Buổi sáng lúc Lương Tiểu Nhạc rửa mặt hai mí mắt vẫn đang nháy liên tục, tục ngữ nói mắt trái nháy vận hên tới, mắt phải nháy vận xui đeo, nhưng cả hai con mắt cùng nháy thì chuyện gì xảy ra? Miệng Lương Tiểu Nhạc ngậm bàn chải đánh răng, miệng đầy bọt kem, ghé vào trước gương nghiên cứu. Thẳng đến khi mẹ Lương giục ăn sáng cô mới nhanh chóng đẩy mạnh tốc độ rửa mặt. Không lâu sau, Lương Tiểu Nhạc tóc cột đuôi ngựa quần áo chỉnh tề đứng trước mặt mẹ Lương chào: “Chúc mẹ buổi sáng tốt lành!” Trong tay Mẹ Lương bưng tô cháo tà tà liếc mắt “Đi! Ăn nhanh lên còn đi làm” “Yes, madam!” Lương Tiểu Nhạc vui vẻ đi đến bàn ăn bắt đầu hưởng thụ bữa sáng tràn đầy tình yêu. Ngày hôm nay là một ngày đẹp trời! Chẳng quan tâm mí mắt nhảy nhót. Lương Tiểu Nhạc vào làm việc trong tạp chí Nhạc Phong mới một năm, cô làm ở khâu quản lý thu chi trong bộ phận tài vụ, bình thường hay chạy qua ngân hàng thanh toán các khoản phí tòa soạn cần, không nhàn cũng không bận. Ngồi trước bàn làm việc, Lương Tiểu Nhạc…

Chương 19

Đàn Chị, Con Gái Chị Sao Lại Giống Em?Tác giả: Hướng Nhật Thiên ÂmBuổi sáng lúc Lương Tiểu Nhạc rửa mặt hai mí mắt vẫn đang nháy liên tục, tục ngữ nói mắt trái nháy vận hên tới, mắt phải nháy vận xui đeo, nhưng cả hai con mắt cùng nháy thì chuyện gì xảy ra? Miệng Lương Tiểu Nhạc ngậm bàn chải đánh răng, miệng đầy bọt kem, ghé vào trước gương nghiên cứu. Thẳng đến khi mẹ Lương giục ăn sáng cô mới nhanh chóng đẩy mạnh tốc độ rửa mặt. Không lâu sau, Lương Tiểu Nhạc tóc cột đuôi ngựa quần áo chỉnh tề đứng trước mặt mẹ Lương chào: “Chúc mẹ buổi sáng tốt lành!” Trong tay Mẹ Lương bưng tô cháo tà tà liếc mắt “Đi! Ăn nhanh lên còn đi làm” “Yes, madam!” Lương Tiểu Nhạc vui vẻ đi đến bàn ăn bắt đầu hưởng thụ bữa sáng tràn đầy tình yêu. Ngày hôm nay là một ngày đẹp trời! Chẳng quan tâm mí mắt nhảy nhót. Lương Tiểu Nhạc vào làm việc trong tạp chí Nhạc Phong mới một năm, cô làm ở khâu quản lý thu chi trong bộ phận tài vụ, bình thường hay chạy qua ngân hàng thanh toán các khoản phí tòa soạn cần, không nhàn cũng không bận. Ngồi trước bàn làm việc, Lương Tiểu Nhạc… Lương Tiểu Nhạc thất trở về phòng mình, trực tiếp ngồi trêи sàn nhà gục đầu vào khuỷu tay, nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi xuống. Cô có thể hiểu được mẹ mình vì sao không tin, thế nhưng lại có lỗi với Tống Nhu và Hề Hề vì để cho họ bị nghi vấn như vậy. Cô biết con đường cô bước cùng đàn chị này không dễ đi, cũng không muốn tình lình xảy ra xung đột, thái độ của mẹ cô lại không một chút hòa hoãn, phản đối như trực tiếp mạnh mẽ như thế.Tống Nhu lo lắng cho Lương Tiểu Nhạc, sau khi về đến nhà đợi hồi lâu cũng không thấy cô gọi điện thoại tới, nhiều lần tự suy nghĩ, vẫn là gọi điện cho Lương Tiểu Nhạc, Lương Tiểu Nhạc thấy Tống Nhu điện tới, điều chỉnh lại tiếng nói, hít hít mũi, mới nhận điện thoại, cô không muốn Tống Nhu nghe ra cô đã khóc, không muốn cô ấy lo lắng.“Alo, Tiểu Nhạc”“Đàn chị”“Tiểu Nhạc, em làm sao vậy, tiếng nói có gì đó sai sai, em khóc” lúc trước khóc nhiều lần như vậy, Tống Nhu đối với biến hóa của vợ mình rất mẫn cảm, làm sao nghe không ra.“Ngô, em không sao”“Tiểu Nhạc!”“Mẹ biết chuyện chúng ta, bà nhìn thấy em hôn chị tại tiệm pizza. Thế nhưng bà không đồng ý chúng ta cùng một chỗ” rốt cuộc cũng tìm được nơi dựa vào, Lương Tiểu Nhạc ủy khuất có xu thế rơi nước mắt.“Đây là chuyện thường tình của con người a, dì khẳng định mong muốn em tìm một người bạn trai, kết hôn rồi sinh con sống bình thản một đường đến già, mà hiện tại chúng ta làm vỡ lý tưởng của bà ấy, dì khẳng định là không thể tiếp thu được” thanh âm Tống Nhu dịu dàng an ủi tâm hồn Lương Tiểu Nhạc, nước mắt dần không còn rơi.“Thế nhưng bà ấy không tin Hề Hề là con em!” lại muốn khóc“Tiểu Nhạc, đừng khóc, chuyện này không ai sẽ tin tưởng, bất luận kẻ nào nghe được cũng sẽ nghĩ đó là chuyện ngàn lẻ một đêm”“Thế nhưng em tin tưởng a!”“Đó là bởi vì em yêu chị a, cho nên em tin tưởng chị, thế nhưng dì chưa từng tiếp xúc qua với chị làm sao có thể tin được chuyện mà khoa học hiện nay không thể lý giải” Tống Nhu từng bước giải thích.“Thế nhưng em còn rất khó chịu, khó chịu vì bà ấy không đồng ý, khó chịu vì bà ấy không tin tưởng”“Tiểu Nhạc, không liên quan, chúng ta có thể cùng nhau nỗ lực, nỗ lực làm cho dì hiểu được và cho phép chúng ta qua cửa ải này, hiểu được chị sẽ là một người vợ tốt, sẽ mang đến hạnh phúc cho em, cả đời chúng ta cũng sẽ cùng một chỗ, tốt không? Chị tin tưởng chỉ cần cho dì thấy chúng ta thật tâm yêu nhau, là chân thành đối xử với đối phương, là bầu bạn không xa không rời, là hạnh phúc giống bất kỳ đôi tình nhân khác phái nào, bà ấy sẽ đồng ý với chúng ta”“Ừm, đúng, chúng ta cùng nhau nỗ lực!” Lương Tiểu Nhạc hít hít mũi, nghe đàn chị thoải mái nói xong thì lòng tin của bản thân được tìm về.“Tiểu Nhạc, chị muốn đưa Hề Hề cùng em đi giám định thân nhân”“Không được, điều này không công bằng, đối với chị cũng như Hề Hề, cũng đều không công bằng, con em chỉ cần em thừa nhận là được rồi”“Nghe lời, Tiểu Nhạc, đây là phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất, cũng là tâm nguyện của chị, chị muốn dùng khoa học chứng minh chuyện không khoa học, hơn nữa, em không muốn Hề Hề có thêm nhiều tình thương sao, lúc trước chẳng phải em muốn cho chú dì tiếp nhận Hề Hề sao, như vậy hãy dùng cách giàm định người thân này đi”“Được rồi, em nghe lời chị”“Ừm, tin tưởng chị, tất cả rồi sẽ tốt, nhiều năm chúng ta chia lìa cũng đều đi qua, tương lai cho dù có vấn đề gì, chúng ta cũng sẽ khắc phục được!”“Đàn chị, chị là tâm phúc của em, chị tựa như tướng quân đánh đâu thắng đó; là đại tướng quân không ai cản nổi, chỉ dẫn phương hướng tấn công cho em, cho em lòng tin thắng lợi, hắc hắc”“Đồ ba hoa!” Tống Nhu gắt giọng.“Hắc hắc, đàn chị, em nhớ chị, mới cùng chị xa nhau có một chút mà em đã nhớ rồi” em muốn đi tìm chị.“vậy cũng không cho đến” đoán được suy nghĩ của Lương Tiểu Nhạc, “Hiện tại là thời gian nơi đầu sóng ngọn gió, không được gây chuyện, đi trò chuyện với dì đi, không nên nhắc đến chuyện của chúng ta, đừng làm bà ấy tức giận”“Thế nhưng mẹ không để ý tới em” Lương Tiểu Nhạc làm nũng.“Vậy thì em chủ động đi tìm dì, nuôi con mới biết lòng cha mẹ, có Hề Hề chị mới biết được cha mạ chúng ta cực khổ bao nhiêu”“Được, em nghe lời chị, đi dỗ mẹ già”“Ừm, đi đi. Được rồi, Tiểu Nhạc”“Ừm?” Lương Tiểu Nhạc chuẩn bị cúp điện thoại, nghe Tống Nhu bên kia gọi cô, nhanh chóng áp sát điện thoại vào lỗ tai.“Chị cũng nhớ em” nói xong không đợi Lương Tiểu Nhạc phản ứng, liền vội vã cúp điện thoại.… Để lại Lương Tiểu Nhạc biểu tình ngây ngô ngu ngốc, hắc hắc, đàn chị nhớ mình, đàn chị xấu hổ.

Lương Tiểu Nhạc thất trở về phòng mình, trực tiếp ngồi trêи sàn nhà gục đầu vào khuỷu tay, nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi xuống. Cô có thể hiểu được mẹ mình vì sao không tin, thế nhưng lại có lỗi với Tống Nhu và Hề Hề vì để cho họ bị nghi vấn như vậy. Cô biết con đường cô bước cùng đàn chị này không dễ đi, cũng không muốn tình lình xảy ra xung đột, thái độ của mẹ cô lại không một chút hòa hoãn, phản đối như trực tiếp mạnh mẽ như thế.

Tống Nhu lo lắng cho Lương Tiểu Nhạc, sau khi về đến nhà đợi hồi lâu cũng không thấy cô gọi điện thoại tới, nhiều lần tự suy nghĩ, vẫn là gọi điện cho Lương Tiểu Nhạc, Lương Tiểu Nhạc thấy Tống Nhu điện tới, điều chỉnh lại tiếng nói, hít hít mũi, mới nhận điện thoại, cô không muốn Tống Nhu nghe ra cô đã khóc, không muốn cô ấy lo lắng.

“Alo, Tiểu Nhạc”

“Đàn chị”

“Tiểu Nhạc, em làm sao vậy, tiếng nói có gì đó sai sai, em khóc” lúc trước khóc nhiều lần như vậy, Tống Nhu đối với biến hóa của vợ mình rất mẫn cảm, làm sao nghe không ra.

“Ngô, em không sao”

“Tiểu Nhạc!”

“Mẹ biết chuyện chúng ta, bà nhìn thấy em hôn chị tại tiệm pizza. Thế nhưng bà không đồng ý chúng ta cùng một chỗ” rốt cuộc cũng tìm được nơi dựa vào, Lương Tiểu Nhạc ủy khuất có xu thế rơi nước mắt.

“Đây là chuyện thường tình của con người a, dì khẳng định mong muốn em tìm một người bạn trai, kết hôn rồi sinh con sống bình thản một đường đến già, mà hiện tại chúng ta làm vỡ lý tưởng của bà ấy, dì khẳng định là không thể tiếp thu được” thanh âm Tống Nhu dịu dàng an ủi tâm hồn Lương Tiểu Nhạc, nước mắt dần không còn rơi.

“Thế nhưng bà ấy không tin Hề Hề là con em!” lại muốn khóc

“Tiểu Nhạc, đừng khóc, chuyện này không ai sẽ tin tưởng, bất luận kẻ nào nghe được cũng sẽ nghĩ đó là chuyện ngàn lẻ một đêm”

“Thế nhưng em tin tưởng a!”

“Đó là bởi vì em yêu chị a, cho nên em tin tưởng chị, thế nhưng dì chưa từng tiếp xúc qua với chị làm sao có thể tin được chuyện mà khoa học hiện nay không thể lý giải” Tống Nhu từng bước giải thích.

“Thế nhưng em còn rất khó chịu, khó chịu vì bà ấy không đồng ý, khó chịu vì bà ấy không tin tưởng”

“Tiểu Nhạc, không liên quan, chúng ta có thể cùng nhau nỗ lực, nỗ lực làm cho dì hiểu được và cho phép chúng ta qua cửa ải này, hiểu được chị sẽ là một người vợ tốt, sẽ mang đến hạnh phúc cho em, cả đời chúng ta cũng sẽ cùng một chỗ, tốt không? Chị tin tưởng chỉ cần cho dì thấy chúng ta thật tâm yêu nhau, là chân thành đối xử với đối phương, là bầu bạn không xa không rời, là hạnh phúc giống bất kỳ đôi tình nhân khác phái nào, bà ấy sẽ đồng ý với chúng ta”

“Ừm, đúng, chúng ta cùng nhau nỗ lực!” Lương Tiểu Nhạc hít hít mũi, nghe đàn chị thoải mái nói xong thì lòng tin của bản thân được tìm về.

“Tiểu Nhạc, chị muốn đưa Hề Hề cùng em đi giám định thân nhân”

“Không được, điều này không công bằng, đối với chị cũng như Hề Hề, cũng đều không công bằng, con em chỉ cần em thừa nhận là được rồi”

“Nghe lời, Tiểu Nhạc, đây là phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất, cũng là tâm nguyện của chị, chị muốn dùng khoa học chứng minh chuyện không khoa học, hơn nữa, em không muốn Hề Hề có thêm nhiều tình thương sao, lúc trước chẳng phải em muốn cho chú dì tiếp nhận Hề Hề sao, như vậy hãy dùng cách giàm định người thân này đi”

“Được rồi, em nghe lời chị”

“Ừm, tin tưởng chị, tất cả rồi sẽ tốt, nhiều năm chúng ta chia lìa cũng đều đi qua, tương lai cho dù có vấn đề gì, chúng ta cũng sẽ khắc phục được!”

“Đàn chị, chị là tâm phúc của em, chị tựa như tướng quân đánh đâu thắng đó; là đại tướng quân không ai cản nổi, chỉ dẫn phương hướng tấn công cho em, cho em lòng tin thắng lợi, hắc hắc”

“Đồ ba hoa!” Tống Nhu gắt giọng.

“Hắc hắc, đàn chị, em nhớ chị, mới cùng chị xa nhau có một chút mà em đã nhớ rồi” em muốn đi tìm chị.

“vậy cũng không cho đến” đoán được suy nghĩ của Lương Tiểu Nhạc, “Hiện tại là thời gian nơi đầu sóng ngọn gió, không được gây chuyện, đi trò chuyện với dì đi, không nên nhắc đến chuyện của chúng ta, đừng làm bà ấy tức giận”

“Thế nhưng mẹ không để ý tới em” Lương Tiểu Nhạc làm nũng.

“Vậy thì em chủ động đi tìm dì, nuôi con mới biết lòng cha mẹ, có Hề Hề chị mới biết được cha mạ chúng ta cực khổ bao nhiêu”

“Được, em nghe lời chị, đi dỗ mẹ già”

“Ừm, đi đi. Được rồi, Tiểu Nhạc”

“Ừm?” Lương Tiểu Nhạc chuẩn bị cúp điện thoại, nghe Tống Nhu bên kia gọi cô, nhanh chóng áp sát điện thoại vào lỗ tai.

“Chị cũng nhớ em” nói xong không đợi Lương Tiểu Nhạc phản ứng, liền vội vã cúp điện thoại.

… Để lại Lương Tiểu Nhạc biểu tình ngây ngô ngu ngốc, hắc hắc, đàn chị nhớ mình, đàn chị xấu hổ.

Đàn Chị, Con Gái Chị Sao Lại Giống Em?Tác giả: Hướng Nhật Thiên ÂmBuổi sáng lúc Lương Tiểu Nhạc rửa mặt hai mí mắt vẫn đang nháy liên tục, tục ngữ nói mắt trái nháy vận hên tới, mắt phải nháy vận xui đeo, nhưng cả hai con mắt cùng nháy thì chuyện gì xảy ra? Miệng Lương Tiểu Nhạc ngậm bàn chải đánh răng, miệng đầy bọt kem, ghé vào trước gương nghiên cứu. Thẳng đến khi mẹ Lương giục ăn sáng cô mới nhanh chóng đẩy mạnh tốc độ rửa mặt. Không lâu sau, Lương Tiểu Nhạc tóc cột đuôi ngựa quần áo chỉnh tề đứng trước mặt mẹ Lương chào: “Chúc mẹ buổi sáng tốt lành!” Trong tay Mẹ Lương bưng tô cháo tà tà liếc mắt “Đi! Ăn nhanh lên còn đi làm” “Yes, madam!” Lương Tiểu Nhạc vui vẻ đi đến bàn ăn bắt đầu hưởng thụ bữa sáng tràn đầy tình yêu. Ngày hôm nay là một ngày đẹp trời! Chẳng quan tâm mí mắt nhảy nhót. Lương Tiểu Nhạc vào làm việc trong tạp chí Nhạc Phong mới một năm, cô làm ở khâu quản lý thu chi trong bộ phận tài vụ, bình thường hay chạy qua ngân hàng thanh toán các khoản phí tòa soạn cần, không nhàn cũng không bận. Ngồi trước bàn làm việc, Lương Tiểu Nhạc… Lương Tiểu Nhạc thất trở về phòng mình, trực tiếp ngồi trêи sàn nhà gục đầu vào khuỷu tay, nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi xuống. Cô có thể hiểu được mẹ mình vì sao không tin, thế nhưng lại có lỗi với Tống Nhu và Hề Hề vì để cho họ bị nghi vấn như vậy. Cô biết con đường cô bước cùng đàn chị này không dễ đi, cũng không muốn tình lình xảy ra xung đột, thái độ của mẹ cô lại không một chút hòa hoãn, phản đối như trực tiếp mạnh mẽ như thế.Tống Nhu lo lắng cho Lương Tiểu Nhạc, sau khi về đến nhà đợi hồi lâu cũng không thấy cô gọi điện thoại tới, nhiều lần tự suy nghĩ, vẫn là gọi điện cho Lương Tiểu Nhạc, Lương Tiểu Nhạc thấy Tống Nhu điện tới, điều chỉnh lại tiếng nói, hít hít mũi, mới nhận điện thoại, cô không muốn Tống Nhu nghe ra cô đã khóc, không muốn cô ấy lo lắng.“Alo, Tiểu Nhạc”“Đàn chị”“Tiểu Nhạc, em làm sao vậy, tiếng nói có gì đó sai sai, em khóc” lúc trước khóc nhiều lần như vậy, Tống Nhu đối với biến hóa của vợ mình rất mẫn cảm, làm sao nghe không ra.“Ngô, em không sao”“Tiểu Nhạc!”“Mẹ biết chuyện chúng ta, bà nhìn thấy em hôn chị tại tiệm pizza. Thế nhưng bà không đồng ý chúng ta cùng một chỗ” rốt cuộc cũng tìm được nơi dựa vào, Lương Tiểu Nhạc ủy khuất có xu thế rơi nước mắt.“Đây là chuyện thường tình của con người a, dì khẳng định mong muốn em tìm một người bạn trai, kết hôn rồi sinh con sống bình thản một đường đến già, mà hiện tại chúng ta làm vỡ lý tưởng của bà ấy, dì khẳng định là không thể tiếp thu được” thanh âm Tống Nhu dịu dàng an ủi tâm hồn Lương Tiểu Nhạc, nước mắt dần không còn rơi.“Thế nhưng bà ấy không tin Hề Hề là con em!” lại muốn khóc“Tiểu Nhạc, đừng khóc, chuyện này không ai sẽ tin tưởng, bất luận kẻ nào nghe được cũng sẽ nghĩ đó là chuyện ngàn lẻ một đêm”“Thế nhưng em tin tưởng a!”“Đó là bởi vì em yêu chị a, cho nên em tin tưởng chị, thế nhưng dì chưa từng tiếp xúc qua với chị làm sao có thể tin được chuyện mà khoa học hiện nay không thể lý giải” Tống Nhu từng bước giải thích.“Thế nhưng em còn rất khó chịu, khó chịu vì bà ấy không đồng ý, khó chịu vì bà ấy không tin tưởng”“Tiểu Nhạc, không liên quan, chúng ta có thể cùng nhau nỗ lực, nỗ lực làm cho dì hiểu được và cho phép chúng ta qua cửa ải này, hiểu được chị sẽ là một người vợ tốt, sẽ mang đến hạnh phúc cho em, cả đời chúng ta cũng sẽ cùng một chỗ, tốt không? Chị tin tưởng chỉ cần cho dì thấy chúng ta thật tâm yêu nhau, là chân thành đối xử với đối phương, là bầu bạn không xa không rời, là hạnh phúc giống bất kỳ đôi tình nhân khác phái nào, bà ấy sẽ đồng ý với chúng ta”“Ừm, đúng, chúng ta cùng nhau nỗ lực!” Lương Tiểu Nhạc hít hít mũi, nghe đàn chị thoải mái nói xong thì lòng tin của bản thân được tìm về.“Tiểu Nhạc, chị muốn đưa Hề Hề cùng em đi giám định thân nhân”“Không được, điều này không công bằng, đối với chị cũng như Hề Hề, cũng đều không công bằng, con em chỉ cần em thừa nhận là được rồi”“Nghe lời, Tiểu Nhạc, đây là phương pháp trực tiếp và hiệu quả nhất, cũng là tâm nguyện của chị, chị muốn dùng khoa học chứng minh chuyện không khoa học, hơn nữa, em không muốn Hề Hề có thêm nhiều tình thương sao, lúc trước chẳng phải em muốn cho chú dì tiếp nhận Hề Hề sao, như vậy hãy dùng cách giàm định người thân này đi”“Được rồi, em nghe lời chị”“Ừm, tin tưởng chị, tất cả rồi sẽ tốt, nhiều năm chúng ta chia lìa cũng đều đi qua, tương lai cho dù có vấn đề gì, chúng ta cũng sẽ khắc phục được!”“Đàn chị, chị là tâm phúc của em, chị tựa như tướng quân đánh đâu thắng đó; là đại tướng quân không ai cản nổi, chỉ dẫn phương hướng tấn công cho em, cho em lòng tin thắng lợi, hắc hắc”“Đồ ba hoa!” Tống Nhu gắt giọng.“Hắc hắc, đàn chị, em nhớ chị, mới cùng chị xa nhau có một chút mà em đã nhớ rồi” em muốn đi tìm chị.“vậy cũng không cho đến” đoán được suy nghĩ của Lương Tiểu Nhạc, “Hiện tại là thời gian nơi đầu sóng ngọn gió, không được gây chuyện, đi trò chuyện với dì đi, không nên nhắc đến chuyện của chúng ta, đừng làm bà ấy tức giận”“Thế nhưng mẹ không để ý tới em” Lương Tiểu Nhạc làm nũng.“Vậy thì em chủ động đi tìm dì, nuôi con mới biết lòng cha mẹ, có Hề Hề chị mới biết được cha mạ chúng ta cực khổ bao nhiêu”“Được, em nghe lời chị, đi dỗ mẹ già”“Ừm, đi đi. Được rồi, Tiểu Nhạc”“Ừm?” Lương Tiểu Nhạc chuẩn bị cúp điện thoại, nghe Tống Nhu bên kia gọi cô, nhanh chóng áp sát điện thoại vào lỗ tai.“Chị cũng nhớ em” nói xong không đợi Lương Tiểu Nhạc phản ứng, liền vội vã cúp điện thoại.… Để lại Lương Tiểu Nhạc biểu tình ngây ngô ngu ngốc, hắc hắc, đàn chị nhớ mình, đàn chị xấu hổ.

Chương 19