Trung Hoàn, một ngày nắng đẹp. Từ chiếc Roll Royce bóng lộn, hai người bảo vệ to cao bước xuống. Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Ưng Bạch Vĩ Dân có chuyến bay ngang Hong Kong. Trên một tòa cao ốc, có một cửa sổ mới mở ra. -Đoành…. Giám đốc Bạch mới bước ra nửa chừng khỏi xe thì mùi thuốc súng nồng nặc trong không khí. Viên đạn ghim vào đầu ông ta. Máu phu thành vòi….Thân thể cao to giật lên vài cái, mắt trợn trừng, không biết có chuyện gì đã diễn ra. Đám người bảo vệ nhốn nháo. Có ai gào lên tìm cấp cứu. Hàn Mặc điềm nhiên dùng khăn lau nòng súng, nhanh chóng thu dọn, cho vào một túi xách. Trần nhà bằng gỗ đã được mở sẵn, đủ chứa khẩu súng giảm thanh. Mục tiêu của đám bảo vệ và cảnh sát sẽ là cao ốc bên cạnh. Kỹ thuật bắn đạn đường vòng này Hàn Mặc đã dùng máu luyện thành, không phải là loại kỹ thuật bắn súng bình thường. Không ai ngờ rằng thủ phạm điềm nhiên ở trong tòa nhà khuất với vị trí nạn nhân, ngay trong nhà mình lại có thể nổ súng giết người. Hàn Mặc bỏ chiếc áo sơ mi màu cỏ úa…
Chương 9: Điều ta muốn
Quyền Khuynh Thiên HạTác giả: An MộngTruyện Cung Đấu, Truyện Lịch SửTrung Hoàn, một ngày nắng đẹp. Từ chiếc Roll Royce bóng lộn, hai người bảo vệ to cao bước xuống. Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Ưng Bạch Vĩ Dân có chuyến bay ngang Hong Kong. Trên một tòa cao ốc, có một cửa sổ mới mở ra. -Đoành…. Giám đốc Bạch mới bước ra nửa chừng khỏi xe thì mùi thuốc súng nồng nặc trong không khí. Viên đạn ghim vào đầu ông ta. Máu phu thành vòi….Thân thể cao to giật lên vài cái, mắt trợn trừng, không biết có chuyện gì đã diễn ra. Đám người bảo vệ nhốn nháo. Có ai gào lên tìm cấp cứu. Hàn Mặc điềm nhiên dùng khăn lau nòng súng, nhanh chóng thu dọn, cho vào một túi xách. Trần nhà bằng gỗ đã được mở sẵn, đủ chứa khẩu súng giảm thanh. Mục tiêu của đám bảo vệ và cảnh sát sẽ là cao ốc bên cạnh. Kỹ thuật bắn đạn đường vòng này Hàn Mặc đã dùng máu luyện thành, không phải là loại kỹ thuật bắn súng bình thường. Không ai ngờ rằng thủ phạm điềm nhiên ở trong tòa nhà khuất với vị trí nạn nhân, ngay trong nhà mình lại có thể nổ súng giết người. Hàn Mặc bỏ chiếc áo sơ mi màu cỏ úa… Thượng Quan Vân là trưởng nam của Thượng Quan Minh lão tướng quân, từng theo Tiên đế chinh chiến. Sau đó Thượng Quan lão tướng quân vì bất mãn với Hoàng thái hậu và Tần thừa tướng thao túng triều đình đã xin cáo lão. Nhưng lòng ông vẫn nặng với quốc gia, khi hay tin bằng hữu Trương thái phó bị phạt roi, hạ lệnh trảm, hoàng thượng thổ huyết tại Ngân Châu điện, lòng Thượng Quan Minh như lửa đốt. Là trưởng tử, Thượng Quan Vân không thể để phụ thân vào ra nôn nóng nên đã đến kinh thành, điều tra rõ thực hư.Hàn Mặc nhíu mày:-Nếu là vậy, khanh gây hấn với Tần thừa tướng, không phải sẽ liên lụy Thượng quan sơn trang sao?-Thần không dám giấu hoàng thượng -Thượng Quan Vân có chút ngập ngừng- Thần và một số gia thần, bằng hữu đã âm thầm tập hợp lực lượng, chỉ chờ thời cơ thuận lợi sẽ nổi dậy.Đây chính là một cái cớ. Đông Phương Phong hiểu ra ngay:-Khanh muốn nhân dịp Tần thừa tướng công kích Thượng quan sơn trang mà nổi dậy sao?Đôi mày Hàn Mặc càng nhíu chặt hơn:-Nhất định là Thượng Quan lão tướng quân không đồng ý nên khanh mới dùng cách này, gián tiếp buộc người phải theo khanh nổi dậy?-Hoàng thượng anh minh -Thượng Quan Vân khẳng khái đáp -Thần không thể che giấu người. Quả là có ý đó. Hơn nữa, thần còn liên kết với Đông quốc, chỉ cần thần nổi dậy, Đông quốc sẽ lập tức tiến binh.-Khanh thật là….-Đông Phương Phong lên tiếng- Khanh phải biết Đông quốc xưa nay như hổ rình mồi. Liên kết với họ, khác nào đem quốc gia này dâng cho địch….Khanh….Tình thế như vậy. Hàn Mặc không muốn nói lời thừa thãi. Đó là cái giá của việc quốc gia để người khác chi phối, không thể tự quyết định được tồn vong của chính mình.-Thần muôn phần có lỗi- Thượng Quan Vân cúi thấp đầu- Nhưng thưa hoàng thượng, bị Đông quốc chi phối hay Mạc tri thủ nắm quyền thì chúng ta đều không có cơ hội ngước đầu lên. Thần đã ký một hiệp ước với Đông quốc, nếu thành công, Đông quốc sẽ không đánh thuế vùng An Mãn của gia tộc thần.An Mãn là nơi nổi tiếng về sản xuất lúa gạo. Việc cống nạp cho Mạc tri thủ hàng năm khiến dân cư An Mãn ngày càng khổ sở. Cố công làm ra hạt gạo nhưng không được hưởng dụng, phải hai tay dâng cho người, cảm giác đó mới chua xót làm sao.Đông Phương Phong buông thõng tay…Là hắn không bảo vệ được thần dân để họ phải nổi loạn, bây giờ còn có thể trách cứ ai?-Thượng Quan khanh gia….Hàn Mặc nhẹ giọng. Thượng Quan Vân bất giác ngẩng lên:-Cái ta muốn….Không chỉ là vùng An Mãn…Không chỉ là Vọng Yểm quốc. Ta muốn cả Mạc tri thủ. Ta muốn một ngày nào đó, chúng phải quy phục dưới chân chúng ta, dâng lại cho chúng ta đồ cống lễ….Thượng Quan Vân một lần nữa rúng động. Lần này không phải vì kinh ngạc. Một cảm giác hưng phấn lan truyền khắp châu thân. Lời nói của hoàng thượng không hùng hồn đanh thép. Nhưng ngữ khí của nó, ánh mắt kiên định của người khiến máu trong người hắn sục sôi.-Hoàng thượng…Hạ thần dù gan óc lầy đất, cam tâm hết lòng hết sức vì người.-Khanh hãy quay về, gửi thư cho Đông quốc. 18 tháng sau cùng nhau nổi dậy ở An Mãn.Dù chưa rõ ý định của Hàn Mặc nhưng Thượng Quan Vân không hỏi nữa, nhanh chóng lên tiếng:-Thần tuân lệnh…-Còn nữa….Khanh phải hứa. Dù xảy ra chuyện gì, cũng phải kiên trì làm theo kế hoạch. Không được quay đầu lại. Không được yếu lòng.-Hoàng thượng…Nội tâm Hàn Mặc chuyển động. Hắn nói với Đông Phương Phong.-Hứa với hắn đi!Đông Phương Phong là người mềm yếu. Nhưng hắn không vô dụng. Thời gian ngắn ngủi nhưng hắn đã trưởng thành, đã hiểu ra rất nhiều việc rồi.-Ta hứa với khanh….Ta sẽ giúp khanh bảo vệ gia quyến, bảo vệ lão tướng quân. Chúng ta xây dựng giang sơn chứ không vì giang sơn mà đánh đổi bằng máu gia quyến. Khi khanh trở về, mọi người đều sẽ an toàn.Có được cam kết đó, Thượng Quan Vân một lần nữa khom người.-Thần tin hoàng thượng. Dù có chết, thần cũng vẫn tin người….
Thượng Quan Vân là trưởng nam của Thượng Quan Minh lão tướng quân, từng theo Tiên đế chinh chiến. Sau đó Thượng Quan lão tướng quân vì bất mãn với Hoàng thái hậu và Tần thừa tướng thao túng triều đình đã xin cáo lão. Nhưng lòng ông vẫn nặng với quốc gia, khi hay tin bằng hữu Trương thái phó bị phạt roi, hạ lệnh trảm, hoàng thượng thổ huyết tại Ngân Châu điện, lòng Thượng Quan Minh như lửa đốt. Là trưởng tử, Thượng Quan Vân không thể để phụ thân vào ra nôn nóng nên đã đến kinh thành, điều tra rõ thực hư.
Hàn Mặc nhíu mày:
-Nếu là vậy, khanh gây hấn với Tần thừa tướng, không phải sẽ liên lụy Thượng quan sơn trang sao?
-Thần không dám giấu hoàng thượng -Thượng Quan Vân có chút ngập ngừng- Thần và một số gia thần, bằng hữu đã âm thầm tập hợp lực lượng, chỉ chờ thời cơ thuận lợi sẽ nổi dậy.
Đây chính là một cái cớ. Đông Phương Phong hiểu ra ngay:
-Khanh muốn nhân dịp Tần thừa tướng công kích Thượng quan sơn trang mà nổi dậy sao?
Đôi mày Hàn Mặc càng nhíu chặt hơn:
-Nhất định là Thượng Quan lão tướng quân không đồng ý nên khanh mới dùng cách này, gián tiếp buộc người phải theo khanh nổi dậy?
-Hoàng thượng anh minh -Thượng Quan Vân khẳng khái đáp -Thần không thể che giấu người. Quả là có ý đó. Hơn nữa, thần còn liên kết với Đông quốc, chỉ cần thần nổi dậy, Đông quốc sẽ lập tức tiến binh.
-Khanh thật là….-Đông Phương Phong lên tiếng- Khanh phải biết Đông quốc xưa nay như hổ rình mồi. Liên kết với họ, khác nào đem quốc gia này dâng cho địch….Khanh….
Tình thế như vậy. Hàn Mặc không muốn nói lời thừa thãi. Đó là cái giá của việc quốc gia để người khác chi phối, không thể tự quyết định được tồn vong của chính mình.
-Thần muôn phần có lỗi- Thượng Quan Vân cúi thấp đầu- Nhưng thưa hoàng thượng, bị Đông quốc chi phối hay Mạc tri thủ nắm quyền thì chúng ta đều không có cơ hội ngước đầu lên. Thần đã ký một hiệp ước với Đông quốc, nếu thành công, Đông quốc sẽ không đánh thuế vùng An Mãn của gia tộc thần.
An Mãn là nơi nổi tiếng về sản xuất lúa gạo. Việc cống nạp cho Mạc tri thủ hàng năm khiến dân cư An Mãn ngày càng khổ sở. Cố công làm ra hạt gạo nhưng không được hưởng dụng, phải hai tay dâng cho người, cảm giác đó mới chua xót làm sao.
Đông Phương Phong buông thõng tay…Là hắn không bảo vệ được thần dân để họ phải nổi loạn, bây giờ còn có thể trách cứ ai?
-Thượng Quan khanh gia….
Hàn Mặc nhẹ giọng. Thượng Quan Vân bất giác ngẩng lên:
-Cái ta muốn….Không chỉ là vùng An Mãn…Không chỉ là Vọng Yểm quốc. Ta muốn cả Mạc tri thủ. Ta muốn một ngày nào đó, chúng phải quy phục dưới chân chúng ta, dâng lại cho chúng ta đồ cống lễ….
Thượng Quan Vân một lần nữa rúng động. Lần này không phải vì kinh ngạc. Một cảm giác hưng phấn lan truyền khắp châu thân. Lời nói của hoàng thượng không hùng hồn đanh thép. Nhưng ngữ khí của nó, ánh mắt kiên định của người khiến máu trong người hắn sục sôi.
-Hoàng thượng…Hạ thần dù gan óc lầy đất, cam tâm hết lòng hết sức vì người.
-Khanh hãy quay về, gửi thư cho Đông quốc. 18 tháng sau cùng nhau nổi dậy ở An Mãn.
Dù chưa rõ ý định của Hàn Mặc nhưng Thượng Quan Vân không hỏi nữa, nhanh chóng lên tiếng:
-Thần tuân lệnh…
-Còn nữa….Khanh phải hứa. Dù xảy ra chuyện gì, cũng phải kiên trì làm theo kế hoạch. Không được quay đầu lại. Không được yếu lòng.
-Hoàng thượng…
Nội tâm Hàn Mặc chuyển động. Hắn nói với Đông Phương Phong.
-Hứa với hắn đi!
Đông Phương Phong là người mềm yếu. Nhưng hắn không vô dụng. Thời gian ngắn ngủi nhưng hắn đã trưởng thành, đã hiểu ra rất nhiều việc rồi.
-Ta hứa với khanh….Ta sẽ giúp khanh bảo vệ gia quyến, bảo vệ lão tướng quân. Chúng ta xây dựng giang sơn chứ không vì giang sơn mà đánh đổi bằng máu gia quyến. Khi khanh trở về, mọi người đều sẽ an toàn.
Có được cam kết đó, Thượng Quan Vân một lần nữa khom người.
-Thần tin hoàng thượng. Dù có chết, thần cũng vẫn tin người….
Quyền Khuynh Thiên HạTác giả: An MộngTruyện Cung Đấu, Truyện Lịch SửTrung Hoàn, một ngày nắng đẹp. Từ chiếc Roll Royce bóng lộn, hai người bảo vệ to cao bước xuống. Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Ưng Bạch Vĩ Dân có chuyến bay ngang Hong Kong. Trên một tòa cao ốc, có một cửa sổ mới mở ra. -Đoành…. Giám đốc Bạch mới bước ra nửa chừng khỏi xe thì mùi thuốc súng nồng nặc trong không khí. Viên đạn ghim vào đầu ông ta. Máu phu thành vòi….Thân thể cao to giật lên vài cái, mắt trợn trừng, không biết có chuyện gì đã diễn ra. Đám người bảo vệ nhốn nháo. Có ai gào lên tìm cấp cứu. Hàn Mặc điềm nhiên dùng khăn lau nòng súng, nhanh chóng thu dọn, cho vào một túi xách. Trần nhà bằng gỗ đã được mở sẵn, đủ chứa khẩu súng giảm thanh. Mục tiêu của đám bảo vệ và cảnh sát sẽ là cao ốc bên cạnh. Kỹ thuật bắn đạn đường vòng này Hàn Mặc đã dùng máu luyện thành, không phải là loại kỹ thuật bắn súng bình thường. Không ai ngờ rằng thủ phạm điềm nhiên ở trong tòa nhà khuất với vị trí nạn nhân, ngay trong nhà mình lại có thể nổ súng giết người. Hàn Mặc bỏ chiếc áo sơ mi màu cỏ úa… Thượng Quan Vân là trưởng nam của Thượng Quan Minh lão tướng quân, từng theo Tiên đế chinh chiến. Sau đó Thượng Quan lão tướng quân vì bất mãn với Hoàng thái hậu và Tần thừa tướng thao túng triều đình đã xin cáo lão. Nhưng lòng ông vẫn nặng với quốc gia, khi hay tin bằng hữu Trương thái phó bị phạt roi, hạ lệnh trảm, hoàng thượng thổ huyết tại Ngân Châu điện, lòng Thượng Quan Minh như lửa đốt. Là trưởng tử, Thượng Quan Vân không thể để phụ thân vào ra nôn nóng nên đã đến kinh thành, điều tra rõ thực hư.Hàn Mặc nhíu mày:-Nếu là vậy, khanh gây hấn với Tần thừa tướng, không phải sẽ liên lụy Thượng quan sơn trang sao?-Thần không dám giấu hoàng thượng -Thượng Quan Vân có chút ngập ngừng- Thần và một số gia thần, bằng hữu đã âm thầm tập hợp lực lượng, chỉ chờ thời cơ thuận lợi sẽ nổi dậy.Đây chính là một cái cớ. Đông Phương Phong hiểu ra ngay:-Khanh muốn nhân dịp Tần thừa tướng công kích Thượng quan sơn trang mà nổi dậy sao?Đôi mày Hàn Mặc càng nhíu chặt hơn:-Nhất định là Thượng Quan lão tướng quân không đồng ý nên khanh mới dùng cách này, gián tiếp buộc người phải theo khanh nổi dậy?-Hoàng thượng anh minh -Thượng Quan Vân khẳng khái đáp -Thần không thể che giấu người. Quả là có ý đó. Hơn nữa, thần còn liên kết với Đông quốc, chỉ cần thần nổi dậy, Đông quốc sẽ lập tức tiến binh.-Khanh thật là….-Đông Phương Phong lên tiếng- Khanh phải biết Đông quốc xưa nay như hổ rình mồi. Liên kết với họ, khác nào đem quốc gia này dâng cho địch….Khanh….Tình thế như vậy. Hàn Mặc không muốn nói lời thừa thãi. Đó là cái giá của việc quốc gia để người khác chi phối, không thể tự quyết định được tồn vong của chính mình.-Thần muôn phần có lỗi- Thượng Quan Vân cúi thấp đầu- Nhưng thưa hoàng thượng, bị Đông quốc chi phối hay Mạc tri thủ nắm quyền thì chúng ta đều không có cơ hội ngước đầu lên. Thần đã ký một hiệp ước với Đông quốc, nếu thành công, Đông quốc sẽ không đánh thuế vùng An Mãn của gia tộc thần.An Mãn là nơi nổi tiếng về sản xuất lúa gạo. Việc cống nạp cho Mạc tri thủ hàng năm khiến dân cư An Mãn ngày càng khổ sở. Cố công làm ra hạt gạo nhưng không được hưởng dụng, phải hai tay dâng cho người, cảm giác đó mới chua xót làm sao.Đông Phương Phong buông thõng tay…Là hắn không bảo vệ được thần dân để họ phải nổi loạn, bây giờ còn có thể trách cứ ai?-Thượng Quan khanh gia….Hàn Mặc nhẹ giọng. Thượng Quan Vân bất giác ngẩng lên:-Cái ta muốn….Không chỉ là vùng An Mãn…Không chỉ là Vọng Yểm quốc. Ta muốn cả Mạc tri thủ. Ta muốn một ngày nào đó, chúng phải quy phục dưới chân chúng ta, dâng lại cho chúng ta đồ cống lễ….Thượng Quan Vân một lần nữa rúng động. Lần này không phải vì kinh ngạc. Một cảm giác hưng phấn lan truyền khắp châu thân. Lời nói của hoàng thượng không hùng hồn đanh thép. Nhưng ngữ khí của nó, ánh mắt kiên định của người khiến máu trong người hắn sục sôi.-Hoàng thượng…Hạ thần dù gan óc lầy đất, cam tâm hết lòng hết sức vì người.-Khanh hãy quay về, gửi thư cho Đông quốc. 18 tháng sau cùng nhau nổi dậy ở An Mãn.Dù chưa rõ ý định của Hàn Mặc nhưng Thượng Quan Vân không hỏi nữa, nhanh chóng lên tiếng:-Thần tuân lệnh…-Còn nữa….Khanh phải hứa. Dù xảy ra chuyện gì, cũng phải kiên trì làm theo kế hoạch. Không được quay đầu lại. Không được yếu lòng.-Hoàng thượng…Nội tâm Hàn Mặc chuyển động. Hắn nói với Đông Phương Phong.-Hứa với hắn đi!Đông Phương Phong là người mềm yếu. Nhưng hắn không vô dụng. Thời gian ngắn ngủi nhưng hắn đã trưởng thành, đã hiểu ra rất nhiều việc rồi.-Ta hứa với khanh….Ta sẽ giúp khanh bảo vệ gia quyến, bảo vệ lão tướng quân. Chúng ta xây dựng giang sơn chứ không vì giang sơn mà đánh đổi bằng máu gia quyến. Khi khanh trở về, mọi người đều sẽ an toàn.Có được cam kết đó, Thượng Quan Vân một lần nữa khom người.-Thần tin hoàng thượng. Dù có chết, thần cũng vẫn tin người….