An Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,…
Chương 16: Hi Minh Anh
Hạ Băng! Yêu Em ĐiTác giả: antu2404Truyện Bách HợpAn Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,… Năm đầu tiên ở Mĩ ...Lạch cạch lạch cạch ..."Đây là phòng của cô chủ" - quản gia đưa vali cho nó." Cảm ơn. Tôi vào phòng nghỉ một lát, khỏi cần gọi tôi dậy ăn trưa""Dạ"Nó vội đóng sầm cửa lại, nước mắt ứa giàn giụa trên mặt nó. Vốn dĩ nó không muốn xa cô, nhưng nó không muốn cô nghĩ nó là người làm đảo lộn cuộc sống của cô. Sau bao ngày nằm bệnh viện, nó không gặp cô, nó rất nhớ, nhớ cô vô cùng. Buồn càng thêm buồn, nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay.Vài hôm sau ..."Dạo này cậu có vẻ ốm vậy? Chưa quen được khẩu vị ăn bên đó ha?" - nó gọi facetime với bọn bạn thân lúc ở trường." Ừ, ở đây chả có bạn bè, chán quá, tớ chỉ muốn đi chơi cùng các cậu."" Lo học xong xuôi đi rồi về nước nhanh còn quẩy nữa"" Tớ sẽ cố gắng. Nhớ chăm sóc cô Băng giúp tớ và nhớ đừng để cô Băng biết đến nơi ở và nick facebook ẩn danh này của tớ"" Nhất trí "Thì ra nó tạo một facebook khác, mục đích muốn nhắn tin với cô với tư cách người xa lạ.Nó âm thầm ghi nhớ việc này, ghi hẳn ra giấy ghi chú dán ở đầu giường để ưu tiên việc nói chuyện với cô sau khi sức khoẻ bình phục hẳn hoi. Lại tiếp tục vài tuần nghỉ ngơi, vết thương bên tay trái của nó đã lành hẳn không còn đau nữa nhưng để lại một vết sẹo. Từ đó, nó luôn đeo bao tay cho tay trái của nó và giả vờ nói với mọi người rằng đấy là style mới nó nghĩ ra nhằm che giấu, nó không muốn cô biết được vì cô mà nó như vậy, nó không muốn cô cảm thấy bứt rứt, có lỗi.Nơi ở mới, nó chưa có bạn bè, nó phóng xe đi thật nhanh và tìm một quán cafe có không gian yên tĩnh, nó ngồi một mình, tay chống cằm hướng ra phía cửa sổ, ngẫm nghĩ về cô, nhớ dáng đi, giọng nói, nụ cười của cô. Vừa suy nghĩ, vừa cười trong vô thức. Chợt có chút gì đó làm nó hơi sợ, lo lắng, nó sợ khi phải làm quen với những thứ mới, lo lắng vì chưa thích nghi được môi trường mới, ngôi trường mới khang trang và rất rộng lớn. Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày khai giảng." Cạch " - Chào bạn, mình ngồi được chứ? Một bạn gái tò mò hỏi- Mời bạn ngồi- Mình tên là Minh Anh, rất vui được làm bạn với bạn————————————————————————Đã để các bạn chờ lâu 😅 chap mới nóng hổi đây. Chân thành cảm ơn các đọc giả thân yêu❤️
Năm đầu tiên ở Mĩ ...
Lạch cạch lạch cạch ...
"Đây là phòng của cô chủ" - quản gia đưa vali cho nó.
" Cảm ơn. Tôi vào phòng nghỉ một lát, khỏi cần gọi tôi dậy ăn trưa"
"Dạ"
Nó vội đóng sầm cửa lại, nước mắt ứa giàn giụa trên mặt nó. Vốn dĩ nó không muốn xa cô, nhưng nó không muốn cô nghĩ nó là người làm đảo lộn cuộc sống của cô. Sau bao ngày nằm bệnh viện, nó không gặp cô, nó rất nhớ, nhớ cô vô cùng. Buồn càng thêm buồn, nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Vài hôm sau ...
"Dạo này cậu có vẻ ốm vậy? Chưa quen được khẩu vị ăn bên đó ha?" - nó gọi facetime với bọn bạn thân lúc ở trường.
" Ừ, ở đây chả có bạn bè, chán quá, tớ chỉ muốn đi chơi cùng các cậu."
" Lo học xong xuôi đi rồi về nước nhanh còn quẩy nữa"
" Tớ sẽ cố gắng. Nhớ chăm sóc cô Băng giúp tớ và nhớ đừng để cô Băng biết đến nơi ở và nick facebook ẩn danh này của tớ"
" Nhất trí "
Thì ra nó tạo một facebook khác, mục đích muốn nhắn tin với cô với tư cách người xa lạ.
Nó âm thầm ghi nhớ việc này, ghi hẳn ra giấy ghi chú dán ở đầu giường để ưu tiên việc nói chuyện với cô sau khi sức khoẻ bình phục hẳn hoi. Lại tiếp tục vài tuần nghỉ ngơi, vết thương bên tay trái của nó đã lành hẳn không còn đau nữa nhưng để lại một vết sẹo. Từ đó, nó luôn đeo bao tay cho tay trái của nó và giả vờ nói với mọi người rằng đấy là style mới nó nghĩ ra nhằm che giấu, nó không muốn cô biết được vì cô mà nó như vậy, nó không muốn cô cảm thấy bứt rứt, có lỗi.
Nơi ở mới, nó chưa có bạn bè, nó phóng xe đi thật nhanh và tìm một quán cafe có không gian yên tĩnh, nó ngồi một mình, tay chống cằm hướng ra phía cửa sổ, ngẫm nghĩ về cô, nhớ dáng đi, giọng nói, nụ cười của cô. Vừa suy nghĩ, vừa cười trong vô thức. Chợt có chút gì đó làm nó hơi sợ, lo lắng, nó sợ khi phải làm quen với những thứ mới, lo lắng vì chưa thích nghi được môi trường mới, ngôi trường mới khang trang và rất rộng lớn. Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày khai giảng.
" Cạch " - Chào bạn, mình ngồi được chứ? Một bạn gái tò mò hỏi
- Mời bạn ngồi
- Mình tên là Minh Anh, rất vui được làm bạn với bạn
————————————————————————
Đã để các bạn chờ lâu 😅 chap mới nóng hổi đây. Chân thành cảm ơn các đọc giả thân yêu❤️
Hạ Băng! Yêu Em ĐiTác giả: antu2404Truyện Bách HợpAn Hy ( Nó ) - cô gái ở tuổi 15 mang một làn da trắng như tuyết, giọng nói có vẻ rất hiền, tóc ngắn ngang vai, cao 1m65 lớp 10A1 Hạ Băng - cô dạy Hóa của An Hy. Vẻ đẹp cũng không kém nó, tóc dài, da trắng muốt, mũi cao, con của chủ tịch một tập đoàn lớn, khá lạnh lùng, ít cười. Thảo Linh - chủ nhiệm 10A1 dạy môn Ngữ Văn _____________________________ Hôm nay là ngày đầu nhận lớp và lao động các lớp học. Lớp nó là 10A1 ở khu A, kế căn tin trường. Sau khi đã ngồi ngay ngắn trật tự trong lớp thì cô chủ nhiệm vào. Cả lớp đều đứng nghiêm chào cô. Cô nói: " - Cô tên Thảo Linh sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em." Sau khi giới thiệu, cô cho lớp ghi thời khóa biểu, nội quy trường học, tiếp đến là làm vệ sinh lớp học. Cô phân công nó đi lấy giẻ lau và chổi ở nhà kho. Nó vâng lời rồi chạy một mạch đi lấy. Trên tay cầm hai cây chổi bước đi chậm rãi về phía lớp học. Bất chợt nó cảm nhận được mùi nước hoa thơm lừng của ai đó phía sau. Nó quay lưng lại... tim nó như rụng rời trước vẻ đẹp yêu kiều,… Năm đầu tiên ở Mĩ ...Lạch cạch lạch cạch ..."Đây là phòng của cô chủ" - quản gia đưa vali cho nó." Cảm ơn. Tôi vào phòng nghỉ một lát, khỏi cần gọi tôi dậy ăn trưa""Dạ"Nó vội đóng sầm cửa lại, nước mắt ứa giàn giụa trên mặt nó. Vốn dĩ nó không muốn xa cô, nhưng nó không muốn cô nghĩ nó là người làm đảo lộn cuộc sống của cô. Sau bao ngày nằm bệnh viện, nó không gặp cô, nó rất nhớ, nhớ cô vô cùng. Buồn càng thêm buồn, nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay.Vài hôm sau ..."Dạo này cậu có vẻ ốm vậy? Chưa quen được khẩu vị ăn bên đó ha?" - nó gọi facetime với bọn bạn thân lúc ở trường." Ừ, ở đây chả có bạn bè, chán quá, tớ chỉ muốn đi chơi cùng các cậu."" Lo học xong xuôi đi rồi về nước nhanh còn quẩy nữa"" Tớ sẽ cố gắng. Nhớ chăm sóc cô Băng giúp tớ và nhớ đừng để cô Băng biết đến nơi ở và nick facebook ẩn danh này của tớ"" Nhất trí "Thì ra nó tạo một facebook khác, mục đích muốn nhắn tin với cô với tư cách người xa lạ.Nó âm thầm ghi nhớ việc này, ghi hẳn ra giấy ghi chú dán ở đầu giường để ưu tiên việc nói chuyện với cô sau khi sức khoẻ bình phục hẳn hoi. Lại tiếp tục vài tuần nghỉ ngơi, vết thương bên tay trái của nó đã lành hẳn không còn đau nữa nhưng để lại một vết sẹo. Từ đó, nó luôn đeo bao tay cho tay trái của nó và giả vờ nói với mọi người rằng đấy là style mới nó nghĩ ra nhằm che giấu, nó không muốn cô biết được vì cô mà nó như vậy, nó không muốn cô cảm thấy bứt rứt, có lỗi.Nơi ở mới, nó chưa có bạn bè, nó phóng xe đi thật nhanh và tìm một quán cafe có không gian yên tĩnh, nó ngồi một mình, tay chống cằm hướng ra phía cửa sổ, ngẫm nghĩ về cô, nhớ dáng đi, giọng nói, nụ cười của cô. Vừa suy nghĩ, vừa cười trong vô thức. Chợt có chút gì đó làm nó hơi sợ, lo lắng, nó sợ khi phải làm quen với những thứ mới, lo lắng vì chưa thích nghi được môi trường mới, ngôi trường mới khang trang và rất rộng lớn. Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày khai giảng." Cạch " - Chào bạn, mình ngồi được chứ? Một bạn gái tò mò hỏi- Mời bạn ngồi- Mình tên là Minh Anh, rất vui được làm bạn với bạn————————————————————————Đã để các bạn chờ lâu 😅 chap mới nóng hổi đây. Chân thành cảm ơn các đọc giả thân yêu❤️