Tác giả:

Lại một lần nữa phủ quyết, đạo diễn đã có chút không nhịn được, nói: "Thu gia, người này đã là người thứ 100 rồi. " Số lượng này đã là một con số lớn. Thu Giang Lãnh khẽ nhíu mày, đóng lại tài liệu lại.  Họ không còn lựa chọn, cô biết chứ. Nhưng cô không có biện pháp để mình chấp nhận một lựa chọn tạm bợ, 99 người phía trước và người này nữa, không một người thực sự là Tây Song Chúc. Nghĩ đến việc mình sẽ phải lựa chọn một trong số những người này đóng phim, cô đều thấy tức giận thay cho fan nguyên tác. "Không được chính là không được." Đạo diễn ảo não nhưng hết cách. Mặc dù đối phương là người tốt nhất trong số 100 người họ đã phỏng vẫn, nhưng thực sự vẫn là chưa đủ. Thời gian tuyển chọn diễn viên đã không còn nhiều nữa, điều này khiến họ ảo não vô cùng.  "Thu đại ảnh hậu sao vậy?" Bạn của cô, Trần Thương hỏi khi thấy cô đi vào trong studio. "Làm việc trước đi." Thu Giang Lãnh nói. Vì thế họ không nói chuyện này ngay mà đợi Trần Thương hoàn thành xong câu việc đang làm mới bàn chuyện…

Chương 39: C39: Chia Lìa

Hoa Phi Hoa Vụ Phi Vụ Ôn Nhu Nhược ThủyTác giả: Liệt ThanhTruyện Bách HợpLại một lần nữa phủ quyết, đạo diễn đã có chút không nhịn được, nói: "Thu gia, người này đã là người thứ 100 rồi. " Số lượng này đã là một con số lớn. Thu Giang Lãnh khẽ nhíu mày, đóng lại tài liệu lại.  Họ không còn lựa chọn, cô biết chứ. Nhưng cô không có biện pháp để mình chấp nhận một lựa chọn tạm bợ, 99 người phía trước và người này nữa, không một người thực sự là Tây Song Chúc. Nghĩ đến việc mình sẽ phải lựa chọn một trong số những người này đóng phim, cô đều thấy tức giận thay cho fan nguyên tác. "Không được chính là không được." Đạo diễn ảo não nhưng hết cách. Mặc dù đối phương là người tốt nhất trong số 100 người họ đã phỏng vẫn, nhưng thực sự vẫn là chưa đủ. Thời gian tuyển chọn diễn viên đã không còn nhiều nữa, điều này khiến họ ảo não vô cùng.  "Thu đại ảnh hậu sao vậy?" Bạn của cô, Trần Thương hỏi khi thấy cô đi vào trong studio. "Làm việc trước đi." Thu Giang Lãnh nói. Vì thế họ không nói chuyện này ngay mà đợi Trần Thương hoàn thành xong câu việc đang làm mới bàn chuyện… "Biểu tỷ, đang bận sao?""Hoa Ngữ Trung?" Hoa Lạc Giản buông bút xuống, khẽ nhíu mày lại."Biểu tỷ quả nhiên vẫn như trước, chỉ cần nghe liền có thể nhận ra giọng của ta, so với cha ta còn muốn tốt.""Biểu tỷ a, tỷ quả nhiên rất lợi hại. Ngữ Trung tự biết mình thiên tư ngu dốt không cách nào thắng được biểu tỷ.""Ngươi rốt cuộc muốn gì?" Hoa Lạc Giản không kiên nhẫn nói."Tỷ nhìn thấy chiếc xe đen đang đỗ ngoài kia không.""Ta không thắng nổi tỷ, nhưng để tỷ cô độc cả đời, ta nghĩ mình vẫn sẽ làm được."Hoa Lạc Giản trong thoáng chốc ngừng lại hô hấp."Giang Lãnh...Ngươi làm gì?!""Thu Giang Lãnh, một cái lạ a.""Tỷ không phải sợ tai nạn giao thông sao? Tỷ yên tâm, như vậy vẫn có khả năng cứu sống được, nên ta sẽ không làm vậy đâu..."Đột ngột chiếc xe đen bên đường nổ mạnh. Kính vỡ tanh bành. Lửa bốc lên đem toàn bộ chiếc xe con nuốt chửng.Mặc cho cô ở rất xa nơi đó, cô vẫn cảm nhận được sức nổ kinh khủng ấy."Nếu như năm đó biểu tỷ cũng chết vì xe nổ thì tốt biết mấy a."Tiếng nói của hắn thông qua điện thoại trở nên vô cùng lạnh nhạt. Hoa Lạc Giản cả người cứng đờ lại. Hô hấp trở nên không có quy luật.Giang Lãnh ở trong xe.Giang Lãnh...Không được.........."Lạc Giản, em sao vậy? Lạc Giản?!" Thu Giang Lãnh không ngừng lay cô. Đèn ngủ trong phòng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Bóng của hai người trùng điệp vào nhau kéo dài trên bức tường trắng.Hoa Lạc Giản mở bừng mắt, cơ thể cứng đờ. Cô ngơ ngác nhìn Thu Giang Lãnh không biết làm sao.Thu Giang Lãnh bị sự hoảng hốt trong mắt cô ấy làm cho trái tim quặn thắt lại."Giang Lãnh..." Giọng nói của cô ấy đau đớn đến mức giống như tùy thời có thể tan vỡ."Chị ở đây. Em mơ thấy ác mộng?"Cô ấy ngồi dậy, gật gật đầu, thở dài nói:"Vừa mơ ác mộng...""Để chị lấy cho em cốc nước." Thu Giang Lãnh vừa muốn đi, Hoa Lạc Giản liền ôm chặt lấy cô ấy."Giang Lãnh..." Giọng của cô ấy giống như muốn khóc.Thu Giang Lãnh đau lòng đến rối tinh rối mù, không ngừng ăn ủi cô ấy."Không sao, không sao."........Thu Giang Lãnh để lại cốc nước lên bàn. Bản thân cô nằm xuống bên cạnh Hoa Lạc Giản."Chị...có thể hỏi em đã mơ thấy gì không?"Hoa Lạc Giản gật đầu, khi cô ấy mở lời, thanh âm đã không còn run rẩy nữa."Em từng nói với chị em có một người bác.""Ừ...""Người bác đó có một đứa con, tên là Hoa Ngữ Trung, nhỏ hơn em hai tuổi.""Hoa Ngữ Trung gần đây vừa trở về. Mới về không lâu liền động tay vào đủ chuyện. Chuyện ở đoàn phim, là do hắn làm ra."Thu Giang Lãnh giật mình."Sao lại vậy? Hoa Ngữ Trung sao lại ác độc như vậy?"Hoa Lạc Giản nhìn cô bất bình, đưa tay lên bắt lấy tay cô."Nếu Hoa Ngữ Trung được đưa về nhận tổ quy tông, HY cũng sẽ có một phần của hắn. Hiện tại HY là của một mình em, đương nhiên hắn không vui rồi."Thu Giang Lãnh nhìn khuôn mặt cô  nửa sáng nửa tối, đau lòng không nói thành lời lan tràn ra khắp trái tim."Vất vả rồi..."Hai người có quan hệ huyết thống duy nhất còn sống lại muốn mạng mình, là cô cô cũng sẽ không vui."Giang Lãnh...""Ân?"Hoa Lạc Giản thở dài nói:"Vừa nãy, em mơ thấy chị bị bắt cóc. Sau đó hắn...khiến chiếc xe đó phát nổ."Đầu ngón tay của cô ấy khẽ run lên."Em...chưa từng cảm thấy bất lực như thế...""Em không biết mình sẽ làm sao nữa..."Thu Giang Lãnh mím môi, không biết nên nói gì.Cô thực sự không nghĩ đến, ác mộng đó nhân vật chính lại là mình."Bây giờ là xã hội pháp trị.""Người tuyệt đường, chị sẽ không biết họ sẽ làm đến mức nào đâu."Vậy nên Hoa Ngữ Trung, tốt nhất vẫn không cần giữ.

"Biểu tỷ, đang bận sao?"

"Hoa Ngữ Trung?" Hoa Lạc Giản buông bút xuống, khẽ nhíu mày lại.

"Biểu tỷ quả nhiên vẫn như trước, chỉ cần nghe liền có thể nhận ra giọng của ta, so với cha ta còn muốn tốt."

"Biểu tỷ a, tỷ quả nhiên rất lợi hại. Ngữ Trung tự biết mình thiên tư ngu dốt không cách nào thắng được biểu tỷ."

"Ngươi rốt cuộc muốn gì?" Hoa Lạc Giản không kiên nhẫn nói.

"Tỷ nhìn thấy chiếc xe đen đang đỗ ngoài kia không."

"Ta không thắng nổi tỷ, nhưng để tỷ cô độc cả đời, ta nghĩ mình vẫn sẽ làm được."

Hoa Lạc Giản trong thoáng chốc ngừng lại hô hấp.

"Giang Lãnh...Ngươi làm gì?!"

"Thu Giang Lãnh, một cái lạ a."

"Tỷ không phải sợ tai nạn giao thông sao? Tỷ yên tâm, như vậy vẫn có khả năng cứu sống được, nên ta sẽ không làm vậy đâu..."

Đột ngột chiếc xe đen bên đường nổ mạnh. Kính vỡ tanh bành. Lửa bốc lên đem toàn bộ chiếc xe con nuốt chửng.

Mặc cho cô ở rất xa nơi đó, cô vẫn cảm nhận được sức nổ kinh khủng ấy.

"Nếu như năm đó biểu tỷ cũng chết vì xe nổ thì tốt biết mấy a."

Tiếng nói của hắn thông qua điện thoại trở nên vô cùng lạnh nhạt. 

Hoa Lạc Giản cả người cứng đờ lại. Hô hấp trở nên không có quy luật.

Giang Lãnh ở trong xe.

Giang Lãnh...

Không được...

.......

"Lạc Giản, em sao vậy? Lạc Giản?!" Thu Giang Lãnh không ngừng lay cô. 

Đèn ngủ trong phòng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Bóng của hai người trùng điệp vào nhau kéo dài trên bức tường trắng.

Hoa Lạc Giản mở bừng mắt, cơ thể cứng đờ. Cô ngơ ngác nhìn Thu Giang Lãnh không biết làm sao.

Thu Giang Lãnh bị sự hoảng hốt trong mắt cô ấy làm cho trái tim quặn thắt lại.

"Giang Lãnh..." Giọng nói của cô ấy đau đớn đến mức giống như tùy thời có thể tan vỡ.

"Chị ở đây. Em mơ thấy ác mộng?"

Cô ấy ngồi dậy, gật gật đầu, thở dài nói:

"Vừa mơ ác mộng..."

"Để chị lấy cho em cốc nước." Thu Giang Lãnh vừa muốn đi, Hoa Lạc Giản liền ôm chặt lấy cô ấy.

"Giang Lãnh..." Giọng của cô ấy giống như muốn khóc.

Thu Giang Lãnh đau lòng đến rối tinh rối mù, không ngừng ăn ủi cô ấy.

"Không sao, không sao."

........

Thu Giang Lãnh để lại cốc nước lên bàn. Bản thân cô nằm xuống bên cạnh Hoa Lạc Giản.

"Chị...có thể hỏi em đã mơ thấy gì không?"

Hoa Lạc Giản gật đầu, khi cô ấy mở lời, thanh âm đã không còn run rẩy nữa.

"Em từng nói với chị em có một người bác."

"Ừ..."

"Người bác đó có một đứa con, tên là Hoa Ngữ Trung, nhỏ hơn em hai tuổi."

"Hoa Ngữ Trung gần đây vừa trở về. Mới về không lâu liền động tay vào đủ chuyện. Chuyện ở đoàn phim, là do hắn làm ra."

Thu Giang Lãnh giật mình.

"Sao lại vậy? Hoa Ngữ Trung sao lại ác độc như vậy?"

Hoa Lạc Giản nhìn cô bất bình, đưa tay lên bắt lấy tay cô.

"Nếu Hoa Ngữ Trung được đưa về nhận tổ quy tông, HY cũng sẽ có một phần của hắn. Hiện tại HY là của một mình em, đương nhiên hắn không vui rồi."

Thu Giang Lãnh nhìn khuôn mặt cô  nửa sáng nửa tối, đau lòng không nói thành lời lan tràn ra khắp trái tim.

"Vất vả rồi..."

Hai người có quan hệ huyết thống duy nhất còn sống lại muốn mạng mình, là cô cô cũng sẽ không vui.

"Giang Lãnh..."

"Ân?"

Hoa Lạc Giản thở dài nói:

"Vừa nãy, em mơ thấy chị bị bắt cóc. Sau đó hắn...khiến chiếc xe đó phát nổ."

Đầu ngón tay của cô ấy khẽ run lên.

"Em...chưa từng cảm thấy bất lực như thế..."

"Em không biết mình sẽ làm sao nữa..."

Thu Giang Lãnh mím môi, không biết nên nói gì.

Cô thực sự không nghĩ đến, ác mộng đó nhân vật chính lại là mình.

"Bây giờ là xã hội pháp trị."

"Người tuyệt đường, chị sẽ không biết họ sẽ làm đến mức nào đâu."

Vậy nên Hoa Ngữ Trung, tốt nhất vẫn không cần giữ.

Hoa Phi Hoa Vụ Phi Vụ Ôn Nhu Nhược ThủyTác giả: Liệt ThanhTruyện Bách HợpLại một lần nữa phủ quyết, đạo diễn đã có chút không nhịn được, nói: "Thu gia, người này đã là người thứ 100 rồi. " Số lượng này đã là một con số lớn. Thu Giang Lãnh khẽ nhíu mày, đóng lại tài liệu lại.  Họ không còn lựa chọn, cô biết chứ. Nhưng cô không có biện pháp để mình chấp nhận một lựa chọn tạm bợ, 99 người phía trước và người này nữa, không một người thực sự là Tây Song Chúc. Nghĩ đến việc mình sẽ phải lựa chọn một trong số những người này đóng phim, cô đều thấy tức giận thay cho fan nguyên tác. "Không được chính là không được." Đạo diễn ảo não nhưng hết cách. Mặc dù đối phương là người tốt nhất trong số 100 người họ đã phỏng vẫn, nhưng thực sự vẫn là chưa đủ. Thời gian tuyển chọn diễn viên đã không còn nhiều nữa, điều này khiến họ ảo não vô cùng.  "Thu đại ảnh hậu sao vậy?" Bạn của cô, Trần Thương hỏi khi thấy cô đi vào trong studio. "Làm việc trước đi." Thu Giang Lãnh nói. Vì thế họ không nói chuyện này ngay mà đợi Trần Thương hoàn thành xong câu việc đang làm mới bàn chuyện… "Biểu tỷ, đang bận sao?""Hoa Ngữ Trung?" Hoa Lạc Giản buông bút xuống, khẽ nhíu mày lại."Biểu tỷ quả nhiên vẫn như trước, chỉ cần nghe liền có thể nhận ra giọng của ta, so với cha ta còn muốn tốt.""Biểu tỷ a, tỷ quả nhiên rất lợi hại. Ngữ Trung tự biết mình thiên tư ngu dốt không cách nào thắng được biểu tỷ.""Ngươi rốt cuộc muốn gì?" Hoa Lạc Giản không kiên nhẫn nói."Tỷ nhìn thấy chiếc xe đen đang đỗ ngoài kia không.""Ta không thắng nổi tỷ, nhưng để tỷ cô độc cả đời, ta nghĩ mình vẫn sẽ làm được."Hoa Lạc Giản trong thoáng chốc ngừng lại hô hấp."Giang Lãnh...Ngươi làm gì?!""Thu Giang Lãnh, một cái lạ a.""Tỷ không phải sợ tai nạn giao thông sao? Tỷ yên tâm, như vậy vẫn có khả năng cứu sống được, nên ta sẽ không làm vậy đâu..."Đột ngột chiếc xe đen bên đường nổ mạnh. Kính vỡ tanh bành. Lửa bốc lên đem toàn bộ chiếc xe con nuốt chửng.Mặc cho cô ở rất xa nơi đó, cô vẫn cảm nhận được sức nổ kinh khủng ấy."Nếu như năm đó biểu tỷ cũng chết vì xe nổ thì tốt biết mấy a."Tiếng nói của hắn thông qua điện thoại trở nên vô cùng lạnh nhạt. Hoa Lạc Giản cả người cứng đờ lại. Hô hấp trở nên không có quy luật.Giang Lãnh ở trong xe.Giang Lãnh...Không được.........."Lạc Giản, em sao vậy? Lạc Giản?!" Thu Giang Lãnh không ngừng lay cô. Đèn ngủ trong phòng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Bóng của hai người trùng điệp vào nhau kéo dài trên bức tường trắng.Hoa Lạc Giản mở bừng mắt, cơ thể cứng đờ. Cô ngơ ngác nhìn Thu Giang Lãnh không biết làm sao.Thu Giang Lãnh bị sự hoảng hốt trong mắt cô ấy làm cho trái tim quặn thắt lại."Giang Lãnh..." Giọng nói của cô ấy đau đớn đến mức giống như tùy thời có thể tan vỡ."Chị ở đây. Em mơ thấy ác mộng?"Cô ấy ngồi dậy, gật gật đầu, thở dài nói:"Vừa mơ ác mộng...""Để chị lấy cho em cốc nước." Thu Giang Lãnh vừa muốn đi, Hoa Lạc Giản liền ôm chặt lấy cô ấy."Giang Lãnh..." Giọng của cô ấy giống như muốn khóc.Thu Giang Lãnh đau lòng đến rối tinh rối mù, không ngừng ăn ủi cô ấy."Không sao, không sao."........Thu Giang Lãnh để lại cốc nước lên bàn. Bản thân cô nằm xuống bên cạnh Hoa Lạc Giản."Chị...có thể hỏi em đã mơ thấy gì không?"Hoa Lạc Giản gật đầu, khi cô ấy mở lời, thanh âm đã không còn run rẩy nữa."Em từng nói với chị em có một người bác.""Ừ...""Người bác đó có một đứa con, tên là Hoa Ngữ Trung, nhỏ hơn em hai tuổi.""Hoa Ngữ Trung gần đây vừa trở về. Mới về không lâu liền động tay vào đủ chuyện. Chuyện ở đoàn phim, là do hắn làm ra."Thu Giang Lãnh giật mình."Sao lại vậy? Hoa Ngữ Trung sao lại ác độc như vậy?"Hoa Lạc Giản nhìn cô bất bình, đưa tay lên bắt lấy tay cô."Nếu Hoa Ngữ Trung được đưa về nhận tổ quy tông, HY cũng sẽ có một phần của hắn. Hiện tại HY là của một mình em, đương nhiên hắn không vui rồi."Thu Giang Lãnh nhìn khuôn mặt cô  nửa sáng nửa tối, đau lòng không nói thành lời lan tràn ra khắp trái tim."Vất vả rồi..."Hai người có quan hệ huyết thống duy nhất còn sống lại muốn mạng mình, là cô cô cũng sẽ không vui."Giang Lãnh...""Ân?"Hoa Lạc Giản thở dài nói:"Vừa nãy, em mơ thấy chị bị bắt cóc. Sau đó hắn...khiến chiếc xe đó phát nổ."Đầu ngón tay của cô ấy khẽ run lên."Em...chưa từng cảm thấy bất lực như thế...""Em không biết mình sẽ làm sao nữa..."Thu Giang Lãnh mím môi, không biết nên nói gì.Cô thực sự không nghĩ đến, ác mộng đó nhân vật chính lại là mình."Bây giờ là xã hội pháp trị.""Người tuyệt đường, chị sẽ không biết họ sẽ làm đến mức nào đâu."Vậy nên Hoa Ngữ Trung, tốt nhất vẫn không cần giữ.

Chương 39: C39: Chia Lìa