Oáp!!! Sao hôm nay chưa có chap mới vậy, chán thiệt. Hazz, không biết công tử Thanh Phong ôn nhu của ta bị nữ chính hiểu lầm như thế nào nữa đây. Nữ phụ đáng ghét kia tối ngày bám theo Thanh Phong, mà nữ chính thỳ không thèm tìm hiểu cho rõ, chỉ biết nghe con nữ phụ ly gián. Ngu thấy ớn, ta oán thầm. May là không mắc bệnh thánh mẫu, nếu không Thanh Phong chung tình của ta, chẳng phải bị ngược chết sao, nữ chính gì đâu mà não phẵng. "Tuyền, đi tắt máy phát điện đi, rồi đi ngủ. Muộn rồi!!!" Mẹ thúc giục. "Dạ!" Mẫu hậu ra thánh chỉ rồi, đành phải đi ngủ thui. Tắt điện thoại, mệt mỏi đứng lên, ta uể oải đi ra, nhìn khoảng cách nhà máy với nhà ở mà thấy nản quá (>. "Bộp bộp", tiếng dép va trên mặt gỗ nghe thật rõ ràng. Nhìn lên bầu trời đầy sao ta cảm thán:" Ông trời ơi, đến khi nào một nửa kia của con mới xuất hiện đây." Con chỉ có ước muốn nhỏ nhoi là có một người yêu hơi đẹp trai, dịu dàng, biết nấu ăn và quan trọng nhất là yêu con thật lòng thui mờ. Đang khi ta sắp đi tới nơi, thỳ…
Chương 6
Công Tử Điêu Ngoa Của TôiTác giả: PhaiKo9xTruyện Xuyên KhôngOáp!!! Sao hôm nay chưa có chap mới vậy, chán thiệt. Hazz, không biết công tử Thanh Phong ôn nhu của ta bị nữ chính hiểu lầm như thế nào nữa đây. Nữ phụ đáng ghét kia tối ngày bám theo Thanh Phong, mà nữ chính thỳ không thèm tìm hiểu cho rõ, chỉ biết nghe con nữ phụ ly gián. Ngu thấy ớn, ta oán thầm. May là không mắc bệnh thánh mẫu, nếu không Thanh Phong chung tình của ta, chẳng phải bị ngược chết sao, nữ chính gì đâu mà não phẵng. "Tuyền, đi tắt máy phát điện đi, rồi đi ngủ. Muộn rồi!!!" Mẹ thúc giục. "Dạ!" Mẫu hậu ra thánh chỉ rồi, đành phải đi ngủ thui. Tắt điện thoại, mệt mỏi đứng lên, ta uể oải đi ra, nhìn khoảng cách nhà máy với nhà ở mà thấy nản quá (>. "Bộp bộp", tiếng dép va trên mặt gỗ nghe thật rõ ràng. Nhìn lên bầu trời đầy sao ta cảm thán:" Ông trời ơi, đến khi nào một nửa kia của con mới xuất hiện đây." Con chỉ có ước muốn nhỏ nhoi là có một người yêu hơi đẹp trai, dịu dàng, biết nấu ăn và quan trọng nhất là yêu con thật lòng thui mờ. Đang khi ta sắp đi tới nơi, thỳ… Đang miên man suy nghĩ thỳ nghe tiếng "kétt", cửa phòng lại một lần nữa mở ra. Tưởng là cô bé nha hoàn hồi nảy quay lại, nhưng không lại là một cô nương xinh đẹp, trong trẻo. Vóc người rất khá chỉ có điều, tui đăm chiêu, chả lẽ người ở đây ph*t d*c kém vậy ư, nhìn trước sau như một.Ai bảo về cổ đại thỳ toàn mỹ nhân ngực bự, mình đây nảy giờ diện kiến toàn màn hình phẳng. Hại mắt quá." Dương tỷ, tỷ tỉnh rồi, đầu có còn đau lắm không,Lam nhi thay bá phụ đến đưa canh gà cho tỷ nè." Trần Thi Lam ôn nhu nói, thuần thục múc một chén canh bốc khói nghi ngút đưa tới trước mặt Trần Dương." Ta không sao, Lam nhi vất vả quá, ta cũng bớt đau nhiều rồi." Ta ráng tiếp lời.(>." Để Lam nhi đút cho tỷ ăn nha, tỷ còn yếu lắm. Chuyện hôm qua tất cả là lỗi của Lam nhi. Hu hu, vì cứu Lam nhi mà tỷ xém mất mạng. Lúc thấy tỷ không còn thở, Lam nhi chỉ muốn đập đầu vô gốc cây để chết theo tỷ. Hu hu" Trần Thi Lam khóc lóc, thương tâm, tay thỳ đút canh nhưng cứ mỗi khi Trần Dương há miệng định uống thỳ lại vì cảm xúc áy náy mà hạ xuống, rồi lại đưa lên, hạ xuống.Tiểu Dương nhà ta mệt mỏi và bị quê quá độ nên dứt khoát ngậm miệng, lắng nghe, phân tích và lược bỏ mấy tiếng lóc ù tai thỳ cuối cùng cũng cho ra những kết luận. Hừm, thứ nhất có vẻ thân xác này rất thương yêu muội muội, thứ hai người này bị va đầu vào gốc cây nên bỏ mạng. Chậc, sao mình thông minh quá đi, đầu đau mà cũng suy luận được tốt. Hắc hắc." Muội..." Ta đang định hỏi phu quân ta đâu thỳ lại thấy có một đám người đi vô. Chà, quần áo tơ lụa nha, còn nhìn ta cười hòa ái nữa. May quá, có vẻ như người nhà của thân xác này cũng dễ chịu.Woaaa, hú! Mỹ nhân trời ơi, chu choa, ta thích rồi nha! Làn da trắng như ngọc, mắt phượng mày ngài là đây, nhìn đôi môi màu anh đào kìa, chỉ muốn cắn nuốt thôi, dáng người thướt tha nhưng không yếu đuối, cơ mà sao vẫn là ngực phẳng vậy. Aaa, muốn đập bàn ghê, đáng tiếng vẫn thiếu hai cái bánh bao.
Đang miên man suy nghĩ thỳ nghe tiếng "kétt", cửa phòng lại một lần nữa mở ra. Tưởng là cô bé nha hoàn hồi nảy quay lại, nhưng không lại là một cô nương xinh đẹp, trong trẻo. Vóc người rất khá chỉ có điều, tui đăm chiêu, chả lẽ người ở đây ph*t d*c kém vậy ư, nhìn trước sau như một.
Ai bảo về cổ đại thỳ toàn mỹ nhân ngực bự, mình đây nảy giờ diện kiến toàn màn hình phẳng. Hại mắt quá.
" Dương tỷ, tỷ tỉnh rồi, đầu có còn đau lắm không,
Lam nhi thay bá phụ đến đưa canh gà cho tỷ nè." Trần Thi Lam ôn nhu nói, thuần thục múc một chén canh bốc khói nghi ngút đưa tới trước mặt Trần Dương.
" Ta không sao, Lam nhi vất vả quá, ta cũng bớt đau nhiều rồi." Ta ráng tiếp lời.(>.
" Để Lam nhi đút cho tỷ ăn nha, tỷ còn yếu lắm. Chuyện hôm qua tất cả là lỗi của Lam nhi. Hu hu, vì cứu Lam nhi mà tỷ xém mất mạng. Lúc thấy tỷ không còn thở, Lam nhi chỉ muốn đập đầu vô gốc cây để chết theo tỷ. Hu hu" Trần Thi Lam khóc lóc, thương tâm, tay thỳ đút canh nhưng cứ mỗi khi Trần Dương há miệng định uống thỳ lại vì cảm xúc áy náy mà hạ xuống, rồi lại đưa lên, hạ xuống.
Tiểu Dương nhà ta mệt mỏi và bị quê quá độ nên dứt khoát ngậm miệng, lắng nghe, phân tích và lược bỏ mấy tiếng lóc ù tai thỳ cuối cùng cũng cho ra những kết luận. Hừm, thứ nhất có vẻ thân xác này rất thương yêu muội muội, thứ hai người này bị va đầu vào gốc cây nên bỏ mạng. Chậc, sao mình thông minh quá đi, đầu đau mà cũng suy luận được tốt. Hắc hắc.
" Muội..." Ta đang định hỏi phu quân ta đâu thỳ lại thấy có một đám người đi vô. Chà, quần áo tơ lụa nha, còn nhìn ta cười hòa ái nữa. May quá, có vẻ như người nhà của thân xác này cũng dễ chịu.
Woaaa, hú! Mỹ nhân trời ơi, chu choa, ta thích rồi nha! Làn da trắng như ngọc, mắt phượng mày ngài là đây, nhìn đôi môi màu anh đào kìa, chỉ muốn cắn nuốt thôi, dáng người thướt tha nhưng không yếu đuối, cơ mà sao vẫn là ngực phẳng vậy. Aaa, muốn đập bàn ghê, đáng tiếng vẫn thiếu hai cái bánh bao.
Công Tử Điêu Ngoa Của TôiTác giả: PhaiKo9xTruyện Xuyên KhôngOáp!!! Sao hôm nay chưa có chap mới vậy, chán thiệt. Hazz, không biết công tử Thanh Phong ôn nhu của ta bị nữ chính hiểu lầm như thế nào nữa đây. Nữ phụ đáng ghét kia tối ngày bám theo Thanh Phong, mà nữ chính thỳ không thèm tìm hiểu cho rõ, chỉ biết nghe con nữ phụ ly gián. Ngu thấy ớn, ta oán thầm. May là không mắc bệnh thánh mẫu, nếu không Thanh Phong chung tình của ta, chẳng phải bị ngược chết sao, nữ chính gì đâu mà não phẵng. "Tuyền, đi tắt máy phát điện đi, rồi đi ngủ. Muộn rồi!!!" Mẹ thúc giục. "Dạ!" Mẫu hậu ra thánh chỉ rồi, đành phải đi ngủ thui. Tắt điện thoại, mệt mỏi đứng lên, ta uể oải đi ra, nhìn khoảng cách nhà máy với nhà ở mà thấy nản quá (>. "Bộp bộp", tiếng dép va trên mặt gỗ nghe thật rõ ràng. Nhìn lên bầu trời đầy sao ta cảm thán:" Ông trời ơi, đến khi nào một nửa kia của con mới xuất hiện đây." Con chỉ có ước muốn nhỏ nhoi là có một người yêu hơi đẹp trai, dịu dàng, biết nấu ăn và quan trọng nhất là yêu con thật lòng thui mờ. Đang khi ta sắp đi tới nơi, thỳ… Đang miên man suy nghĩ thỳ nghe tiếng "kétt", cửa phòng lại một lần nữa mở ra. Tưởng là cô bé nha hoàn hồi nảy quay lại, nhưng không lại là một cô nương xinh đẹp, trong trẻo. Vóc người rất khá chỉ có điều, tui đăm chiêu, chả lẽ người ở đây ph*t d*c kém vậy ư, nhìn trước sau như một.Ai bảo về cổ đại thỳ toàn mỹ nhân ngực bự, mình đây nảy giờ diện kiến toàn màn hình phẳng. Hại mắt quá." Dương tỷ, tỷ tỉnh rồi, đầu có còn đau lắm không,Lam nhi thay bá phụ đến đưa canh gà cho tỷ nè." Trần Thi Lam ôn nhu nói, thuần thục múc một chén canh bốc khói nghi ngút đưa tới trước mặt Trần Dương." Ta không sao, Lam nhi vất vả quá, ta cũng bớt đau nhiều rồi." Ta ráng tiếp lời.(>." Để Lam nhi đút cho tỷ ăn nha, tỷ còn yếu lắm. Chuyện hôm qua tất cả là lỗi của Lam nhi. Hu hu, vì cứu Lam nhi mà tỷ xém mất mạng. Lúc thấy tỷ không còn thở, Lam nhi chỉ muốn đập đầu vô gốc cây để chết theo tỷ. Hu hu" Trần Thi Lam khóc lóc, thương tâm, tay thỳ đút canh nhưng cứ mỗi khi Trần Dương há miệng định uống thỳ lại vì cảm xúc áy náy mà hạ xuống, rồi lại đưa lên, hạ xuống.Tiểu Dương nhà ta mệt mỏi và bị quê quá độ nên dứt khoát ngậm miệng, lắng nghe, phân tích và lược bỏ mấy tiếng lóc ù tai thỳ cuối cùng cũng cho ra những kết luận. Hừm, thứ nhất có vẻ thân xác này rất thương yêu muội muội, thứ hai người này bị va đầu vào gốc cây nên bỏ mạng. Chậc, sao mình thông minh quá đi, đầu đau mà cũng suy luận được tốt. Hắc hắc." Muội..." Ta đang định hỏi phu quân ta đâu thỳ lại thấy có một đám người đi vô. Chà, quần áo tơ lụa nha, còn nhìn ta cười hòa ái nữa. May quá, có vẻ như người nhà của thân xác này cũng dễ chịu.Woaaa, hú! Mỹ nhân trời ơi, chu choa, ta thích rồi nha! Làn da trắng như ngọc, mắt phượng mày ngài là đây, nhìn đôi môi màu anh đào kìa, chỉ muốn cắn nuốt thôi, dáng người thướt tha nhưng không yếu đuối, cơ mà sao vẫn là ngực phẳng vậy. Aaa, muốn đập bàn ghê, đáng tiếng vẫn thiếu hai cái bánh bao.