết người đấy ngoài kia?”Sư béo dỏm gật đầu đáp:“Cấy giới ni nó rứa.Tầng trồng tầng, phức tạp bọ mịa.”Tôi thở dài thầm nhủ: thôi, ít nhất quãng đường tiếp theo cũng có sư béo dỏm làm bạn.----------Chú thích:Cái giới này nó thế.Tầng trồng tầng, phức tạp bỏ mịa.Nhưng này chỉ là mấy thằng chơi hai mang thôi, làm căng quá bọn nó khùng cũng toi.Đã tìm ra, giải quyết rồi.Cực bỏ mẹ! Tôi gầy tóp má này.Tôi có giao dịch với ông chủ Lâm..

Chương 58