Tác giả:

Mặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông…

Chương 83: Chuyên Nghiệp

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Đèn của tôi khua tới trần nhà, soi ngay phải một mặt người.Tôi giật bắn mình, suýt ngã ngửa vào miệng giếng.Ở nơi bốn bề vắng lặng tự nhiên thò ra cái mặt người, không té đái mới lạ.May mà gần đây tôi toàn gặp chuyện lạ nên đ*ng q**n vẫn khô, nhưng đã bị dọa một thân mồ hôi lạnh.Phải đến khi tôi xác định cái mặt người đấy chỉ có “mặt” chứ không có người thì tôi mới bình tĩnh nổi.Nãy mải chú ý bốn bức tường bao, chưa từng xem xét trần nhà, giờ mới hiểu vì sao tầng một lại cao gấp rưỡi tầng hai, hóa ra để dành chỗ treo mấy cái thứ quỷ này.Là lồng đèn da người.Không cần nhiều tưởng tượng, hình ảnh hết sức trực quan đập vào mắt.Những khuôn mặt vàng vọt được bảo quản toàn vẹn bị kéo căng phồng treo thành từng chùm trên trần nhà, mỗi cái bên trong gắn một đĩa đựng mỡ óng ánh.Tôi thậm chí có linh cảm nếu bây giờ mình châm lửa vào dây bấc kia, đèn nhất định sẽ sáng.Về sau ngẫm lại, tôi thấy mình chấp nhận cảnh tượng rùng rợn đấy có hơi nhanh.Nhưng rốt cuộc tôi ở đây là “tôi” hay “tôi số 2”? Thì chẳng nhớ nổi nữa.Lúc đấy trong đầu tôi chỉ có vài suy luận bay nhanh liên quan đến việc nhóm Hai Tý đã rời khỏi bằng đường nào?Cửa sổ tầng hai quá bé, nếu muốn chui từ đấy nhất định phải đập vỡ tường.Là tôi thì tôi sẽ chọn cách này.Nhưng cửa sổ tầng hai vẫn nguyên vẹn, chứng tỏ nhóm Hai Tý đã đi ra ngoài từ tầng một.Vậy họ đi lối nào? Có phải ở đây còn cửa ngầm không? Nếu thực sự có vì sao Hai Tý không để lại ký hiệu cho tôi? Chẳng lẽ ký hiệu anh ta để lại quá khó nhận biết?Không, người chuyên nghiệp như Hai Tý sẽ không mắc sai lầm, mà người mắc sai lầm chắc chắn là tôi- Tôi vừa nghĩ vừa soi đèn pin lên ba lô, lật tìm lần nữa.Quả nhiên ở mặt sau ba lô, tại vị trí vô cùng rõ ràng, tôi thấy mấy chữ được viết bằng son hồng: Đốt.Đốt? Tôi lẩm bẩm lặp lại, quan sát thật kỹ chùm đèn treo trên trần, liền thấy ở vị trí chính giữa có một sự khuyết thiếu không nhỏ, đây hẳn là cố tình làm cho tôi xem.Đốt ở đây, là đốt đèn rồi.Đốt đèn thì có thể soi ra đường đi sao? Nghe liêu trai bỏ mợ!Chê thì chê nhưng tất nhiên tôi vẫn làm theo.Tôi học động tác của bà ngoại, ba vái một lạy, sau đó mới nhảy lên hái mấy chùm đèn xuống.Tôi sợ quãng đường đi của mình sẽ dài, mà số mỡ mỗi đèn trông không có vẻ duy trì được bao lâu.Tôi buộc đèn quanh thắt lưng, treo lên vai, quàng quanh cổ, ai không biết còn tưởng dân buôn lậu.Tôi lấy bật lửa Hai Tý để lại, bật chiếc đèn đầu tiên.Lập tức một mùi ngái kinh hoàng từ mỡ cháy xộc vào mũi tôi, ánh lửa bùng lên rọi rõ ngũ quan người.Chiếc đèn đủ chức năng kinh dị nhưng hết sức khuyết thiếu chức năng chiếu sáng, thế là tôi phải châm thêm hai cái nữa, mới miễn cưỡng soi được trước mặt.Lúc này điều thần kỳ đã xảy ra.Cái miệng giếng đen mà đèn pin 2500 lumens của tôi chiếu không sáng đã lộ mình trước ánh lửa leo lét của mấy cái đèn lồng da người này..

Đèn của tôi khua tới trần nhà, soi ngay phải một mặt người.Tôi giật bắn mình, suýt ngã ngửa vào miệng giếng.

Ở nơi bốn bề vắng lặng tự nhiên thò ra cái mặt người, không té đái mới lạ.May mà gần đây tôi toàn gặp chuyện lạ nên đ*ng q**n vẫn khô, nhưng đã bị dọa một thân mồ hôi lạnh.

Phải đến khi tôi xác định cái mặt người đấy chỉ có “mặt” chứ không có người thì tôi mới bình tĩnh nổi.

Nãy mải chú ý bốn bức tường bao, chưa từng xem xét trần nhà, giờ mới hiểu vì sao tầng một lại cao gấp rưỡi tầng hai, hóa ra để dành chỗ treo mấy cái thứ quỷ này.Là lồng đèn da người.Không cần nhiều tưởng tượng, hình ảnh hết sức trực quan đập vào mắt.

Những khuôn mặt vàng vọt được bảo quản toàn vẹn bị kéo căng phồng treo thành từng chùm trên trần nhà, mỗi cái bên trong gắn một đĩa đựng mỡ óng ánh.

Tôi thậm chí có linh cảm nếu bây giờ mình châm lửa vào dây bấc kia, đèn nhất định sẽ sáng.Về sau ngẫm lại, tôi thấy mình chấp nhận cảnh tượng rùng rợn đấy có hơi nhanh.

Nhưng rốt cuộc tôi ở đây là “tôi” hay “tôi số 2”? Thì chẳng nhớ nổi nữa.Lúc đấy trong đầu tôi chỉ có vài suy luận bay nhanh liên quan đến việc nhóm Hai Tý đã rời khỏi bằng đường nào?Cửa sổ tầng hai quá bé, nếu muốn chui từ đấy nhất định phải đập vỡ tường.

Là tôi thì tôi sẽ chọn cách này.

Nhưng cửa sổ tầng hai vẫn nguyên vẹn, chứng tỏ nhóm Hai Tý đã đi ra ngoài từ tầng một.Vậy họ đi lối nào? Có phải ở đây còn cửa ngầm không? Nếu thực sự có vì sao Hai Tý không để lại ký hiệu cho tôi? Chẳng lẽ ký hiệu anh ta để lại quá khó nhận biết?Không, người chuyên nghiệp như Hai Tý sẽ không mắc sai lầm, mà người mắc sai lầm chắc chắn là tôi- Tôi vừa nghĩ vừa soi đèn pin lên ba lô, lật tìm lần nữa.Quả nhiên ở mặt sau ba lô, tại vị trí vô cùng rõ ràng, tôi thấy mấy chữ được viết bằng son hồng: Đốt.Đốt? Tôi lẩm bẩm lặp lại, quan sát thật kỹ chùm đèn treo trên trần, liền thấy ở vị trí chính giữa có một sự khuyết thiếu không nhỏ, đây hẳn là cố tình làm cho tôi xem.

Đốt ở đây, là đốt đèn rồi.Đốt đèn thì có thể soi ra đường đi sao? Nghe liêu trai bỏ mợ!Chê thì chê nhưng tất nhiên tôi vẫn làm theo.

Tôi học động tác của bà ngoại, ba vái một lạy, sau đó mới nhảy lên hái mấy chùm đèn xuống.

Tôi sợ quãng đường đi của mình sẽ dài, mà số mỡ mỗi đèn trông không có vẻ duy trì được bao lâu.Tôi buộc đèn quanh thắt lưng, treo lên vai, quàng quanh cổ, ai không biết còn tưởng dân buôn lậu.

Tôi lấy bật lửa Hai Tý để lại, bật chiếc đèn đầu tiên.

Lập tức một mùi ngái kinh hoàng từ mỡ cháy xộc vào mũi tôi, ánh lửa bùng lên rọi rõ ngũ quan người.Chiếc đèn đủ chức năng kinh dị nhưng hết sức khuyết thiếu chức năng chiếu sáng, thế là tôi phải châm thêm hai cái nữa, mới miễn cưỡng soi được trước mặt.Lúc này điều thần kỳ đã xảy ra.

Cái miệng giếng đen mà đèn pin 2500 lumens của tôi chiếu không sáng đã lộ mình trước ánh lửa leo lét của mấy cái đèn lồng da người này..

Thánh Địa Vùi ThâyTác giả: Linh Lưu LyTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMặc dù hoạt động thăm dò ‘Thánh Địa Vùi Thây’ đã bị công khai cấm cản từ năm 1940, nhưng vẫn luôn có vài kẻ không sợ chết liều mạng tiến tới. Lý do thứ yếu tất nhiên là vì tiền. Từ giữa đến cuối thế kỷ 20 chiến tranh liên miên, xung đột chưa từng ngừng nghỉ, chính cuộc sống vô cùng tuyệt vọng đã tạo nên những kẻ dám dấn thân vào nơi không có đường về đấy. Giữa năm 1941 khi một Thánh Địa Vùi Thây xuất hiện ở gần biên giới Tây Nam Việt Nam, tất cả đàn ông trưởng thành họ hàng bên nội nhà tôi đã theo một nhóm buôn lậu đến từ Hồng Kông với khoảng 40 thành viên tiến vào bên trong. Bất ngờ ở chỗ họ đã có thể trở ra ngoài, hơn nữa là trở đi trở vào tận ba lần. Mỗi lần số người vơi hơn phân nửa, đến lần cuối cùng chỉ còn bốn người. Em trai út của ông nội tôi là người Việt duy nhất còn sống. Sau đó ông trẻ dùng một phần số tiền kiếm được đưa cả nhà di cư sang Hồng Kông, một phần hỗ trợ phong trào kháng chiến ở quê nhà Việt Nam. Tôi được biết ông trẻ là người rất yêu nước, đến tận lúc chết ông… Đèn của tôi khua tới trần nhà, soi ngay phải một mặt người.Tôi giật bắn mình, suýt ngã ngửa vào miệng giếng.Ở nơi bốn bề vắng lặng tự nhiên thò ra cái mặt người, không té đái mới lạ.May mà gần đây tôi toàn gặp chuyện lạ nên đ*ng q**n vẫn khô, nhưng đã bị dọa một thân mồ hôi lạnh.Phải đến khi tôi xác định cái mặt người đấy chỉ có “mặt” chứ không có người thì tôi mới bình tĩnh nổi.Nãy mải chú ý bốn bức tường bao, chưa từng xem xét trần nhà, giờ mới hiểu vì sao tầng một lại cao gấp rưỡi tầng hai, hóa ra để dành chỗ treo mấy cái thứ quỷ này.Là lồng đèn da người.Không cần nhiều tưởng tượng, hình ảnh hết sức trực quan đập vào mắt.Những khuôn mặt vàng vọt được bảo quản toàn vẹn bị kéo căng phồng treo thành từng chùm trên trần nhà, mỗi cái bên trong gắn một đĩa đựng mỡ óng ánh.Tôi thậm chí có linh cảm nếu bây giờ mình châm lửa vào dây bấc kia, đèn nhất định sẽ sáng.Về sau ngẫm lại, tôi thấy mình chấp nhận cảnh tượng rùng rợn đấy có hơi nhanh.Nhưng rốt cuộc tôi ở đây là “tôi” hay “tôi số 2”? Thì chẳng nhớ nổi nữa.Lúc đấy trong đầu tôi chỉ có vài suy luận bay nhanh liên quan đến việc nhóm Hai Tý đã rời khỏi bằng đường nào?Cửa sổ tầng hai quá bé, nếu muốn chui từ đấy nhất định phải đập vỡ tường.Là tôi thì tôi sẽ chọn cách này.Nhưng cửa sổ tầng hai vẫn nguyên vẹn, chứng tỏ nhóm Hai Tý đã đi ra ngoài từ tầng một.Vậy họ đi lối nào? Có phải ở đây còn cửa ngầm không? Nếu thực sự có vì sao Hai Tý không để lại ký hiệu cho tôi? Chẳng lẽ ký hiệu anh ta để lại quá khó nhận biết?Không, người chuyên nghiệp như Hai Tý sẽ không mắc sai lầm, mà người mắc sai lầm chắc chắn là tôi- Tôi vừa nghĩ vừa soi đèn pin lên ba lô, lật tìm lần nữa.Quả nhiên ở mặt sau ba lô, tại vị trí vô cùng rõ ràng, tôi thấy mấy chữ được viết bằng son hồng: Đốt.Đốt? Tôi lẩm bẩm lặp lại, quan sát thật kỹ chùm đèn treo trên trần, liền thấy ở vị trí chính giữa có một sự khuyết thiếu không nhỏ, đây hẳn là cố tình làm cho tôi xem.Đốt ở đây, là đốt đèn rồi.Đốt đèn thì có thể soi ra đường đi sao? Nghe liêu trai bỏ mợ!Chê thì chê nhưng tất nhiên tôi vẫn làm theo.Tôi học động tác của bà ngoại, ba vái một lạy, sau đó mới nhảy lên hái mấy chùm đèn xuống.Tôi sợ quãng đường đi của mình sẽ dài, mà số mỡ mỗi đèn trông không có vẻ duy trì được bao lâu.Tôi buộc đèn quanh thắt lưng, treo lên vai, quàng quanh cổ, ai không biết còn tưởng dân buôn lậu.Tôi lấy bật lửa Hai Tý để lại, bật chiếc đèn đầu tiên.Lập tức một mùi ngái kinh hoàng từ mỡ cháy xộc vào mũi tôi, ánh lửa bùng lên rọi rõ ngũ quan người.Chiếc đèn đủ chức năng kinh dị nhưng hết sức khuyết thiếu chức năng chiếu sáng, thế là tôi phải châm thêm hai cái nữa, mới miễn cưỡng soi được trước mặt.Lúc này điều thần kỳ đã xảy ra.Cái miệng giếng đen mà đèn pin 2500 lumens của tôi chiếu không sáng đã lộ mình trước ánh lửa leo lét của mấy cái đèn lồng da người này..

Chương 83: Chuyên Nghiệp