Tác giả:

Oáp!!! Sao hôm nay chưa có chap mới vậy, chán thiệt. Hazz, không biết công tử Thanh Phong ôn nhu của ta bị nữ chính hiểu lầm như thế nào nữa đây. Nữ phụ đáng ghét kia tối ngày bám theo Thanh Phong, mà nữ chính thỳ không thèm tìm hiểu cho rõ, chỉ biết nghe con nữ phụ ly gián. Ngu thấy ớn, ta oán thầm. May là không mắc bệnh thánh mẫu, nếu không Thanh Phong chung tình của ta, chẳng phải bị ngược chết sao, nữ chính gì đâu mà não phẵng. "Tuyền, đi tắt máy phát điện đi, rồi đi ngủ. Muộn rồi!!!" Mẹ thúc giục. "Dạ!" Mẫu hậu ra thánh chỉ rồi, đành phải đi ngủ thui. Tắt điện thoại, mệt mỏi đứng lên, ta uể oải đi ra, nhìn khoảng cách nhà máy với nhà ở mà thấy nản quá (>. "Bộp bộp", tiếng dép va trên mặt gỗ nghe thật rõ ràng. Nhìn lên bầu trời đầy sao ta cảm thán:" Ông trời ơi, đến khi nào một nửa kia của con mới xuất hiện đây." Con chỉ có ước muốn nhỏ nhoi là có một người yêu hơi đẹp trai, dịu dàng, biết nấu ăn và quan trọng nhất là yêu con thật lòng thui mờ. Đang khi ta sắp đi tới nơi, thỳ…

Chương 3

Công Tử Điêu Ngoa Của TôiTác giả: PhaiKo9xTruyện Xuyên KhôngOáp!!! Sao hôm nay chưa có chap mới vậy, chán thiệt. Hazz, không biết công tử Thanh Phong ôn nhu của ta bị nữ chính hiểu lầm như thế nào nữa đây. Nữ phụ đáng ghét kia tối ngày bám theo Thanh Phong, mà nữ chính thỳ không thèm tìm hiểu cho rõ, chỉ biết nghe con nữ phụ ly gián. Ngu thấy ớn, ta oán thầm. May là không mắc bệnh thánh mẫu, nếu không Thanh Phong chung tình của ta, chẳng phải bị ngược chết sao, nữ chính gì đâu mà não phẵng. "Tuyền, đi tắt máy phát điện đi, rồi đi ngủ. Muộn rồi!!!" Mẹ thúc giục. "Dạ!" Mẫu hậu ra thánh chỉ rồi, đành phải đi ngủ thui. Tắt điện thoại, mệt mỏi đứng lên, ta uể oải đi ra, nhìn khoảng cách nhà máy với nhà ở mà thấy nản quá (>. "Bộp bộp", tiếng dép va trên mặt gỗ nghe thật rõ ràng. Nhìn lên bầu trời đầy sao ta cảm thán:" Ông trời ơi, đến khi nào một nửa kia của con mới xuất hiện đây." Con chỉ có ước muốn nhỏ nhoi là có một người yêu hơi đẹp trai, dịu dàng, biết nấu ăn và quan trọng nhất là yêu con thật lòng thui mờ. Đang khi ta sắp đi tới nơi, thỳ… "Ngươi...!!! Thật là điêu ngoa thành tính, không biết cha ngươi dạy ngươi thế nào. Ta dù sao cũng là phụ thân của Dương nhi, mà ngươi một câu lão nhân gia, hai câu lão nhân gia thiệt đúng như ta nói, ngươi đâu để Dương nhi vào trong mắt." Phụ thân Trần Dương không chịu thua kém trả lại." Ta muốn hòa ly với nàng ta!!! Đối với người trợn mắt nói dối, dù là ai ta cũng không cần khách khí. Hừ. Ta chính là điêu ngoa như lão nói đó." Phạm Tĩnh không nể tình nói." Tĩnh nhi!!! Không được vô lễ với ông thông gia. Chuyện hòa ly không được nhắc lại nữa. Chuyện này để nương giải quyết, con cứ ngồi yên đó cho nương. Không cần nói nữa!!!" Phạm Lương quyết liệt cắt đứt lời con trai muốn nói." Bà thông gia, chuyện giữa bọn nhỏ bà cũng thấy rõ ràng. Đôi bên ai cũng có lỗi hết. Giờ mỗi bên nhường một bước. Ta sẽ không tính toán chuyện Dương nhi lẽn ra ngoài, Ý Vị lâu của ta cũng sẽ đợi Dương nhi hồi phục rồi giao cho nó tiếp quản. Giờ đêm đã khuya, Dương nhi thỳ còn yếu. Hai vị cứ về trước, mai hẳng tới xem Dương nhi sau." Phạm Lương đề nghị." Nếu bà thông gia đã chịu nhường nhịn, hiểu lý lẽ như thế, ta và lão thị cũng đành chấp nhận. Mong bà thông gia ráng chăm sóc Dương nhi thật tốt. Ta thật không mong lại chịu nỗi khổ cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Kinh hách đêm nay đã là giới hạn chịu đựng của thân già ta rồi." Nương của Trần Dương im lặng nảy giờ cũng lên tiếng quyết định, nghe lời nói và khuôn mặt tràn vẻ bất đắt dĩ, nhưng trong mắt lóe lên tia tính toán.Chỉ tội tiểu Tuyền còn đang trong cơn mê man không nghe được gì, cứ thế mà bị hai người nương của Trần Dương quyết định.Còn Trần Thi Lam thỳ ấm ức cúi đầu níu tay phụ thân Trần Dương. Ông cũng vỗ tay lại trấn an, thì thầm: " Lam nhi, con cứ yên tâm, đợi Dương nhi nắm được gia sản của Phạm gia, còn lo con không có danh phận ư, tên tiểu tử điêu ngoa đó cứ hống hách, ngang ngược đi, đến lúc còn không phải cúi đầu trước ta với con ư. Hừ." Phụ thân Trần Dương ác độc nói.

"Ngươi...!!! Thật là điêu ngoa thành tính, không biết cha ngươi dạy ngươi thế nào. Ta dù sao cũng là phụ thân của Dương nhi, mà ngươi một câu lão nhân gia, hai câu lão nhân gia thiệt đúng như ta nói, ngươi đâu để Dương nhi vào trong mắt." Phụ thân Trần Dương không chịu thua kém trả lại.

" Ta muốn hòa ly với nàng ta!!! Đối với người trợn mắt nói dối, dù là ai ta cũng không cần khách khí. Hừ. Ta chính là điêu ngoa như lão nói đó." Phạm Tĩnh không nể tình nói.

" Tĩnh nhi!!! Không được vô lễ với ông thông gia. Chuyện hòa ly không được nhắc lại nữa. Chuyện này để nương giải quyết, con cứ ngồi yên đó cho nương. Không cần nói nữa!!!" Phạm Lương quyết liệt cắt đứt lời con trai muốn nói.

" Bà thông gia, chuyện giữa bọn nhỏ bà cũng thấy rõ ràng. Đôi bên ai cũng có lỗi hết. Giờ mỗi bên nhường một bước. Ta sẽ không tính toán chuyện Dương nhi lẽn ra ngoài, Ý Vị lâu của ta cũng sẽ đợi Dương nhi hồi phục rồi giao cho nó tiếp quản. Giờ đêm đã khuya, Dương nhi thỳ còn yếu. Hai vị cứ về trước, mai hẳng tới xem Dương nhi sau." Phạm Lương đề nghị.

" Nếu bà thông gia đã chịu nhường nhịn, hiểu lý lẽ như thế, ta và lão thị cũng đành chấp nhận. Mong bà thông gia ráng chăm sóc Dương nhi thật tốt. Ta thật không mong lại chịu nỗi khổ cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Kinh hách đêm nay đã là giới hạn chịu đựng của thân già ta rồi." Nương của Trần Dương im lặng nảy giờ cũng lên tiếng quyết định, nghe lời nói và khuôn mặt tràn vẻ bất đắt dĩ, nhưng trong mắt lóe lên tia tính toán.

Chỉ tội tiểu Tuyền còn đang trong cơn mê man không nghe được gì, cứ thế mà bị hai người nương của Trần Dương quyết định.

Còn Trần Thi Lam thỳ ấm ức cúi đầu níu tay phụ thân Trần Dương. Ông cũng vỗ tay lại trấn an, thì thầm: " Lam nhi, con cứ yên tâm, đợi Dương nhi nắm được gia sản của Phạm gia, còn lo con không có danh phận ư, tên tiểu tử điêu ngoa đó cứ hống hách, ngang ngược đi, đến lúc còn không phải cúi đầu trước ta với con ư. Hừ." Phụ thân Trần Dương ác độc nói.

Công Tử Điêu Ngoa Của TôiTác giả: PhaiKo9xTruyện Xuyên KhôngOáp!!! Sao hôm nay chưa có chap mới vậy, chán thiệt. Hazz, không biết công tử Thanh Phong ôn nhu của ta bị nữ chính hiểu lầm như thế nào nữa đây. Nữ phụ đáng ghét kia tối ngày bám theo Thanh Phong, mà nữ chính thỳ không thèm tìm hiểu cho rõ, chỉ biết nghe con nữ phụ ly gián. Ngu thấy ớn, ta oán thầm. May là không mắc bệnh thánh mẫu, nếu không Thanh Phong chung tình của ta, chẳng phải bị ngược chết sao, nữ chính gì đâu mà não phẵng. "Tuyền, đi tắt máy phát điện đi, rồi đi ngủ. Muộn rồi!!!" Mẹ thúc giục. "Dạ!" Mẫu hậu ra thánh chỉ rồi, đành phải đi ngủ thui. Tắt điện thoại, mệt mỏi đứng lên, ta uể oải đi ra, nhìn khoảng cách nhà máy với nhà ở mà thấy nản quá (>. "Bộp bộp", tiếng dép va trên mặt gỗ nghe thật rõ ràng. Nhìn lên bầu trời đầy sao ta cảm thán:" Ông trời ơi, đến khi nào một nửa kia của con mới xuất hiện đây." Con chỉ có ước muốn nhỏ nhoi là có một người yêu hơi đẹp trai, dịu dàng, biết nấu ăn và quan trọng nhất là yêu con thật lòng thui mờ. Đang khi ta sắp đi tới nơi, thỳ… "Ngươi...!!! Thật là điêu ngoa thành tính, không biết cha ngươi dạy ngươi thế nào. Ta dù sao cũng là phụ thân của Dương nhi, mà ngươi một câu lão nhân gia, hai câu lão nhân gia thiệt đúng như ta nói, ngươi đâu để Dương nhi vào trong mắt." Phụ thân Trần Dương không chịu thua kém trả lại." Ta muốn hòa ly với nàng ta!!! Đối với người trợn mắt nói dối, dù là ai ta cũng không cần khách khí. Hừ. Ta chính là điêu ngoa như lão nói đó." Phạm Tĩnh không nể tình nói." Tĩnh nhi!!! Không được vô lễ với ông thông gia. Chuyện hòa ly không được nhắc lại nữa. Chuyện này để nương giải quyết, con cứ ngồi yên đó cho nương. Không cần nói nữa!!!" Phạm Lương quyết liệt cắt đứt lời con trai muốn nói." Bà thông gia, chuyện giữa bọn nhỏ bà cũng thấy rõ ràng. Đôi bên ai cũng có lỗi hết. Giờ mỗi bên nhường một bước. Ta sẽ không tính toán chuyện Dương nhi lẽn ra ngoài, Ý Vị lâu của ta cũng sẽ đợi Dương nhi hồi phục rồi giao cho nó tiếp quản. Giờ đêm đã khuya, Dương nhi thỳ còn yếu. Hai vị cứ về trước, mai hẳng tới xem Dương nhi sau." Phạm Lương đề nghị." Nếu bà thông gia đã chịu nhường nhịn, hiểu lý lẽ như thế, ta và lão thị cũng đành chấp nhận. Mong bà thông gia ráng chăm sóc Dương nhi thật tốt. Ta thật không mong lại chịu nỗi khổ cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Kinh hách đêm nay đã là giới hạn chịu đựng của thân già ta rồi." Nương của Trần Dương im lặng nảy giờ cũng lên tiếng quyết định, nghe lời nói và khuôn mặt tràn vẻ bất đắt dĩ, nhưng trong mắt lóe lên tia tính toán.Chỉ tội tiểu Tuyền còn đang trong cơn mê man không nghe được gì, cứ thế mà bị hai người nương của Trần Dương quyết định.Còn Trần Thi Lam thỳ ấm ức cúi đầu níu tay phụ thân Trần Dương. Ông cũng vỗ tay lại trấn an, thì thầm: " Lam nhi, con cứ yên tâm, đợi Dương nhi nắm được gia sản của Phạm gia, còn lo con không có danh phận ư, tên tiểu tử điêu ngoa đó cứ hống hách, ngang ngược đi, đến lúc còn không phải cúi đầu trước ta với con ư. Hừ." Phụ thân Trần Dương ác độc nói.

Chương 3