Tác giả:

Bầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ…

Chương 28: 28: Láo Xược!

Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Lâm Hữu Triết bình thản nói: “Nói xong rồi thì ra tay đi, tôi còn chuyện cần phải làm”.“Mày… mày!”Nghiêm Mộ Hải tức giận run lẩy bẩy, không muốn nhiều lời nữa bèn vung tay lên.“g**t ch*t hắn cho tôi, xảy ra chuyện gì tôi sẽ chịu, tôi muốn lấy máu hắn để tế con trai tôi”.Đám côn đồ nghe thế đềuđỏ mắt hò hét lao đến chỗ Lâm Hữu Triết.“Chỉ dựa vào đám các người mà cũng xứng ra tay đánh anh Lâm à?”Không biết từ lúc nào Long Diệu đã xuất hiện bên cạnh Lâm Hữu Triết.Anh ta lao đến như hổ xông vào bầy dê quật ngã hết đám côn đồ.Sau đó một nắm đấm như gió vung đến, tiếng gào thét thảm thiết liên tục vang lên.Không lảu sau, đám côn đồđều bị đánh ngã, nằm dưới đất nôn ra máu.Long Diệu lại không hề mất sức, vẫn bình tĩnh đi đến trước mặt Nghiêm Mộ Hải.“Bọn mày, bọn mày… rốt cuộc là ai?”Nghiêm Mộ Hải sợ suýt vỡ mật, hai chân mềm nhũn ngồi bệt dưới đất.“Anh Lâm giết con trai ông vì anh ta dám có ý nghĩ không nên có với chị dâu, anh ta chết cũng chưa hết tội”.“Nếu nhà họ Nghiêm củaông an phận thủ thường thì đã bình yên vô sự, thế nhưng các người lại không biết sống chết năm lần bảy lượt khiêu khích uy nghiêm của anh Lâm”.“Nếu đã thế thì Giang Thành này sẽ không có chò cho nhà họ Nghiêm ông nữa”.Nói xong Long Diệu giơ tay lên định kết thúc mạng sống của Nghiêm Mộ Hải.Bỗng một giọng nói uy nghiêm vang lên.“Ban ngày ban mặt mà công khai hành hung người khác, đúng là to gan”.Long Diệu lập tức dừng động tác, quay đầu lại nhìn.Chỉ thấy người nhà họ Lâm đi theo phía sau một thanh niên mặc quân phục, khí thế hiên ngang cất bước đi đến.Long Diệu nhìn Lâm Hữu Triết, Lâm Hữu Triết không nóigì-Mà không nói gì tức là không cần dừng tay.Long Diệu lại giơ tay lên lần nữa, bóp mạnh vào cổ họng Nghiêm Mộ Hải.“Láo xược!”Người thanh niên cực kỳ tức giận khi thấy Long Diệu vẫn không có ý dừng tay.Anh ta bước đến định ngăn Long Diệu lại nhưng không kịp nữa.Một tiếng “rắc” vang lên.Hình dạng cổ Nghiêm Mộ Hải vặn vẹo đáng sợ, mắt ông ta trợn to, chết không nhắm mắt.Thanh niên đó sửng sốt.Người nhà họ Lâm cũng sững sờ.Nhà họ Nghiêm là đối tác ởsòng bạc ngầm của nhà họ Lâm.Hai bên có liên quan lợi ích mật thiết, không thể để nhà họ Nghiêm bị Lâm Hữu Triết hủy hoại được.Thế nên lúc mới biết tin Nghiêm Mộ Hải gặp nạn, người nhà họ Lâm lập tức nhờ vị khách quý trong nhà giúp đỡ.Nhưng lai lịch của người đó rất lớn, chắc chắn sẽ không đích thân ra mặt nên bảo một đàn em thân cận đi theo người nhà họ Lâm một chuyến.Dù sao Lâm Hữu Triết cũnglà từng làm lính, chỉ cần một đàn em thân cận của người đó cũng đủ đế giải quyết mọi vấnđề..

Lâm Hữu Triết bình thản nói: “Nói xong rồi thì ra tay đi, tôi còn chuyện cần phải làm”.

“Mày… mày!”

Nghiêm Mộ Hải tức giận run lẩy bẩy, không muốn nhiều lời nữa bèn vung tay lên.

“g**t ch*t hắn cho tôi, xảy ra chuyện gì tôi sẽ chịu, tôi muốn lấy máu hắn để tế con trai tôi”.

Đám côn đồ nghe thế đều

đỏ mắt hò hét lao đến chỗ Lâm Hữu Triết.

“Chỉ dựa vào đám các người mà cũng xứng ra tay đánh anh Lâm à?”

Không biết từ lúc nào Long Diệu đã xuất hiện bên cạnh Lâm Hữu Triết.

Anh ta lao đến như hổ xông vào bầy dê quật ngã hết đám côn đồ.

Sau đó một nắm đấm như gió vung đến, tiếng gào thét thảm thiết liên tục vang lên.

Không lảu sau, đám côn đồ

đều bị đánh ngã, nằm dưới đất nôn ra máu.

Long Diệu lại không hề mất sức, vẫn bình tĩnh đi đến trước mặt Nghiêm Mộ Hải.

“Bọn mày, bọn mày… rốt cuộc là ai?”

Nghiêm Mộ Hải sợ suýt vỡ mật, hai chân mềm nhũn ngồi bệt dưới đất.

“Anh Lâm giết con trai ông vì anh ta dám có ý nghĩ không nên có với chị dâu, anh ta chết cũng chưa hết tội”.

“Nếu nhà họ Nghiêm của

ông an phận thủ thường thì đã bình yên vô sự, thế nhưng các người lại không biết sống chết năm lần bảy lượt khiêu khích uy nghiêm của anh Lâm”.

“Nếu đã thế thì Giang Thành này sẽ không có chò cho nhà họ Nghiêm ông nữa”.

Nói xong Long Diệu giơ tay lên định kết thúc mạng sống của Nghiêm Mộ Hải.

Bỗng một giọng nói uy nghiêm vang lên.

“Ban ngày ban mặt mà công khai hành hung người khác, đúng là to gan”.

Long Diệu lập tức dừng động tác, quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy người nhà họ Lâm đi theo phía sau một thanh niên mặc quân phục, khí thế hiên ngang cất bước đi đến.

Long Diệu nhìn Lâm Hữu Triết, Lâm Hữu Triết không nói

gì-

Mà không nói gì tức là không cần dừng tay.

Long Diệu lại giơ tay lên lần nữa, bóp mạnh vào cổ họng Nghiêm Mộ Hải.

“Láo xược!”

Người thanh niên cực kỳ tức giận khi thấy Long Diệu vẫn không có ý dừng tay.

Anh ta bước đến định ngăn Long Diệu lại nhưng không kịp nữa.

Một tiếng “rắc” vang lên.

Hình dạng cổ Nghiêm Mộ Hải vặn vẹo đáng sợ, mắt ông ta trợn to, chết không nhắm mắt.

Thanh niên đó sửng sốt.

Người nhà họ Lâm cũng sững sờ.

Nhà họ Nghiêm là đối tác ở

sòng bạc ngầm của nhà họ Lâm.

Hai bên có liên quan lợi ích mật thiết, không thể để nhà họ Nghiêm bị Lâm Hữu Triết hủy hoại được.

Thế nên lúc mới biết tin Nghiêm Mộ Hải gặp nạn, người nhà họ Lâm lập tức nhờ vị khách quý trong nhà giúp đỡ.

Nhưng lai lịch của người đó rất lớn, chắc chắn sẽ không đích thân ra mặt nên bảo một đàn em thân cận đi theo người nhà họ Lâm một chuyến.

Dù sao Lâm Hữu Triết cũng

là từng làm lính, chỉ cần một đàn em thân cận của người đó cũng đủ đế giải quyết mọi vấn

đề.

.

Uy Lực Chiến ThầnTác giả: Tứ ĐạnTruyện Đô ThịBầu trời âm u, gió thu buồn man mác. Tại trung tâm quảng trường Giang Thành, gần một trăm nghìn người từ khắp nơi trên cả nước, mặc đồ màu trắng, trên tay cầm hoa tươi, tập trung tại đây một cách tự phát. Nơi này sắp diễn ra một buổi lễ truy điệu, để tưởng nhớ vị chiến thần năm sao trẻ tuổi nhất trong lịch sử Hạ Quốc – Chiến thần Hữu Triết. Một tháng trước, một mình chiến thần Hữu Triết đã tiêu diệt hết đại quân của mười quốc gia vùng biên giới, bảo vệ núi sông của Hạ Quốc. Sau trận chiến đó, chiến thần Hữu Triết mất tích, dân chúng truyền tai nhau rằng chiến thần đã chiến đấu tới cùng và hy sinh trong trận chiến, phía chính phủ lựa chọn im lặng không phát ngôn, dường như đã ngầm thừa nhận tin tức này. Hôm nay, cả nước để tang, bất kế già tre trai gái đều vô cùng thương tiếc, khóc nức nở. Nỗi đau thương tràn ngập trong lòng mỗi người dân, ai nấy đều vô cùng thương xót. Bên ngoài quảng trường, hai thanh niên trẻ tuổi, kẻ trước người sau cũng lặng lẽ trầm mặc. Người đàn ông phía sau khẽ… Lâm Hữu Triết bình thản nói: “Nói xong rồi thì ra tay đi, tôi còn chuyện cần phải làm”.“Mày… mày!”Nghiêm Mộ Hải tức giận run lẩy bẩy, không muốn nhiều lời nữa bèn vung tay lên.“g**t ch*t hắn cho tôi, xảy ra chuyện gì tôi sẽ chịu, tôi muốn lấy máu hắn để tế con trai tôi”.Đám côn đồ nghe thế đềuđỏ mắt hò hét lao đến chỗ Lâm Hữu Triết.“Chỉ dựa vào đám các người mà cũng xứng ra tay đánh anh Lâm à?”Không biết từ lúc nào Long Diệu đã xuất hiện bên cạnh Lâm Hữu Triết.Anh ta lao đến như hổ xông vào bầy dê quật ngã hết đám côn đồ.Sau đó một nắm đấm như gió vung đến, tiếng gào thét thảm thiết liên tục vang lên.Không lảu sau, đám côn đồđều bị đánh ngã, nằm dưới đất nôn ra máu.Long Diệu lại không hề mất sức, vẫn bình tĩnh đi đến trước mặt Nghiêm Mộ Hải.“Bọn mày, bọn mày… rốt cuộc là ai?”Nghiêm Mộ Hải sợ suýt vỡ mật, hai chân mềm nhũn ngồi bệt dưới đất.“Anh Lâm giết con trai ông vì anh ta dám có ý nghĩ không nên có với chị dâu, anh ta chết cũng chưa hết tội”.“Nếu nhà họ Nghiêm củaông an phận thủ thường thì đã bình yên vô sự, thế nhưng các người lại không biết sống chết năm lần bảy lượt khiêu khích uy nghiêm của anh Lâm”.“Nếu đã thế thì Giang Thành này sẽ không có chò cho nhà họ Nghiêm ông nữa”.Nói xong Long Diệu giơ tay lên định kết thúc mạng sống của Nghiêm Mộ Hải.Bỗng một giọng nói uy nghiêm vang lên.“Ban ngày ban mặt mà công khai hành hung người khác, đúng là to gan”.Long Diệu lập tức dừng động tác, quay đầu lại nhìn.Chỉ thấy người nhà họ Lâm đi theo phía sau một thanh niên mặc quân phục, khí thế hiên ngang cất bước đi đến.Long Diệu nhìn Lâm Hữu Triết, Lâm Hữu Triết không nóigì-Mà không nói gì tức là không cần dừng tay.Long Diệu lại giơ tay lên lần nữa, bóp mạnh vào cổ họng Nghiêm Mộ Hải.“Láo xược!”Người thanh niên cực kỳ tức giận khi thấy Long Diệu vẫn không có ý dừng tay.Anh ta bước đến định ngăn Long Diệu lại nhưng không kịp nữa.Một tiếng “rắc” vang lên.Hình dạng cổ Nghiêm Mộ Hải vặn vẹo đáng sợ, mắt ông ta trợn to, chết không nhắm mắt.Thanh niên đó sửng sốt.Người nhà họ Lâm cũng sững sờ.Nhà họ Nghiêm là đối tác ởsòng bạc ngầm của nhà họ Lâm.Hai bên có liên quan lợi ích mật thiết, không thể để nhà họ Nghiêm bị Lâm Hữu Triết hủy hoại được.Thế nên lúc mới biết tin Nghiêm Mộ Hải gặp nạn, người nhà họ Lâm lập tức nhờ vị khách quý trong nhà giúp đỡ.Nhưng lai lịch của người đó rất lớn, chắc chắn sẽ không đích thân ra mặt nên bảo một đàn em thân cận đi theo người nhà họ Lâm một chuyến.Dù sao Lâm Hữu Triết cũnglà từng làm lính, chỉ cần một đàn em thân cận của người đó cũng đủ đế giải quyết mọi vấnđề..

Chương 28: 28: Láo Xược!