Tác giả:

Chất lỏng lạnh như băng mang theo tất cả thần sắc u ám mạnh mẽ chiếm đoạt toàn thân. Hô hấp giống như dính lại, lại giống như bị mọi vật chèn ép đến ngưng trọng. Mọi việc tựa như mạng sống cứ như vậy rõ tồn tại rõ ràng ở trong ý thức. Thẩm Mặc mạnh mẽ mở mắt ra, chờ một chút lấy lại bĩnh tĩnh mới chậm chạp quay đầu nhìn về bàn tay phải của mình ở phía trước. Ngón trỏ trong lúc vô tình run rẩy kêu suy nghĩ của Thẩm Mặc trở về, ánh mắt nàng âm u, thu tay lại ngồi dậy. “Hô.” Nàng nhẹ nhàng nhéo sống mũi một cái, tựa như thở than lại tựa như bất đắc dĩ thở ra một hơi. Dứt khoát vén chăn lên bước xuống xuống giường, hai chân nhỏ thon dài bị làn váy che khuất một phần, nhưng cũng không khó nhận ra làn da trắng nõn mỹ lệ. Ngón tay thon dài khiêu khiêu dây váy trên vai trượt xuống, thoáng lộ vẻ gầy gò thân thể bởi vì váy ngủ trong suất theo từng bước chân mà hiện ra chiếc q**n l*t luôn dán lên làn da trắng nõn như ẩn như hiện.Thuận theo vùng eo và làn tóc dài mượt, như mực vậy, đen…

Chương 41

Tương Nhu Dĩ MặcTác giả: A1809MTruyện Bách HợpChất lỏng lạnh như băng mang theo tất cả thần sắc u ám mạnh mẽ chiếm đoạt toàn thân. Hô hấp giống như dính lại, lại giống như bị mọi vật chèn ép đến ngưng trọng. Mọi việc tựa như mạng sống cứ như vậy rõ tồn tại rõ ràng ở trong ý thức. Thẩm Mặc mạnh mẽ mở mắt ra, chờ một chút lấy lại bĩnh tĩnh mới chậm chạp quay đầu nhìn về bàn tay phải của mình ở phía trước. Ngón trỏ trong lúc vô tình run rẩy kêu suy nghĩ của Thẩm Mặc trở về, ánh mắt nàng âm u, thu tay lại ngồi dậy. “Hô.” Nàng nhẹ nhàng nhéo sống mũi một cái, tựa như thở than lại tựa như bất đắc dĩ thở ra một hơi. Dứt khoát vén chăn lên bước xuống xuống giường, hai chân nhỏ thon dài bị làn váy che khuất một phần, nhưng cũng không khó nhận ra làn da trắng nõn mỹ lệ. Ngón tay thon dài khiêu khiêu dây váy trên vai trượt xuống, thoáng lộ vẻ gầy gò thân thể bởi vì váy ngủ trong suất theo từng bước chân mà hiện ra chiếc q**n l*t luôn dán lên làn da trắng nõn như ẩn như hiện.Thuận theo vùng eo và làn tóc dài mượt, như mực vậy, đen… Sáng sớm ràn đầy sương mù.Phòng làm việc tổng tài công ty MX chi nhánh Thượng Hải, từ cao ốc cao vút kia rơi ngoài cửa sổ có thể thoáng thấy, người đàn ông trên ghế làm việc đang nhìn văn kiện bả vai có vẻ hơi thon gầy.Hắn chính là Dương Lăng.Lưu hải lão luyện đi lên, mi mắt ác liệt mà mảnh khảnh, khóe mắt hơi khiêu lên, hai con ngươi mang màu sắc thường gặp của người phương đông không tính là đen ngăm nhưng cũng không phải là hổ phách an tĩnh nhìn chăm chú nhìn văn kiện trên tay, không biết đang nhìn cái gì, con ngươi ám trầm kia chợt dâng lên gợn sóng, ánh sáng được đặt tên là kích động cùng tôn kính."Báu vật" tìm mấy năm đột nhiên chạy đến bên cạnh mình.Mà bây giờ Thẩm Mặc cùng Cổ Dĩ Mạt đang ngồi ở phòng chờ phi cơ của phi trường, bởi vì chuyến bay bị sương mù ảnh hưởng mà bất đắc dĩ đi uống sữa chua.Một bàn tay của Thẩm Mặc bị Cổ Dĩ Mạt cầm nhét ở trong túi áo gió, một cái tay khác liền cầm một chai sữa chua chậm rãi uống, đến gần đối phương lại bị nhét một cái tai nghe.Cổ Dĩ Mạt mang một cái tai nghe khác, MP3 để thư giản nhạc êm dịu.Hai cô gái xinh đẹp, một vị đạm nhã một vị lạnh lùng, thân mật dựa chung một chỗ, cô gái luôn luôn lạnh lùng sẽ xít lại gần vị đạm nhãkia, đôi lúc lấy lại tai nghe hay cười nhạt khẽ nói không thì lại đánh tới bất ngờ cắn ống hút sữa chua của đối phương uống một hớp.Ôn nhuyễn thêm nhiệt liệt, nếu như thân thể con người có thể tản mát ra ánh sáng, như vậy, ánh sáng của hai người này hẳn có thể một đường thay phi cơ xua tan sương mù dày đặc phía trước.Thẩm Mặc lại bị đối phương cắn ống hút một lần nữa nhìn vẻ mặt đối phương ý tứ nhìn về phía mình, không biết làm sao lại muốn lắc đầu, cuối cùng chỉ có thể mềm nhũn mi mắt, cười nhạt.Sao lại thích chơi như vậy.Cổ Dĩ Mạt sững sờ nhìn chăm chú nét mặt Thẩm Mặc tươi cười, lơ đãng buông lỏng ống hút, chỉ còn lại ngơ ngác, muốn hết sức nhìn nhiều hơn nữa cô gái trong lòng cười đến cong mi, đôi mắt màu hổ phách.Mặt không cảm giác, ngây ngốc, ngơ ngác."!" Cổ Dĩ Mạt bị một trận lạnh như băng kêu tỉnh hồn, hơi hai mắt trợn to, con sông đen thui dâng lên gợn sóng.Thẩm Mặc đem sữa bò bỏ qua vị trí trống không một bên, dùng cái tay trống nhéo lên khuôn mặt Cổ Dĩ Mạt đang nhìn mình ngẩn người, bàn tay nhiệt độ lạnh như băng k*ch th*ch da thịt gương mặt ấm áp, kêu hồn phách người nọ không biết bay đến nơi nào trở về.Thẩm Mặc nhìn biểu tình Cổ Dĩ Mạt thật giống như bị thức tỉnh vậy, cong mi kéo lên, nụ cười lan tràn.Người này ngày thường ngắn gọn như vậy sao lại trở nên ngớ ngẩn.Chẳng lẽ là đi theo cái tư lệnh không đáng tin kia quá lâu, càng ngày càng ngốc sao."Đưa tay kia cho chị."Cổ Dĩ Mạt đỏ hai lỗ tai, mặt lạnh hướng Thẩm Mặc giơ tay ra, giọng nói lạnh lùng mà vang.Giống như cấp trên đối với thần dân ra lệnh.Chẳng qua là, nếu như không có cái tai đỏ kia, cái khuôn mặt này có lẽ sẽ còn có uy nghiêm."Được."Thẩm Mặc không có cự tuyệt, cười nhạt nghe lời đem bàn tay vừa nhéo mặt đối phương đưa đến bàn tay đối phương đưa ra, chạm tới bàn tay kia chớp mắt liền được ấm áp bao bọc.Người này, chẳng lẽ là trong người có mồi lửa sao.Thật ra thì, trong người Cổ Dĩ Mạt không có lửa, nhưng là vì Thẩm Mặc, nàng có thể đi chôn ngọn lửa, sau đó đem ấm áp có được đưa tới trong thân thể nàng.Cổ Dĩ Mạt từ ngày bên người có Thẩm Mặc, quần áo bên trong cũng đặc biệt lựa chọn hết sức giữ ấm.Nếu đối phương bằng vào chính năng lực của nàng khó mà ấm áp, như vậy thì để cho mình trở nên ấm áp, sau đó dùng phần ấm áp này đi bao bọc nàng.Muốn hỏi tại sao, thấy sương mù dày đặc ngoài cửa sổ đã tản ra, câu trả lời là gì, không phải đã rõ rồi sao?Nếu như người trong lòng có thể trở thành tia sáng cả đời, như vậy thì không sợ hãi giá rét nữa.Hai người cao gầy qua kiểm tra an ninh, cùng nhau đi lên chỗ ngồi máy bay, cảm nhận ánh mắt nóng rực chung quanh bèn nhìn nhau cười, thật giống như từ trong thân thể tản ra tới một tầng vầng sáng, để cho hai người nhìn, không thuộc về nhân gian nữa, hay hoặc là, theo tự nhiên cùng ánh mặt trời mà hiện lên sắc thái xa xôi không thể tới gần.Mà vào lúc này tại của sảnh phi trường, một người con gái xinh đẹp tóc xoăn chậm rãi đi vào.Nàng gửi hành lý sau đó xoay người tháo xuống kính mắt màu rượu đỏ, ngước mắt dửng dưng liếc nhìn phi trường phía trước, là một tia cao ngạo ngả ngớn tùy ý liếc nhìn, nhưng ở một giây sau kính mát trong tay rơi xuống đất cũng không biết.Trong trẻo trong con ngươi dâng lên sóng lớn ngất trời.

Sáng sớm ràn đầy sương mù.

Phòng làm việc tổng tài công ty MX chi nhánh Thượng Hải, từ cao ốc cao vút kia rơi ngoài cửa sổ có thể thoáng thấy, người đàn ông trên ghế làm việc đang nhìn văn kiện bả vai có vẻ hơi thon gầy.

Hắn chính là Dương Lăng.

Lưu hải lão luyện đi lên, mi mắt ác liệt mà mảnh khảnh, khóe mắt hơi khiêu lên, hai con ngươi mang màu sắc thường gặp của người phương đông không tính là đen ngăm nhưng cũng không phải là hổ phách an tĩnh nhìn chăm chú nhìn văn kiện trên tay, không biết đang nhìn cái gì, con ngươi ám trầm kia chợt dâng lên gợn sóng, ánh sáng được đặt tên là kích động cùng tôn kính.

"Báu vật" tìm mấy năm đột nhiên chạy đến bên cạnh mình.

Mà bây giờ Thẩm Mặc cùng Cổ Dĩ Mạt đang ngồi ở phòng chờ phi cơ của phi trường, bởi vì chuyến bay bị sương mù ảnh hưởng mà bất đắc dĩ đi uống sữa chua.

Một bàn tay của Thẩm Mặc bị Cổ Dĩ Mạt cầm nhét ở trong túi áo gió, một cái tay khác liền cầm một chai sữa chua chậm rãi uống, đến gần đối phương lại bị nhét một cái tai nghe.

Cổ Dĩ Mạt mang một cái tai nghe khác, MP3 để thư giản nhạc êm dịu.

Hai cô gái xinh đẹp, một vị đạm nhã một vị lạnh lùng, thân mật dựa chung một chỗ, cô gái luôn luôn lạnh lùng sẽ xít lại gần vị đạm nhã

kia, đôi lúc lấy lại tai nghe hay cười nhạt khẽ nói không thì lại đánh tới bất ngờ cắn ống hút sữa chua của đối phương uống một hớp.

Ôn nhuyễn thêm nhiệt liệt, nếu như thân thể con người có thể tản mát ra ánh sáng, như vậy, ánh sáng của hai người này hẳn có thể một đường thay phi cơ xua tan sương mù dày đặc phía trước.

Thẩm Mặc lại bị đối phương cắn ống hút một lần nữa nhìn vẻ mặt đối phương ý tứ nhìn về phía mình, không biết làm sao lại muốn lắc đầu, cuối cùng chỉ có thể mềm nhũn mi mắt, cười nhạt.

Sao lại thích chơi như vậy.

Cổ Dĩ Mạt sững sờ nhìn chăm chú nét mặt Thẩm Mặc tươi cười, lơ đãng buông lỏng ống hút, chỉ còn lại ngơ ngác, muốn hết sức nhìn nhiều hơn nữa cô gái trong lòng cười đến cong mi, đôi mắt màu hổ phách.

Mặt không cảm giác, ngây ngốc, ngơ ngác.

"!" Cổ Dĩ Mạt bị một trận lạnh như băng kêu tỉnh hồn, hơi hai mắt trợn to, con sông đen thui dâng lên gợn sóng.

Thẩm Mặc đem sữa bò bỏ qua vị trí trống không một bên, dùng cái tay trống nhéo lên khuôn mặt Cổ Dĩ Mạt đang nhìn mình ngẩn người, bàn tay nhiệt độ lạnh như băng k*ch th*ch da thịt gương mặt ấm áp, kêu hồn phách người nọ không biết bay đến nơi nào trở về.

Thẩm Mặc nhìn biểu tình Cổ Dĩ Mạt thật giống như bị thức tỉnh vậy, cong mi kéo lên, nụ cười lan tràn.

Người này ngày thường ngắn gọn như vậy sao lại trở nên ngớ ngẩn.

Chẳng lẽ là đi theo cái tư lệnh không đáng tin kia quá lâu, càng ngày càng ngốc sao.

"Đưa tay kia cho chị."

Cổ Dĩ Mạt đỏ hai lỗ tai, mặt lạnh hướng Thẩm Mặc giơ tay ra, giọng nói lạnh lùng mà vang.

Giống như cấp trên đối với thần dân ra lệnh.

Chẳng qua là, nếu như không có cái tai đỏ kia, cái khuôn mặt này có lẽ sẽ còn có uy nghiêm.

"Được."

Thẩm Mặc không có cự tuyệt, cười nhạt nghe lời đem bàn tay vừa nhéo mặt đối phương đưa đến bàn tay đối phương đưa ra, chạm tới bàn tay kia chớp mắt liền được ấm áp bao bọc.

Người này, chẳng lẽ là trong người có mồi lửa sao.

Thật ra thì, trong người Cổ Dĩ Mạt không có lửa, nhưng là vì Thẩm Mặc, nàng có thể đi chôn ngọn lửa, sau đó đem ấm áp có được đưa tới trong thân thể nàng.

Cổ Dĩ Mạt từ ngày bên người có Thẩm Mặc, quần áo bên trong cũng đặc biệt lựa chọn hết sức giữ ấm.

Nếu đối phương bằng vào chính năng lực của nàng khó mà ấm áp, như vậy thì để cho mình trở nên ấm áp, sau đó dùng phần ấm áp này đi bao bọc nàng.

Muốn hỏi tại sao, thấy sương mù dày đặc ngoài cửa sổ đã tản ra, câu trả lời là gì, không phải đã rõ rồi sao?

Nếu như người trong lòng có thể trở thành tia sáng cả đời, như vậy thì không sợ hãi giá rét nữa.

Hai người cao gầy qua kiểm tra an ninh, cùng nhau đi lên chỗ ngồi máy bay, cảm nhận ánh mắt nóng rực chung quanh bèn nhìn nhau cười, thật giống như từ trong thân thể tản ra tới một tầng vầng sáng, để cho hai người nhìn, không thuộc về nhân gian nữa, hay hoặc là, theo tự nhiên cùng ánh mặt trời mà hiện lên sắc thái xa xôi không thể tới gần.

Mà vào lúc này tại của sảnh phi trường, một người con gái xinh đẹp tóc xoăn chậm rãi đi vào.

Nàng gửi hành lý sau đó xoay người tháo xuống kính mắt màu rượu đỏ, ngước mắt dửng dưng liếc nhìn phi trường phía trước, là một tia cao ngạo ngả ngớn tùy ý liếc nhìn, nhưng ở một giây sau kính mát trong tay rơi xuống đất cũng không biết.

Trong trẻo trong con ngươi dâng lên sóng lớn ngất trời.

Tương Nhu Dĩ MặcTác giả: A1809MTruyện Bách HợpChất lỏng lạnh như băng mang theo tất cả thần sắc u ám mạnh mẽ chiếm đoạt toàn thân. Hô hấp giống như dính lại, lại giống như bị mọi vật chèn ép đến ngưng trọng. Mọi việc tựa như mạng sống cứ như vậy rõ tồn tại rõ ràng ở trong ý thức. Thẩm Mặc mạnh mẽ mở mắt ra, chờ một chút lấy lại bĩnh tĩnh mới chậm chạp quay đầu nhìn về bàn tay phải của mình ở phía trước. Ngón trỏ trong lúc vô tình run rẩy kêu suy nghĩ của Thẩm Mặc trở về, ánh mắt nàng âm u, thu tay lại ngồi dậy. “Hô.” Nàng nhẹ nhàng nhéo sống mũi một cái, tựa như thở than lại tựa như bất đắc dĩ thở ra một hơi. Dứt khoát vén chăn lên bước xuống xuống giường, hai chân nhỏ thon dài bị làn váy che khuất một phần, nhưng cũng không khó nhận ra làn da trắng nõn mỹ lệ. Ngón tay thon dài khiêu khiêu dây váy trên vai trượt xuống, thoáng lộ vẻ gầy gò thân thể bởi vì váy ngủ trong suất theo từng bước chân mà hiện ra chiếc q**n l*t luôn dán lên làn da trắng nõn như ẩn như hiện.Thuận theo vùng eo và làn tóc dài mượt, như mực vậy, đen… Sáng sớm ràn đầy sương mù.Phòng làm việc tổng tài công ty MX chi nhánh Thượng Hải, từ cao ốc cao vút kia rơi ngoài cửa sổ có thể thoáng thấy, người đàn ông trên ghế làm việc đang nhìn văn kiện bả vai có vẻ hơi thon gầy.Hắn chính là Dương Lăng.Lưu hải lão luyện đi lên, mi mắt ác liệt mà mảnh khảnh, khóe mắt hơi khiêu lên, hai con ngươi mang màu sắc thường gặp của người phương đông không tính là đen ngăm nhưng cũng không phải là hổ phách an tĩnh nhìn chăm chú nhìn văn kiện trên tay, không biết đang nhìn cái gì, con ngươi ám trầm kia chợt dâng lên gợn sóng, ánh sáng được đặt tên là kích động cùng tôn kính."Báu vật" tìm mấy năm đột nhiên chạy đến bên cạnh mình.Mà bây giờ Thẩm Mặc cùng Cổ Dĩ Mạt đang ngồi ở phòng chờ phi cơ của phi trường, bởi vì chuyến bay bị sương mù ảnh hưởng mà bất đắc dĩ đi uống sữa chua.Một bàn tay của Thẩm Mặc bị Cổ Dĩ Mạt cầm nhét ở trong túi áo gió, một cái tay khác liền cầm một chai sữa chua chậm rãi uống, đến gần đối phương lại bị nhét một cái tai nghe.Cổ Dĩ Mạt mang một cái tai nghe khác, MP3 để thư giản nhạc êm dịu.Hai cô gái xinh đẹp, một vị đạm nhã một vị lạnh lùng, thân mật dựa chung một chỗ, cô gái luôn luôn lạnh lùng sẽ xít lại gần vị đạm nhãkia, đôi lúc lấy lại tai nghe hay cười nhạt khẽ nói không thì lại đánh tới bất ngờ cắn ống hút sữa chua của đối phương uống một hớp.Ôn nhuyễn thêm nhiệt liệt, nếu như thân thể con người có thể tản mát ra ánh sáng, như vậy, ánh sáng của hai người này hẳn có thể một đường thay phi cơ xua tan sương mù dày đặc phía trước.Thẩm Mặc lại bị đối phương cắn ống hút một lần nữa nhìn vẻ mặt đối phương ý tứ nhìn về phía mình, không biết làm sao lại muốn lắc đầu, cuối cùng chỉ có thể mềm nhũn mi mắt, cười nhạt.Sao lại thích chơi như vậy.Cổ Dĩ Mạt sững sờ nhìn chăm chú nét mặt Thẩm Mặc tươi cười, lơ đãng buông lỏng ống hút, chỉ còn lại ngơ ngác, muốn hết sức nhìn nhiều hơn nữa cô gái trong lòng cười đến cong mi, đôi mắt màu hổ phách.Mặt không cảm giác, ngây ngốc, ngơ ngác."!" Cổ Dĩ Mạt bị một trận lạnh như băng kêu tỉnh hồn, hơi hai mắt trợn to, con sông đen thui dâng lên gợn sóng.Thẩm Mặc đem sữa bò bỏ qua vị trí trống không một bên, dùng cái tay trống nhéo lên khuôn mặt Cổ Dĩ Mạt đang nhìn mình ngẩn người, bàn tay nhiệt độ lạnh như băng k*ch th*ch da thịt gương mặt ấm áp, kêu hồn phách người nọ không biết bay đến nơi nào trở về.Thẩm Mặc nhìn biểu tình Cổ Dĩ Mạt thật giống như bị thức tỉnh vậy, cong mi kéo lên, nụ cười lan tràn.Người này ngày thường ngắn gọn như vậy sao lại trở nên ngớ ngẩn.Chẳng lẽ là đi theo cái tư lệnh không đáng tin kia quá lâu, càng ngày càng ngốc sao."Đưa tay kia cho chị."Cổ Dĩ Mạt đỏ hai lỗ tai, mặt lạnh hướng Thẩm Mặc giơ tay ra, giọng nói lạnh lùng mà vang.Giống như cấp trên đối với thần dân ra lệnh.Chẳng qua là, nếu như không có cái tai đỏ kia, cái khuôn mặt này có lẽ sẽ còn có uy nghiêm."Được."Thẩm Mặc không có cự tuyệt, cười nhạt nghe lời đem bàn tay vừa nhéo mặt đối phương đưa đến bàn tay đối phương đưa ra, chạm tới bàn tay kia chớp mắt liền được ấm áp bao bọc.Người này, chẳng lẽ là trong người có mồi lửa sao.Thật ra thì, trong người Cổ Dĩ Mạt không có lửa, nhưng là vì Thẩm Mặc, nàng có thể đi chôn ngọn lửa, sau đó đem ấm áp có được đưa tới trong thân thể nàng.Cổ Dĩ Mạt từ ngày bên người có Thẩm Mặc, quần áo bên trong cũng đặc biệt lựa chọn hết sức giữ ấm.Nếu đối phương bằng vào chính năng lực của nàng khó mà ấm áp, như vậy thì để cho mình trở nên ấm áp, sau đó dùng phần ấm áp này đi bao bọc nàng.Muốn hỏi tại sao, thấy sương mù dày đặc ngoài cửa sổ đã tản ra, câu trả lời là gì, không phải đã rõ rồi sao?Nếu như người trong lòng có thể trở thành tia sáng cả đời, như vậy thì không sợ hãi giá rét nữa.Hai người cao gầy qua kiểm tra an ninh, cùng nhau đi lên chỗ ngồi máy bay, cảm nhận ánh mắt nóng rực chung quanh bèn nhìn nhau cười, thật giống như từ trong thân thể tản ra tới một tầng vầng sáng, để cho hai người nhìn, không thuộc về nhân gian nữa, hay hoặc là, theo tự nhiên cùng ánh mặt trời mà hiện lên sắc thái xa xôi không thể tới gần.Mà vào lúc này tại của sảnh phi trường, một người con gái xinh đẹp tóc xoăn chậm rãi đi vào.Nàng gửi hành lý sau đó xoay người tháo xuống kính mắt màu rượu đỏ, ngước mắt dửng dưng liếc nhìn phi trường phía trước, là một tia cao ngạo ngả ngớn tùy ý liếc nhìn, nhưng ở một giây sau kính mát trong tay rơi xuống đất cũng không biết.Trong trẻo trong con ngươi dâng lên sóng lớn ngất trời.

Chương 41