Vân Điệp, tối cậu rảnh không? Tụi mình cùng đi xem phim!! - Tố Ân cho mình xin lỗi hôm nay mình có việc rồi!! Hôm khác cho mình bù được không?? - Nhưng lần đó cậu phải mời mình nha!! - Nhất trí, thôi mình đi trước đây, bye. Tố Ân là cô bạn thuở nhỏ của ta, hôm nay rủ ta đi xem phim cùng cả lớp nhưng ta có chút việc cần tới bảo tàng. Thực ra thì ta cũng không thích bảo tàng nhưng lão bà ở nhà cứ bắt phải làm thêm ở đấy. Ta không biết rằng đấy là lần cuối cùng ta được nghe Tố Ân rủ đi chơi. Lần cuối ta đuợc nhìn thấy thế giới này và cũng là lần cuối ta than vãn về mẹ ta. *** Bảo tàng mở cửa từ 7h sáng cho đến 23h. Một trạch nữ như ta cái gì cũng không sợ duy nhất lại sợ ma. Thường thì những ca trực buổi tối ta không bao giờ trực (không chịu trực). Xui sao hôm nay bà cô quản lý bắt tôi phải trực thay cho một nhân viên trực ca 22h đến 23h. Mà người ta thương bảo: bảo tàng là nơi nhiều ma nhất. Nghĩ đến thôi là ta đã thấy lạnh sống lưng rồi. - Vân Điệp, bọn chị về trước nhé. Lát nhớ gọi…
Chương 4
Phụ Thân Đại Nhân!!! Chúng Ta...Thành Thân Đi!!!Tác giả: Tần Tinh TuyếtTruyện Xuyên KhôngVân Điệp, tối cậu rảnh không? Tụi mình cùng đi xem phim!! - Tố Ân cho mình xin lỗi hôm nay mình có việc rồi!! Hôm khác cho mình bù được không?? - Nhưng lần đó cậu phải mời mình nha!! - Nhất trí, thôi mình đi trước đây, bye. Tố Ân là cô bạn thuở nhỏ của ta, hôm nay rủ ta đi xem phim cùng cả lớp nhưng ta có chút việc cần tới bảo tàng. Thực ra thì ta cũng không thích bảo tàng nhưng lão bà ở nhà cứ bắt phải làm thêm ở đấy. Ta không biết rằng đấy là lần cuối cùng ta được nghe Tố Ân rủ đi chơi. Lần cuối ta đuợc nhìn thấy thế giới này và cũng là lần cuối ta than vãn về mẹ ta. *** Bảo tàng mở cửa từ 7h sáng cho đến 23h. Một trạch nữ như ta cái gì cũng không sợ duy nhất lại sợ ma. Thường thì những ca trực buổi tối ta không bao giờ trực (không chịu trực). Xui sao hôm nay bà cô quản lý bắt tôi phải trực thay cho một nhân viên trực ca 22h đến 23h. Mà người ta thương bảo: bảo tàng là nơi nhiều ma nhất. Nghĩ đến thôi là ta đã thấy lạnh sống lưng rồi. - Vân Điệp, bọn chị về trước nhé. Lát nhớ gọi… Nửa đêm canh ba, tửu lầu cô và phụ thân ở đột nhiên biến mất. Xung quanh bao bọc bởi cay cối um túm. Từng cơn gió lạnh cứ rít lên khiến cô trong vô thức nép sát vào người phụ thân.Phụ thân đứng im như khúc gỗ cho tới khi có một bóng đen lao tới. Hắn không phải người! Hắn là một con qủy lang thang. Gặp được con mồi hắn sẽ bất chấp tất cả lao đên hút đi linh khí của người đấy. Hắn muốn trở thành một con qủy hoàn hảo.Hắn cứ lao vào phụ thân ra chiêu tới tấp. Dù phải đối mặt với con qủy đấy nhưng người tuyệt nhiên không để cô xuống đất. Vì người biết nếu cô rời khỏi vòng tay của người, cô sẽ bị con qủy xấu xí kia g**t ch*t. Dù đang nằm ngủ ngon lành trong lòng phụ thân nhưng không có nghĩa cô không cảm thấy cuộc chiến của người.Nhíu chặt đôi lông mày thể hiện sự sợ hãi với những tiếng động sắc lạnh. Bắt gặp cái nhíu mày của cô người càng ôm chặt cô vào lòng. Cảm nhận được sự ấm áp đến tận tim gan đôi lông mày dần dần giãn ra.Phụ thân nhìn về phía con qủy gớm ghiếc trước mặt rồi nhìn lên trời. Trời cũng sắp sáng rồi, nếu không g**t ch*t con qủy này thì lũ qủy cùng tạo ra ảo ảnh với nó sẽ rất nhanh mò tới. Phụ thân ôm chặt lấy cô cả người lao về phía con qủy. Hắn đã biến mất. Không, phải nói là hắn đã chết! Người chỉnh lại tư thế ngủ cho cô rồi ngạo nghễ bước ra khỏi khu rừng.*Cô tỉnh dậy đã là nửa buổi sáng ngày hôm sau. Phụ thân không nói chuyện tối qua cho cô biết. Cô cũng chẳng thắc mắc vì sao mới qua một đêm mình đã ở nơi khác. Vì cô biết, cô không phải người thời đại này nói ít đi mới là điều tốt. Mà nếu cô có hỏi thì cô cũng sẽ hối hận. Vì nếu như cô biết chuyện tất cả trấn đấy đều là ảo ảnh và đồ ăn cô ăn không biết từ cái gì biến thành thì cô sẽ kinh tởm đến mức lấy tay thọc vào cổ họng cho mình nôn ra quá. Nên không hỏi vẫn là một điều sáng dạ nhất mà cô đã chọn.
Nửa đêm canh ba, tửu lầu cô và phụ thân ở đột nhiên biến mất. Xung quanh bao bọc bởi cay cối um túm. Từng cơn gió lạnh cứ rít lên khiến cô trong vô thức nép sát vào người phụ thân.
Phụ thân đứng im như khúc gỗ cho tới khi có một bóng đen lao tới. Hắn không phải người! Hắn là một con qủy lang thang. Gặp được con mồi hắn sẽ bất chấp tất cả lao đên hút đi linh khí của người đấy. Hắn muốn trở thành một con qủy hoàn hảo.
Hắn cứ lao vào phụ thân ra chiêu tới tấp. Dù phải đối mặt với con qủy đấy nhưng người tuyệt nhiên không để cô xuống đất. Vì người biết nếu cô rời khỏi vòng tay của người, cô sẽ bị con qủy xấu xí kia g**t ch*t. Dù đang nằm ngủ ngon lành trong lòng phụ thân nhưng không có nghĩa cô không cảm thấy cuộc chiến của người.
Nhíu chặt đôi lông mày thể hiện sự sợ hãi với những tiếng động sắc lạnh. Bắt gặp cái nhíu mày của cô người càng ôm chặt cô vào lòng. Cảm nhận được sự ấm áp đến tận tim gan đôi lông mày dần dần giãn ra.
Phụ thân nhìn về phía con qủy gớm ghiếc trước mặt rồi nhìn lên trời. Trời cũng sắp sáng rồi, nếu không g**t ch*t con qủy này thì lũ qủy cùng tạo ra ảo ảnh với nó sẽ rất nhanh mò tới. Phụ thân ôm chặt lấy cô cả người lao về phía con qủy. Hắn đã biến mất. Không, phải nói là hắn đã chết! Người chỉnh lại tư thế ngủ cho cô rồi ngạo nghễ bước ra khỏi khu rừng.
*
Cô tỉnh dậy đã là nửa buổi sáng ngày hôm sau. Phụ thân không nói chuyện tối qua cho cô biết. Cô cũng chẳng thắc mắc vì sao mới qua một đêm mình đã ở nơi khác. Vì cô biết, cô không phải người thời đại này nói ít đi mới là điều tốt. Mà nếu cô có hỏi thì cô cũng sẽ hối hận. Vì nếu như cô biết chuyện tất cả trấn đấy đều là ảo ảnh và đồ ăn cô ăn không biết từ cái gì biến thành thì cô sẽ kinh tởm đến mức lấy tay thọc vào cổ họng cho mình nôn ra quá. Nên không hỏi vẫn là một điều sáng dạ nhất mà cô đã chọn.
Phụ Thân Đại Nhân!!! Chúng Ta...Thành Thân Đi!!!Tác giả: Tần Tinh TuyếtTruyện Xuyên KhôngVân Điệp, tối cậu rảnh không? Tụi mình cùng đi xem phim!! - Tố Ân cho mình xin lỗi hôm nay mình có việc rồi!! Hôm khác cho mình bù được không?? - Nhưng lần đó cậu phải mời mình nha!! - Nhất trí, thôi mình đi trước đây, bye. Tố Ân là cô bạn thuở nhỏ của ta, hôm nay rủ ta đi xem phim cùng cả lớp nhưng ta có chút việc cần tới bảo tàng. Thực ra thì ta cũng không thích bảo tàng nhưng lão bà ở nhà cứ bắt phải làm thêm ở đấy. Ta không biết rằng đấy là lần cuối cùng ta được nghe Tố Ân rủ đi chơi. Lần cuối ta đuợc nhìn thấy thế giới này và cũng là lần cuối ta than vãn về mẹ ta. *** Bảo tàng mở cửa từ 7h sáng cho đến 23h. Một trạch nữ như ta cái gì cũng không sợ duy nhất lại sợ ma. Thường thì những ca trực buổi tối ta không bao giờ trực (không chịu trực). Xui sao hôm nay bà cô quản lý bắt tôi phải trực thay cho một nhân viên trực ca 22h đến 23h. Mà người ta thương bảo: bảo tàng là nơi nhiều ma nhất. Nghĩ đến thôi là ta đã thấy lạnh sống lưng rồi. - Vân Điệp, bọn chị về trước nhé. Lát nhớ gọi… Nửa đêm canh ba, tửu lầu cô và phụ thân ở đột nhiên biến mất. Xung quanh bao bọc bởi cay cối um túm. Từng cơn gió lạnh cứ rít lên khiến cô trong vô thức nép sát vào người phụ thân.Phụ thân đứng im như khúc gỗ cho tới khi có một bóng đen lao tới. Hắn không phải người! Hắn là một con qủy lang thang. Gặp được con mồi hắn sẽ bất chấp tất cả lao đên hút đi linh khí của người đấy. Hắn muốn trở thành một con qủy hoàn hảo.Hắn cứ lao vào phụ thân ra chiêu tới tấp. Dù phải đối mặt với con qủy đấy nhưng người tuyệt nhiên không để cô xuống đất. Vì người biết nếu cô rời khỏi vòng tay của người, cô sẽ bị con qủy xấu xí kia g**t ch*t. Dù đang nằm ngủ ngon lành trong lòng phụ thân nhưng không có nghĩa cô không cảm thấy cuộc chiến của người.Nhíu chặt đôi lông mày thể hiện sự sợ hãi với những tiếng động sắc lạnh. Bắt gặp cái nhíu mày của cô người càng ôm chặt cô vào lòng. Cảm nhận được sự ấm áp đến tận tim gan đôi lông mày dần dần giãn ra.Phụ thân nhìn về phía con qủy gớm ghiếc trước mặt rồi nhìn lên trời. Trời cũng sắp sáng rồi, nếu không g**t ch*t con qủy này thì lũ qủy cùng tạo ra ảo ảnh với nó sẽ rất nhanh mò tới. Phụ thân ôm chặt lấy cô cả người lao về phía con qủy. Hắn đã biến mất. Không, phải nói là hắn đã chết! Người chỉnh lại tư thế ngủ cho cô rồi ngạo nghễ bước ra khỏi khu rừng.*Cô tỉnh dậy đã là nửa buổi sáng ngày hôm sau. Phụ thân không nói chuyện tối qua cho cô biết. Cô cũng chẳng thắc mắc vì sao mới qua một đêm mình đã ở nơi khác. Vì cô biết, cô không phải người thời đại này nói ít đi mới là điều tốt. Mà nếu cô có hỏi thì cô cũng sẽ hối hận. Vì nếu như cô biết chuyện tất cả trấn đấy đều là ảo ảnh và đồ ăn cô ăn không biết từ cái gì biến thành thì cô sẽ kinh tởm đến mức lấy tay thọc vào cổ họng cho mình nôn ra quá. Nên không hỏi vẫn là một điều sáng dạ nhất mà cô đã chọn.