Chị gái tôi Liên Huân, từ nhỏ đã là một học sinh xuất sắc. Thời đi học, chị từ trường trung học trọng điểm cấp quận lên được trường phổ thông trọng điểm cấp thành phố, rồi nhẹ nhàng thi đỗ vào một trường đại học thuộc dự án "Song Nhất Lưu"* ở thủ đô. (Dự án Song Nhất Lưu là một chiến lược giáo dục đại học của Chính phủ Trung Quốc nhằm xây dựng các trường đại học và các ngành học hạng nhất thế giới, được công bố vào năm 2017. Mục tiêu của dự án là nâng cao chất lượng, sức cạnh tranh quốc tế của giáo dục đại học Trung Quốc, thúc đẩy nghiên cứu khoa học và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao, theo sau các dự án "211" và "985" trước đó) Ra trường, chị vào làm ở một công ty nằm trong top 500 công ty hàng đầu thế giới. Không chỉ được trọng dụng trong công việc, chị còn chinh phục luôn cả vị tổ trưởng dự án trẻ tuổi tài năng. Hiện giờ, sau nửa năm làm việc, chị đã trở thành nhân viên chính thức, tình cảm với bạn trai tổ trưởng cũng dần ổn định. Hôm nay là Giáng Sinh, chị dẫn anh ta về ra…
Chương 6: Bị nắm thóp
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp QuỳTác giả: Nhất Diệp QuỳTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChị gái tôi Liên Huân, từ nhỏ đã là một học sinh xuất sắc. Thời đi học, chị từ trường trung học trọng điểm cấp quận lên được trường phổ thông trọng điểm cấp thành phố, rồi nhẹ nhàng thi đỗ vào một trường đại học thuộc dự án "Song Nhất Lưu"* ở thủ đô. (Dự án Song Nhất Lưu là một chiến lược giáo dục đại học của Chính phủ Trung Quốc nhằm xây dựng các trường đại học và các ngành học hạng nhất thế giới, được công bố vào năm 2017. Mục tiêu của dự án là nâng cao chất lượng, sức cạnh tranh quốc tế của giáo dục đại học Trung Quốc, thúc đẩy nghiên cứu khoa học và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao, theo sau các dự án "211" và "985" trước đó) Ra trường, chị vào làm ở một công ty nằm trong top 500 công ty hàng đầu thế giới. Không chỉ được trọng dụng trong công việc, chị còn chinh phục luôn cả vị tổ trưởng dự án trẻ tuổi tài năng. Hiện giờ, sau nửa năm làm việc, chị đã trở thành nhân viên chính thức, tình cảm với bạn trai tổ trưởng cũng dần ổn định. Hôm nay là Giáng Sinh, chị dẫn anh ta về ra… Tên này làm ô nhiễm tâm hồn tôi, thế mà còn dám quát tôi?Tôi còn lớn tiếng hơn cậu ấy: "Quát cái gì chứ! Tớ chỉ tìm app giải đề thôi! Ai mà biết lại nhảy ra cái thứ này..."Chưa nói hết câu thì mẹ Yến đứng ngoài nghe thấy động tĩnh tưởng chúng tôi cãi nhau, bước nhanh lại gần vội vàng hỏi dồn: "Có chuyện gì thế?"Nghe thấy mẹ Yến sắp vào, Yến Lạc vội đưa tay bịt miệng tôi chặn lời còn chưa kịp thốt ra, nửa cầu khẩn nửa cảnh cáo "suỵt" một tiếng.Trước khi mẹ Yến đẩy cửa, cậu ấy lập tức buông tôi ra, lùi sang một bên.Mẹ Yến đảo mắt một vòng, đi thẳng đến trước mặt tôi lo lắng hỏi: "Tiểu Hà, sao thế? Yến Lạc bắt nạt con à?"Tôi liếc sang Yến Lạc. Cậu ấy đang ôm khư khư cái máy tính bảng, căng thẳng nháy mắt lia lịa ra hiệu với tôi.Tôi ôm chặt lấy tay mẹ Yến, giơ tay chỉ vào cậu: "Dì ơi ... cậu ấy không cho con dùng máy tính bảng!"Mẹ Yến vừa nghe xong thì nhanh tay giật máy tính bảng từ trong lòng Yến Lạc đưa cho tôi: "Chỉ là cái máy tính bảng thôi mà, con cứ dùng thoải mái!"Tôi ôm lấy mẹ Yến cùng cái máy, đắc ý lườm Yến Lạc, cố ý chọc tức: "Cảm ơn dì nhiều ạ..."Yến Lạc bị màn hình chớp sáng rồi lại tắt dọa cho đứng nghiêm người, may mà không bị lộ. Cậu len lén đứng sau lưng mẹ, mấp máy môi nói với tôi: "Được lắm, con nhóc thối này."Mẹ Yến xoa đầu tôi, dịu dàng bảo: "Lát nữa ở đây ăn cơm nhé, dì nấu móng giò hầm lạc đấy."Trước kia mẹ Yến và bố tôi học chung trường dạy nấu ăn, món gia đình nấu chuẩn khỏi chê. Lại thêm không khí ở nhà họ Yến rất dễ chịu, tôi lúc nào cũng ăn thêm được một bát.Thực sự rất muốn ở lại ăn móng giò, nhưng lời mẹ nói tôi không thể không nghe đành tiếc nuối đáp: "Xin lỗi dì, mẹ con gọi về ăn cơm rồi ạ."Mẹ Yến biết tính mẹ tôi nên không ép, chỉ ân cần nói: "Vậy để dì gói cho ít mang về, coi như thêm món."Tôi cảm động muốn rơi nước mắt: "Dì thật tốt quá! Con cảm ơn dì nhiều ạ!"Mẹ Yến mỉm cười rồi quay sang trừng mắt với Yến Lạc: "Ra ngoài đi, đừng quấy Tiểu Hà, để con bé tập trung làm bài."Yến Lạc chỉ còn cách ôm Cà Ri theo mẹ ra khỏi phòng.Tôi nhìn cái máy tính bảng mà thấy phiền. Chẳng còn hứng tìm app giải đề nữa, tôi ném nó sang giường, bỏ qua mấy câu khó tiếp tục cắm đầu làm đề.Nhưng làm thế nào cũng không yên lòng.Bộ phim kia lại khiến tôi nhớ tới giấc mơ tối qua.Rõ ràng chỉ là một giấc mơ, vốn dĩ nên quên nhanh đi, vậy mà chẳng hiểu sao từng chi tiết lại chân thực đến mức đáng sợ: từ nhiệt độ cơ thể và hơi thở của người đó, còn những cái chạm cùng cảm giác khi anh ta hôn tôi...Tôi vội vã vỗ vỗ mặt mình."sin(A+B) = sinAcosB + cosAsinB, cos(A+B) = cosAcosB − sinAsinB..."Tốt, đầu óc toàn công thức, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.Tôi cắm cúi viết, đến mức Yến Lạc lén lấy lại máy tính bảng từ lúc nào cũng không hay.Hơn 11 giờ, Yến Lạc gõ cửa: "Liên Hà, mẹ cậu vừa gọi điện bảo cậu về nhà."Tôi gạt tập đề, vươn vai: "Biết rồi, để tớ thu dọn chút."Cậu ấy bước đến chỗ tôi nhìn: "Tiến độ cũng nhanh phết."Tôi có chút đắc ý: "Tớ không chép của cậu đâu, toàn tự làm hết."Cậu ấy khinh khỉnh: "Tự làm chẳng phải việc nên làm sao."Tôi buông một chữ: "FBI..."Cậu lập tức vỗ tay: "Ôi, Liên Hà giỏi quá!"Haha, dễ dàng nắm thóp.Tôi khoác balô đứng dậy: "Nợ cậu cốc trà sữa, chiều trả nhé. Cậu định mấy giờ đến trường?"Yến Lạc nào còn dám đòi trà sữa vội xua tay liên tục: "Thôi khỏi, miễn là cậu giữ kín miệng là tớ tạ ơn trời đất rồi."
Tên này làm ô nhiễm tâm hồn tôi, thế mà còn dám quát tôi?
Tôi còn lớn tiếng hơn cậu ấy: "Quát cái gì chứ! Tớ chỉ tìm app giải đề thôi! Ai mà biết lại nhảy ra cái thứ này..."
Chưa nói hết câu thì mẹ Yến đứng ngoài nghe thấy động tĩnh tưởng chúng tôi cãi nhau, bước nhanh lại gần vội vàng hỏi dồn: "Có chuyện gì thế?"
Nghe thấy mẹ Yến sắp vào, Yến Lạc vội đưa tay bịt miệng tôi chặn lời còn chưa kịp thốt ra, nửa cầu khẩn nửa cảnh cáo "suỵt" một tiếng.
Trước khi mẹ Yến đẩy cửa, cậu ấy lập tức buông tôi ra, lùi sang một bên.
Mẹ Yến đảo mắt một vòng, đi thẳng đến trước mặt tôi lo lắng hỏi: "Tiểu Hà, sao thế? Yến Lạc bắt nạt con à?"
Tôi liếc sang Yến Lạc. Cậu ấy đang ôm khư khư cái máy tính bảng, căng thẳng nháy mắt lia lịa ra hiệu với tôi.
Tôi ôm chặt lấy tay mẹ Yến, giơ tay chỉ vào cậu: "Dì ơi ... cậu ấy không cho con dùng máy tính bảng!"
Mẹ Yến vừa nghe xong thì nhanh tay giật máy tính bảng từ trong lòng Yến Lạc đưa cho tôi: "Chỉ là cái máy tính bảng thôi mà, con cứ dùng thoải mái!"
Tôi ôm lấy mẹ Yến cùng cái máy, đắc ý lườm Yến Lạc, cố ý chọc tức: "Cảm ơn dì nhiều ạ..."
Yến Lạc bị màn hình chớp sáng rồi lại tắt dọa cho đứng nghiêm người, may mà không bị lộ. Cậu len lén đứng sau lưng mẹ, mấp máy môi nói với tôi: "Được lắm, con nhóc thối này."
Mẹ Yến xoa đầu tôi, dịu dàng bảo: "Lát nữa ở đây ăn cơm nhé, dì nấu móng giò hầm lạc đấy."
Trước kia mẹ Yến và bố tôi học chung trường dạy nấu ăn, món gia đình nấu chuẩn khỏi chê. Lại thêm không khí ở nhà họ Yến rất dễ chịu, tôi lúc nào cũng ăn thêm được một bát.
Thực sự rất muốn ở lại ăn móng giò, nhưng lời mẹ nói tôi không thể không nghe đành tiếc nuối đáp: "Xin lỗi dì, mẹ con gọi về ăn cơm rồi ạ."
Mẹ Yến biết tính mẹ tôi nên không ép, chỉ ân cần nói: "Vậy để dì gói cho ít mang về, coi như thêm món."
Tôi cảm động muốn rơi nước mắt: "Dì thật tốt quá! Con cảm ơn dì nhiều ạ!"
Mẹ Yến mỉm cười rồi quay sang trừng mắt với Yến Lạc: "Ra ngoài đi, đừng quấy Tiểu Hà, để con bé tập trung làm bài."
Yến Lạc chỉ còn cách ôm Cà Ri theo mẹ ra khỏi phòng.
Tôi nhìn cái máy tính bảng mà thấy phiền. Chẳng còn hứng tìm app giải đề nữa, tôi ném nó sang giường, bỏ qua mấy câu khó tiếp tục cắm đầu làm đề.
Nhưng làm thế nào cũng không yên lòng.
Bộ phim kia lại khiến tôi nhớ tới giấc mơ tối qua.
Rõ ràng chỉ là một giấc mơ, vốn dĩ nên quên nhanh đi, vậy mà chẳng hiểu sao từng chi tiết lại chân thực đến mức đáng sợ: từ nhiệt độ cơ thể và hơi thở của người đó, còn những cái chạm cùng cảm giác khi anh ta hôn tôi...
Tôi vội vã vỗ vỗ mặt mình.
"sin(A+B) = sinAcosB + cosAsinB, cos(A+B) = cosAcosB − sinAsinB..."
Tốt, đầu óc toàn công thức, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Tôi cắm cúi viết, đến mức Yến Lạc lén lấy lại máy tính bảng từ lúc nào cũng không hay.
Hơn 11 giờ, Yến Lạc gõ cửa: "Liên Hà, mẹ cậu vừa gọi điện bảo cậu về nhà."
Tôi gạt tập đề, vươn vai: "Biết rồi, để tớ thu dọn chút."
Cậu ấy bước đến chỗ tôi nhìn: "Tiến độ cũng nhanh phết."
Tôi có chút đắc ý: "Tớ không chép của cậu đâu, toàn tự làm hết."
Cậu ấy khinh khỉnh: "Tự làm chẳng phải việc nên làm sao."
Tôi buông một chữ: "FBI..."
Cậu lập tức vỗ tay: "Ôi, Liên Hà giỏi quá!"
Haha, dễ dàng nắm thóp.
Tôi khoác balô đứng dậy: "Nợ cậu cốc trà sữa, chiều trả nhé. Cậu định mấy giờ đến trường?"
Yến Lạc nào còn dám đòi trà sữa vội xua tay liên tục: "Thôi khỏi, miễn là cậu giữ kín miệng là tớ tạ ơn trời đất rồi."
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp QuỳTác giả: Nhất Diệp QuỳTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChị gái tôi Liên Huân, từ nhỏ đã là một học sinh xuất sắc. Thời đi học, chị từ trường trung học trọng điểm cấp quận lên được trường phổ thông trọng điểm cấp thành phố, rồi nhẹ nhàng thi đỗ vào một trường đại học thuộc dự án "Song Nhất Lưu"* ở thủ đô. (Dự án Song Nhất Lưu là một chiến lược giáo dục đại học của Chính phủ Trung Quốc nhằm xây dựng các trường đại học và các ngành học hạng nhất thế giới, được công bố vào năm 2017. Mục tiêu của dự án là nâng cao chất lượng, sức cạnh tranh quốc tế của giáo dục đại học Trung Quốc, thúc đẩy nghiên cứu khoa học và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao, theo sau các dự án "211" và "985" trước đó) Ra trường, chị vào làm ở một công ty nằm trong top 500 công ty hàng đầu thế giới. Không chỉ được trọng dụng trong công việc, chị còn chinh phục luôn cả vị tổ trưởng dự án trẻ tuổi tài năng. Hiện giờ, sau nửa năm làm việc, chị đã trở thành nhân viên chính thức, tình cảm với bạn trai tổ trưởng cũng dần ổn định. Hôm nay là Giáng Sinh, chị dẫn anh ta về ra… Tên này làm ô nhiễm tâm hồn tôi, thế mà còn dám quát tôi?Tôi còn lớn tiếng hơn cậu ấy: "Quát cái gì chứ! Tớ chỉ tìm app giải đề thôi! Ai mà biết lại nhảy ra cái thứ này..."Chưa nói hết câu thì mẹ Yến đứng ngoài nghe thấy động tĩnh tưởng chúng tôi cãi nhau, bước nhanh lại gần vội vàng hỏi dồn: "Có chuyện gì thế?"Nghe thấy mẹ Yến sắp vào, Yến Lạc vội đưa tay bịt miệng tôi chặn lời còn chưa kịp thốt ra, nửa cầu khẩn nửa cảnh cáo "suỵt" một tiếng.Trước khi mẹ Yến đẩy cửa, cậu ấy lập tức buông tôi ra, lùi sang một bên.Mẹ Yến đảo mắt một vòng, đi thẳng đến trước mặt tôi lo lắng hỏi: "Tiểu Hà, sao thế? Yến Lạc bắt nạt con à?"Tôi liếc sang Yến Lạc. Cậu ấy đang ôm khư khư cái máy tính bảng, căng thẳng nháy mắt lia lịa ra hiệu với tôi.Tôi ôm chặt lấy tay mẹ Yến, giơ tay chỉ vào cậu: "Dì ơi ... cậu ấy không cho con dùng máy tính bảng!"Mẹ Yến vừa nghe xong thì nhanh tay giật máy tính bảng từ trong lòng Yến Lạc đưa cho tôi: "Chỉ là cái máy tính bảng thôi mà, con cứ dùng thoải mái!"Tôi ôm lấy mẹ Yến cùng cái máy, đắc ý lườm Yến Lạc, cố ý chọc tức: "Cảm ơn dì nhiều ạ..."Yến Lạc bị màn hình chớp sáng rồi lại tắt dọa cho đứng nghiêm người, may mà không bị lộ. Cậu len lén đứng sau lưng mẹ, mấp máy môi nói với tôi: "Được lắm, con nhóc thối này."Mẹ Yến xoa đầu tôi, dịu dàng bảo: "Lát nữa ở đây ăn cơm nhé, dì nấu móng giò hầm lạc đấy."Trước kia mẹ Yến và bố tôi học chung trường dạy nấu ăn, món gia đình nấu chuẩn khỏi chê. Lại thêm không khí ở nhà họ Yến rất dễ chịu, tôi lúc nào cũng ăn thêm được một bát.Thực sự rất muốn ở lại ăn móng giò, nhưng lời mẹ nói tôi không thể không nghe đành tiếc nuối đáp: "Xin lỗi dì, mẹ con gọi về ăn cơm rồi ạ."Mẹ Yến biết tính mẹ tôi nên không ép, chỉ ân cần nói: "Vậy để dì gói cho ít mang về, coi như thêm món."Tôi cảm động muốn rơi nước mắt: "Dì thật tốt quá! Con cảm ơn dì nhiều ạ!"Mẹ Yến mỉm cười rồi quay sang trừng mắt với Yến Lạc: "Ra ngoài đi, đừng quấy Tiểu Hà, để con bé tập trung làm bài."Yến Lạc chỉ còn cách ôm Cà Ri theo mẹ ra khỏi phòng.Tôi nhìn cái máy tính bảng mà thấy phiền. Chẳng còn hứng tìm app giải đề nữa, tôi ném nó sang giường, bỏ qua mấy câu khó tiếp tục cắm đầu làm đề.Nhưng làm thế nào cũng không yên lòng.Bộ phim kia lại khiến tôi nhớ tới giấc mơ tối qua.Rõ ràng chỉ là một giấc mơ, vốn dĩ nên quên nhanh đi, vậy mà chẳng hiểu sao từng chi tiết lại chân thực đến mức đáng sợ: từ nhiệt độ cơ thể và hơi thở của người đó, còn những cái chạm cùng cảm giác khi anh ta hôn tôi...Tôi vội vã vỗ vỗ mặt mình."sin(A+B) = sinAcosB + cosAsinB, cos(A+B) = cosAcosB − sinAsinB..."Tốt, đầu óc toàn công thức, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.Tôi cắm cúi viết, đến mức Yến Lạc lén lấy lại máy tính bảng từ lúc nào cũng không hay.Hơn 11 giờ, Yến Lạc gõ cửa: "Liên Hà, mẹ cậu vừa gọi điện bảo cậu về nhà."Tôi gạt tập đề, vươn vai: "Biết rồi, để tớ thu dọn chút."Cậu ấy bước đến chỗ tôi nhìn: "Tiến độ cũng nhanh phết."Tôi có chút đắc ý: "Tớ không chép của cậu đâu, toàn tự làm hết."Cậu ấy khinh khỉnh: "Tự làm chẳng phải việc nên làm sao."Tôi buông một chữ: "FBI..."Cậu lập tức vỗ tay: "Ôi, Liên Hà giỏi quá!"Haha, dễ dàng nắm thóp.Tôi khoác balô đứng dậy: "Nợ cậu cốc trà sữa, chiều trả nhé. Cậu định mấy giờ đến trường?"Yến Lạc nào còn dám đòi trà sữa vội xua tay liên tục: "Thôi khỏi, miễn là cậu giữ kín miệng là tớ tạ ơn trời đất rồi."