Truyền kỳ ba vị tiểu thư Tác giả: Tề Hy Tử Chương 1: Rầm! rầm! rầm!_từng tiếng động kh*ng b* vang lên - HEA MI_ sau đó là tiếng hét oanh trời khiến gà chó hoảng sợ, chim chóc tán loạn - Hwan..g_ tiếng nói mang đầy vẻ sợ hãi nhưng cũng chứa thập phần buồn ngủ Một buổi sáng ở biệt thự số 03 diễn ra như thế!!! - Hea Mi! cậu có biết rằng hôm nay chúng ta phải về Nhật không?_ cô lạnh giọng, tay cầm một ly café đen nguyên chất - Hehe! Mình quên mất_ Nhỏ gãi đầu cười trừ nhưng cũng không quên cầm chiếc bánh rán trên bàn - Mình đi lúc mấy giờ vậy Hwang_ một tiếng nói vô cùng dễ thương vang lên. Phía chân cầu thang là một cô gái có gương mặt trẻ con nhưng lại vô cùng lãnh đạm - 8.00_ Cô nhàn nhạt trả lời rồi cuối xuống thổi đi làn khói bốc lên từ ly café đen. Sâu trong ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, cô có dự cảm không tốt về chuyến đi lần này. Dự cảm của cô … luôn luôn chính xác - Hwang, rõ ràng Rin cũng dậy trễ mà_ nhỏ phồng miệng tỏ vẻ bất công - Hôm qua nó làm việc đến 3h sáng mới ngủ, còn cậu…
Chương 19
Truyền Kỳ Ba Vị Tiểu ThưTác giả: Tề Hy TửTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTruyền kỳ ba vị tiểu thư Tác giả: Tề Hy Tử Chương 1: Rầm! rầm! rầm!_từng tiếng động kh*ng b* vang lên - HEA MI_ sau đó là tiếng hét oanh trời khiến gà chó hoảng sợ, chim chóc tán loạn - Hwan..g_ tiếng nói mang đầy vẻ sợ hãi nhưng cũng chứa thập phần buồn ngủ Một buổi sáng ở biệt thự số 03 diễn ra như thế!!! - Hea Mi! cậu có biết rằng hôm nay chúng ta phải về Nhật không?_ cô lạnh giọng, tay cầm một ly café đen nguyên chất - Hehe! Mình quên mất_ Nhỏ gãi đầu cười trừ nhưng cũng không quên cầm chiếc bánh rán trên bàn - Mình đi lúc mấy giờ vậy Hwang_ một tiếng nói vô cùng dễ thương vang lên. Phía chân cầu thang là một cô gái có gương mặt trẻ con nhưng lại vô cùng lãnh đạm - 8.00_ Cô nhàn nhạt trả lời rồi cuối xuống thổi đi làn khói bốc lên từ ly café đen. Sâu trong ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, cô có dự cảm không tốt về chuyến đi lần này. Dự cảm của cô … luôn luôn chính xác - Hwang, rõ ràng Rin cũng dậy trễ mà_ nhỏ phồng miệng tỏ vẻ bất công - Hôm qua nó làm việc đến 3h sáng mới ngủ, còn cậu… Nam Cung Thần đen mặt, u ám bước vào. Nhìn khung cảnh trước mắt, tâm trạng hắn lại càng tồi tệ hơn, chỉ thấy mỹ nam tóc trắng đang ôn nhu, sủng nịnh xoa đầu Nguyệt Điệp mà nàng lại càng không tránh né, chỉ nở một nụ cười ngọt ngào. Nàng còn chưa nở một nụ cười như thế với hắn!!!, Nam Cung Thần nghiến răng rồi mạnh bạo ngồi xuống ghế, còn đâu vẻ ngoài nho nhã, văn sinh nữa đây???Thiên Băng thấy thế liền quay mặt cười gian với Tử Hy, ánh mắt liếc qua như muốn nói ‘ Mình ngửi thấy mùi dấm chua!’Tử Hy cũng nhàn nhã liếc lại ‘ Là một thùng dấm chua a!’- Tiểu sư muội, muội quen với hoàng thượng sao?_ Mỹ nam tóc trắng Phi Lâm ôn nhu hỏi Nguyệt Điệp- Hắn là bạn của muội a_ Nguyệt Điệp gật đầu, bộ dạng như đứa trẻ ngoan khiến người ta yêu chết thôi >_
Nam Cung Thần đen mặt, u ám bước vào. Nhìn khung cảnh trước mắt, tâm trạng hắn lại càng tồi tệ hơn, chỉ thấy mỹ nam tóc trắng đang ôn nhu, sủng nịnh xoa đầu Nguyệt Điệp mà nàng lại càng không tránh né, chỉ nở một nụ cười ngọt ngào. Nàng còn chưa nở một nụ cười như thế với hắn!!!, Nam Cung Thần nghiến răng rồi mạnh bạo ngồi xuống ghế, còn đâu vẻ ngoài nho nhã, văn sinh nữa đây???
Thiên Băng thấy thế liền quay mặt cười gian với Tử Hy, ánh mắt liếc qua như muốn nói ‘ Mình ngửi thấy mùi dấm chua!’
Tử Hy cũng nhàn nhã liếc lại ‘ Là một thùng dấm chua a!’
- Tiểu sư muội, muội quen với hoàng thượng sao?_ Mỹ nam tóc trắng Phi Lâm ôn nhu hỏi Nguyệt Điệp
- Hắn là bạn của muội a_ Nguyệt Điệp gật đầu, bộ dạng như đứa trẻ ngoan khiến người ta yêu chết thôi >_
Truyền Kỳ Ba Vị Tiểu ThưTác giả: Tề Hy TửTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTruyền kỳ ba vị tiểu thư Tác giả: Tề Hy Tử Chương 1: Rầm! rầm! rầm!_từng tiếng động kh*ng b* vang lên - HEA MI_ sau đó là tiếng hét oanh trời khiến gà chó hoảng sợ, chim chóc tán loạn - Hwan..g_ tiếng nói mang đầy vẻ sợ hãi nhưng cũng chứa thập phần buồn ngủ Một buổi sáng ở biệt thự số 03 diễn ra như thế!!! - Hea Mi! cậu có biết rằng hôm nay chúng ta phải về Nhật không?_ cô lạnh giọng, tay cầm một ly café đen nguyên chất - Hehe! Mình quên mất_ Nhỏ gãi đầu cười trừ nhưng cũng không quên cầm chiếc bánh rán trên bàn - Mình đi lúc mấy giờ vậy Hwang_ một tiếng nói vô cùng dễ thương vang lên. Phía chân cầu thang là một cô gái có gương mặt trẻ con nhưng lại vô cùng lãnh đạm - 8.00_ Cô nhàn nhạt trả lời rồi cuối xuống thổi đi làn khói bốc lên từ ly café đen. Sâu trong ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, cô có dự cảm không tốt về chuyến đi lần này. Dự cảm của cô … luôn luôn chính xác - Hwang, rõ ràng Rin cũng dậy trễ mà_ nhỏ phồng miệng tỏ vẻ bất công - Hôm qua nó làm việc đến 3h sáng mới ngủ, còn cậu… Nam Cung Thần đen mặt, u ám bước vào. Nhìn khung cảnh trước mắt, tâm trạng hắn lại càng tồi tệ hơn, chỉ thấy mỹ nam tóc trắng đang ôn nhu, sủng nịnh xoa đầu Nguyệt Điệp mà nàng lại càng không tránh né, chỉ nở một nụ cười ngọt ngào. Nàng còn chưa nở một nụ cười như thế với hắn!!!, Nam Cung Thần nghiến răng rồi mạnh bạo ngồi xuống ghế, còn đâu vẻ ngoài nho nhã, văn sinh nữa đây???Thiên Băng thấy thế liền quay mặt cười gian với Tử Hy, ánh mắt liếc qua như muốn nói ‘ Mình ngửi thấy mùi dấm chua!’Tử Hy cũng nhàn nhã liếc lại ‘ Là một thùng dấm chua a!’- Tiểu sư muội, muội quen với hoàng thượng sao?_ Mỹ nam tóc trắng Phi Lâm ôn nhu hỏi Nguyệt Điệp- Hắn là bạn của muội a_ Nguyệt Điệp gật đầu, bộ dạng như đứa trẻ ngoan khiến người ta yêu chết thôi >_