20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau…
Chương 2: Ngày đi làm đầu tiên
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… "VŨ DIÊN MAI!Cô có thức không hả?"-Cao Duệ Minh đứng chóng nạnh nhìn cô gái mập mạp đang ngủ ngon lành kia mà tức giận.Số là vài tháng trước,khi Diên Mai vừa đủ 25t,cô đã từ quê hương lên thành phố B,nơi hắn đang sống sau khi học hết cấp 3 mà quyết định tìm việc làm ở đây.Do không có tiền nhiều,cô không thể ở khách sạn hay thuê nhà được,vậy là hắn đành phải nhân từ cho cô mập này ở cùng.Dù sao đi nữa thì cũng đã 20 năm rồi còn gì,cả hai người vẫn thân thiết như vậy,vẫn có thể ngủ chung,sống chung một nhà như người thân,nhưng nếu ngày nào cũng bắt hắn gọi dậy như vậy,thật lòng mà nói...hắn sẽ tức chết a."Duệ Minh à!Người ta muốn ngủ a!"-cô mập vẫn gật gù,mắt nhắm lại,hoàn toàn không để ý đến kẻ đang chóng nạnh kia"Có muốn đi làm không?""Ưm,muốn!"-cô mập vẫn nhắm mắt gật đầu"10 giờ rồi đó!"-hắn nhếch môi ma quái nói nhỏ vào tai cô nàng"AAAAAAAAAA!SAO ANH KHÔNG GỌI TÔI DẬY!AAAAAAAA!CHẾT CHẮC RỒI!"-3 phút sau..."Tốt!Xuống đây ngồi ăn sáng nào!"-hắn vô cùng mãn nguyện ngồi vào bàn ăn mỉm cười nhìn cô"Cao Duệ Minh!Cậu dám lừa tôi,hiện tại chỉ mới 6 giờ thôi mà!""À,vậy sao?Tôi không để ý lắm!Dù sao hôm nay đi làm việc,vẫn là nên đi sớm!""Hừ!Tên khốn!""Cô mập à!Tôi có lòng tốt thức sớm gọi cô dậy,đáng lí cô nên cám ơn tôi đấy!"-hắn có chút ủy khuất nhìn cô mà trách móc"Được rồi mà!Cám ơn nhé!Mà anh có biết tôi đã xin vào được công ty nào không?"-cô vô cùng phấn khích chạy lại ngồi xuống ghế"Là nơi nào?""Tập đoàn Trương Thị!""Lý do vào đó?""Anh vẫn còn nhớ đến Trương Kiệt Lâm chứ?Hội trưởng hội học sinh năm cấp 3 đó.Cậu ấy chính là giám đốc tập đoàn Trương Thị đó!""Cô mập!Đừng nói là cô vẫn có ý với cậu ta nhá?""Chính xác là vậy!""Ha....ha....nghĩ sao vậy,nhìn về mặt ngoại hình thôi là đã không đủ điều kiện nâng giày cho cậu ta rồi!""Cao Duệ Minh,có tin tôi dùng mỡ đè bẹp cậu không hả?""Coi như tôi chư nói gì đi ha!"-hắn nhanh chóng ăn xong rồi bước ra cửa chuẩn bị đi làm,còn quay lại chúc cô một tiếng thành công xong mới bỏ đi"Vũ Diên Mai,vì tình yêu của mày,cố lên!".......*còn tiếp*
"VŨ DIÊN MAI!Cô có thức không hả?"-Cao Duệ Minh đứng chóng nạnh nhìn cô gái mập mạp đang ngủ ngon lành kia mà tức giận.Số là vài tháng trước,khi Diên Mai vừa đủ 25t,cô đã từ quê hương lên thành phố B,nơi hắn đang sống sau khi học hết cấp 3 mà quyết định tìm việc làm ở đây.Do không có tiền nhiều,cô không thể ở khách sạn hay thuê nhà được,vậy là hắn đành phải nhân từ cho cô mập này ở cùng.Dù sao đi nữa thì cũng đã 20 năm rồi còn gì,cả hai người vẫn thân thiết như vậy,vẫn có thể ngủ chung,sống chung một nhà như người thân,nhưng nếu ngày nào cũng bắt hắn gọi dậy như vậy,thật lòng mà nói...hắn sẽ tức chết a.
"Duệ Minh à!Người ta muốn ngủ a!"-cô mập vẫn gật gù,mắt nhắm lại,hoàn toàn không để ý đến kẻ đang chóng nạnh kia
"Có muốn đi làm không?"
"Ưm,muốn!"-cô mập vẫn nhắm mắt gật đầu
"10 giờ rồi đó!"-hắn nhếch môi ma quái nói nhỏ vào tai cô nàng
"AAAAAAAAAA!SAO ANH KHÔNG GỌI TÔI DẬY!AAAAAAAA!CHẾT CHẮC RỒI!"-3 phút sau...
"Tốt!Xuống đây ngồi ăn sáng nào!"-hắn vô cùng mãn nguyện ngồi vào bàn ăn mỉm cười nhìn cô
"Cao Duệ Minh!Cậu dám lừa tôi,hiện tại chỉ mới 6 giờ thôi mà!"
"À,vậy sao?Tôi không để ý lắm!Dù sao hôm nay đi làm việc,vẫn là nên đi sớm!"
"Hừ!Tên khốn!"
"Cô mập à!Tôi có lòng tốt thức sớm gọi cô dậy,đáng lí cô nên cám ơn tôi đấy!"-hắn có chút ủy khuất nhìn cô mà trách móc
"Được rồi mà!Cám ơn nhé!Mà anh có biết tôi đã xin vào được công ty nào không?"-cô vô cùng phấn khích chạy lại ngồi xuống ghế
"Là nơi nào?"
"Tập đoàn Trương Thị!"
"Lý do vào đó?"
"Anh vẫn còn nhớ đến Trương Kiệt Lâm chứ?Hội trưởng hội học sinh năm cấp 3 đó.Cậu ấy chính là giám đốc tập đoàn Trương Thị đó!"
"Cô mập!Đừng nói là cô vẫn có ý với cậu ta nhá?"
"Chính xác là vậy!"
"Ha....ha....nghĩ sao vậy,nhìn về mặt ngoại hình thôi là đã không đủ điều kiện nâng giày cho cậu ta rồi!"
"Cao Duệ Minh,có tin tôi dùng mỡ đè bẹp cậu không hả?"
"Coi như tôi chư nói gì đi ha!"-hắn nhanh chóng ăn xong rồi bước ra cửa chuẩn bị đi làm,còn quay lại chúc cô một tiếng thành công xong mới bỏ đi
"Vũ Diên Mai,vì tình yêu của mày,cố lên!".......
*còn tiếp*
Nàng Mập Hóa Thiên NgaTác giả: Thiên Hoa Ngọc Tâm20 năm trước,tại một trường mẫu giáo nọ.... "Hức....hức..."-có một cô bé mập mạp vô cùng đáng yêu đang đứng khóc trong một đám trẻ đang chọc ghẹo quanh đó "Heo ú lêu lêu!Heo ú lêu lêu!"-đám trẻ vui vẻ chọc ghẹo cô bé đáng thương kia "Hức...hức....oa....oa...!"-cứ thế tiếng khóc của cô bé dần lớn hơn "Ha....ha...."-tiếng cười vô tâm của bọn trẻ con ngu ngốc cứ thế hòa vào,có lẽ nếu không có sự can thiệp nào hết thì tiếng cười ấy nhất định sẽ ám ảnh một tâm hồn bé nhỏ và trong sáng mất.Thật may mắn khi ngay lúc đó,đã có một người xuất hiện lên tiếng: "Chọc ghẹo người khác vui lắm à?"-một cậu bé chạy đến cùng giáo viên chống nạnh hỏi lớn.Bọn trẻ kia nghe tiếng nói thì quay lại nhìn và cuối cùng là bị phạt tội.Cô giáo chạy lại xoa đầu cô bé mập mà mỉm cười: "Tiểu Mai của cô là đáng yêu nhất,con đừng buồn,các bạn chỉ đùa một chút thôi mà!"-cô dặn dò cô bé một chút rồi liền đi đến bên bọn trẻ kia ý muốn bọn trẻ ấy đi xin lỗi cô bé. "Xin...xin lỗi cậu.Bọn này chỉ giỡn chút thôi mà! Lần sau… "VŨ DIÊN MAI!Cô có thức không hả?"-Cao Duệ Minh đứng chóng nạnh nhìn cô gái mập mạp đang ngủ ngon lành kia mà tức giận.Số là vài tháng trước,khi Diên Mai vừa đủ 25t,cô đã từ quê hương lên thành phố B,nơi hắn đang sống sau khi học hết cấp 3 mà quyết định tìm việc làm ở đây.Do không có tiền nhiều,cô không thể ở khách sạn hay thuê nhà được,vậy là hắn đành phải nhân từ cho cô mập này ở cùng.Dù sao đi nữa thì cũng đã 20 năm rồi còn gì,cả hai người vẫn thân thiết như vậy,vẫn có thể ngủ chung,sống chung một nhà như người thân,nhưng nếu ngày nào cũng bắt hắn gọi dậy như vậy,thật lòng mà nói...hắn sẽ tức chết a."Duệ Minh à!Người ta muốn ngủ a!"-cô mập vẫn gật gù,mắt nhắm lại,hoàn toàn không để ý đến kẻ đang chóng nạnh kia"Có muốn đi làm không?""Ưm,muốn!"-cô mập vẫn nhắm mắt gật đầu"10 giờ rồi đó!"-hắn nhếch môi ma quái nói nhỏ vào tai cô nàng"AAAAAAAAAA!SAO ANH KHÔNG GỌI TÔI DẬY!AAAAAAAA!CHẾT CHẮC RỒI!"-3 phút sau..."Tốt!Xuống đây ngồi ăn sáng nào!"-hắn vô cùng mãn nguyện ngồi vào bàn ăn mỉm cười nhìn cô"Cao Duệ Minh!Cậu dám lừa tôi,hiện tại chỉ mới 6 giờ thôi mà!""À,vậy sao?Tôi không để ý lắm!Dù sao hôm nay đi làm việc,vẫn là nên đi sớm!""Hừ!Tên khốn!""Cô mập à!Tôi có lòng tốt thức sớm gọi cô dậy,đáng lí cô nên cám ơn tôi đấy!"-hắn có chút ủy khuất nhìn cô mà trách móc"Được rồi mà!Cám ơn nhé!Mà anh có biết tôi đã xin vào được công ty nào không?"-cô vô cùng phấn khích chạy lại ngồi xuống ghế"Là nơi nào?""Tập đoàn Trương Thị!""Lý do vào đó?""Anh vẫn còn nhớ đến Trương Kiệt Lâm chứ?Hội trưởng hội học sinh năm cấp 3 đó.Cậu ấy chính là giám đốc tập đoàn Trương Thị đó!""Cô mập!Đừng nói là cô vẫn có ý với cậu ta nhá?""Chính xác là vậy!""Ha....ha....nghĩ sao vậy,nhìn về mặt ngoại hình thôi là đã không đủ điều kiện nâng giày cho cậu ta rồi!""Cao Duệ Minh,có tin tôi dùng mỡ đè bẹp cậu không hả?""Coi như tôi chư nói gì đi ha!"-hắn nhanh chóng ăn xong rồi bước ra cửa chuẩn bị đi làm,còn quay lại chúc cô một tiếng thành công xong mới bỏ đi"Vũ Diên Mai,vì tình yêu của mày,cố lên!".......*còn tiếp*