"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình…
Chương 54: Anh Là Long Chủ
Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giang Minh Nguyên oan ức nói: "Bà nội! Cháu cũng không nghĩ tới Tô Hoài Dương thật có thể xuất ra được món quà ba trăm tỷ! "Bốp!Giang Minh Nguyên vừa nói xong, bà cụ Giang lại một bạt tai tát tới!Bà cụ vừa đánh, trong miệng lại mắng: "Tôi đánh chết anh cái tên phá gia chi tử này, còn không bằng anh chết đi coi như xong rồi."Giang Minh Nguyên ôm lấy mặt đau đớn không ngừng cầu xin tha thứ, "Bà nội! Bà nội! Cháu sai rồi, nếu cháu biết rõ cái bình hoa tráng men kia giá trị ba trăm tỷ thì có đánh chết cháu, cháu cũng sẽ không ném xuống!"Bà cụ Giang hung dữ mắng: "Giang Minh Nguyên, cái tên vô dụng này! Từ giờ trở đi, xóa tất cả phần trăm cổ tức chia hoa hồng của anh, coi như là trừng phạt anh"Giang Minh Nguyên ủ rũ, trong lòng dù một vạn cái không muốn, nhưng chỉ có thể ôm mặt ở một bên liên tục gật đầu.Mà lúc này người nhà họ Vương đứng một bên lại đứng ngồi không yên!Ông cụ Vương cảm thấy bà cụ bị tên cháu chắt bất tài làm cho tức giận đến thiếu chút nữa không qua nổi, nếu xảy ra chuyện gì thì nhà họ Vương muốn làm quen với Long Chủ Tô Hoài Dương lại phải đợi thêm thời gian nữa rồi.Nếu phải trông chờ vào người khác như vậy, còn không bằng tự mình làm cho xong!Vì vậy, ông ta bèn ho khan một tiếng, đứng người lên trước là chắp tay với bà cụ, sau lại cung kính nói với Tô Hoài Dương: "Tôi đã sớm nghe qua đại danh của Long Chủ trong nước, khí thế phi phàm, hôm nay vừa thấy quả thật không giống bình thường.Thọ lễ trị giá ba trăm tỷ nói tặng là tặng khiến cho tôi rất bội phục.Ông cụ Vương vừa nói xong thì cúi đầu chào Tô Hoài Dương, sau lưng Vương Tài và người nhà họ phía sau lưng cũng xoay người cúi đầu một cái."Long Chủ thật là hình mẫu cho thế hệ chúng tôi."" Về sau, Tuấn Kiệt sẽ xem Long Chủ là đầu lĩnh của mình!"Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người choáng váng rồi.Khách đến tham gia lễ mừng thọ mới hỏi: "Ông cụ Vương, ông có ý gì thế? Long Chủ? Sẽ không phải là Long Chủ đang gây sốt cộng đồng mạng xã hội gần đây chứ?"Ông cụ Vương nhìn xem anh ta, thản nhiên nói: "Dĩ nhiên là vị nổi tiếng gần xa Long Chủ kia rồi!"Mọi người nghe nói như thế, tất cả đều dùng ánh mắt không dám tin nhìn Tô Hoài Dương..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giang Minh Nguyên oan ức nói: "Bà nội! Cháu cũng không nghĩ tới Tô Hoài Dương thật có thể xuất ra được món quà ba trăm tỷ! "
Bốp!
Giang Minh Nguyên vừa nói xong, bà cụ Giang lại một bạt tai tát tới!
Bà cụ vừa đánh, trong miệng lại mắng: "Tôi đánh chết anh cái tên phá gia chi tử này, còn không bằng anh chết đi coi như xong rồi.
"
Giang Minh Nguyên ôm lấy mặt đau đớn không ngừng cầu xin tha thứ, "Bà nội! Bà nội! Cháu sai rồi, nếu cháu biết rõ cái bình hoa tráng men kia giá trị ba trăm tỷ thì có đánh chết cháu, cháu cũng sẽ không ném xuống!"
Bà cụ Giang hung dữ mắng: "Giang Minh Nguyên, cái tên vô dụng này! Từ giờ trở đi, xóa tất cả phần trăm cổ tức chia hoa hồng của anh, coi như là trừng phạt anh"
Giang Minh Nguyên ủ rũ, trong lòng dù một vạn cái không muốn, nhưng chỉ có thể ôm mặt ở một bên liên tục gật đầu.
Mà lúc này người nhà họ Vương đứng một bên lại đứng ngồi không yên!
Ông cụ Vương cảm thấy bà cụ bị tên cháu chắt bất tài làm cho tức giận đến thiếu chút nữa không qua nổi, nếu xảy ra chuyện gì thì nhà họ Vương muốn làm quen với Long Chủ Tô Hoài Dương lại phải đợi thêm thời gian nữa rồi.
Nếu phải trông chờ vào người khác như vậy, còn không bằng tự mình làm cho xong!
Vì vậy, ông ta bèn ho khan một tiếng, đứng người lên trước là chắp tay với bà cụ, sau lại cung kính nói với Tô Hoài Dương: "Tôi đã sớm nghe qua đại danh của Long Chủ trong nước, khí thế phi phàm, hôm nay vừa thấy quả thật không giống bình thường.
Thọ lễ trị giá ba trăm tỷ nói tặng là tặng khiến cho tôi rất bội phục.
Ông cụ Vương vừa nói xong thì cúi đầu chào Tô Hoài Dương, sau lưng Vương Tài và người nhà họ phía sau lưng cũng xoay người cúi đầu một cái.
"Long Chủ thật là hình mẫu cho thế hệ chúng tôi.
"
" Về sau, Tuấn Kiệt sẽ xem Long Chủ là đầu lĩnh của mình!"
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người choáng váng rồi.
Khách đến tham gia lễ mừng thọ mới hỏi: "Ông cụ Vương, ông có ý gì thế? Long Chủ? Sẽ không phải là Long Chủ đang gây sốt cộng đồng mạng xã hội gần đây chứ?"
Ông cụ Vương nhìn xem anh ta, thản nhiên nói: "Dĩ nhiên là vị nổi tiếng gần xa Long Chủ kia rồi!"
Mọi người nghe nói như thế, tất cả đều dùng ánh mắt không dám tin nhìn Tô Hoài Dương.
.
Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giang Minh Nguyên oan ức nói: "Bà nội! Cháu cũng không nghĩ tới Tô Hoài Dương thật có thể xuất ra được món quà ba trăm tỷ! "Bốp!Giang Minh Nguyên vừa nói xong, bà cụ Giang lại một bạt tai tát tới!Bà cụ vừa đánh, trong miệng lại mắng: "Tôi đánh chết anh cái tên phá gia chi tử này, còn không bằng anh chết đi coi như xong rồi."Giang Minh Nguyên ôm lấy mặt đau đớn không ngừng cầu xin tha thứ, "Bà nội! Bà nội! Cháu sai rồi, nếu cháu biết rõ cái bình hoa tráng men kia giá trị ba trăm tỷ thì có đánh chết cháu, cháu cũng sẽ không ném xuống!"Bà cụ Giang hung dữ mắng: "Giang Minh Nguyên, cái tên vô dụng này! Từ giờ trở đi, xóa tất cả phần trăm cổ tức chia hoa hồng của anh, coi như là trừng phạt anh"Giang Minh Nguyên ủ rũ, trong lòng dù một vạn cái không muốn, nhưng chỉ có thể ôm mặt ở một bên liên tục gật đầu.Mà lúc này người nhà họ Vương đứng một bên lại đứng ngồi không yên!Ông cụ Vương cảm thấy bà cụ bị tên cháu chắt bất tài làm cho tức giận đến thiếu chút nữa không qua nổi, nếu xảy ra chuyện gì thì nhà họ Vương muốn làm quen với Long Chủ Tô Hoài Dương lại phải đợi thêm thời gian nữa rồi.Nếu phải trông chờ vào người khác như vậy, còn không bằng tự mình làm cho xong!Vì vậy, ông ta bèn ho khan một tiếng, đứng người lên trước là chắp tay với bà cụ, sau lại cung kính nói với Tô Hoài Dương: "Tôi đã sớm nghe qua đại danh của Long Chủ trong nước, khí thế phi phàm, hôm nay vừa thấy quả thật không giống bình thường.Thọ lễ trị giá ba trăm tỷ nói tặng là tặng khiến cho tôi rất bội phục.Ông cụ Vương vừa nói xong thì cúi đầu chào Tô Hoài Dương, sau lưng Vương Tài và người nhà họ phía sau lưng cũng xoay người cúi đầu một cái."Long Chủ thật là hình mẫu cho thế hệ chúng tôi."" Về sau, Tuấn Kiệt sẽ xem Long Chủ là đầu lĩnh của mình!"Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người choáng váng rồi.Khách đến tham gia lễ mừng thọ mới hỏi: "Ông cụ Vương, ông có ý gì thế? Long Chủ? Sẽ không phải là Long Chủ đang gây sốt cộng đồng mạng xã hội gần đây chứ?"Ông cụ Vương nhìn xem anh ta, thản nhiên nói: "Dĩ nhiên là vị nổi tiếng gần xa Long Chủ kia rồi!"Mọi người nghe nói như thế, tất cả đều dùng ánh mắt không dám tin nhìn Tô Hoài Dương..