Nhà hàng cung đình Lý thị, Giang Nam Hoa Hạ. Nhà hàng nằm ở khu vực phồn thịnh của thành phố Giang Nam, có năm tầng, tầng một là đại sảnh, tầng hai đến tầng bốn là phòng riêng, tầng năm là phòng quản lý và ký túc xá nhân viên. Đầu bếp của nhà hàng vốn là một đầu bếp cung đình, vô cùng tài giỏi, vì vậy, tuy giá các món ăn trong nhà hàng rất cao nhưng việc kinh doanh vẫn rất tốt. Đường Hán bắt đầu sử dụng thời gian rảnh rỗi của mình để đến đây làm việc giao hàng bán thời gian trong học kỳ trước, sau kỳ nghỉ hè, anh đến đây làm việc toàn thời gian, hy vọng có thể kiếm được tiền học phí cho học kỳ tiếp theo. Buổi chiều trong nhà hàng không có nhiều việc, Đường Hán và Lạc Mỹ Huyên cùng nhau trò chuyện, đều là sinh viên đại học đến làm việc trong dịp nghỉ lễ, Lạc Mỹ Huyên có ấn tượng khá tốt với Đường Hán cao ráo đẹp trai. Lạc Mỹ Huyên nhìn thấy bên ngón trỏ trái của Đường Hán đeo một chiếc nhẫn màu đen, nói: "Một tên đàn ông cao to như anh còn đeo nhãn làm gì, sợ không ai biết anh còn độc…
Chương 34: C34: Ban đầu
Huyền Môn Thiên YTác giả: Mèo Con Màu XámTruyện Đô ThịNhà hàng cung đình Lý thị, Giang Nam Hoa Hạ. Nhà hàng nằm ở khu vực phồn thịnh của thành phố Giang Nam, có năm tầng, tầng một là đại sảnh, tầng hai đến tầng bốn là phòng riêng, tầng năm là phòng quản lý và ký túc xá nhân viên. Đầu bếp của nhà hàng vốn là một đầu bếp cung đình, vô cùng tài giỏi, vì vậy, tuy giá các món ăn trong nhà hàng rất cao nhưng việc kinh doanh vẫn rất tốt. Đường Hán bắt đầu sử dụng thời gian rảnh rỗi của mình để đến đây làm việc giao hàng bán thời gian trong học kỳ trước, sau kỳ nghỉ hè, anh đến đây làm việc toàn thời gian, hy vọng có thể kiếm được tiền học phí cho học kỳ tiếp theo. Buổi chiều trong nhà hàng không có nhiều việc, Đường Hán và Lạc Mỹ Huyên cùng nhau trò chuyện, đều là sinh viên đại học đến làm việc trong dịp nghỉ lễ, Lạc Mỹ Huyên có ấn tượng khá tốt với Đường Hán cao ráo đẹp trai. Lạc Mỹ Huyên nhìn thấy bên ngón trỏ trái của Đường Hán đeo một chiếc nhẫn màu đen, nói: "Một tên đàn ông cao to như anh còn đeo nhãn làm gì, sợ không ai biết anh còn độc… Bất kỳ ai tìm đến thì Đường Hán cũng không từ chối, cũng may là y thuật của anh cao siêu, những bệnh tật thông thường chỉ cần ba, năm phút là đã có thể chữa trị xong. Ước. chừng đến khi mặt trời lặn là có thể chữa trị hết toàn bộ những người này.Ban đầu, vẫn còn một số người trong võ quán có ác cảm với Đường Hán vì chuyện của Lục Bạch và Hạ Khải. Nhưng sau khi trải qua đợt chẩn đoán và điều trị này, Đường Hán đã chinh phục tất cả đệ tử băng y thuật và võ thuật cao siêu của mình.Sau khi chữa trị xong cho tất cả mọi người, Đường Hán lại dùng phương thức cổ xưa giúp võ quán điều chế ra một ít cao dược đặc biệt, dù sao thì người luyện võ cũng không thể tránh khỏi va chạm.Bản thân Đường Hán cũng lưu lại một ít, đề phòng lúc anh hoặc người bên cạnh anh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.Lúc Đường Hán đang bận rộn thì Trần Huyền đã bảo người chuyển năm mươi vạn tiền nợ vào tài khoản của nhà hàng, đồng thời còn trả thêm năm vạn tiền lãi.Chẩn trị đã hơn nửa ngày, ngay cả Đường Hán - người tu luyện Huyền Thiên Công cũng có chút không chịu nổi mà cảm thấy kiệt sức. Sau khi tạm biệt Trần Huyền Sách trở về nhà hàng.Việc thu hồi nợ trong hai ngày liên tiếp có kết quả lớn, số nợ còn lại là ba mươi lăm ngàn, số tiền lũy kế không nhiều nên không cần phải quá khẩn cấp.Sáng ngày thứ ba, Đường Hán đang tổng kết các khoản nợ phải trả lại trong hai ngày qua với Lạc Mỹ Huyền thì Vương Cường - giám đốc Văn phòng Chính phủ huyện Hồng Dương gõ cửa phòng làm việc của quản lý."Giám đốc Vương, mời ngồi!” Đường Hán nhiệt tình chào hỏi Vương Cường. Nếu không ngoài dự liệu thì hẳn ta đây là đem tiền tới cho anh. Anh vẫn nên nhiệt tình với người đem tiền đến mà đúng không?"Giám đốc Vương, mời anh uống trà." Lạc Mỹ Huyên rót cho Vương Cường một chén trà."Ông chủ Đường thật sự là tuổi trẻ tài cao. Còn trẻ như vậy mà lại có sản nghiệp lớn như này. Tôi lúc tầm tuổi cậu thì chỉ đưa tay xin tiền người nhà mà thôi.”Sau khi Vương Cường ngồi xuống thì bắt đầu khen ngợi Đường Hán, thái độ của hẳn ta hoàn toàn khác với lần trước bọn họ gặp nhau, không còn hùng hổ như trước nữa.“Không dám nhận nha. Hiện tại kinh doanh khó khăn, vẫn cần giám đốc Vương chiếu cố nhiều hơn ạ”Đường Hán cũng trả lời khách sáo, dù sao cũng không thể duỗi tay đánh mặt người đang cười mà. Thử thách tìm tra𝗻g gốc, géc gô ﹎ Tr𝖴m Tr𝓾yệ𝗻.V𝗻 ﹎“Đúng, đúng. Cho nên lần trước sau khi ông chủ Đường rời đi, tôi liền đến tìm huyện trưởng và lãnh đạo nói một chút về tình hình của cậu. Tôi đã nói cậu còn trẻ tuổi mà khởi nghiệp là chuyện tốt, chính phủ nên phải hỗ trợ nhiều hơn cho người trẻ tuổi, đây là hy vọng của quốc gia mà”“Tất nhiên là các lãnh đạo đối với tinh thần lập nghiệp. của người trẻ tuổi cũng cực kỳ coi trọng, vì vậy đã đích thân phê duyệt, trong tình trạng tài chính eo hẹp vẫn hoàn trả tiền cho nhà hàng của cậu.”Vương Cường không thể nghĩ ra được Đường Hán làm cách nào lại có thể có quan hệ với Đổng Kiến Bân. Đổng Kiến Bân đã được thăng chức lên huyện trưởng, đáng ra không nên quản những chuyện nhỏ như này nhưng hắn lại hết lần này đến lần khác đối với chuyện này vô cùng coi trọng, nhất định phải lập tức đem tiền trả tận tay cho Đường Hán.Vương Cường nói tới đây thì liền lấy ra một tờ chi phiếu đưa cho Đường Hán:“Cậu nhìn này, hôm nay tôi đem tiền tới, vừa đúng sáu mươi vạn nhé.”Đường Hán nhận lấy tấm chỉ phiếu rồi đưa cho Lạc Mỹ Huyền, Lạc Mỹ Huyên kiểm tra chỉ phiếu, đúng là sáu mươi vạn.Cô không khỏi thầm thắc mắc, Đường Hán đã làm như thế nào vậy? Loại tiền này nổi tiếng là khó kiếm, cho dù không có Chu Béo cản trở thì cũng phải làm việc với tất cả các cấp, mời cơm không nói, còn phải chỉ tiền các kiểu. Làm xong hết những chuyện này cũng chưa chắc biết được khi nào mới nhận được tiền.Nhưng Đường Hán chỉ đi một lần, vậy mà trong vòng ba ngày giám đốc văn phòng hành chính thật sự chạy tới cửa gửi lại tiền, đây quả thật là một kỳ tích.Đường Hán lại biết rất rõ số tiền này đến từ đâu, hẳn là Đổng Kiến Bân đích thân giám sát, không liên quan gì đến Vương Cường.Nếu không phải Đổng Kiến Bân ép buộc, thăng cha này có lẽ đã không chạy đến tìm anh nhanh như vậy đâu.
Bất kỳ ai tìm đến thì Đường Hán cũng không từ chối, cũng may là y thuật của anh cao siêu, những bệnh tật thông thường chỉ cần ba, năm phút là đã có thể chữa trị xong. Ước. chừng đến khi mặt trời lặn là có thể chữa trị hết toàn bộ những người này.
Ban đầu, vẫn còn một số người trong võ quán có ác cảm với Đường Hán vì chuyện của Lục Bạch và Hạ Khải. Nhưng sau khi trải qua đợt chẩn đoán và điều trị này, Đường Hán đã chinh phục tất cả đệ tử băng y thuật và võ thuật cao siêu của mình.
Sau khi chữa trị xong cho tất cả mọi người, Đường Hán lại dùng phương thức cổ xưa giúp võ quán điều chế ra một ít cao dược đặc biệt, dù sao thì người luyện võ cũng không thể tránh khỏi va chạm.
Bản thân Đường Hán cũng lưu lại một ít, đề phòng lúc anh hoặc người bên cạnh anh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Lúc Đường Hán đang bận rộn thì Trần Huyền đã bảo người chuyển năm mươi vạn tiền nợ vào tài khoản của nhà hàng, đồng thời còn trả thêm năm vạn tiền lãi.
Chẩn trị đã hơn nửa ngày, ngay cả Đường Hán - người tu luyện Huyền Thiên Công cũng có chút không chịu nổi mà cảm thấy kiệt sức. Sau khi tạm biệt Trần Huyền Sách trở về nhà hàng.
Việc thu hồi nợ trong hai ngày liên tiếp có kết quả lớn, số nợ còn lại là ba mươi lăm ngàn, số tiền lũy kế không nhiều nên không cần phải quá khẩn cấp.
Sáng ngày thứ ba, Đường Hán đang tổng kết các khoản nợ phải trả lại trong hai ngày qua với Lạc Mỹ Huyền thì Vương Cường - giám đốc Văn phòng Chính phủ huyện Hồng Dương gõ cửa phòng làm việc của quản lý.
"Giám đốc Vương, mời ngồi!” Đường Hán nhiệt tình chào hỏi Vương Cường. Nếu không ngoài dự liệu thì hẳn ta đây là đem tiền tới cho anh. Anh vẫn nên nhiệt tình với người đem tiền đến mà đúng không?
"Giám đốc Vương, mời anh uống trà." Lạc Mỹ Huyên rót cho Vương Cường một chén trà.
"Ông chủ Đường thật sự là tuổi trẻ tài cao. Còn trẻ như vậy mà lại có sản nghiệp lớn như này. Tôi lúc tầm tuổi cậu thì chỉ đưa tay xin tiền người nhà mà thôi.”
Sau khi Vương Cường ngồi xuống thì bắt đầu khen ngợi Đường Hán, thái độ của hẳn ta hoàn toàn khác với lần trước bọn họ gặp nhau, không còn hùng hổ như trước nữa.
“Không dám nhận nha. Hiện tại kinh doanh khó khăn, vẫn cần giám đốc Vương chiếu cố nhiều hơn ạ”
Đường Hán cũng trả lời khách sáo, dù sao cũng không thể duỗi tay đánh mặt người đang cười mà. Thử thách tìm tra𝗻g gốc, géc gô ﹎ Tr𝖴m Tr𝓾yệ𝗻.V𝗻 ﹎
“Đúng, đúng. Cho nên lần trước sau khi ông chủ Đường rời đi, tôi liền đến tìm huyện trưởng và lãnh đạo nói một chút về tình hình của cậu. Tôi đã nói cậu còn trẻ tuổi mà khởi nghiệp là chuyện tốt, chính phủ nên phải hỗ trợ nhiều hơn cho người trẻ tuổi, đây là hy vọng của quốc gia mà”
“Tất nhiên là các lãnh đạo đối với tinh thần lập nghiệp. của người trẻ tuổi cũng cực kỳ coi trọng, vì vậy đã đích thân phê duyệt, trong tình trạng tài chính eo hẹp vẫn hoàn trả tiền cho nhà hàng của cậu.”
Vương Cường không thể nghĩ ra được Đường Hán làm cách nào lại có thể có quan hệ với Đổng Kiến Bân. Đổng Kiến Bân đã được thăng chức lên huyện trưởng, đáng ra không nên quản những chuyện nhỏ như này nhưng hắn lại hết lần này đến lần khác đối với chuyện này vô cùng coi trọng, nhất định phải lập tức đem tiền trả tận tay cho Đường Hán.
Vương Cường nói tới đây thì liền lấy ra một tờ chi phiếu đưa cho Đường Hán:
“Cậu nhìn này, hôm nay tôi đem tiền tới, vừa đúng sáu mươi vạn nhé.”
Đường Hán nhận lấy tấm chỉ phiếu rồi đưa cho Lạc Mỹ Huyền, Lạc Mỹ Huyên kiểm tra chỉ phiếu, đúng là sáu mươi vạn.
Cô không khỏi thầm thắc mắc, Đường Hán đã làm như thế nào vậy? Loại tiền này nổi tiếng là khó kiếm, cho dù không có Chu Béo cản trở thì cũng phải làm việc với tất cả các cấp, mời cơm không nói, còn phải chỉ tiền các kiểu. Làm xong hết những chuyện này cũng chưa chắc biết được khi nào mới nhận được tiền.
Nhưng Đường Hán chỉ đi một lần, vậy mà trong vòng ba ngày giám đốc văn phòng hành chính thật sự chạy tới cửa gửi lại tiền, đây quả thật là một kỳ tích.
Đường Hán lại biết rất rõ số tiền này đến từ đâu, hẳn là Đổng Kiến Bân đích thân giám sát, không liên quan gì đến Vương Cường.
Nếu không phải Đổng Kiến Bân ép buộc, thăng cha này có lẽ đã không chạy đến tìm anh nhanh như vậy đâu.
Huyền Môn Thiên YTác giả: Mèo Con Màu XámTruyện Đô ThịNhà hàng cung đình Lý thị, Giang Nam Hoa Hạ. Nhà hàng nằm ở khu vực phồn thịnh của thành phố Giang Nam, có năm tầng, tầng một là đại sảnh, tầng hai đến tầng bốn là phòng riêng, tầng năm là phòng quản lý và ký túc xá nhân viên. Đầu bếp của nhà hàng vốn là một đầu bếp cung đình, vô cùng tài giỏi, vì vậy, tuy giá các món ăn trong nhà hàng rất cao nhưng việc kinh doanh vẫn rất tốt. Đường Hán bắt đầu sử dụng thời gian rảnh rỗi của mình để đến đây làm việc giao hàng bán thời gian trong học kỳ trước, sau kỳ nghỉ hè, anh đến đây làm việc toàn thời gian, hy vọng có thể kiếm được tiền học phí cho học kỳ tiếp theo. Buổi chiều trong nhà hàng không có nhiều việc, Đường Hán và Lạc Mỹ Huyên cùng nhau trò chuyện, đều là sinh viên đại học đến làm việc trong dịp nghỉ lễ, Lạc Mỹ Huyên có ấn tượng khá tốt với Đường Hán cao ráo đẹp trai. Lạc Mỹ Huyên nhìn thấy bên ngón trỏ trái của Đường Hán đeo một chiếc nhẫn màu đen, nói: "Một tên đàn ông cao to như anh còn đeo nhãn làm gì, sợ không ai biết anh còn độc… Bất kỳ ai tìm đến thì Đường Hán cũng không từ chối, cũng may là y thuật của anh cao siêu, những bệnh tật thông thường chỉ cần ba, năm phút là đã có thể chữa trị xong. Ước. chừng đến khi mặt trời lặn là có thể chữa trị hết toàn bộ những người này.Ban đầu, vẫn còn một số người trong võ quán có ác cảm với Đường Hán vì chuyện của Lục Bạch và Hạ Khải. Nhưng sau khi trải qua đợt chẩn đoán và điều trị này, Đường Hán đã chinh phục tất cả đệ tử băng y thuật và võ thuật cao siêu của mình.Sau khi chữa trị xong cho tất cả mọi người, Đường Hán lại dùng phương thức cổ xưa giúp võ quán điều chế ra một ít cao dược đặc biệt, dù sao thì người luyện võ cũng không thể tránh khỏi va chạm.Bản thân Đường Hán cũng lưu lại một ít, đề phòng lúc anh hoặc người bên cạnh anh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.Lúc Đường Hán đang bận rộn thì Trần Huyền đã bảo người chuyển năm mươi vạn tiền nợ vào tài khoản của nhà hàng, đồng thời còn trả thêm năm vạn tiền lãi.Chẩn trị đã hơn nửa ngày, ngay cả Đường Hán - người tu luyện Huyền Thiên Công cũng có chút không chịu nổi mà cảm thấy kiệt sức. Sau khi tạm biệt Trần Huyền Sách trở về nhà hàng.Việc thu hồi nợ trong hai ngày liên tiếp có kết quả lớn, số nợ còn lại là ba mươi lăm ngàn, số tiền lũy kế không nhiều nên không cần phải quá khẩn cấp.Sáng ngày thứ ba, Đường Hán đang tổng kết các khoản nợ phải trả lại trong hai ngày qua với Lạc Mỹ Huyền thì Vương Cường - giám đốc Văn phòng Chính phủ huyện Hồng Dương gõ cửa phòng làm việc của quản lý."Giám đốc Vương, mời ngồi!” Đường Hán nhiệt tình chào hỏi Vương Cường. Nếu không ngoài dự liệu thì hẳn ta đây là đem tiền tới cho anh. Anh vẫn nên nhiệt tình với người đem tiền đến mà đúng không?"Giám đốc Vương, mời anh uống trà." Lạc Mỹ Huyên rót cho Vương Cường một chén trà."Ông chủ Đường thật sự là tuổi trẻ tài cao. Còn trẻ như vậy mà lại có sản nghiệp lớn như này. Tôi lúc tầm tuổi cậu thì chỉ đưa tay xin tiền người nhà mà thôi.”Sau khi Vương Cường ngồi xuống thì bắt đầu khen ngợi Đường Hán, thái độ của hẳn ta hoàn toàn khác với lần trước bọn họ gặp nhau, không còn hùng hổ như trước nữa.“Không dám nhận nha. Hiện tại kinh doanh khó khăn, vẫn cần giám đốc Vương chiếu cố nhiều hơn ạ”Đường Hán cũng trả lời khách sáo, dù sao cũng không thể duỗi tay đánh mặt người đang cười mà. Thử thách tìm tra𝗻g gốc, géc gô ﹎ Tr𝖴m Tr𝓾yệ𝗻.V𝗻 ﹎“Đúng, đúng. Cho nên lần trước sau khi ông chủ Đường rời đi, tôi liền đến tìm huyện trưởng và lãnh đạo nói một chút về tình hình của cậu. Tôi đã nói cậu còn trẻ tuổi mà khởi nghiệp là chuyện tốt, chính phủ nên phải hỗ trợ nhiều hơn cho người trẻ tuổi, đây là hy vọng của quốc gia mà”“Tất nhiên là các lãnh đạo đối với tinh thần lập nghiệp. của người trẻ tuổi cũng cực kỳ coi trọng, vì vậy đã đích thân phê duyệt, trong tình trạng tài chính eo hẹp vẫn hoàn trả tiền cho nhà hàng của cậu.”Vương Cường không thể nghĩ ra được Đường Hán làm cách nào lại có thể có quan hệ với Đổng Kiến Bân. Đổng Kiến Bân đã được thăng chức lên huyện trưởng, đáng ra không nên quản những chuyện nhỏ như này nhưng hắn lại hết lần này đến lần khác đối với chuyện này vô cùng coi trọng, nhất định phải lập tức đem tiền trả tận tay cho Đường Hán.Vương Cường nói tới đây thì liền lấy ra một tờ chi phiếu đưa cho Đường Hán:“Cậu nhìn này, hôm nay tôi đem tiền tới, vừa đúng sáu mươi vạn nhé.”Đường Hán nhận lấy tấm chỉ phiếu rồi đưa cho Lạc Mỹ Huyền, Lạc Mỹ Huyên kiểm tra chỉ phiếu, đúng là sáu mươi vạn.Cô không khỏi thầm thắc mắc, Đường Hán đã làm như thế nào vậy? Loại tiền này nổi tiếng là khó kiếm, cho dù không có Chu Béo cản trở thì cũng phải làm việc với tất cả các cấp, mời cơm không nói, còn phải chỉ tiền các kiểu. Làm xong hết những chuyện này cũng chưa chắc biết được khi nào mới nhận được tiền.Nhưng Đường Hán chỉ đi một lần, vậy mà trong vòng ba ngày giám đốc văn phòng hành chính thật sự chạy tới cửa gửi lại tiền, đây quả thật là một kỳ tích.Đường Hán lại biết rất rõ số tiền này đến từ đâu, hẳn là Đổng Kiến Bân đích thân giám sát, không liên quan gì đến Vương Cường.Nếu không phải Đổng Kiến Bân ép buộc, thăng cha này có lẽ đã không chạy đến tìm anh nhanh như vậy đâu.