Tác giả:

Bầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ…

Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ

Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Người phụ nữ họ Nghiêm giơ chân lên đá vào ngực sở Hạ Vũ, giày cao gót hung hăng giẫm vào mặt cô rồi dùng sức ma sát.“Chắc chắn là vì con sao chổi cô muốn gả vào nhà tôi nên mới hại anh tôi xui xẻo gặp phải đám ác ôn đó, là cô khắc chết anh tôi”.Sở Hạ Vũ đau đến mức liên tục gào lên nhưng lại không thể vùng vẫy ra được.Vừa đúng lúc Lâm Hữu Triết bước vào, khi nhìn thấy cảnh tượng này, khí thế trên người anh bỗng chốc thay đổi, lạnh băng cứ như mùa đông sắp ập đến.Chương 10: Không liên quanLong Diệu tiến lên một bước, nghiêm giọng trách mắng.Người phụ nữ họ Nghiêm nghe vậy không hề nhúc nhích chân mà còn chế nhạo: “Một tên nghèo hèn mà cũng dám quản chuyện của Nghiêm Kiều Kiều tôi sao, đúng là chán sống!”Nói xong, chân cô ta định tiếp tục dùng lực.Long Diệu nổi giận, vừa định hành động thì Lâm Hữu Triết đã ra tay.Bóng anh vụt qua, Nghiêm Kiều Kiều còn chưa kịp phản ứng đã bị đá bay, đâm sầm vào máy ủi đất, la hét không ngừng.“Hạ Vũ, em không sao chứ?”Lâm Hữu Triết ôm sở Hạ Vũ vào lòng, nói với giọng điệu áy náy.Sở Hạ Vũ không nói gì, mà dựa vào lòng Lâm Hữu Triết, âm thầm khóc.“Tên nghèo hèn này lại chạy từ đâu ra vậy, dám đánh tôi, muốn chết à?”Nghiêm Kiều Kiều đứng dậy, nối trân lôi dinh.Trước đó, cô ta ở nước ngoài du học, biết tin anh trai sắp kết hôn nên mới nhanh chóng về nước.Nhưng không ngờ đến lúc cô ta vội vã trở về thì lại nhìn thấy thi thể của anh trai mình.Nghiêm Mộ Hải sợ con gái kích động nên không nói cho cô ta biết Nghiêm Hoa chết dưới tay Lâm Hữu Triết, nhưng Nghiêm Kiều Kiều lại quy hết trách nhiệm cho sở Hạ Vũ, cho rằng sở Hạ Vũ gả vào nhà họ Nghiêm nên mới xui xẻo.Vì vậy mới có cảnh tượngNghiêm Kiều Kiều thấy Lâm Hữu Triết phớt lờ cô ta, càng thêm tức giận.“Đám vô dụng các người cứ định nhìn tôi bị đánh vậy sao? Tất cả cùng lên đi!”Cô ta quay người lại, hét vào mặt đám đàn em đứng xung quanh.Lúc này đám đàn em đó mới phản ứng lại, đồng loạt lao về phía Lâm Hữu Triết.“Hữu Triết, cẩn thận”.sở Hạ Vũ lo lắng hét lên.Lâm Hữu Triết mỉm cười dịu dàng với cô: “Em nhắm mắt lại đi, mọi chuyện sẽ xong ngay thôi!”Sở Hạ Vũ tuy lo lắng nhưng vẫn nghe theo lời Lâm Hữu Triết, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.Lâm Hữu Triết ngẩng đầu, ánh mắt lập tức tràn đầy sát khí.Rầm!Một tiếng nổ vang lên khiến đám người cảm thấy ù tai.Cơ thể Lâm Hữu Triết khẽdịch chuyển, nhưng lập tức trở lại vị trí ban đầu như thế chưa từng cử động.Đám đàn em la hét thất thanh rồi ngã xuống đất.Tay chân bọn chúng bị bẻ một góc độ kỳ lạ khiến đám đông người xem xung quanhkhiếp sợ.

Người phụ nữ họ Nghiêm giơ chân lên đá vào ngực sở Hạ Vũ, giày cao gót hung hăng giẫm vào mặt cô rồi dùng sức ma sát.

“Chắc chắn là vì con sao chổi cô muốn gả vào nhà tôi nên mới hại anh tôi xui xẻo gặp phải đám ác ôn đó, là cô khắc chết anh tôi”.

Sở Hạ Vũ đau đến mức liên tục gào lên nhưng lại không thể vùng vẫy ra được.

Vừa đúng lúc Lâm Hữu Triết bước vào, khi nhìn thấy cảnh tượng này, khí thế trên người anh bỗng chốc thay đổi, lạnh băng cứ như mùa đông sắp ập đến.

Chương 10: Không liên quan

Long Diệu tiến lên một bước, nghiêm giọng trách mắng.

Người phụ nữ họ Nghiêm nghe vậy không hề nhúc nhích chân mà còn chế nhạo: “Một tên nghèo hèn mà cũng dám quản chuyện của Nghiêm Kiều Kiều tôi sao, đúng là chán sống!”

Nói xong, chân cô ta định tiếp tục dùng lực.

Long Diệu nổi giận, vừa định hành động thì Lâm Hữu Triết đã ra tay.

Bóng anh vụt qua, Nghiêm Kiều Kiều còn chưa kịp phản ứng đã bị đá bay, đâm sầm vào máy ủi đất, la hét không ngừng.

“Hạ Vũ, em không sao chứ?”

Lâm Hữu Triết ôm sở Hạ Vũ vào lòng, nói với giọng điệu áy náy.

Sở Hạ Vũ không nói gì, mà dựa vào lòng Lâm Hữu Triết, âm thầm khóc.

“Tên nghèo hèn này lại chạy từ đâu ra vậy, dám đánh tôi, muốn chết à?”

Nghiêm Kiều Kiều đứng dậy, nối trân lôi dinh.

Trước đó, cô ta ở nước ngoài du học, biết tin anh trai sắp kết hôn nên mới nhanh chóng về nước.

Nhưng không ngờ đến lúc cô ta vội vã trở về thì lại nhìn thấy thi thể của anh trai mình.

Nghiêm Mộ Hải sợ con gái kích động nên không nói cho cô ta biết Nghiêm Hoa chết dưới tay Lâm Hữu Triết, nhưng Nghiêm Kiều Kiều lại quy hết trách nhiệm cho sở Hạ Vũ, cho rằng sở Hạ Vũ gả vào nhà họ Nghiêm nên mới xui xẻo.

Vì vậy mới có cảnh tượng

Nghiêm Kiều Kiều thấy Lâm Hữu Triết phớt lờ cô ta, càng thêm tức giận.

“Đám vô dụng các người cứ định nhìn tôi bị đánh vậy sao? Tất cả cùng lên đi!”

Cô ta quay người lại, hét vào mặt đám đàn em đứng xung quanh.

Lúc này đám đàn em đó mới phản ứng lại, đồng loạt lao về phía Lâm Hữu Triết.

“Hữu Triết, cẩn thận”.

sở Hạ Vũ lo lắng hét lên.

Lâm Hữu Triết mỉm cười dịu dàng với cô: “Em nhắm mắt lại đi, mọi chuyện sẽ xong ngay thôi!”

Sở Hạ Vũ tuy lo lắng nhưng vẫn nghe theo lời Lâm Hữu Triết, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Lâm Hữu Triết ngẩng đầu, ánh mắt lập tức tràn đầy sát khí.

Rầm!

Một tiếng nổ vang lên khiến đám người cảm thấy ù tai.

Cơ thể Lâm Hữu Triết khẽ

dịch chuyển, nhưng lập tức trở lại vị trí ban đầu như thế chưa từng cử động.

Đám đàn em la hét thất thanh rồi ngã xuống đất.

Tay chân bọn chúng bị bẻ một góc độ kỳ lạ khiến đám đông người xem xung quanh

khiếp sợ.

Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Người phụ nữ họ Nghiêm giơ chân lên đá vào ngực sở Hạ Vũ, giày cao gót hung hăng giẫm vào mặt cô rồi dùng sức ma sát.“Chắc chắn là vì con sao chổi cô muốn gả vào nhà tôi nên mới hại anh tôi xui xẻo gặp phải đám ác ôn đó, là cô khắc chết anh tôi”.Sở Hạ Vũ đau đến mức liên tục gào lên nhưng lại không thể vùng vẫy ra được.Vừa đúng lúc Lâm Hữu Triết bước vào, khi nhìn thấy cảnh tượng này, khí thế trên người anh bỗng chốc thay đổi, lạnh băng cứ như mùa đông sắp ập đến.Chương 10: Không liên quanLong Diệu tiến lên một bước, nghiêm giọng trách mắng.Người phụ nữ họ Nghiêm nghe vậy không hề nhúc nhích chân mà còn chế nhạo: “Một tên nghèo hèn mà cũng dám quản chuyện của Nghiêm Kiều Kiều tôi sao, đúng là chán sống!”Nói xong, chân cô ta định tiếp tục dùng lực.Long Diệu nổi giận, vừa định hành động thì Lâm Hữu Triết đã ra tay.Bóng anh vụt qua, Nghiêm Kiều Kiều còn chưa kịp phản ứng đã bị đá bay, đâm sầm vào máy ủi đất, la hét không ngừng.“Hạ Vũ, em không sao chứ?”Lâm Hữu Triết ôm sở Hạ Vũ vào lòng, nói với giọng điệu áy náy.Sở Hạ Vũ không nói gì, mà dựa vào lòng Lâm Hữu Triết, âm thầm khóc.“Tên nghèo hèn này lại chạy từ đâu ra vậy, dám đánh tôi, muốn chết à?”Nghiêm Kiều Kiều đứng dậy, nối trân lôi dinh.Trước đó, cô ta ở nước ngoài du học, biết tin anh trai sắp kết hôn nên mới nhanh chóng về nước.Nhưng không ngờ đến lúc cô ta vội vã trở về thì lại nhìn thấy thi thể của anh trai mình.Nghiêm Mộ Hải sợ con gái kích động nên không nói cho cô ta biết Nghiêm Hoa chết dưới tay Lâm Hữu Triết, nhưng Nghiêm Kiều Kiều lại quy hết trách nhiệm cho sở Hạ Vũ, cho rằng sở Hạ Vũ gả vào nhà họ Nghiêm nên mới xui xẻo.Vì vậy mới có cảnh tượngNghiêm Kiều Kiều thấy Lâm Hữu Triết phớt lờ cô ta, càng thêm tức giận.“Đám vô dụng các người cứ định nhìn tôi bị đánh vậy sao? Tất cả cùng lên đi!”Cô ta quay người lại, hét vào mặt đám đàn em đứng xung quanh.Lúc này đám đàn em đó mới phản ứng lại, đồng loạt lao về phía Lâm Hữu Triết.“Hữu Triết, cẩn thận”.sở Hạ Vũ lo lắng hét lên.Lâm Hữu Triết mỉm cười dịu dàng với cô: “Em nhắm mắt lại đi, mọi chuyện sẽ xong ngay thôi!”Sở Hạ Vũ tuy lo lắng nhưng vẫn nghe theo lời Lâm Hữu Triết, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.Lâm Hữu Triết ngẩng đầu, ánh mắt lập tức tràn đầy sát khí.Rầm!Một tiếng nổ vang lên khiến đám người cảm thấy ù tai.Cơ thể Lâm Hữu Triết khẽdịch chuyển, nhưng lập tức trở lại vị trí ban đầu như thế chưa từng cử động.Đám đàn em la hét thất thanh rồi ngã xuống đất.Tay chân bọn chúng bị bẻ một góc độ kỳ lạ khiến đám đông người xem xung quanhkhiếp sợ.

Chương 25: 25: Hạ Vũ Em Không Sao Chứ