Đồng hồ điểm 12h đêm , Phấn Phấn đang nằm ngủ ở trong chăn ấm nệm êm thì văng vẳng bên tai ai đó gọi nàng : - Cô nương ... cô nương ... tỉnh dậy đi ... - Ai ... ai vậy ... mẹ ... là mẹ hả ... ? Khóe mắt giật giật muốn mở ra nhưng không thể nào mở nổi , nàng chìm vào khoảng không đen thẳm , một ngọn lửa sáng lập lòe hiện ra trước mặt nàng , nàng ngồi trong khoảng không trơ mắt ngạc nhiên : - Ma ... ma trơi ... Từ ngọn lửa phát ra một giọng nói nhẹ nhàng : - Cô nương đừng sợ ... ta là linh hồn của ngàn giấc mộng ... ta mang tâm nguyện kiếp trước của cô đến đây nhờ cô thực hiện . Phấn Phấn ngồi ngẩn ra , chưa kịp tiêu hóa những gì vừa nghe được thì một tia sáng lóe lên , cả người cô bị hút vào , cô quơ quào tay chân loạn xạ nói to : - A ! Cái gì thế này ? Bên tai truyền đến tiếng khóc nức nở : - Ô ô ô ... Ô ô ô ... Là ai ? Là ai đang khóc vậy ? Phấn Phấn mở mắt , người đang khóc vui mừng đưa tay gạt đi nước mắt nói : - Hoàng hậu nương nương ... người tỉnh rồi ... người làm nô tỳ lo quá…

Chương 9: Hắc vũ song hành

Khóa Trường MệnhTác giả: KhôngThởĐượcTruyện Cung Đấu, Truyện Xuyên KhôngĐồng hồ điểm 12h đêm , Phấn Phấn đang nằm ngủ ở trong chăn ấm nệm êm thì văng vẳng bên tai ai đó gọi nàng : - Cô nương ... cô nương ... tỉnh dậy đi ... - Ai ... ai vậy ... mẹ ... là mẹ hả ... ? Khóe mắt giật giật muốn mở ra nhưng không thể nào mở nổi , nàng chìm vào khoảng không đen thẳm , một ngọn lửa sáng lập lòe hiện ra trước mặt nàng , nàng ngồi trong khoảng không trơ mắt ngạc nhiên : - Ma ... ma trơi ... Từ ngọn lửa phát ra một giọng nói nhẹ nhàng : - Cô nương đừng sợ ... ta là linh hồn của ngàn giấc mộng ... ta mang tâm nguyện kiếp trước của cô đến đây nhờ cô thực hiện . Phấn Phấn ngồi ngẩn ra , chưa kịp tiêu hóa những gì vừa nghe được thì một tia sáng lóe lên , cả người cô bị hút vào , cô quơ quào tay chân loạn xạ nói to : - A ! Cái gì thế này ? Bên tai truyền đến tiếng khóc nức nở : - Ô ô ô ... Ô ô ô ... Là ai ? Là ai đang khóc vậy ? Phấn Phấn mở mắt , người đang khóc vui mừng đưa tay gạt đi nước mắt nói : - Hoàng hậu nương nương ... người tỉnh rồi ... người làm nô tỳ lo quá… Tú Bà đưa Phấn Phấn đến nơi yên tĩnh và cao nhất chốn lầu xanh , đẩy nhẹ hai cánh cửa , bà hơi nghiêng đầu chìa hai tay vào bên trong , niềm nở vui vẻ nói :- Mời nhị vị tiểu thư .Phấn Phấn bước tới cửa , mùi son phấn nồng nặc bay vào mũi khiến nàng hắc xì một tiếng rồi chậm rãi ngẩng đầu lên , An Tú dìu nàng vào trong phòng , cả hai đưa mắt nhìn xung quanh , căn phòng vắng lặng hết sức lộng lẫy , xa hoa , mang đậm phong cách cao quý , Tú Bà nhanh nhảu đi vào huơ tay cười nói huyên thuyên :- Nhị vị tiểu thư nhìn xem , nơi này thoáng mát rộng rãi , không khí trong lành dễ chịu , lại rất yên tĩnh , từ trên này nhìn qua cửa sổ có thể thấy được toàn bộ cảnh sắc sông Lạc Hà , không biết có vừa ý hai vị không ? Phấn Phấn ngồi xuống ghế , ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn , tư thế nhàn tản ung dung tự tại , khuôn mặt trầm tĩnh liếc qua cửa sổ , hoa mẫu đơn bên kia sông Lạc Hà khoe sắc đua hương đập vào mắt nàng , nàng chớp mắt mỉm cười nói :- Tốt , ta rất hài lòng , mau chọn vài món điểm tâm ngon mang lên đây , còn nữa ... không được sự cho phép của ta không ai được bước chân vào căn phòng này .Tú Bà cười nhếch miệng , gật đầu nói :- Được ... được ... tiểu thư an tâm .Tú Bà nhanh chóng rời khỏi phòng , khép 2 cánh cửa lại , bàn tay cho nhanh vào tay áo lấy sấp ngân phiếu ra xem xét lần nữa , chứng thực nó là ngân phiếu thật , hai mắt bà lóe lên hình ngôi sao , khuôn mặt tươi cười tăng thêm vài phần vui sướng , bà hôn lên sấp ngân phiếu mấy cái rồi cất lại vào trong tay áo , bước xuống lầu miệng vui vẻ hô lớn :- Người tới mang những thức ăn hạng nhất lên phòng bốn lầu ba .Trong đám đông có người hô lên một tiếng :- Dạ có ngay .An Tú mở miệng muốn nói nhưng lại do dự , Phấn Phấn hừ lạnh , liếc mắt lên nóc nhà , nàng lạnh lùng mở miệng :- Hai ngươi theo ta lâu như vậy chắc là đói lắm rồi , có muốn cùng ta dùng cơm không ?An Tú làm bộ mặt khó hiểu , cô cất giọng hỏi :- Nương nương , người đang nói gì vậy ?Phấn Phấn nhếch môi cười nhạt , cùng lúc đó hai thân ảnh áo đen từ cửa sổ phóng vào chắp tay cúi đầu nửa ngồi nửa quỳ nói lớn :- Hoàng hậu nương nương , thỉnh người lập tức rời khỏi đây trở về hoàng cung .An Tú giật mình xém chút nữa là hét lên , cô trấn an bản thân mang theo kinh hãi lạnh người , nội tâm than thở :- Hai người này chẳng phải là Hắc Vũ song hành , cận vệ thân tín của hoàng thượng sao ... trời ơi , thôi xong rồi ...Phấn Phấn thản nhiên gảy móng tay tanh tách , môi hồng nhàn nhạt nhếch lên :- Muốn ta về ư  ... dễ thôi ... bảo hoàng đế đích thân đến đây bế ta về ...An Tú nghe xong câu này mồ hôi lạnh trên trán liền đổ ra , thầm than nhẹ trong lòng :- Nếu không phải tận mắt trông thấy nương nương tỉnh lại có đánh chết mình - mình cũng không tin nương nương trước đây và nương bây giờ là cùng một người .Hai người kia kinh hãi ngẩng đầu , đôi mắt mở to nhìn Phấn Phấn chăm chăm , sắc mặt trắng bệch , khóe miệng giật giật không nói được gì , không thể nào ... hoàng hậu rất hiểu quy cũ làm sao có thể thốt ra những lời như vậy ... nhưng mà cũng không thể để hoàng hậu ở lại nơi này được .Cả hai đưa mắt nhìn nhau , Vũ Nhất giữ nguyên tư thế cúi đầu nói :- Thuộc hạ lui trước .Nói xong thân ảnh như làn gió lao ra cửa sổ , có tiếng gõ cửa " cộc cộc " kèm theo giọng nói :- Thức ăn đến rồi đây .Phấn Phấn từ tốn mở miệng :- Vào đi .Cửa mở , bốn tiểu nhị của Nguyệt Hoa lầu bưng khay thức ăn đi vào , Vũ Hạ nhanh như chớp đưa ngang thanh kiếm chắn trước mặt họ , anh đưa tay vào trong ngực lấy ra một cây kim bạc châm lên thức ăn khiến cả bốn ngây ngốc chết lặng , toát mồ hôi .Phấn Phấn làm mặt lạnh nói :- Không cần phải cẩn thận như thế , chỗ họ buôn bán lâu năm , sẽ không để xảy ra chuyện đó .Bốn người kia gật đầu lia lịa , Vũ Hạ thử độc xong lạnh lùng quay về phía Phấn Phấn cúi đầu nói :- Chủ tử , sự an toàn của người là trên hết .Phấn Phấn tràn đầy vẻ bực bội , nàng hừ lạnh cất tiếng lạnh lùng :- Sự an toàn của ta hay là sự an toàn của đứa nhỏ .Vũ Hạ không khỏi toát mồ hôi , anh nhanh chóng đáp lời :- Cả hai thưa chủ tử .Xung quanh trở nên im lặng , chỉ còn nghe thấy tiếng kêu lạch cạch của đũa thìa và chén dĩa đặt lên bàn , bốn tiểu nhị sợ hãi rời đi .

Tú Bà đưa Phấn Phấn đến nơi yên tĩnh và cao nhất chốn lầu xanh , đẩy nhẹ hai cánh cửa , bà hơi nghiêng đầu chìa hai tay vào bên trong , niềm nở vui vẻ nói :

- Mời nhị vị tiểu thư .

Phấn Phấn bước tới cửa , mùi son phấn nồng nặc bay vào mũi khiến nàng hắc xì một tiếng rồi chậm rãi ngẩng đầu lên , An Tú dìu nàng vào trong phòng , cả hai đưa mắt nhìn xung quanh , căn phòng vắng lặng hết sức lộng lẫy , xa hoa , mang đậm phong cách cao quý , Tú Bà nhanh nhảu đi vào huơ tay cười nói huyên thuyên :

- Nhị vị tiểu thư nhìn xem , nơi này thoáng mát rộng rãi , không khí trong lành dễ chịu , lại rất yên tĩnh , từ trên này nhìn qua cửa sổ có thể thấy được toàn bộ cảnh sắc sông Lạc Hà , không biết có vừa ý hai vị không ? 

Phấn Phấn ngồi xuống ghế , ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn , tư thế nhàn tản ung dung tự tại , khuôn mặt trầm tĩnh liếc qua cửa sổ , hoa mẫu đơn bên kia sông Lạc Hà khoe sắc đua hương đập vào mắt nàng , nàng chớp mắt mỉm cười nói :

- Tốt , ta rất hài lòng , mau chọn vài món điểm tâm ngon mang lên đây , còn nữa ... không được sự cho phép của ta không ai được bước chân vào căn phòng này .

Tú Bà cười nhếch miệng , gật đầu nói :

- Được ... được ... tiểu thư an tâm .

Tú Bà nhanh chóng rời khỏi phòng , khép 2 cánh cửa lại , bàn tay cho nhanh vào tay áo lấy sấp ngân phiếu ra xem xét lần nữa , chứng thực nó là ngân phiếu thật , hai mắt bà lóe lên hình ngôi sao , khuôn mặt tươi cười tăng thêm vài phần vui sướng , bà hôn lên sấp ngân phiếu mấy cái rồi cất lại vào trong tay áo , bước xuống lầu miệng vui vẻ hô lớn :

- Người tới mang những thức ăn hạng nhất lên phòng bốn lầu ba .

Trong đám đông có người hô lên một tiếng :

- Dạ có ngay .

An Tú mở miệng muốn nói nhưng lại do dự , Phấn Phấn hừ lạnh , liếc mắt lên nóc nhà , nàng lạnh lùng mở miệng :

- Hai ngươi theo ta lâu như vậy chắc là đói lắm rồi , có muốn cùng ta dùng cơm không ?

An Tú làm bộ mặt khó hiểu , cô cất giọng hỏi :

- Nương nương , người đang nói gì vậy ?

Phấn Phấn nhếch môi cười nhạt , cùng lúc đó hai thân ảnh áo đen từ cửa sổ phóng vào chắp tay cúi đầu nửa ngồi nửa quỳ nói lớn :

- Hoàng hậu nương nương , thỉnh người lập tức rời khỏi đây trở về hoàng cung .

An Tú giật mình xém chút nữa là hét lên , cô trấn an bản thân mang theo kinh hãi lạnh người , nội tâm than thở :

- Hai người này chẳng phải là Hắc Vũ song hành , cận vệ thân tín của hoàng thượng sao ... trời ơi , thôi xong rồi ...

Phấn Phấn thản nhiên gảy móng tay tanh tách , môi hồng nhàn nhạt nhếch lên :

- Muốn ta về ư  ... dễ thôi ... bảo hoàng đế đích thân đến đây bế ta về ...

An Tú nghe xong câu này mồ hôi lạnh trên trán liền đổ ra , thầm than nhẹ trong lòng :

- Nếu không phải tận mắt trông thấy nương nương tỉnh lại có đánh chết mình - mình cũng không tin nương nương trước đây và nương bây giờ là cùng một người .

Hai người kia kinh hãi ngẩng đầu , đôi mắt mở to nhìn Phấn Phấn chăm chăm , sắc mặt trắng bệch , khóe miệng giật giật không nói được gì , không thể nào ... hoàng hậu rất hiểu quy cũ làm sao có thể thốt ra những lời như vậy ... nhưng mà cũng không thể để hoàng hậu ở lại nơi này được .

Cả hai đưa mắt nhìn nhau , Vũ Nhất giữ nguyên tư thế cúi đầu nói :

- Thuộc hạ lui trước .

Nói xong thân ảnh như làn gió lao ra cửa sổ , có tiếng gõ cửa " cộc cộc " kèm theo giọng nói :

- Thức ăn đến rồi đây .

Phấn Phấn từ tốn mở miệng :

- Vào đi .

Cửa mở , bốn tiểu nhị của Nguyệt Hoa lầu bưng khay thức ăn đi vào , Vũ Hạ nhanh như chớp đưa ngang thanh kiếm chắn trước mặt họ , anh đưa tay vào trong ngực lấy ra một cây kim bạc châm lên thức ăn khiến cả bốn ngây ngốc chết lặng , toát mồ hôi .

Phấn Phấn làm mặt lạnh nói :

- Không cần phải cẩn thận như thế , chỗ họ buôn bán lâu năm , sẽ không để xảy ra chuyện đó .

Bốn người kia gật đầu lia lịa , Vũ Hạ thử độc xong lạnh lùng quay về phía Phấn Phấn cúi đầu nói :

- Chủ tử , sự an toàn của người là trên hết .

Phấn Phấn tràn đầy vẻ bực bội , nàng hừ lạnh cất tiếng lạnh lùng :

- Sự an toàn của ta hay là sự an toàn của đứa nhỏ .

Vũ Hạ không khỏi toát mồ hôi , anh nhanh chóng đáp lời :

- Cả hai thưa chủ tử .

Xung quanh trở nên im lặng , chỉ còn nghe thấy tiếng kêu lạch cạch của đũa thìa và chén dĩa đặt lên bàn , bốn tiểu nhị sợ hãi rời đi .

Khóa Trường MệnhTác giả: KhôngThởĐượcTruyện Cung Đấu, Truyện Xuyên KhôngĐồng hồ điểm 12h đêm , Phấn Phấn đang nằm ngủ ở trong chăn ấm nệm êm thì văng vẳng bên tai ai đó gọi nàng : - Cô nương ... cô nương ... tỉnh dậy đi ... - Ai ... ai vậy ... mẹ ... là mẹ hả ... ? Khóe mắt giật giật muốn mở ra nhưng không thể nào mở nổi , nàng chìm vào khoảng không đen thẳm , một ngọn lửa sáng lập lòe hiện ra trước mặt nàng , nàng ngồi trong khoảng không trơ mắt ngạc nhiên : - Ma ... ma trơi ... Từ ngọn lửa phát ra một giọng nói nhẹ nhàng : - Cô nương đừng sợ ... ta là linh hồn của ngàn giấc mộng ... ta mang tâm nguyện kiếp trước của cô đến đây nhờ cô thực hiện . Phấn Phấn ngồi ngẩn ra , chưa kịp tiêu hóa những gì vừa nghe được thì một tia sáng lóe lên , cả người cô bị hút vào , cô quơ quào tay chân loạn xạ nói to : - A ! Cái gì thế này ? Bên tai truyền đến tiếng khóc nức nở : - Ô ô ô ... Ô ô ô ... Là ai ? Là ai đang khóc vậy ? Phấn Phấn mở mắt , người đang khóc vui mừng đưa tay gạt đi nước mắt nói : - Hoàng hậu nương nương ... người tỉnh rồi ... người làm nô tỳ lo quá… Tú Bà đưa Phấn Phấn đến nơi yên tĩnh và cao nhất chốn lầu xanh , đẩy nhẹ hai cánh cửa , bà hơi nghiêng đầu chìa hai tay vào bên trong , niềm nở vui vẻ nói :- Mời nhị vị tiểu thư .Phấn Phấn bước tới cửa , mùi son phấn nồng nặc bay vào mũi khiến nàng hắc xì một tiếng rồi chậm rãi ngẩng đầu lên , An Tú dìu nàng vào trong phòng , cả hai đưa mắt nhìn xung quanh , căn phòng vắng lặng hết sức lộng lẫy , xa hoa , mang đậm phong cách cao quý , Tú Bà nhanh nhảu đi vào huơ tay cười nói huyên thuyên :- Nhị vị tiểu thư nhìn xem , nơi này thoáng mát rộng rãi , không khí trong lành dễ chịu , lại rất yên tĩnh , từ trên này nhìn qua cửa sổ có thể thấy được toàn bộ cảnh sắc sông Lạc Hà , không biết có vừa ý hai vị không ? Phấn Phấn ngồi xuống ghế , ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn , tư thế nhàn tản ung dung tự tại , khuôn mặt trầm tĩnh liếc qua cửa sổ , hoa mẫu đơn bên kia sông Lạc Hà khoe sắc đua hương đập vào mắt nàng , nàng chớp mắt mỉm cười nói :- Tốt , ta rất hài lòng , mau chọn vài món điểm tâm ngon mang lên đây , còn nữa ... không được sự cho phép của ta không ai được bước chân vào căn phòng này .Tú Bà cười nhếch miệng , gật đầu nói :- Được ... được ... tiểu thư an tâm .Tú Bà nhanh chóng rời khỏi phòng , khép 2 cánh cửa lại , bàn tay cho nhanh vào tay áo lấy sấp ngân phiếu ra xem xét lần nữa , chứng thực nó là ngân phiếu thật , hai mắt bà lóe lên hình ngôi sao , khuôn mặt tươi cười tăng thêm vài phần vui sướng , bà hôn lên sấp ngân phiếu mấy cái rồi cất lại vào trong tay áo , bước xuống lầu miệng vui vẻ hô lớn :- Người tới mang những thức ăn hạng nhất lên phòng bốn lầu ba .Trong đám đông có người hô lên một tiếng :- Dạ có ngay .An Tú mở miệng muốn nói nhưng lại do dự , Phấn Phấn hừ lạnh , liếc mắt lên nóc nhà , nàng lạnh lùng mở miệng :- Hai ngươi theo ta lâu như vậy chắc là đói lắm rồi , có muốn cùng ta dùng cơm không ?An Tú làm bộ mặt khó hiểu , cô cất giọng hỏi :- Nương nương , người đang nói gì vậy ?Phấn Phấn nhếch môi cười nhạt , cùng lúc đó hai thân ảnh áo đen từ cửa sổ phóng vào chắp tay cúi đầu nửa ngồi nửa quỳ nói lớn :- Hoàng hậu nương nương , thỉnh người lập tức rời khỏi đây trở về hoàng cung .An Tú giật mình xém chút nữa là hét lên , cô trấn an bản thân mang theo kinh hãi lạnh người , nội tâm than thở :- Hai người này chẳng phải là Hắc Vũ song hành , cận vệ thân tín của hoàng thượng sao ... trời ơi , thôi xong rồi ...Phấn Phấn thản nhiên gảy móng tay tanh tách , môi hồng nhàn nhạt nhếch lên :- Muốn ta về ư  ... dễ thôi ... bảo hoàng đế đích thân đến đây bế ta về ...An Tú nghe xong câu này mồ hôi lạnh trên trán liền đổ ra , thầm than nhẹ trong lòng :- Nếu không phải tận mắt trông thấy nương nương tỉnh lại có đánh chết mình - mình cũng không tin nương nương trước đây và nương bây giờ là cùng một người .Hai người kia kinh hãi ngẩng đầu , đôi mắt mở to nhìn Phấn Phấn chăm chăm , sắc mặt trắng bệch , khóe miệng giật giật không nói được gì , không thể nào ... hoàng hậu rất hiểu quy cũ làm sao có thể thốt ra những lời như vậy ... nhưng mà cũng không thể để hoàng hậu ở lại nơi này được .Cả hai đưa mắt nhìn nhau , Vũ Nhất giữ nguyên tư thế cúi đầu nói :- Thuộc hạ lui trước .Nói xong thân ảnh như làn gió lao ra cửa sổ , có tiếng gõ cửa " cộc cộc " kèm theo giọng nói :- Thức ăn đến rồi đây .Phấn Phấn từ tốn mở miệng :- Vào đi .Cửa mở , bốn tiểu nhị của Nguyệt Hoa lầu bưng khay thức ăn đi vào , Vũ Hạ nhanh như chớp đưa ngang thanh kiếm chắn trước mặt họ , anh đưa tay vào trong ngực lấy ra một cây kim bạc châm lên thức ăn khiến cả bốn ngây ngốc chết lặng , toát mồ hôi .Phấn Phấn làm mặt lạnh nói :- Không cần phải cẩn thận như thế , chỗ họ buôn bán lâu năm , sẽ không để xảy ra chuyện đó .Bốn người kia gật đầu lia lịa , Vũ Hạ thử độc xong lạnh lùng quay về phía Phấn Phấn cúi đầu nói :- Chủ tử , sự an toàn của người là trên hết .Phấn Phấn tràn đầy vẻ bực bội , nàng hừ lạnh cất tiếng lạnh lùng :- Sự an toàn của ta hay là sự an toàn của đứa nhỏ .Vũ Hạ không khỏi toát mồ hôi , anh nhanh chóng đáp lời :- Cả hai thưa chủ tử .Xung quanh trở nên im lặng , chỉ còn nghe thấy tiếng kêu lạch cạch của đũa thìa và chén dĩa đặt lên bàn , bốn tiểu nhị sợ hãi rời đi .

Chương 9: Hắc vũ song hành