Tác giả:

Tôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ…

Chương 20: Năm thứ hai mươi

Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… Ngồi bên cạnh rất nhiều người, cùng họ nói nói cười cười, thế nhưng vẫn cảm thấy trống rỗng.Dường như không đủ, cảm thấy thật mơ hồ."Này, cậu muốn cái gì?"Đúng vậy, mình muốn cái gì?Cần cái gì?Vì sao đối với ai đều rất bình thản, không có lấy cảm xúc?Thật đáng sợ, sợ một ngày khi mình quay đầu, đã nhận ra bị cách biệt, dường như bản thân bị nhốt trong một cái lồng lớn, đứng trên vách đá chao đảo.Là ai đẩy vào cái lồng?Là ai nhốt?Vì sao đến cuối cùng, mình vẫn chỉ có một mình?Mình không sai, không làm điều xấu, dường như đối với ai đều cố sức dành tình cảm, chú ý.Thế rồi họ xem đó là điều đương nhiên, là nghĩa vụ.Bản thân mình giống như pháo hoa trên trời, rực rỡ để mua vui cho người nhìn, nhìn xong liền bỏ đi, để lại những đốm tàn li ti.Mình không muốn, ai cam nguyện bị giày vò? Ai cam nguyện bản thân chỉ có một mình? Ai cam nguyện vô cảm như vậy?Thế nhưng vì sao khi mình giang tay nhờ giúp đỡ, đưa tay khao khát người nắm lấy, lại chẳng một ai thèm?Là vì cái gì?Vì bản thân mình chưa đủ tốt?Phải không?Mễ Bối.Trích ""Tứ""  Bước Trên Đoạn Dây Thừng Của Mễ Bối.

Ngồi bên cạnh rất nhiều người, cùng họ nói nói cười cười, thế nhưng vẫn cảm thấy trống rỗng.

Dường như không đủ, cảm thấy thật mơ hồ.

"Này, cậu muốn cái gì?"

Đúng vậy, mình muốn cái gì?

Cần cái gì?

Vì sao đối với ai đều rất bình thản, không có lấy cảm xúc?

Thật đáng sợ, sợ một ngày khi mình quay đầu, đã nhận ra bị cách biệt, dường như bản thân bị nhốt trong một cái lồng lớn, đứng trên vách đá chao đảo.

Là ai đẩy vào cái lồng?

Là ai nhốt?

Vì sao đến cuối cùng, mình vẫn chỉ có một mình?

Mình không sai, không làm điều xấu, dường như đối với ai đều cố sức dành tình cảm, chú ý.

Thế rồi họ xem đó là điều đương nhiên, là nghĩa vụ.

Bản thân mình giống như pháo hoa trên trời, rực rỡ để mua vui cho người nhìn, nhìn xong liền bỏ đi, để lại những đốm tàn li ti.

Mình không muốn, ai cam nguyện bị giày vò? Ai cam nguyện bản thân chỉ có một mình? Ai cam nguyện vô cảm như vậy?

Thế nhưng vì sao khi mình giang tay nhờ giúp đỡ, đưa tay khao khát người nắm lấy, lại chẳng một ai thèm?

Là vì cái gì?

Vì bản thân mình chưa đủ tốt?

Phải không?

Mễ Bối.

Trích ""Tứ""  Bước Trên Đoạn Dây Thừng Của Mễ Bối.

Các Đoản Văn Ngắn Của Mễ BốiTác giả: Mễ BốiTruyện Đoản VănTôi cùng chồng đi dạo siêu thị, đến quầy bán đồ dùng vệ sinh cho phụ nữ mỗi khi đến tháng, thấy có anh chàng vừa nghe điện thoại hỏi bạn gái dùng loại nào, vừa bỏ đồ xuống xe đẩy. Nhìn sang nam nhân nhà mình, tôi không khỏi bất bình: ‘’Từ khi lấy nhau chả thấy anh mua băng cho em như hồi còn hẹn hò!’’ Lão công vẻ mặt bình thản xoa cằm, nhìn tôi âu yếm nói: ‘’Bắt đầu từ ngày mai anh mua đồ dùng cá nhân cho em, em cũng phải mua cho anh nhé?’’ Tôi hớn hở đồng ý. Quả nhiên tháng sau đến ngày, mở tủ đồ thấy một đống băng vệ sinh mới cho phụ nữ, tâm tình vui vẻ, tôi nhắn tin bảo anh muốn tôi mua gì cho thì anh bảo: - Em tới siêu thị trước đi, tí anh nhắn tin list đồ cần mua cho em. Khi tôi tới siêu thị rồi, tin nhắn của anh lập tức chuyển tới, tôi vui vẻ mở ra xem, trên màn hình hiển thị hàng dài các thể loại, kiểu dáng khác nhau cùng nhãn hiệu phong phú của bao cao su. Tôi về già cũng không tài nào quên được vẻ hốt hoảng trên mặt nhân viên thu ngân cùng các thể loại khách hàng đứng đó…. Mễ… Ngồi bên cạnh rất nhiều người, cùng họ nói nói cười cười, thế nhưng vẫn cảm thấy trống rỗng.Dường như không đủ, cảm thấy thật mơ hồ."Này, cậu muốn cái gì?"Đúng vậy, mình muốn cái gì?Cần cái gì?Vì sao đối với ai đều rất bình thản, không có lấy cảm xúc?Thật đáng sợ, sợ một ngày khi mình quay đầu, đã nhận ra bị cách biệt, dường như bản thân bị nhốt trong một cái lồng lớn, đứng trên vách đá chao đảo.Là ai đẩy vào cái lồng?Là ai nhốt?Vì sao đến cuối cùng, mình vẫn chỉ có một mình?Mình không sai, không làm điều xấu, dường như đối với ai đều cố sức dành tình cảm, chú ý.Thế rồi họ xem đó là điều đương nhiên, là nghĩa vụ.Bản thân mình giống như pháo hoa trên trời, rực rỡ để mua vui cho người nhìn, nhìn xong liền bỏ đi, để lại những đốm tàn li ti.Mình không muốn, ai cam nguyện bị giày vò? Ai cam nguyện bản thân chỉ có một mình? Ai cam nguyện vô cảm như vậy?Thế nhưng vì sao khi mình giang tay nhờ giúp đỡ, đưa tay khao khát người nắm lấy, lại chẳng một ai thèm?Là vì cái gì?Vì bản thân mình chưa đủ tốt?Phải không?Mễ Bối.Trích ""Tứ""  Bước Trên Đoạn Dây Thừng Của Mễ Bối.

Chương 20: Năm thứ hai mươi