Chị gái tôi Liên Huân, từ nhỏ đã là một học sinh xuất sắc. Thời đi học, chị từ trường trung học trọng điểm cấp quận lên được trường phổ thông trọng điểm cấp thành phố, rồi nhẹ nhàng thi đỗ vào một trường đại học thuộc dự án "Song Nhất Lưu"* ở thủ đô. (Dự án Song Nhất Lưu là một chiến lược giáo dục đại học của Chính phủ Trung Quốc nhằm xây dựng các trường đại học và các ngành học hạng nhất thế giới, được công bố vào năm 2017. Mục tiêu của dự án là nâng cao chất lượng, sức cạnh tranh quốc tế của giáo dục đại học Trung Quốc, thúc đẩy nghiên cứu khoa học và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao, theo sau các dự án "211" và "985" trước đó) Ra trường, chị vào làm ở một công ty nằm trong top 500 công ty hàng đầu thế giới. Không chỉ được trọng dụng trong công việc, chị còn chinh phục luôn cả vị tổ trưởng dự án trẻ tuổi tài năng. Hiện giờ, sau nửa năm làm việc, chị đã trở thành nhân viên chính thức, tình cảm với bạn trai tổ trưởng cũng dần ổn định. Hôm nay là Giáng Sinh, chị dẫn anh ta về ra…
Chương 151: Nhân hậu
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp QuỳTác giả: Nhất Diệp QuỳTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChị gái tôi Liên Huân, từ nhỏ đã là một học sinh xuất sắc. Thời đi học, chị từ trường trung học trọng điểm cấp quận lên được trường phổ thông trọng điểm cấp thành phố, rồi nhẹ nhàng thi đỗ vào một trường đại học thuộc dự án "Song Nhất Lưu"* ở thủ đô. (Dự án Song Nhất Lưu là một chiến lược giáo dục đại học của Chính phủ Trung Quốc nhằm xây dựng các trường đại học và các ngành học hạng nhất thế giới, được công bố vào năm 2017. Mục tiêu của dự án là nâng cao chất lượng, sức cạnh tranh quốc tế của giáo dục đại học Trung Quốc, thúc đẩy nghiên cứu khoa học và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao, theo sau các dự án "211" và "985" trước đó) Ra trường, chị vào làm ở một công ty nằm trong top 500 công ty hàng đầu thế giới. Không chỉ được trọng dụng trong công việc, chị còn chinh phục luôn cả vị tổ trưởng dự án trẻ tuổi tài năng. Hiện giờ, sau nửa năm làm việc, chị đã trở thành nhân viên chính thức, tình cảm với bạn trai tổ trưởng cũng dần ổn định. Hôm nay là Giáng Sinh, chị dẫn anh ta về ra… Cà Ri được gửi ở nhà chị họ của Yến Lạc.Nhà chị là khu tập thể cũ. Khi tôi đến, Cà Ri bị buộc ngoài lan can cầu thang. Bộ lông vốn bóng mượt nay đã xám xịt, bết lại thành từng búi.Nó ủ rũ nằm bẹp dưới đất, bên cạnh là cái bát inox bẩn thỉu, trong đó đựng mớ cơm thừa canh cặn, trên miệng bát còn có hai con ruồi vo ve.Thấy tôi, ban đầu nó còn ngỡ ngàng, sau đó bất chợt lao tới, vừa kêu vừa sủa, cái dây trói cổ căng cứng lại.Tôi đau lòng, vội vã đến gỡ dây. Cà Ri r*n r* vùi vào ngực tôi, điên cuồng l**m tay tôi.Trong phòng truyền ra tiếng đàn ông cộc cằn: "Mẹ kiếp! Ồn chết được! Gào nữa tao thịt mày!"Cà Ri sợ hãi rúc vào lòng tôi, không dám kêu thêm.Có tiếng dép lê loẹt quẹt, cửa bật mở, một gã đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, người sặc mùi mồ hôi xuất hiện.Hắn thấy tôi với Cà Ri thì sững lại, rồi trợn mắt: "Mày là ai? Định trộm chó à?"Tôi đáp: "Tôi là Liên Hà, bạn của Yến Lạc, tới đón Cà Ri về. Chắc anh ấy có nói với nhà mình rồi phải không?"Nghe vậy, hắn bớt cảnh giác, xoa cằm: "À, thì ra mày là Liên Hà. Tao là anh rể nó, chị nó đi chợ rồi. Vào ngồi chút đi."Rồi còn thêm câu: "Đừng dắt chó vào, bẩn lắm."Trong nhà chỉ có hắn, tôi nào dám vào: "Thôi anh rể, tôi còn có việc, tôi về trước."Rời khỏi đó, tôi nhắn ngay cho Yến Lạc, rồi đưa Cà Ri đi tắm gội, chăm sóc.Nhà anh gửi nuôi có trả tiền, còn mua sẵn đồ ăn, lót vệ sinh, vậy mà mới một tháng Cà Ri đã bị biến thành chó giữ cửa.Nhưng cũng khó trách chị họ, chịu cho ở nhờ, có miếng ăn đã là tốt rồi. Gửi ở cửa hàng thú cưng thì mắc hơn, chỗ lại chật.Sau khi tân trang lại cho Cà Ri, tôi còn mua thêm mấy que kẹo, vừa cho ăn vừa dẫn nó về nhà họ Yến.Vừa về tới, nó đã ngửi thấy hơi người lạ, lần theo đến cửa phòng anh Khởi, sủa vài tiếng.Anh Khởi mới chỉ xem ảnh của Cà Ri. Nhưng khi anh quay người lại thì nó không hề thấy xa lạ, anh còn mỉm cười gọi: "Cà Ri, lại đây."Cà Ri do dự một chút, thấy tôi gật đầu thì rón rén bước đến, ngửi ngửi tay chân anh, rồi bất ngờ nhảy tót lên người anh, hít ngửi rồi l**m khắp mặt khắp tay.Anh Khởi v**t v* cái đầu nhỏ của nó, mắt rủ xuống, giọng vô cùng dịu dàng: "Chị Tiểu Hà đưa em đi tắm rồi phải không, thơm quá. Đã ăn chưa? Có muốn ăn xúc xích không..."Cà Ri hưởng thụ, cứ thế làm nũng trong lòng anh.Tôi đứng ở cửa, nhìn cảnh anh v**t v* chó, trong lòng bỗng mềm nhũn.Tôi vốn nghĩ anh Khởi là kiểu người lý trí, không ngờ cũng có một mặt dịu dàng như vậy, chẳng trách chị gái tôi lại chọn anh.Nếu chị tôi và anh Khởi có thể bình an về nước, có lẽ giờ này vết thương lòng của chị cũng đã được anh chữa lành rồi.Haiz...Có những chuyện thật sự không thể nghĩ nhiều, nghĩ đến chỉ thấy khó mà sống nổi.Thừa lúc một người một chó đang vui đùa, tôi lặng lẽ quay về phòng làm việc.Hôm nay Yến Lạc lại về muộn. Tôi ăn cơm tối ở nhà anh xong, vừa xoay chìa khóa trong tay vừa đi về.Tối nay vẫn muốn Yến Lạc qua ngủ cùng, nhưng tốt nhất anh nên mang theo vài bộ đồ để thay.Sáng nay anh mặc đồ của bố tôi, đứng cạnh tôi mà cứ có cảm giác như bố đang nhìn chằm chằm vậy.Tôi bước vào thang máy, cửa sắp khép lại thì một bàn tay lớn chặn lại.Cửa hé mở, tôi thấy Cư Diên mặt không biểu cảm đứng đó, tim tôi chấn động: "Anh ... sao lại..."Anh ta bước vào, lập tức ép tôi vào góc, nâng cằm tôi lên rồi cúi xuống hôn.
Cà Ri được gửi ở nhà chị họ của Yến Lạc.
Nhà chị là khu tập thể cũ. Khi tôi đến, Cà Ri bị buộc ngoài lan can cầu thang. Bộ lông vốn bóng mượt nay đã xám xịt, bết lại thành từng búi.
Nó ủ rũ nằm bẹp dưới đất, bên cạnh là cái bát inox bẩn thỉu, trong đó đựng mớ cơm thừa canh cặn, trên miệng bát còn có hai con ruồi vo ve.
Thấy tôi, ban đầu nó còn ngỡ ngàng, sau đó bất chợt lao tới, vừa kêu vừa sủa, cái dây trói cổ căng cứng lại.
Tôi đau lòng, vội vã đến gỡ dây. Cà Ri r*n r* vùi vào ngực tôi, điên cuồng l**m tay tôi.
Trong phòng truyền ra tiếng đàn ông cộc cằn: "Mẹ kiếp! Ồn chết được! Gào nữa tao thịt mày!"
Cà Ri sợ hãi rúc vào lòng tôi, không dám kêu thêm.
Có tiếng dép lê loẹt quẹt, cửa bật mở, một gã đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, người sặc mùi mồ hôi xuất hiện.
Hắn thấy tôi với Cà Ri thì sững lại, rồi trợn mắt: "Mày là ai? Định trộm chó à?"
Tôi đáp: "Tôi là Liên Hà, bạn của Yến Lạc, tới đón Cà Ri về. Chắc anh ấy có nói với nhà mình rồi phải không?"
Nghe vậy, hắn bớt cảnh giác, xoa cằm: "À, thì ra mày là Liên Hà. Tao là anh rể nó, chị nó đi chợ rồi. Vào ngồi chút đi."
Rồi còn thêm câu: "Đừng dắt chó vào, bẩn lắm."
Trong nhà chỉ có hắn, tôi nào dám vào: "Thôi anh rể, tôi còn có việc, tôi về trước."
Rời khỏi đó, tôi nhắn ngay cho Yến Lạc, rồi đưa Cà Ri đi tắm gội, chăm sóc.
Nhà anh gửi nuôi có trả tiền, còn mua sẵn đồ ăn, lót vệ sinh, vậy mà mới một tháng Cà Ri đã bị biến thành chó giữ cửa.
Nhưng cũng khó trách chị họ, chịu cho ở nhờ, có miếng ăn đã là tốt rồi. Gửi ở cửa hàng thú cưng thì mắc hơn, chỗ lại chật.
Sau khi tân trang lại cho Cà Ri, tôi còn mua thêm mấy que kẹo, vừa cho ăn vừa dẫn nó về nhà họ Yến.
Vừa về tới, nó đã ngửi thấy hơi người lạ, lần theo đến cửa phòng anh Khởi, sủa vài tiếng.
Anh Khởi mới chỉ xem ảnh của Cà Ri. Nhưng khi anh quay người lại thì nó không hề thấy xa lạ, anh còn mỉm cười gọi: "Cà Ri, lại đây."
Cà Ri do dự một chút, thấy tôi gật đầu thì rón rén bước đến, ngửi ngửi tay chân anh, rồi bất ngờ nhảy tót lên người anh, hít ngửi rồi l**m khắp mặt khắp tay.
Anh Khởi v**t v* cái đầu nhỏ của nó, mắt rủ xuống, giọng vô cùng dịu dàng: "Chị Tiểu Hà đưa em đi tắm rồi phải không, thơm quá. Đã ăn chưa? Có muốn ăn xúc xích không..."
Cà Ri hưởng thụ, cứ thế làm nũng trong lòng anh.
Tôi đứng ở cửa, nhìn cảnh anh v**t v* chó, trong lòng bỗng mềm nhũn.
Tôi vốn nghĩ anh Khởi là kiểu người lý trí, không ngờ cũng có một mặt dịu dàng như vậy, chẳng trách chị gái tôi lại chọn anh.
Nếu chị tôi và anh Khởi có thể bình an về nước, có lẽ giờ này vết thương lòng của chị cũng đã được anh chữa lành rồi.
Haiz...
Có những chuyện thật sự không thể nghĩ nhiều, nghĩ đến chỉ thấy khó mà sống nổi.
Thừa lúc một người một chó đang vui đùa, tôi lặng lẽ quay về phòng làm việc.
Hôm nay Yến Lạc lại về muộn. Tôi ăn cơm tối ở nhà anh xong, vừa xoay chìa khóa trong tay vừa đi về.
Tối nay vẫn muốn Yến Lạc qua ngủ cùng, nhưng tốt nhất anh nên mang theo vài bộ đồ để thay.
Sáng nay anh mặc đồ của bố tôi, đứng cạnh tôi mà cứ có cảm giác như bố đang nhìn chằm chằm vậy.
Tôi bước vào thang máy, cửa sắp khép lại thì một bàn tay lớn chặn lại.
Cửa hé mở, tôi thấy Cư Diên mặt không biểu cảm đứng đó, tim tôi chấn động: "Anh ... sao lại..."
Anh ta bước vào, lập tức ép tôi vào góc, nâng cằm tôi lên rồi cúi xuống hôn.
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp QuỳTác giả: Nhất Diệp QuỳTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChị gái tôi Liên Huân, từ nhỏ đã là một học sinh xuất sắc. Thời đi học, chị từ trường trung học trọng điểm cấp quận lên được trường phổ thông trọng điểm cấp thành phố, rồi nhẹ nhàng thi đỗ vào một trường đại học thuộc dự án "Song Nhất Lưu"* ở thủ đô. (Dự án Song Nhất Lưu là một chiến lược giáo dục đại học của Chính phủ Trung Quốc nhằm xây dựng các trường đại học và các ngành học hạng nhất thế giới, được công bố vào năm 2017. Mục tiêu của dự án là nâng cao chất lượng, sức cạnh tranh quốc tế của giáo dục đại học Trung Quốc, thúc đẩy nghiên cứu khoa học và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao, theo sau các dự án "211" và "985" trước đó) Ra trường, chị vào làm ở một công ty nằm trong top 500 công ty hàng đầu thế giới. Không chỉ được trọng dụng trong công việc, chị còn chinh phục luôn cả vị tổ trưởng dự án trẻ tuổi tài năng. Hiện giờ, sau nửa năm làm việc, chị đã trở thành nhân viên chính thức, tình cảm với bạn trai tổ trưởng cũng dần ổn định. Hôm nay là Giáng Sinh, chị dẫn anh ta về ra… Cà Ri được gửi ở nhà chị họ của Yến Lạc.Nhà chị là khu tập thể cũ. Khi tôi đến, Cà Ri bị buộc ngoài lan can cầu thang. Bộ lông vốn bóng mượt nay đã xám xịt, bết lại thành từng búi.Nó ủ rũ nằm bẹp dưới đất, bên cạnh là cái bát inox bẩn thỉu, trong đó đựng mớ cơm thừa canh cặn, trên miệng bát còn có hai con ruồi vo ve.Thấy tôi, ban đầu nó còn ngỡ ngàng, sau đó bất chợt lao tới, vừa kêu vừa sủa, cái dây trói cổ căng cứng lại.Tôi đau lòng, vội vã đến gỡ dây. Cà Ri r*n r* vùi vào ngực tôi, điên cuồng l**m tay tôi.Trong phòng truyền ra tiếng đàn ông cộc cằn: "Mẹ kiếp! Ồn chết được! Gào nữa tao thịt mày!"Cà Ri sợ hãi rúc vào lòng tôi, không dám kêu thêm.Có tiếng dép lê loẹt quẹt, cửa bật mở, một gã đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, người sặc mùi mồ hôi xuất hiện.Hắn thấy tôi với Cà Ri thì sững lại, rồi trợn mắt: "Mày là ai? Định trộm chó à?"Tôi đáp: "Tôi là Liên Hà, bạn của Yến Lạc, tới đón Cà Ri về. Chắc anh ấy có nói với nhà mình rồi phải không?"Nghe vậy, hắn bớt cảnh giác, xoa cằm: "À, thì ra mày là Liên Hà. Tao là anh rể nó, chị nó đi chợ rồi. Vào ngồi chút đi."Rồi còn thêm câu: "Đừng dắt chó vào, bẩn lắm."Trong nhà chỉ có hắn, tôi nào dám vào: "Thôi anh rể, tôi còn có việc, tôi về trước."Rời khỏi đó, tôi nhắn ngay cho Yến Lạc, rồi đưa Cà Ri đi tắm gội, chăm sóc.Nhà anh gửi nuôi có trả tiền, còn mua sẵn đồ ăn, lót vệ sinh, vậy mà mới một tháng Cà Ri đã bị biến thành chó giữ cửa.Nhưng cũng khó trách chị họ, chịu cho ở nhờ, có miếng ăn đã là tốt rồi. Gửi ở cửa hàng thú cưng thì mắc hơn, chỗ lại chật.Sau khi tân trang lại cho Cà Ri, tôi còn mua thêm mấy que kẹo, vừa cho ăn vừa dẫn nó về nhà họ Yến.Vừa về tới, nó đã ngửi thấy hơi người lạ, lần theo đến cửa phòng anh Khởi, sủa vài tiếng.Anh Khởi mới chỉ xem ảnh của Cà Ri. Nhưng khi anh quay người lại thì nó không hề thấy xa lạ, anh còn mỉm cười gọi: "Cà Ri, lại đây."Cà Ri do dự một chút, thấy tôi gật đầu thì rón rén bước đến, ngửi ngửi tay chân anh, rồi bất ngờ nhảy tót lên người anh, hít ngửi rồi l**m khắp mặt khắp tay.Anh Khởi v**t v* cái đầu nhỏ của nó, mắt rủ xuống, giọng vô cùng dịu dàng: "Chị Tiểu Hà đưa em đi tắm rồi phải không, thơm quá. Đã ăn chưa? Có muốn ăn xúc xích không..."Cà Ri hưởng thụ, cứ thế làm nũng trong lòng anh.Tôi đứng ở cửa, nhìn cảnh anh v**t v* chó, trong lòng bỗng mềm nhũn.Tôi vốn nghĩ anh Khởi là kiểu người lý trí, không ngờ cũng có một mặt dịu dàng như vậy, chẳng trách chị gái tôi lại chọn anh.Nếu chị tôi và anh Khởi có thể bình an về nước, có lẽ giờ này vết thương lòng của chị cũng đã được anh chữa lành rồi.Haiz...Có những chuyện thật sự không thể nghĩ nhiều, nghĩ đến chỉ thấy khó mà sống nổi.Thừa lúc một người một chó đang vui đùa, tôi lặng lẽ quay về phòng làm việc.Hôm nay Yến Lạc lại về muộn. Tôi ăn cơm tối ở nhà anh xong, vừa xoay chìa khóa trong tay vừa đi về.Tối nay vẫn muốn Yến Lạc qua ngủ cùng, nhưng tốt nhất anh nên mang theo vài bộ đồ để thay.Sáng nay anh mặc đồ của bố tôi, đứng cạnh tôi mà cứ có cảm giác như bố đang nhìn chằm chằm vậy.Tôi bước vào thang máy, cửa sắp khép lại thì một bàn tay lớn chặn lại.Cửa hé mở, tôi thấy Cư Diên mặt không biểu cảm đứng đó, tim tôi chấn động: "Anh ... sao lại..."Anh ta bước vào, lập tức ép tôi vào góc, nâng cằm tôi lên rồi cúi xuống hôn.