Tác giả:

"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình…

Chương 71: Châm chọc khiêu khích

Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tô Hoài Dương ở một bên chẳng hề để ý, bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên khác lạ, nên vội vàng hòa giải, giọng điệu có lỗi nói: “Em dâu anh xin lỗi, anh đến muộn, để anh tự phạt mình một ly vậy, coi như là tạ lỗi với em đi” Sau đó Triệu Hồng lại không biết nặng nhẹ, không cảm kích chút nào, dùng ánh mắt khinh miệt l* m*ng đảo qua người Tô Hoài Dương, xoay người đi vào khách sạn. Trần Thiên Hậu vẻ mặt xấu hổ, áy náy nói: “Xin lỗi anh, tính em ấy cứ như vậy đấy.” Tô Hoài Dương trấn án nói: “Tôi không sao, hôm nay cậu có việc, thì cứ đi trước đi!” Trần Thiên Hậu gật đầu, tâm tình cũng phóng khoáng, sau đó kéo Tô Hoài Dương đi vào khách sạn. Sau khi tiến vào, Tô Hoài Dương tùy tiện một chỗ trống ngồi xuống. Mà hôn lễ của Trần Thiên Hậu rất nhanh cũng sắp bắt đầu. Sau khi nghi thức tiến hành xong xuôi, Trần Thiên Hậu cùng Triệu Hồng đi mời rượu. Khi đi đến chỗ của Tô Hòai Dương, Tô Hoài Dương cũng như những người khác, lấy phong bì của mình ra. Con số 7 tỷ trong phong bì này, Tô Hoài Dương có chút lo lắng. Tổ chức hôn lễ ở khách sạn Sinh Đôi, ít nhất cũng phải mang theo khoảng 3 tỷ rưỡi, còn số tiền còn lại, dùng để cho Trần Thiên Hậu sau này lấy làm vốn làm ăn. Vì thế, anh lấy phong bì ra, chúc phúc: “Anh em tốt, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long” Trần Thiên Hậu còn chưa kịp đáp lời Tô Hoài Dương, Triệu Hồng đã giành lấy phong bì trước, mở ra trước mặt mọi người. Sau khi Triệu Hồng sờ sờ phong bì, thấy mỏng mỏng như thể bên trong chỉ có hai tờ giấy, lập tức ánh mắt nhìn Tô Hoài Dương lại càng thêm vài phần khinh miệt. Vì thế, cô ta lớn tiếng chất vấn: “Tô Hoài Dương có phải không, chúng tôi mời anh đến uống rượu mừng, thế mà anh chỉ dám bỏ ra có vài triệu?”. Hai gò má Trần Thiên Hậu lập tức đỏ lên, quát lớn: “Em làm gì thế! Tiền nhiều tiền ít không quan trọng, quan trọng là người ta có lòng!” Triệu Hồng vừa nghe thấy lời này thì không bằng lòng, ném thẳng phong bì xuống nền đất, oán giận nói: “Anh xem đi, làm gì có ai phong bì lại dưới bốn triệu? Cũng chỉ có bạn tốt của anh đấy, anh kết hôn mà người ta chỉ dám mừng năm trăm sáu trăm nghìn, sau rồi đến ăn thùng uống vại, loại người thế này mà anh còn giao du cho được.” 

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tô Hoài Dương ở một bên chẳng hề để ý, bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên khác lạ, nên vội vàng hòa giải, giọng điệu có lỗi nói: “Em dâu anh xin lỗi, anh đến muộn, để anh tự phạt mình một ly vậy, coi như là tạ lỗi với em đi” 

Sau đó Triệu Hồng lại không biết nặng nhẹ, không cảm kích chút nào, dùng ánh mắt khinh miệt l* m*ng đảo qua người Tô Hoài Dương, xoay người đi vào khách sạn. 

Trần Thiên Hậu vẻ mặt xấu hổ, áy náy nói: “Xin lỗi anh, tính em ấy cứ như vậy đấy.” 

Tô Hoài Dương trấn án nói: “Tôi không sao, hôm nay cậu có việc, thì cứ đi trước đi!” 

Trần Thiên Hậu gật đầu, tâm tình cũng phóng khoáng, sau đó kéo Tô Hoài Dương đi vào khách sạn. 

Sau khi tiến vào, Tô Hoài Dương tùy tiện một chỗ trống ngồi xuống. 

Mà hôn lễ của Trần Thiên Hậu rất nhanh cũng sắp bắt đầu. 

Sau khi nghi thức tiến hành xong xuôi, Trần Thiên Hậu cùng Triệu Hồng đi mời rượu. 

Khi đi đến chỗ của Tô Hòai Dương, Tô Hoài Dương cũng như những người khác, lấy phong bì của mình ra. 

Con số 7 tỷ trong phong bì này, Tô Hoài Dương có chút lo lắng. 

Tổ chức hôn lễ ở khách sạn Sinh Đôi, ít nhất cũng phải mang theo khoảng 3 tỷ rưỡi, còn số tiền còn lại, dùng để cho Trần Thiên Hậu sau này lấy làm vốn làm ăn. 

Vì thế, anh lấy phong bì ra, chúc phúc: “Anh em tốt, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long” 

Trần Thiên Hậu còn chưa kịp đáp lời Tô Hoài Dương, Triệu Hồng đã giành lấy phong bì trước, mở ra trước mặt mọi người. 

Sau khi Triệu Hồng sờ sờ phong bì, thấy mỏng mỏng như thể bên trong chỉ có hai tờ giấy, lập tức ánh mắt nhìn Tô Hoài Dương lại càng thêm vài phần khinh miệt. 

Vì thế, cô ta lớn tiếng chất vấn: “Tô Hoài Dương có phải không, chúng tôi mời anh đến uống rượu mừng, thế mà anh chỉ dám bỏ ra có vài triệu?”. 

Hai gò má Trần Thiên Hậu lập tức đỏ lên, quát lớn: “Em làm gì thế! Tiền nhiều tiền ít không quan trọng, quan trọng là người ta có lòng!” 

Triệu Hồng vừa nghe thấy lời này thì không bằng lòng, ném thẳng phong bì xuống nền đất, oán giận nói: “Anh xem đi, làm gì có ai phong bì lại dưới bốn triệu? Cũng chỉ có bạn tốt của anh đấy, anh kết hôn mà người ta chỉ dám mừng năm trăm sáu trăm nghìn, sau rồi đến ăn thùng uống vại, loại người thế này mà anh còn giao du cho được.” 

Image removed.

Chiến Thần Tái ThếTác giả: HangTruyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu"Cung tiền Long chủ" Trong sân bay tư nhân lớn nhất ở Bắc Âu, mấy trăm triệu người đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt dữ tợn, ngước nhìn một chiếc máy bay có ký hiệu đầu rồng bay lên không trung. Vẻ mặt ai cũng mang đầy vẻ sùng kính và nỗi cuồng nhiệt. Trong khoang máy bay, một người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ở cửa sổ máy bay, hưởng mắt nhìn ra xa những người chiến sĩ ở phía dưới, trong mắt hiện lên một tia hồi ức. Người đàn ông tên là Tô Hoài Dương, chính là Long chủ trấn áp hải ngoại của Long Môn. Tô Hoài Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi thở dài: “Ai có thể ngờ được nhân viên bảo vệ từng bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh quan hệ với đệ nhất mỹ nữ của Hạ Thành, ngày nay lại trở thành Long chủ có tiếng tăm khắp toàn cầu của Long Môn?” “Giang Ngọc Hằng, bây giờ không biết em có còn hận anh không" Năm năm trước, Tô Hoài Dương chỉ là một nhân viên bảo vệ của tập đoàn Giang Thị ở Hạ Thành, nhưng không ngờ lại bởi vì một sự cố ngoài ý muốn mà phát sinh ra tình… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tô Hoài Dương ở một bên chẳng hề để ý, bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên khác lạ, nên vội vàng hòa giải, giọng điệu có lỗi nói: “Em dâu anh xin lỗi, anh đến muộn, để anh tự phạt mình một ly vậy, coi như là tạ lỗi với em đi” Sau đó Triệu Hồng lại không biết nặng nhẹ, không cảm kích chút nào, dùng ánh mắt khinh miệt l* m*ng đảo qua người Tô Hoài Dương, xoay người đi vào khách sạn. Trần Thiên Hậu vẻ mặt xấu hổ, áy náy nói: “Xin lỗi anh, tính em ấy cứ như vậy đấy.” Tô Hoài Dương trấn án nói: “Tôi không sao, hôm nay cậu có việc, thì cứ đi trước đi!” Trần Thiên Hậu gật đầu, tâm tình cũng phóng khoáng, sau đó kéo Tô Hoài Dương đi vào khách sạn. Sau khi tiến vào, Tô Hoài Dương tùy tiện một chỗ trống ngồi xuống. Mà hôn lễ của Trần Thiên Hậu rất nhanh cũng sắp bắt đầu. Sau khi nghi thức tiến hành xong xuôi, Trần Thiên Hậu cùng Triệu Hồng đi mời rượu. Khi đi đến chỗ của Tô Hòai Dương, Tô Hoài Dương cũng như những người khác, lấy phong bì của mình ra. Con số 7 tỷ trong phong bì này, Tô Hoài Dương có chút lo lắng. Tổ chức hôn lễ ở khách sạn Sinh Đôi, ít nhất cũng phải mang theo khoảng 3 tỷ rưỡi, còn số tiền còn lại, dùng để cho Trần Thiên Hậu sau này lấy làm vốn làm ăn. Vì thế, anh lấy phong bì ra, chúc phúc: “Anh em tốt, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long” Trần Thiên Hậu còn chưa kịp đáp lời Tô Hoài Dương, Triệu Hồng đã giành lấy phong bì trước, mở ra trước mặt mọi người. Sau khi Triệu Hồng sờ sờ phong bì, thấy mỏng mỏng như thể bên trong chỉ có hai tờ giấy, lập tức ánh mắt nhìn Tô Hoài Dương lại càng thêm vài phần khinh miệt. Vì thế, cô ta lớn tiếng chất vấn: “Tô Hoài Dương có phải không, chúng tôi mời anh đến uống rượu mừng, thế mà anh chỉ dám bỏ ra có vài triệu?”. Hai gò má Trần Thiên Hậu lập tức đỏ lên, quát lớn: “Em làm gì thế! Tiền nhiều tiền ít không quan trọng, quan trọng là người ta có lòng!” Triệu Hồng vừa nghe thấy lời này thì không bằng lòng, ném thẳng phong bì xuống nền đất, oán giận nói: “Anh xem đi, làm gì có ai phong bì lại dưới bốn triệu? Cũng chỉ có bạn tốt của anh đấy, anh kết hôn mà người ta chỉ dám mừng năm trăm sáu trăm nghìn, sau rồi đến ăn thùng uống vại, loại người thế này mà anh còn giao du cho được.” 

Chương 71: Châm chọc khiêu khích