Tác giả:

Em không thể nói cho chị biết được. Trường mầm non lớn nhất huyện Năng có tên là Mần non Ánh Sáng. Bảy năm trước đây ngôi trường này từng được gọi là Mầm non Cây Mận, do một đôi vợ chồng lập ra, thuê hai giáo viên, trong sân trồng một cây mận thấp bé, bên cạnh là tòa nhà hai tầng đơn sơ, tất cả được vây quanh trong hàng lan can trong ngõ nhỏ. Sau đó đôi vợ chồng sang tay ngôi trường cho người khác, một giáo viên cũng gả chồng xa, nên Cây Mận cũng chỉ còn một mình tôi. Tôi nhanh chóng đổi cách gọi tên ngôi trường từ Cây Mận thành Ánh Sáng, và trở thành giáo viên duy nhất tại đây. Tôi không có bằng cấp cao, diện mạo và năng lực không nổi bật, mà đến giờ tôi cũng không thi thố gì, không có chức danh nào, cũng không có động lực cầu tiến, chỉ dựa vào kinh nghiệm trước giờ kiếm 3500 tệ (1) một tháng. (1) Khoảng 11.8 triệu tiền Việt, mà mình google sơ thì tiền ăn hàng tháng bên đó có thể tầm khoảng 1500 tệ hoặc hơn rồi. Chu Nhị Đình - đồng nghiệp hiện tại của tôi lúc mới đến thực tập cứ luôn…

Chương 41: 41: Quá Khứ Của Cam Linh

Con Thuyền TrốngTác giả: Ngưu Nhĩ NhĩTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịEm không thể nói cho chị biết được. Trường mầm non lớn nhất huyện Năng có tên là Mần non Ánh Sáng. Bảy năm trước đây ngôi trường này từng được gọi là Mầm non Cây Mận, do một đôi vợ chồng lập ra, thuê hai giáo viên, trong sân trồng một cây mận thấp bé, bên cạnh là tòa nhà hai tầng đơn sơ, tất cả được vây quanh trong hàng lan can trong ngõ nhỏ. Sau đó đôi vợ chồng sang tay ngôi trường cho người khác, một giáo viên cũng gả chồng xa, nên Cây Mận cũng chỉ còn một mình tôi. Tôi nhanh chóng đổi cách gọi tên ngôi trường từ Cây Mận thành Ánh Sáng, và trở thành giáo viên duy nhất tại đây. Tôi không có bằng cấp cao, diện mạo và năng lực không nổi bật, mà đến giờ tôi cũng không thi thố gì, không có chức danh nào, cũng không có động lực cầu tiến, chỉ dựa vào kinh nghiệm trước giờ kiếm 3500 tệ (1) một tháng. (1) Khoảng 11.8 triệu tiền Việt, mà mình google sơ thì tiền ăn hàng tháng bên đó có thể tầm khoảng 1500 tệ hoặc hơn rồi. Chu Nhị Đình - đồng nghiệp hiện tại của tôi lúc mới đến thực tập cứ luôn… (thơ Nguyễn Bính)Những bóng người trên sân gaNhững cuộc chia lìa khởi tự đây,Cây đàn sum họp đứt từng dây.Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...Có lần tôi thấy hai cô bé,Sát má vào nhau khóc sụt sùi.Hai bóng chung lưng thành một bóng,"- Đường về nhà chị chắc xa xôi?"Có lần tôi thấy một người yêu,Tiễn một người yêu một buổi chiều,Ở một ga nào xa vắng lắm!Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.Hai chàng tôi thấy tiễn chân nhau,Kẻ ở sân toa, kẻ dưới tàu,Họ giục nhau về ba bốn bận,Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu.Có lần tôi thấy vợ chồng ai,Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,Chị mở khăn giầu, anh thắt lại:"- Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"Có lần tôi thấy một bà già,Đưa tiễn con đi trấn ải xa.Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng,Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.Có lần tôi thấy một người đi,Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,Một mình làm cả cuộc phân ly.Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,Những bàn tay vẫy những bàn tay,Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,Buồn ở đâu hơn ở chốn này?.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Khi Đối Thủ Trở Thành Chồng Tôi2.Tam Vương Gia Cực Sủng Ta3.Đêm Nay Ai Bay Lên Giường4.Năng Lực Của Đồng Tiền=====================================(có một số ít bản có chép thêm bốn câu sau)Tôi đã từng chờ những chuyến xe,Đã từng đưa đón kẻ đi về.Sao nhà ga ấy, sân ga ấy,Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?.

(thơ Nguyễn Bính)

Những bóng người trên sân ga

Những cuộc chia lìa khởi tự đây,

Cây đàn sum họp đứt từng dây.

Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,

Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...

Có lần tôi thấy hai cô bé,

Sát má vào nhau khóc sụt sùi.

Hai bóng chung lưng thành một bóng,

"- Đường về nhà chị chắc xa xôi?"

Có lần tôi thấy một người yêu,

Tiễn một người yêu một buổi chiều,

Ở một ga nào xa vắng lắm!

Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.

Hai chàng tôi thấy tiễn chân nhau,

Kẻ ở sân toa, kẻ dưới tàu,

Họ giục nhau về ba bốn bận,

Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu.

Có lần tôi thấy vợ chồng ai,

Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,

Chị mở khăn giầu, anh thắt lại:

"- Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"

Có lần tôi thấy một bà già,

Đưa tiễn con đi trấn ải xa.

Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng,

Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.

Có lần tôi thấy một người đi,

Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!

Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,

Một mình làm cả cuộc phân ly.

Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,

Những bàn tay vẫy những bàn tay,

Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,

Buồn ở đâu hơn ở chốn này?.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Khi Đối Thủ Trở Thành Chồng Tôi

2.

Tam Vương Gia Cực Sủng Ta

3.

Đêm Nay Ai Bay Lên Giường

4.

Năng Lực Của Đồng Tiền

=====================================

(có một số ít bản có chép thêm bốn câu sau)

Tôi đã từng chờ những chuyến xe,

Đã từng đưa đón kẻ đi về.

Sao nhà ga ấy, sân ga ấy,

Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?.

Con Thuyền TrốngTác giả: Ngưu Nhĩ NhĩTruyện Bách Hợp, Truyện Đô ThịEm không thể nói cho chị biết được. Trường mầm non lớn nhất huyện Năng có tên là Mần non Ánh Sáng. Bảy năm trước đây ngôi trường này từng được gọi là Mầm non Cây Mận, do một đôi vợ chồng lập ra, thuê hai giáo viên, trong sân trồng một cây mận thấp bé, bên cạnh là tòa nhà hai tầng đơn sơ, tất cả được vây quanh trong hàng lan can trong ngõ nhỏ. Sau đó đôi vợ chồng sang tay ngôi trường cho người khác, một giáo viên cũng gả chồng xa, nên Cây Mận cũng chỉ còn một mình tôi. Tôi nhanh chóng đổi cách gọi tên ngôi trường từ Cây Mận thành Ánh Sáng, và trở thành giáo viên duy nhất tại đây. Tôi không có bằng cấp cao, diện mạo và năng lực không nổi bật, mà đến giờ tôi cũng không thi thố gì, không có chức danh nào, cũng không có động lực cầu tiến, chỉ dựa vào kinh nghiệm trước giờ kiếm 3500 tệ (1) một tháng. (1) Khoảng 11.8 triệu tiền Việt, mà mình google sơ thì tiền ăn hàng tháng bên đó có thể tầm khoảng 1500 tệ hoặc hơn rồi. Chu Nhị Đình - đồng nghiệp hiện tại của tôi lúc mới đến thực tập cứ luôn… (thơ Nguyễn Bính)Những bóng người trên sân gaNhững cuộc chia lìa khởi tự đây,Cây đàn sum họp đứt từng dây.Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc,Lần lượt theo nhau suốt tối ngày...Có lần tôi thấy hai cô bé,Sát má vào nhau khóc sụt sùi.Hai bóng chung lưng thành một bóng,"- Đường về nhà chị chắc xa xôi?"Có lần tôi thấy một người yêu,Tiễn một người yêu một buổi chiều,Ở một ga nào xa vắng lắm!Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu.Hai chàng tôi thấy tiễn chân nhau,Kẻ ở sân toa, kẻ dưới tàu,Họ giục nhau về ba bốn bận,Bóng nhoà trong bóng tối từ lâu.Có lần tôi thấy vợ chồng ai,Thèn thẹn đưa nhau, bóng chạy dài,Chị mở khăn giầu, anh thắt lại:"- Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"Có lần tôi thấy một bà già,Đưa tiễn con đi trấn ải xa.Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng,Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.Có lần tôi thấy một người đi,Chẳng biết vì đâu, nghĩ ngợi gì!Chân bước hững hờ theo bóng lẻ,Một mình làm cả cuộc phân ly.Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,Những bàn tay vẫy những bàn tay,Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,Buồn ở đâu hơn ở chốn này?.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Khi Đối Thủ Trở Thành Chồng Tôi2.Tam Vương Gia Cực Sủng Ta3.Đêm Nay Ai Bay Lên Giường4.Năng Lực Của Đồng Tiền=====================================(có một số ít bản có chép thêm bốn câu sau)Tôi đã từng chờ những chuyến xe,Đã từng đưa đón kẻ đi về.Sao nhà ga ấy, sân ga ấy,Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?.

Chương 41: 41: Quá Khứ Của Cam Linh