Thành Diên châu “Này, ngươi có nghe nói tam tiểu thư của Thẩm gia lão gia phải gả cho ấm sắc thuốc An vương gia không?.” “Thật sự?” “Đúng đó, ta sao có thể lừa ngươi a, cháu ngoại trai của bằng hữu ta làm gia đinh tại Thẩm gia đấy. Tin tức rất chính xác.” “Vị tam tiểu thư trong truyền thuyết lớn lên xinh đẹp như tiên hạ phàm, gả cho ấm sắc thuốc kia chẳng phải là tuổi còn trẻ mà phải thủ tiết rồi sao?”. Ở một góc đường có ba vị phụ nhân đang tụ lại buôn chuyện. Mấy ngày gần đây tin tức ấm sắc thuốc An vương gia cùng tam tiểu thư Thẩm gia kết thân có thể nói là truyền khắp toàn bộ mọi góc lớn nhỏ ở thành Diên châu, tất cả mọi người ở nơi này đều biết con trai thứ ba của đương kim thánh thượng - Mặc Thanh Dạ từ lúc sinh ra thân thể đã không được tốt, thuốc thì không lúc nào rời thân, đại phu cũng là bạn bè thường xuyên của hắn. Tuy ở nơi hậu cung hiểm ác, đương kim thánh thượng cũng tương đối yêu thương con trai của mình, cho nên cho hắn đến thành Diên châu này cách kinh thành tương…

Chương 31: Tự nhận ác quả

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Hiền ThêTác giả: Tuyệt Vọng Guốc GỗTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh Thành Diên châu “Này, ngươi có nghe nói tam tiểu thư của Thẩm gia lão gia phải gả cho ấm sắc thuốc An vương gia không?.” “Thật sự?” “Đúng đó, ta sao có thể lừa ngươi a, cháu ngoại trai của bằng hữu ta làm gia đinh tại Thẩm gia đấy. Tin tức rất chính xác.” “Vị tam tiểu thư trong truyền thuyết lớn lên xinh đẹp như tiên hạ phàm, gả cho ấm sắc thuốc kia chẳng phải là tuổi còn trẻ mà phải thủ tiết rồi sao?”. Ở một góc đường có ba vị phụ nhân đang tụ lại buôn chuyện. Mấy ngày gần đây tin tức ấm sắc thuốc An vương gia cùng tam tiểu thư Thẩm gia kết thân có thể nói là truyền khắp toàn bộ mọi góc lớn nhỏ ở thành Diên châu, tất cả mọi người ở nơi này đều biết con trai thứ ba của đương kim thánh thượng - Mặc Thanh Dạ từ lúc sinh ra thân thể đã không được tốt, thuốc thì không lúc nào rời thân, đại phu cũng là bạn bè thường xuyên của hắn. Tuy ở nơi hậu cung hiểm ác, đương kim thánh thượng cũng tương đối yêu thương con trai của mình, cho nên cho hắn đến thành Diên châu này cách kinh thành tương… “Phụ thân, Thư nhi nhất định có thể đứng nhất.” Trong mắt Thẩm Tích Thư mang theo một loại ý chí không chịu thua, nàng là hòn ngọc quý trên tay Thẩm gia, cho tới bây giờ vẫn không làm ra chuyện gì mất mặt, nếu không phải do chuyện xung hỉ lần này, nàng cũng sẽ không luống cuống như thế.“Thư nhi của phụ thân sao lại so sánh với một Triệu Tiêu Tiêu chưa từng được ai biết đến như thế.” Thời điểm Thẩm lão gia nhắc đến tên Triệu Tiêu Tiêu trong mắt xuất hiện tia tàn nhẫn. Bất quá ông sẽ không ra tay, dù sao nàng ta chỉ nổi bật có năm nay, mà nữ nhi của ông đã thi bốn năm mà chỉ thua có một năm, cho nên người sáng suốt liếc mắt một cái có thể nhìn thấy được sự tình.Chủ yếu là hiện nay bọn họ vẫn chưa có quan hệ gần gũi với quan lớn của triều đình.Đợi Thẩm Tích Họa sau khi gả đi, ông có vị trí Vương phi làm chỗ dựa vậy là đủ rồi.Tuy hội hoa đào đã qua hồi lâu, nhưng dân chúng thành Diên châu vẫn còn thảo luận ầm ĩ chuyện ngày ấy. Quan trọng là do không ai tìm được nhân vật nổi bật Triệu gia thành tây Triệu Tiêu Tiêu, nhưng tất cả mọi người sẽ không quên cuộc thi đặc sắc ngày hôm đó. Trở thành đề tài cho mọi người sau khi rượu say cơm no.Tất nhiên cũng có thêm một đề tài khác chính là tam tiểu thư Thẩm Tích Thư Thẩm gia, ba năm đứng đầu, năm nay lại bị đánh bại, mà ngày hai mươi tám tháng ba là ngày Thẩm gia tam tiểu thư gả cho ma ốm Tam vương gia lại được truyền khắp chốn.Đơn giản là ngày cưới ngày càng đến gần.Mà đại phu nhân Thẩm phủ đang không ngừng sắp xếp, ngoại trừ một vài người trong Thẩm phủ biết người chân chính gả đi là ai, những người khác lại không được biết, đều nghĩ tân nương là tam tiểu thư Thẩm Tích Thư.Thẩm Tích Họa lại không lo lắng, chỉ ở trong sân yên tĩnh ngủ trưa, mỗi ngày giống như một con mẻo lười núp ở trong viện của mình.Ngoại trừ ngủ cũng chỉ có ngủ, nàng thật thích xem Hỉ Dương Dương cùng Hôi Thái Lang, đứa trẻ nào cũng đều thích Hỉ Dương Dương, bởi vì Hỉ Dương Dương cơ trí thông minh.Nhưng nàng lại thích Lại Dương Dương, ở trong mắt nàng Lại Dương Dương thật thông minh. Thứ nhất, Lại Dương Dương thường xuyên bị an bày đảm đương vai trò làm con mồi, những lúc như thế, nó chỉ tự giễu nói một câu: Sao lại là ta! Ở trước mặt Hôi Thái Lang, nó gần như không có sợ hãi, mà là thập phần bình tĩnh suy nghĩ tìm kế thoát thân, làm cho Hôi Thái Lang gặp cảnh thịt dê đến bên miệng lại bay đi. Thứ hai, đừng nhìn Hỉ Dương Dương có tiếng là thông minh nhất trong thôn, kỳ thực, Lại Dương Dương so với nó một chút cũng không có ngốc. Nó làm việc, đọc sách, so với ai cũng nhanh hơn, dành nhiều thời gian đi chơi hoặc dùng để ngủ. Thứ ba, thường xuyên ăn đồ ăn của Hôi Thái Lang, sau khi ăn xong cũng không bị bắt mua, rất là thông minh. Thứ tư, cho dù bị Hôi Thái Lang bắt được, cũng không buông tha cho kỳ vọng đối với cuộc sống, khi đối đầu với cái chết, vẫn kêu to cứu mạng. Thứ năm, rất chính nghĩa, cho dù bị bắt, cũng không bán đứng bạn bè. Thứ sáu, nó tin tưởng vào bạn bè, mỗi một lần bị bắt, đều tin tưởng bọn Hỉ Dương Dương sẽ đến cứu … Vân vân ...Cho nên nàng phải làm Lại Dương Dương. Ngủ, ngủ như thế nào đều cảm thấy ngủ không đủ.Dưới ánh mặt trời nàng lười nhác ngủ, Đông Mạt cùng Xuân Hương cũng chuyển hai cái ghế dựa nhỏ ngồi ở bên cạnh.Từ sau khi Xuân Hương đi tới Họa cư, hiển nhiên là thoải mái lại vui vẻ, Thẩm Tích Họa này như con sâu lười, lại là người thích nấu ăn, các nàng làm nha hoàn cũng thư thái.Hiện nay nàng ta một ngày ngoại trừ nấu cơm thì mới di chuyển thời điểm, khác đều là nằm.Mà Đông Mạt cùng Xuân Hương cũng không cần làm chuyện nặng gì.Có đại phu nhân phân phó, tất cả mọi người không dám ở trước cửa Họa cư lắc lư, thậm chí không ai dám nói Thẩm Tích Họa câu gì, ngay cả nhị tiểu thư Thẩm Tích Kỳ bị Thẩm Tích Họa làm hại thiếu chút nữa đi gặp Diêm Vương cũng bị giam cầm ở trong phòng.Đã vậy Thẩm lão gia lại không cho phép nàng ta kêu ông là cha, nàng ta đang ở thiên đường bỗng chốc rơi xuống vực sâu vạn trượng, bị người thấy liền phỉ nhổ.Cái này gọi là tự nhận ác quả.Thẩm Tích Họa đang ngủ có đôi khi nghe Đông Mạt cùng Xuân Hương tán gẫu mới biết được.Nàng còn nghe được chuyện Thẩm Tích Thư lần đó ở hội hoa đào bị đả kích thật lớn, từ đó về sau ở trong Thư cư không ra ngoài, chuyện này tất nhiên cũng là Đông Mạt cùng Xuân Hương vụng trộm nghe được.Hết thảy những chuyện có liên quan đến Thẩm Tích Thư, đều bị đại phu nhân cấm không cho ai nói với Thẩm Tích Họa, chỉ sợ Thẩm Tích Họa biết sẽ đổi ý, đến lúc đó cứng rắn cũng sợ là không hay ho gì.

“Phụ thân, Thư nhi nhất định có thể đứng nhất.” Trong mắt Thẩm Tích Thư mang theo một loại ý chí không chịu thua, nàng là hòn ngọc quý trên tay Thẩm gia, cho tới bây giờ vẫn không làm ra chuyện gì mất mặt, nếu không phải do chuyện xung hỉ lần này, nàng cũng sẽ không luống cuống như thế.

“Thư nhi của phụ thân sao lại so sánh với một Triệu Tiêu Tiêu chưa từng được ai biết đến như thế.” Thời điểm Thẩm lão gia nhắc đến tên Triệu Tiêu Tiêu trong mắt xuất hiện tia tàn nhẫn. Bất quá ông sẽ không ra tay, dù sao nàng ta chỉ nổi bật có năm nay, mà nữ nhi của ông đã thi bốn năm mà chỉ thua có một năm, cho nên người sáng suốt liếc mắt một cái có thể nhìn thấy được sự tình.

Chủ yếu là hiện nay bọn họ vẫn chưa có quan hệ gần gũi với quan lớn của triều đình.

Đợi Thẩm Tích Họa sau khi gả đi, ông có vị trí Vương phi làm chỗ dựa vậy là đủ rồi.

Tuy hội hoa đào đã qua hồi lâu, nhưng dân chúng thành Diên châu vẫn còn thảo luận ầm ĩ chuyện ngày ấy. Quan trọng là do không ai tìm được nhân vật nổi bật Triệu gia thành tây Triệu Tiêu Tiêu, nhưng tất cả mọi người sẽ không quên cuộc thi đặc sắc ngày hôm đó. Trở thành đề tài cho mọi người sau khi rượu say cơm no.

Tất nhiên cũng có thêm một đề tài khác chính là tam tiểu thư Thẩm Tích Thư Thẩm gia, ba năm đứng đầu, năm nay lại bị đánh bại, mà ngày hai mươi tám tháng ba là ngày Thẩm gia tam tiểu thư gả cho ma ốm Tam vương gia lại được truyền khắp chốn.

Đơn giản là ngày cưới ngày càng đến gần.

Mà đại phu nhân Thẩm phủ đang không ngừng sắp xếp, ngoại trừ một vài người trong Thẩm phủ biết người chân chính gả đi là ai, những người khác lại không được biết, đều nghĩ tân nương là tam tiểu thư Thẩm Tích Thư.

Thẩm Tích Họa lại không lo lắng, chỉ ở trong sân yên tĩnh ngủ trưa, mỗi ngày giống như một con mẻo lười núp ở trong viện của mình.

Ngoại trừ ngủ cũng chỉ có ngủ, nàng thật thích xem Hỉ Dương Dương cùng Hôi Thái Lang, đứa trẻ nào cũng đều thích Hỉ Dương Dương, bởi vì Hỉ Dương Dương cơ trí thông minh.

Nhưng nàng lại thích Lại Dương Dương, ở trong mắt nàng Lại Dương Dương thật thông minh. Thứ nhất, Lại Dương Dương thường xuyên bị an bày đảm đương vai trò làm con mồi, những lúc như thế, nó chỉ tự giễu nói một câu: Sao lại là ta! Ở trước mặt Hôi Thái Lang, nó gần như không có sợ hãi, mà là thập phần bình tĩnh suy nghĩ tìm kế thoát thân, làm cho Hôi Thái Lang gặp cảnh thịt dê đến bên miệng lại bay đi. Thứ hai, đừng nhìn Hỉ Dương Dương có tiếng là thông minh nhất trong thôn, kỳ thực, Lại Dương Dương so với nó một chút cũng không có ngốc. Nó làm việc, đọc sách, so với ai cũng nhanh hơn, dành nhiều thời gian đi chơi hoặc dùng để ngủ. Thứ ba, thường xuyên ăn đồ ăn của Hôi Thái Lang, sau khi ăn xong cũng không bị bắt mua, rất là thông minh. Thứ tư, cho dù bị Hôi Thái Lang bắt được, cũng không buông tha cho kỳ vọng đối với cuộc sống, khi đối đầu với cái chết, vẫn kêu to cứu mạng. Thứ năm, rất chính nghĩa, cho dù bị bắt, cũng không bán đứng bạn bè. Thứ sáu, nó tin tưởng vào bạn bè, mỗi một lần bị bắt, đều tin tưởng bọn Hỉ Dương Dương sẽ đến cứu … Vân vân ...

Cho nên nàng phải làm Lại Dương Dương. Ngủ, ngủ như thế nào đều cảm thấy ngủ không đủ.

Dưới ánh mặt trời nàng lười nhác ngủ, Đông Mạt cùng Xuân Hương cũng chuyển hai cái ghế dựa nhỏ ngồi ở bên cạnh.

Từ sau khi Xuân Hương đi tới Họa cư, hiển nhiên là thoải mái lại vui vẻ, Thẩm Tích Họa này như con sâu lười, lại là người thích nấu ăn, các nàng làm nha hoàn cũng thư thái.

Hiện nay nàng ta một ngày ngoại trừ nấu cơm thì mới di chuyển thời điểm, khác đều là nằm.

Mà Đông Mạt cùng Xuân Hương cũng không cần làm chuyện nặng gì.

Có đại phu nhân phân phó, tất cả mọi người không dám ở trước cửa Họa cư lắc lư, thậm chí không ai dám nói Thẩm Tích Họa câu gì, ngay cả nhị tiểu thư Thẩm Tích Kỳ bị Thẩm Tích Họa làm hại thiếu chút nữa đi gặp Diêm Vương cũng bị giam cầm ở trong phòng.

Đã vậy Thẩm lão gia lại không cho phép nàng ta kêu ông là cha, nàng ta đang ở thiên đường bỗng chốc rơi xuống vực sâu vạn trượng, bị người thấy liền phỉ nhổ.

Cái này gọi là tự nhận ác quả.

Thẩm Tích Họa đang ngủ có đôi khi nghe Đông Mạt cùng Xuân Hương tán gẫu mới biết được.

Nàng còn nghe được chuyện Thẩm Tích Thư lần đó ở hội hoa đào bị đả kích thật lớn, từ đó về sau ở trong Thư cư không ra ngoài, chuyện này tất nhiên cũng là Đông Mạt cùng Xuân Hương vụng trộm nghe được.

Hết thảy những chuyện có liên quan đến Thẩm Tích Thư, đều bị đại phu nhân cấm không cho ai nói với Thẩm Tích Họa, chỉ sợ Thẩm Tích Họa biết sẽ đổi ý, đến lúc đó cứng rắn cũng sợ là không hay ho gì.

Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Hiền ThêTác giả: Tuyệt Vọng Guốc GỗTruyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh Thành Diên châu “Này, ngươi có nghe nói tam tiểu thư của Thẩm gia lão gia phải gả cho ấm sắc thuốc An vương gia không?.” “Thật sự?” “Đúng đó, ta sao có thể lừa ngươi a, cháu ngoại trai của bằng hữu ta làm gia đinh tại Thẩm gia đấy. Tin tức rất chính xác.” “Vị tam tiểu thư trong truyền thuyết lớn lên xinh đẹp như tiên hạ phàm, gả cho ấm sắc thuốc kia chẳng phải là tuổi còn trẻ mà phải thủ tiết rồi sao?”. Ở một góc đường có ba vị phụ nhân đang tụ lại buôn chuyện. Mấy ngày gần đây tin tức ấm sắc thuốc An vương gia cùng tam tiểu thư Thẩm gia kết thân có thể nói là truyền khắp toàn bộ mọi góc lớn nhỏ ở thành Diên châu, tất cả mọi người ở nơi này đều biết con trai thứ ba của đương kim thánh thượng - Mặc Thanh Dạ từ lúc sinh ra thân thể đã không được tốt, thuốc thì không lúc nào rời thân, đại phu cũng là bạn bè thường xuyên của hắn. Tuy ở nơi hậu cung hiểm ác, đương kim thánh thượng cũng tương đối yêu thương con trai của mình, cho nên cho hắn đến thành Diên châu này cách kinh thành tương… “Phụ thân, Thư nhi nhất định có thể đứng nhất.” Trong mắt Thẩm Tích Thư mang theo một loại ý chí không chịu thua, nàng là hòn ngọc quý trên tay Thẩm gia, cho tới bây giờ vẫn không làm ra chuyện gì mất mặt, nếu không phải do chuyện xung hỉ lần này, nàng cũng sẽ không luống cuống như thế.“Thư nhi của phụ thân sao lại so sánh với một Triệu Tiêu Tiêu chưa từng được ai biết đến như thế.” Thời điểm Thẩm lão gia nhắc đến tên Triệu Tiêu Tiêu trong mắt xuất hiện tia tàn nhẫn. Bất quá ông sẽ không ra tay, dù sao nàng ta chỉ nổi bật có năm nay, mà nữ nhi của ông đã thi bốn năm mà chỉ thua có một năm, cho nên người sáng suốt liếc mắt một cái có thể nhìn thấy được sự tình.Chủ yếu là hiện nay bọn họ vẫn chưa có quan hệ gần gũi với quan lớn của triều đình.Đợi Thẩm Tích Họa sau khi gả đi, ông có vị trí Vương phi làm chỗ dựa vậy là đủ rồi.Tuy hội hoa đào đã qua hồi lâu, nhưng dân chúng thành Diên châu vẫn còn thảo luận ầm ĩ chuyện ngày ấy. Quan trọng là do không ai tìm được nhân vật nổi bật Triệu gia thành tây Triệu Tiêu Tiêu, nhưng tất cả mọi người sẽ không quên cuộc thi đặc sắc ngày hôm đó. Trở thành đề tài cho mọi người sau khi rượu say cơm no.Tất nhiên cũng có thêm một đề tài khác chính là tam tiểu thư Thẩm Tích Thư Thẩm gia, ba năm đứng đầu, năm nay lại bị đánh bại, mà ngày hai mươi tám tháng ba là ngày Thẩm gia tam tiểu thư gả cho ma ốm Tam vương gia lại được truyền khắp chốn.Đơn giản là ngày cưới ngày càng đến gần.Mà đại phu nhân Thẩm phủ đang không ngừng sắp xếp, ngoại trừ một vài người trong Thẩm phủ biết người chân chính gả đi là ai, những người khác lại không được biết, đều nghĩ tân nương là tam tiểu thư Thẩm Tích Thư.Thẩm Tích Họa lại không lo lắng, chỉ ở trong sân yên tĩnh ngủ trưa, mỗi ngày giống như một con mẻo lười núp ở trong viện của mình.Ngoại trừ ngủ cũng chỉ có ngủ, nàng thật thích xem Hỉ Dương Dương cùng Hôi Thái Lang, đứa trẻ nào cũng đều thích Hỉ Dương Dương, bởi vì Hỉ Dương Dương cơ trí thông minh.Nhưng nàng lại thích Lại Dương Dương, ở trong mắt nàng Lại Dương Dương thật thông minh. Thứ nhất, Lại Dương Dương thường xuyên bị an bày đảm đương vai trò làm con mồi, những lúc như thế, nó chỉ tự giễu nói một câu: Sao lại là ta! Ở trước mặt Hôi Thái Lang, nó gần như không có sợ hãi, mà là thập phần bình tĩnh suy nghĩ tìm kế thoát thân, làm cho Hôi Thái Lang gặp cảnh thịt dê đến bên miệng lại bay đi. Thứ hai, đừng nhìn Hỉ Dương Dương có tiếng là thông minh nhất trong thôn, kỳ thực, Lại Dương Dương so với nó một chút cũng không có ngốc. Nó làm việc, đọc sách, so với ai cũng nhanh hơn, dành nhiều thời gian đi chơi hoặc dùng để ngủ. Thứ ba, thường xuyên ăn đồ ăn của Hôi Thái Lang, sau khi ăn xong cũng không bị bắt mua, rất là thông minh. Thứ tư, cho dù bị Hôi Thái Lang bắt được, cũng không buông tha cho kỳ vọng đối với cuộc sống, khi đối đầu với cái chết, vẫn kêu to cứu mạng. Thứ năm, rất chính nghĩa, cho dù bị bắt, cũng không bán đứng bạn bè. Thứ sáu, nó tin tưởng vào bạn bè, mỗi một lần bị bắt, đều tin tưởng bọn Hỉ Dương Dương sẽ đến cứu … Vân vân ...Cho nên nàng phải làm Lại Dương Dương. Ngủ, ngủ như thế nào đều cảm thấy ngủ không đủ.Dưới ánh mặt trời nàng lười nhác ngủ, Đông Mạt cùng Xuân Hương cũng chuyển hai cái ghế dựa nhỏ ngồi ở bên cạnh.Từ sau khi Xuân Hương đi tới Họa cư, hiển nhiên là thoải mái lại vui vẻ, Thẩm Tích Họa này như con sâu lười, lại là người thích nấu ăn, các nàng làm nha hoàn cũng thư thái.Hiện nay nàng ta một ngày ngoại trừ nấu cơm thì mới di chuyển thời điểm, khác đều là nằm.Mà Đông Mạt cùng Xuân Hương cũng không cần làm chuyện nặng gì.Có đại phu nhân phân phó, tất cả mọi người không dám ở trước cửa Họa cư lắc lư, thậm chí không ai dám nói Thẩm Tích Họa câu gì, ngay cả nhị tiểu thư Thẩm Tích Kỳ bị Thẩm Tích Họa làm hại thiếu chút nữa đi gặp Diêm Vương cũng bị giam cầm ở trong phòng.Đã vậy Thẩm lão gia lại không cho phép nàng ta kêu ông là cha, nàng ta đang ở thiên đường bỗng chốc rơi xuống vực sâu vạn trượng, bị người thấy liền phỉ nhổ.Cái này gọi là tự nhận ác quả.Thẩm Tích Họa đang ngủ có đôi khi nghe Đông Mạt cùng Xuân Hương tán gẫu mới biết được.Nàng còn nghe được chuyện Thẩm Tích Thư lần đó ở hội hoa đào bị đả kích thật lớn, từ đó về sau ở trong Thư cư không ra ngoài, chuyện này tất nhiên cũng là Đông Mạt cùng Xuân Hương vụng trộm nghe được.Hết thảy những chuyện có liên quan đến Thẩm Tích Thư, đều bị đại phu nhân cấm không cho ai nói với Thẩm Tích Họa, chỉ sợ Thẩm Tích Họa biết sẽ đổi ý, đến lúc đó cứng rắn cũng sợ là không hay ho gì.

Chương 31: Tự nhận ác quả