Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…
Chương 67
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Ông Lâm và bà Diêu đã tính toán để đảm bảo băng điểm chỉ đỏ không thể ngư ông đắc lợi trong chuyến hành hương, chúng buộc phải theo sát hành trình của chúng tôi, chia sẻ nguy nan cùng chúng tôi.Tuy nhiên bọn này không đủ khả năng thuận lợi vượt qua cung đường mạng nhện nguy hiểm mà ông Lâm và bà Diêu đã đi, nên lựa chọn duy nhất chính là lệ thuộc vào bà Diêu, đồng minh tạm thời trong thế kiềng ba chân.Bà Diêu thể hiện thiện chí thấy rõ, sắp xếp hai con thuyền, một trở toàn thuộc hạ của bà, một trở toàn con tin, rồi mời đại diện nhóm băng điểm chỉ đỏ cùng bà lên con thuyền thứ hai.Băng điểm chỉ đỏ chẳng biết lấy tự tin từ đâu, cử có hai gã sinh đôi đến điểm hẹn, cương quyết yêu cầu bà Diêu cũng chỉ được giữ hai thuộc hạ bên người.Hai thì hai, bà Diêu chọn anh Hai Tý và siêu nhân đen Bạch Lang.Đường sông đi rất nhanh, hai ngày đã vào sâu biên giới Myanmar.Đúng lúc này thuyền thứ nhất gặp ‘trục trặc’ kỹ thuật (do sư béo dỏm) nên cần dừng lại sửa chữa, thuyền thứ hai tiếp tục đi đến làng Cổ Cổng.Cả quãng đường mất chưa tới sáu ngày, so với đoàn ông Lâm nhanh hơn gấp đôi.Nhưng đi nhanh cũng có cái giá của nó, khi phải dọn dẹp những chướng ngại không thể lường trước được.Theo tình báo Jịt Jẹ thu được từ làng Cổ Cồng trẻ, làng Cổ Cồng già là nơi sinh sống của những người gần đất xa trời, những người hướng về cội nguồn.Cứ tưởng chỉ cần hiểu theo nghĩa tương đối thôi, ai dè người dân tộc nói một là một, vô cùng sát ý.Cả buôn làng hoang vắng mập mờ trong sương.Không gia súc, khói bếp hay người ra kẻ vào nhưng lại không hề lặng lẽ.Vừa bước tới đầu làng đã nghe tiếng cồng chiêng văng vẳng nhịp nhàng bên tai, đối lập hoàn toàn với khung cảnh tiêu điều.Đội bà Diêu phải lần từng nhà tìm mãi mới biết đấy là tiếng hít thở của bốn công dân duy nhất trong buôn làng Cổ Cồng già.Họ đều rất yếu, không thể tự di chuyển, bà Diêu thử mấy lần cũng vô phương khiến họ trở thành người chỉ đường đến Thánh Địa.“Thưa bà, để tôi liên hệ đội một bảo họ quay lại tìm mấy người Cổ Cồng trẻ đưa đến.” Hai Tý hiến kế.“Được, vậy anh về thuyền gọi điện đi.” Bà Diêu gật đầu tán thành.Nhưng Hai Tý còn chưa kịp làm gì thì cặp sinh đôi của nhóm điểm chỉ đỏ, những người vừa đi khảo sát một vòng, đã quay về.Hai gã tái mặt thông báo: bị quây rồi..
Ông Lâm và bà Diêu đã tính toán để đảm bảo băng điểm chỉ đỏ không thể ngư ông đắc lợi trong chuyến hành hương, chúng buộc phải theo sát hành trình của chúng tôi, chia sẻ nguy nan cùng chúng tôi.
Tuy nhiên bọn này không đủ khả năng thuận lợi vượt qua cung đường mạng nhện nguy hiểm mà ông Lâm và bà Diêu đã đi, nên lựa chọn duy nhất chính là lệ thuộc vào bà Diêu, đồng minh tạm thời trong thế kiềng ba chân.Bà Diêu thể hiện thiện chí thấy rõ, sắp xếp hai con thuyền, một trở toàn thuộc hạ của bà, một trở toàn con tin, rồi mời đại diện nhóm băng điểm chỉ đỏ cùng bà lên con thuyền thứ hai.
Băng điểm chỉ đỏ chẳng biết lấy tự tin từ đâu, cử có hai gã sinh đôi đến điểm hẹn, cương quyết yêu cầu bà Diêu cũng chỉ được giữ hai thuộc hạ bên người.
Hai thì hai, bà Diêu chọn anh Hai Tý và siêu nhân đen Bạch Lang.Đường sông đi rất nhanh, hai ngày đã vào sâu biên giới Myanmar.
Đúng lúc này thuyền thứ nhất gặp ‘trục trặc’ kỹ thuật (do sư béo dỏm) nên cần dừng lại sửa chữa, thuyền thứ hai tiếp tục đi đến làng Cổ Cổng.
Cả quãng đường mất chưa tới sáu ngày, so với đoàn ông Lâm nhanh hơn gấp đôi.Nhưng đi nhanh cũng có cái giá của nó, khi phải dọn dẹp những chướng ngại không thể lường trước được.Theo tình báo Jịt Jẹ thu được từ làng Cổ Cồng trẻ, làng Cổ Cồng già là nơi sinh sống của những người gần đất xa trời, những người hướng về cội nguồn.
Cứ tưởng chỉ cần hiểu theo nghĩa tương đối thôi, ai dè người dân tộc nói một là một, vô cùng sát ý.Cả buôn làng hoang vắng mập mờ trong sương.
Không gia súc, khói bếp hay người ra kẻ vào nhưng lại không hề lặng lẽ.
Vừa bước tới đầu làng đã nghe tiếng cồng chiêng văng vẳng nhịp nhàng bên tai, đối lập hoàn toàn với khung cảnh tiêu điều.Đội bà Diêu phải lần từng nhà tìm mãi mới biết đấy là tiếng hít thở của bốn công dân duy nhất trong buôn làng Cổ Cồng già.Họ đều rất yếu, không thể tự di chuyển, bà Diêu thử mấy lần cũng vô phương khiến họ trở thành người chỉ đường đến Thánh Địa.“Thưa bà, để tôi liên hệ đội một bảo họ quay lại tìm mấy người Cổ Cồng trẻ đưa đến.” Hai Tý hiến kế.“Được, vậy anh về thuyền gọi điện đi.” Bà Diêu gật đầu tán thành.Nhưng Hai Tý còn chưa kịp làm gì thì cặp sinh đôi của nhóm điểm chỉ đỏ, những người vừa đi khảo sát một vòng, đã quay về.
Hai gã tái mặt thông báo: bị quây rồi..
Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Ông Lâm và bà Diêu đã tính toán để đảm bảo băng điểm chỉ đỏ không thể ngư ông đắc lợi trong chuyến hành hương, chúng buộc phải theo sát hành trình của chúng tôi, chia sẻ nguy nan cùng chúng tôi.Tuy nhiên bọn này không đủ khả năng thuận lợi vượt qua cung đường mạng nhện nguy hiểm mà ông Lâm và bà Diêu đã đi, nên lựa chọn duy nhất chính là lệ thuộc vào bà Diêu, đồng minh tạm thời trong thế kiềng ba chân.Bà Diêu thể hiện thiện chí thấy rõ, sắp xếp hai con thuyền, một trở toàn thuộc hạ của bà, một trở toàn con tin, rồi mời đại diện nhóm băng điểm chỉ đỏ cùng bà lên con thuyền thứ hai.Băng điểm chỉ đỏ chẳng biết lấy tự tin từ đâu, cử có hai gã sinh đôi đến điểm hẹn, cương quyết yêu cầu bà Diêu cũng chỉ được giữ hai thuộc hạ bên người.Hai thì hai, bà Diêu chọn anh Hai Tý và siêu nhân đen Bạch Lang.Đường sông đi rất nhanh, hai ngày đã vào sâu biên giới Myanmar.Đúng lúc này thuyền thứ nhất gặp ‘trục trặc’ kỹ thuật (do sư béo dỏm) nên cần dừng lại sửa chữa, thuyền thứ hai tiếp tục đi đến làng Cổ Cổng.Cả quãng đường mất chưa tới sáu ngày, so với đoàn ông Lâm nhanh hơn gấp đôi.Nhưng đi nhanh cũng có cái giá của nó, khi phải dọn dẹp những chướng ngại không thể lường trước được.Theo tình báo Jịt Jẹ thu được từ làng Cổ Cồng trẻ, làng Cổ Cồng già là nơi sinh sống của những người gần đất xa trời, những người hướng về cội nguồn.Cứ tưởng chỉ cần hiểu theo nghĩa tương đối thôi, ai dè người dân tộc nói một là một, vô cùng sát ý.Cả buôn làng hoang vắng mập mờ trong sương.Không gia súc, khói bếp hay người ra kẻ vào nhưng lại không hề lặng lẽ.Vừa bước tới đầu làng đã nghe tiếng cồng chiêng văng vẳng nhịp nhàng bên tai, đối lập hoàn toàn với khung cảnh tiêu điều.Đội bà Diêu phải lần từng nhà tìm mãi mới biết đấy là tiếng hít thở của bốn công dân duy nhất trong buôn làng Cổ Cồng già.Họ đều rất yếu, không thể tự di chuyển, bà Diêu thử mấy lần cũng vô phương khiến họ trở thành người chỉ đường đến Thánh Địa.“Thưa bà, để tôi liên hệ đội một bảo họ quay lại tìm mấy người Cổ Cồng trẻ đưa đến.” Hai Tý hiến kế.“Được, vậy anh về thuyền gọi điện đi.” Bà Diêu gật đầu tán thành.Nhưng Hai Tý còn chưa kịp làm gì thì cặp sinh đôi của nhóm điểm chỉ đỏ, những người vừa đi khảo sát một vòng, đã quay về.Hai gã tái mặt thông báo: bị quây rồi..