Tác giả:

Chất lỏng lạnh như băng mang theo tất cả thần sắc u ám mạnh mẽ chiếm đoạt toàn thân. Hô hấp giống như dính lại, lại giống như bị mọi vật chèn ép đến ngưng trọng. Mọi việc tựa như mạng sống cứ như vậy rõ tồn tại rõ ràng ở trong ý thức. Thẩm Mặc mạnh mẽ mở mắt ra, chờ một chút lấy lại bĩnh tĩnh mới chậm chạp quay đầu nhìn về bàn tay phải của mình ở phía trước. Ngón trỏ trong lúc vô tình run rẩy kêu suy nghĩ của Thẩm Mặc trở về, ánh mắt nàng âm u, thu tay lại ngồi dậy. “Hô.” Nàng nhẹ nhàng nhéo sống mũi một cái, tựa như thở than lại tựa như bất đắc dĩ thở ra một hơi. Dứt khoát vén chăn lên bước xuống xuống giường, hai chân nhỏ thon dài bị làn váy che khuất một phần, nhưng cũng không khó nhận ra làn da trắng nõn mỹ lệ. Ngón tay thon dài khiêu khiêu dây váy trên vai trượt xuống, thoáng lộ vẻ gầy gò thân thể bởi vì váy ngủ trong suất theo từng bước chân mà hiện ra chiếc q**n l*t luôn dán lên làn da trắng nõn như ẩn như hiện.Thuận theo vùng eo và làn tóc dài mượt, như mực vậy, đen…

Chương 28

Tương Nhu Dĩ MặcTác giả: A1809MTruyện Bách HợpChất lỏng lạnh như băng mang theo tất cả thần sắc u ám mạnh mẽ chiếm đoạt toàn thân. Hô hấp giống như dính lại, lại giống như bị mọi vật chèn ép đến ngưng trọng. Mọi việc tựa như mạng sống cứ như vậy rõ tồn tại rõ ràng ở trong ý thức. Thẩm Mặc mạnh mẽ mở mắt ra, chờ một chút lấy lại bĩnh tĩnh mới chậm chạp quay đầu nhìn về bàn tay phải của mình ở phía trước. Ngón trỏ trong lúc vô tình run rẩy kêu suy nghĩ của Thẩm Mặc trở về, ánh mắt nàng âm u, thu tay lại ngồi dậy. “Hô.” Nàng nhẹ nhàng nhéo sống mũi một cái, tựa như thở than lại tựa như bất đắc dĩ thở ra một hơi. Dứt khoát vén chăn lên bước xuống xuống giường, hai chân nhỏ thon dài bị làn váy che khuất một phần, nhưng cũng không khó nhận ra làn da trắng nõn mỹ lệ. Ngón tay thon dài khiêu khiêu dây váy trên vai trượt xuống, thoáng lộ vẻ gầy gò thân thể bởi vì váy ngủ trong suất theo từng bước chân mà hiện ra chiếc q**n l*t luôn dán lên làn da trắng nõn như ẩn như hiện.Thuận theo vùng eo và làn tóc dài mượt, như mực vậy, đen… “Rào rào ~~~”Vòi nước xả không ngừng nghỉ, từng bong bòng nhỏ trong suốt.Thẩm Mặc đứng ở bên cạnh bồn rửa chén, cầm ra trái cây trong túi, Cổ Dĩ Mạt đứng ở bên cạnh nàng, cúi thấp đầu an tĩnh nhìn, ánh sáng của đèn chiếu xuống càng làm da thịt lấp lánh yêu kiều.Thẩm Mặc cũng không nói chuyện, chỉ là không nhanh không chậm làm chuyện trên tay, cảm giác được mùi thơm thanh đạm trầm tĩnh trên người Cổ Dĩ Mạt, chóp mũi khẽ nhúc nhích, nhẹ ngửi, là mùi vị làm cho lòng người sảng khoái yên tĩnh.Cho dù cũng không nói, như vậy cũng rất ấm áp.Chỉ biết là đối phương đang ở bên người, cảm giác được hơi thở đối phương, cảm giác an tâm liền quá mức.Thẩm Mặc cảm thấy mình có lẽ hẳn nên thử một lần.Nàng vớt lên trái táo đã rửa sạch trong nước, cầm lấy dao gọt trái cây, đem trái táo để ở trên tấm thớt, buông xuống con ngươi, chậm rãi cắt.Cổ Dĩ Mạt lấy ra khay đựng trái cây trên tủ chén bát, rửa sạch để vào trong tay Thẩm Mặc, động tác êm ái, ôn hòa mi mắt.Thẩm Mặc liếc mắt nhìn Cổ Dĩ Mạt cúi đầu rửa khay đựng trái cây, hạ xuống con ngươi, lúc mở ra mi mắt hiện lên nụ cười.Mình trước kia đều là một mình rửa trái cây một mình rửa khay đựng trái cây một mình cắt một mình nghiêm trang ăn.Ngày lại một ngày, năm lại một năm.Mười mấy năm, tái diễn cái gì đều là một thân một mình vượt qua cuộc sống.Vừa mới bắt đầu tiêu phí tâm tư bày mâm trái cây, nhưng lúc bưng ra ý thức được chỉ một mình mình ăn, không cần phải như vậy.Dần dần, có lúc liền không muốn làm, không muốn ăn.Mỗi khi một mình ôm một mâm trái cây to ở trên ghế sa lon đọc sách, trong đầu sẽ luôn luôn thoảng qua ý nghĩ “Nếu có một người cùng ăn với mình thật là tốt“.Bây giờ người này cùng ở bên người, thay tôi rửa khay trái cây, thay tôi sắp xếp khay.Lúc Cổ Dĩ Mạt đưa tới trái cây Thẩm Mặc luôn sẽ phiêu đến trên ngón tay thon dài trắng nõn, bên trên dính mấy giọt nước, ở dưới ánh đèn hiện lên ánh sáng trong suốt nhạt. (Có mùi thụ!!!)Thẩm Mặc nhìn ngón tay trắng nõn đang cầm trái táo giọt nước trong suốt, trên tay còn đang cắt.“Thẩm Mặc!” Đang xuất thần Thẩm Mặc bỗng nhiên cảm thấy tay phải cầm dao của mình bị bắt lấy, thật chặt, có chút đau.Nàng cảm giác được tay phải Cổ Dĩ Mạt vòng qua vai mình nắm lấy cổ tay phải mình.Thẩm Mặc hạ xuống con ngươi, thu hồi tầm mắt nhìn tay phải của mình.······May mà cắt vào ngón tay.Lưỡi dao tay phải Thẩm Mặc đang cầm chỉ cách ngón trỏ đang đè trên trái táo hai li.“Xin lỗi.” Thẩm Mặc quơ quơ tay phải, đem dao lấy ra, tay Cổ Dĩ Mạt cũng buông cổ tay nàng ra, thu tay về, nhìn mái tóc dài của Thẩm Mặc che kín gò má, ánh sáng trong con ngươi đen thui nội liễm, lẳng lặng dòng nước chảy.“Em thế nào, đang ngẩn người?” Cổ Dĩ Mạt cúi đầu cầm lên quả táo cắt đẹp bày lên mêm, nhẹ giọng hỏi.“Ừ, có chút.” Thẩm Mặc cầm lên một quả thanh long, rũ con ngươi, giọng nói mát lạnh.“Mệt mỏi sao?” Cổ Dĩ Mạt để xuống trái táo cắt xong, chờ Thẩm Mặc xử lý quả thanh long, thẳng tay chân, nhìn Thẩm Mặc, giọng ấm áp hỏi.“Cũng được.” Thẩm Mặc ngẩn người, thẳng chân tay quay đầu đi cùng Cổ Dĩ Mạt đối mặt, màu hổ phách trong tròng mắt thoáng qua một tia ánh sáng không rõ ý.Aizz, ngốc cô nương.Cổ Dĩ Mạt nhìn Thẩm Mặc, tựa hồ muốn nhìn được chút gì.“Tốt lắm.” Thẩm Mặc xử lý xong mấy quả quýt cuối cùng, đem bóc vỏ, rửa sạch tay, hướng về phía Cổ Dĩ Mạt vừa sắp xong hai khay hoa quả ôn nhu nói.Ánh đèn chiếu tới trên người Cổ Dĩ Mạt đang cúi lưng nghiêm túc bày hoa quả, sống lưng mảnh khảnh hoàn toàn bại lộ.Người này, cũng rất gầy.Thẩm Mặc bưng lên một mâm, nhìn bóng lưng Cổ Dĩ Mạt hơi có vẻ thon gầy, theo sau lưng vào phòng.“A bắt đầu công kích khu vực! Mau mau mau!! A...” Thẩm Mặc vừa đi vào liền nghe được âm thanh để rất lớn, truyền ra thanh âm một người đàn ông gầm thét tràn đầy kích động.Nàng liếc nhìn một màn sân khấu khói súng, hạ xuống con ngươi, không nói.Nhớ đây là bộ phim chiến tranh buổi tối tết năm ngoái cùng cha xem.Không nhìn ra người ồn ào như vậy lại thích xem những thứ này.Thẩm Mặc đem mâm trái cây để vào trên thảm lông dê bàn uống trà nhỏ, liền ngồi đến trên thảm, cùng tất cả mọi người.“Đáng tiếc.” Kết cục, nhân vật nam chính bởi vì muốn đánh vào mà không đáp ứng yêu cầu kết hôn của nhân vật chính, kết quả lúc thắng lợi thuộc về, nữ chính bởi vì chiến loạn sớm đã chết đi.Lâm Uyên nhìn màn ảnh, tấm tắc miệng, tay phải c*m v** một miếng thanh long.“Không quá ngọt a, dù sao cũng không phải mùa a.”Thẩm Mặc cắm một miếng táo, cắn một miếng nhỏ.“Loại này chính là cân nhắc quá nhiều, kết quả bỏ lỡ a.” Lâm Uyên ôm qua một cái gối ôm, tựa vào trên vai Tần Mi, trong miệng ngậm một miếng gì đấy, một bên vừa nhai vừa nói.Thẩm Mặc nhìn bộ dạng lười biếng không đứng đắn của nàng, lại nhìn Tiêu Huyên Nghệ trong ngực Lâm Hề, chân mày run rẩy.Cổ Dĩ Mạt ngồi ở đối diện Thẩm Mặc, nhìn gò má của nàng, mi mắt cong lên.--------------------------------Chương sau là tới với nhau rồi ^=^

“Rào rào ~~~”

Vòi nước xả không ngừng nghỉ, từng bong bòng nhỏ trong suốt.

Thẩm Mặc đứng ở bên cạnh bồn rửa chén, cầm ra trái cây trong túi, Cổ Dĩ Mạt đứng ở bên cạnh nàng, cúi thấp đầu an tĩnh nhìn, ánh sáng của đèn chiếu xuống càng làm da thịt lấp lánh yêu kiều.

Thẩm Mặc cũng không nói chuyện, chỉ là không nhanh không chậm làm chuyện trên tay, cảm giác được mùi thơm thanh đạm trầm tĩnh trên người Cổ Dĩ Mạt, chóp mũi khẽ nhúc nhích, nhẹ ngửi, là mùi vị làm cho lòng người sảng khoái yên tĩnh.

Cho dù cũng không nói, như vậy cũng rất ấm áp.

Chỉ biết là đối phương đang ở bên người, cảm giác được hơi thở đối phương, cảm giác an tâm liền quá mức.

Thẩm Mặc cảm thấy mình có lẽ hẳn nên thử một lần.

Nàng vớt lên trái táo đã rửa sạch trong nước, cầm lấy dao gọt trái cây, đem trái táo để ở trên tấm thớt, buông xuống con ngươi, chậm rãi cắt.

Cổ Dĩ Mạt lấy ra khay đựng trái cây trên tủ chén bát, rửa sạch để vào trong tay Thẩm Mặc, động tác êm ái, ôn hòa mi mắt.

Thẩm Mặc liếc mắt nhìn Cổ Dĩ Mạt cúi đầu rửa khay đựng trái cây, hạ xuống con ngươi, lúc mở ra mi mắt hiện lên nụ cười.

Mình trước kia đều là một mình rửa trái cây một mình rửa khay đựng trái cây một mình cắt một mình nghiêm trang ăn.

Ngày lại một ngày, năm lại một năm.

Mười mấy năm, tái diễn cái gì đều là một thân một mình vượt qua cuộc sống.

Vừa mới bắt đầu tiêu phí tâm tư bày mâm trái cây, nhưng lúc bưng ra ý thức được chỉ một mình mình ăn, không cần phải như vậy.

Dần dần, có lúc liền không muốn làm, không muốn ăn.

Mỗi khi một mình ôm một mâm trái cây to ở trên ghế sa lon đọc sách, trong đầu sẽ luôn luôn thoảng qua ý nghĩ “Nếu có một người cùng ăn với mình thật là tốt“.

Bây giờ người này cùng ở bên người, thay tôi rửa khay trái cây, thay tôi sắp xếp khay.

Lúc Cổ Dĩ Mạt đưa tới trái cây Thẩm Mặc luôn sẽ phiêu đến trên ngón tay thon dài trắng nõn, bên trên dính mấy giọt nước, ở dưới ánh đèn hiện lên ánh sáng trong suốt nhạt. (Có mùi thụ!!!)

Thẩm Mặc nhìn ngón tay trắng nõn đang cầm trái táo giọt nước trong suốt, trên tay còn đang cắt.

“Thẩm Mặc!” Đang xuất thần Thẩm Mặc bỗng nhiên cảm thấy tay phải cầm dao của mình bị bắt lấy, thật chặt, có chút đau.

Nàng cảm giác được tay phải Cổ Dĩ Mạt vòng qua vai mình nắm lấy cổ tay phải mình.

Thẩm Mặc hạ xuống con ngươi, thu hồi tầm mắt nhìn tay phải của mình.

······

May mà cắt vào ngón tay.

Lưỡi dao tay phải Thẩm Mặc đang cầm chỉ cách ngón trỏ đang đè trên trái táo hai li.

“Xin lỗi.” Thẩm Mặc quơ quơ tay phải, đem dao lấy ra, tay Cổ Dĩ Mạt cũng buông cổ tay nàng ra, thu tay về, nhìn mái tóc dài của Thẩm Mặc che kín gò má, ánh sáng trong con ngươi đen thui nội liễm, lẳng lặng dòng nước chảy.

“Em thế nào, đang ngẩn người?” Cổ Dĩ Mạt cúi đầu cầm lên quả táo cắt đẹp bày lên mêm, nhẹ giọng hỏi.

“Ừ, có chút.” Thẩm Mặc cầm lên một quả thanh long, rũ con ngươi, giọng nói mát lạnh.

“Mệt mỏi sao?” Cổ Dĩ Mạt để xuống trái táo cắt xong, chờ Thẩm Mặc xử lý quả thanh long, thẳng tay chân, nhìn Thẩm Mặc, giọng ấm áp hỏi.

“Cũng được.” Thẩm Mặc ngẩn người, thẳng chân tay quay đầu đi cùng Cổ Dĩ Mạt đối mặt, màu hổ phách trong tròng mắt thoáng qua một tia ánh sáng không rõ ý.

Aizz, ngốc cô nương.

Cổ Dĩ Mạt nhìn Thẩm Mặc, tựa hồ muốn nhìn được chút gì.

“Tốt lắm.” Thẩm Mặc xử lý xong mấy quả quýt cuối cùng, đem bóc vỏ, rửa sạch tay, hướng về phía Cổ Dĩ Mạt vừa sắp xong hai khay hoa quả ôn nhu nói.

Ánh đèn chiếu tới trên người Cổ Dĩ Mạt đang cúi lưng nghiêm túc bày hoa quả, sống lưng mảnh khảnh hoàn toàn bại lộ.

Người này, cũng rất gầy.

Thẩm Mặc bưng lên một mâm, nhìn bóng lưng Cổ Dĩ Mạt hơi có vẻ thon gầy, theo sau lưng vào phòng.

“A bắt đầu công kích khu vực! Mau mau mau!! A...” Thẩm Mặc vừa đi vào liền nghe được âm thanh để rất lớn, truyền ra thanh âm một người đàn ông gầm thét tràn đầy kích động.

Nàng liếc nhìn một màn sân khấu khói súng, hạ xuống con ngươi, không nói.

Nhớ đây là bộ phim chiến tranh buổi tối tết năm ngoái cùng cha xem.

Không nhìn ra người ồn ào như vậy lại thích xem những thứ này.

Thẩm Mặc đem mâm trái cây để vào trên thảm lông dê bàn uống trà nhỏ, liền ngồi đến trên thảm, cùng tất cả mọi người.

“Đáng tiếc.” Kết cục, nhân vật nam chính bởi vì muốn đánh vào mà không đáp ứng yêu cầu kết hôn của nhân vật chính, kết quả lúc thắng lợi thuộc về, nữ chính bởi vì chiến loạn sớm đã chết đi.

Lâm Uyên nhìn màn ảnh, tấm tắc miệng, tay phải c*m v** một miếng thanh long.

“Không quá ngọt a, dù sao cũng không phải mùa a.”

Thẩm Mặc cắm một miếng táo, cắn một miếng nhỏ.

“Loại này chính là cân nhắc quá nhiều, kết quả bỏ lỡ a.” Lâm Uyên ôm qua một cái gối ôm, tựa vào trên vai Tần Mi, trong miệng ngậm một miếng gì đấy, một bên vừa nhai vừa nói.

Thẩm Mặc nhìn bộ dạng lười biếng không đứng đắn của nàng, lại nhìn Tiêu Huyên Nghệ trong ngực Lâm Hề, chân mày run rẩy.

Cổ Dĩ Mạt ngồi ở đối diện Thẩm Mặc, nhìn gò má của nàng, mi mắt cong lên.

--------------------------------

Chương sau là tới với nhau rồi ^=^

Tương Nhu Dĩ MặcTác giả: A1809MTruyện Bách HợpChất lỏng lạnh như băng mang theo tất cả thần sắc u ám mạnh mẽ chiếm đoạt toàn thân. Hô hấp giống như dính lại, lại giống như bị mọi vật chèn ép đến ngưng trọng. Mọi việc tựa như mạng sống cứ như vậy rõ tồn tại rõ ràng ở trong ý thức. Thẩm Mặc mạnh mẽ mở mắt ra, chờ một chút lấy lại bĩnh tĩnh mới chậm chạp quay đầu nhìn về bàn tay phải của mình ở phía trước. Ngón trỏ trong lúc vô tình run rẩy kêu suy nghĩ của Thẩm Mặc trở về, ánh mắt nàng âm u, thu tay lại ngồi dậy. “Hô.” Nàng nhẹ nhàng nhéo sống mũi một cái, tựa như thở than lại tựa như bất đắc dĩ thở ra một hơi. Dứt khoát vén chăn lên bước xuống xuống giường, hai chân nhỏ thon dài bị làn váy che khuất một phần, nhưng cũng không khó nhận ra làn da trắng nõn mỹ lệ. Ngón tay thon dài khiêu khiêu dây váy trên vai trượt xuống, thoáng lộ vẻ gầy gò thân thể bởi vì váy ngủ trong suất theo từng bước chân mà hiện ra chiếc q**n l*t luôn dán lên làn da trắng nõn như ẩn như hiện.Thuận theo vùng eo và làn tóc dài mượt, như mực vậy, đen… “Rào rào ~~~”Vòi nước xả không ngừng nghỉ, từng bong bòng nhỏ trong suốt.Thẩm Mặc đứng ở bên cạnh bồn rửa chén, cầm ra trái cây trong túi, Cổ Dĩ Mạt đứng ở bên cạnh nàng, cúi thấp đầu an tĩnh nhìn, ánh sáng của đèn chiếu xuống càng làm da thịt lấp lánh yêu kiều.Thẩm Mặc cũng không nói chuyện, chỉ là không nhanh không chậm làm chuyện trên tay, cảm giác được mùi thơm thanh đạm trầm tĩnh trên người Cổ Dĩ Mạt, chóp mũi khẽ nhúc nhích, nhẹ ngửi, là mùi vị làm cho lòng người sảng khoái yên tĩnh.Cho dù cũng không nói, như vậy cũng rất ấm áp.Chỉ biết là đối phương đang ở bên người, cảm giác được hơi thở đối phương, cảm giác an tâm liền quá mức.Thẩm Mặc cảm thấy mình có lẽ hẳn nên thử một lần.Nàng vớt lên trái táo đã rửa sạch trong nước, cầm lấy dao gọt trái cây, đem trái táo để ở trên tấm thớt, buông xuống con ngươi, chậm rãi cắt.Cổ Dĩ Mạt lấy ra khay đựng trái cây trên tủ chén bát, rửa sạch để vào trong tay Thẩm Mặc, động tác êm ái, ôn hòa mi mắt.Thẩm Mặc liếc mắt nhìn Cổ Dĩ Mạt cúi đầu rửa khay đựng trái cây, hạ xuống con ngươi, lúc mở ra mi mắt hiện lên nụ cười.Mình trước kia đều là một mình rửa trái cây một mình rửa khay đựng trái cây một mình cắt một mình nghiêm trang ăn.Ngày lại một ngày, năm lại một năm.Mười mấy năm, tái diễn cái gì đều là một thân một mình vượt qua cuộc sống.Vừa mới bắt đầu tiêu phí tâm tư bày mâm trái cây, nhưng lúc bưng ra ý thức được chỉ một mình mình ăn, không cần phải như vậy.Dần dần, có lúc liền không muốn làm, không muốn ăn.Mỗi khi một mình ôm một mâm trái cây to ở trên ghế sa lon đọc sách, trong đầu sẽ luôn luôn thoảng qua ý nghĩ “Nếu có một người cùng ăn với mình thật là tốt“.Bây giờ người này cùng ở bên người, thay tôi rửa khay trái cây, thay tôi sắp xếp khay.Lúc Cổ Dĩ Mạt đưa tới trái cây Thẩm Mặc luôn sẽ phiêu đến trên ngón tay thon dài trắng nõn, bên trên dính mấy giọt nước, ở dưới ánh đèn hiện lên ánh sáng trong suốt nhạt. (Có mùi thụ!!!)Thẩm Mặc nhìn ngón tay trắng nõn đang cầm trái táo giọt nước trong suốt, trên tay còn đang cắt.“Thẩm Mặc!” Đang xuất thần Thẩm Mặc bỗng nhiên cảm thấy tay phải cầm dao của mình bị bắt lấy, thật chặt, có chút đau.Nàng cảm giác được tay phải Cổ Dĩ Mạt vòng qua vai mình nắm lấy cổ tay phải mình.Thẩm Mặc hạ xuống con ngươi, thu hồi tầm mắt nhìn tay phải của mình.······May mà cắt vào ngón tay.Lưỡi dao tay phải Thẩm Mặc đang cầm chỉ cách ngón trỏ đang đè trên trái táo hai li.“Xin lỗi.” Thẩm Mặc quơ quơ tay phải, đem dao lấy ra, tay Cổ Dĩ Mạt cũng buông cổ tay nàng ra, thu tay về, nhìn mái tóc dài của Thẩm Mặc che kín gò má, ánh sáng trong con ngươi đen thui nội liễm, lẳng lặng dòng nước chảy.“Em thế nào, đang ngẩn người?” Cổ Dĩ Mạt cúi đầu cầm lên quả táo cắt đẹp bày lên mêm, nhẹ giọng hỏi.“Ừ, có chút.” Thẩm Mặc cầm lên một quả thanh long, rũ con ngươi, giọng nói mát lạnh.“Mệt mỏi sao?” Cổ Dĩ Mạt để xuống trái táo cắt xong, chờ Thẩm Mặc xử lý quả thanh long, thẳng tay chân, nhìn Thẩm Mặc, giọng ấm áp hỏi.“Cũng được.” Thẩm Mặc ngẩn người, thẳng chân tay quay đầu đi cùng Cổ Dĩ Mạt đối mặt, màu hổ phách trong tròng mắt thoáng qua một tia ánh sáng không rõ ý.Aizz, ngốc cô nương.Cổ Dĩ Mạt nhìn Thẩm Mặc, tựa hồ muốn nhìn được chút gì.“Tốt lắm.” Thẩm Mặc xử lý xong mấy quả quýt cuối cùng, đem bóc vỏ, rửa sạch tay, hướng về phía Cổ Dĩ Mạt vừa sắp xong hai khay hoa quả ôn nhu nói.Ánh đèn chiếu tới trên người Cổ Dĩ Mạt đang cúi lưng nghiêm túc bày hoa quả, sống lưng mảnh khảnh hoàn toàn bại lộ.Người này, cũng rất gầy.Thẩm Mặc bưng lên một mâm, nhìn bóng lưng Cổ Dĩ Mạt hơi có vẻ thon gầy, theo sau lưng vào phòng.“A bắt đầu công kích khu vực! Mau mau mau!! A...” Thẩm Mặc vừa đi vào liền nghe được âm thanh để rất lớn, truyền ra thanh âm một người đàn ông gầm thét tràn đầy kích động.Nàng liếc nhìn một màn sân khấu khói súng, hạ xuống con ngươi, không nói.Nhớ đây là bộ phim chiến tranh buổi tối tết năm ngoái cùng cha xem.Không nhìn ra người ồn ào như vậy lại thích xem những thứ này.Thẩm Mặc đem mâm trái cây để vào trên thảm lông dê bàn uống trà nhỏ, liền ngồi đến trên thảm, cùng tất cả mọi người.“Đáng tiếc.” Kết cục, nhân vật nam chính bởi vì muốn đánh vào mà không đáp ứng yêu cầu kết hôn của nhân vật chính, kết quả lúc thắng lợi thuộc về, nữ chính bởi vì chiến loạn sớm đã chết đi.Lâm Uyên nhìn màn ảnh, tấm tắc miệng, tay phải c*m v** một miếng thanh long.“Không quá ngọt a, dù sao cũng không phải mùa a.”Thẩm Mặc cắm một miếng táo, cắn một miếng nhỏ.“Loại này chính là cân nhắc quá nhiều, kết quả bỏ lỡ a.” Lâm Uyên ôm qua một cái gối ôm, tựa vào trên vai Tần Mi, trong miệng ngậm một miếng gì đấy, một bên vừa nhai vừa nói.Thẩm Mặc nhìn bộ dạng lười biếng không đứng đắn của nàng, lại nhìn Tiêu Huyên Nghệ trong ngực Lâm Hề, chân mày run rẩy.Cổ Dĩ Mạt ngồi ở đối diện Thẩm Mặc, nhìn gò má của nàng, mi mắt cong lên.--------------------------------Chương sau là tới với nhau rồi ^=^

Chương 28