Hắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong…
Chương 20: Lỡ duyên..
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Thu Rồi.Là mùa ta đã từng thích, là mùa ta mong ước nhất... là Thu nhưng giờ ta ghét nó.Ghét nhất cuối Thu, vì sao? Vì đó là ngày đại hỉ của chàng.Ta không muốn nghe.Nhất bái thiên địa.Nhị bái cao đường.Phu thê giao bái.Ta không muốn thấy người ta yêu nhất thành thân cùng nữ tử khác! Đau lắm chàng ơi? Tim ta rất đau... Khi hai ta thấy nhau, bước qua nhau như chưa hề quen biết.Có lẽ ta chọn sai... chọn sai nhưng ta không thể chọn lại! Tương lai, cảm xúc đâu ngờ được!Đầu Thu chúng ta chia xa.Cuối thu gặp lại chỉ thấy xa lạ.Bước qua nhau như chẳng hề thấy gì.Quay đầu ngỡ ngàng, bên người có ai.Thôi thì mượn rượu quên người.Thôi thì mượn say quên tình....-Nhược Oải Phi-...Chỉ là không thể.Vật định tình chính nàng vứt nátBuông tay đang nắm này ra nàng vô tình bước điCất lời dứt tÌnh Hãy quên ta đi.Nàng đâu phải gió thoảng mà kêu ta không bận tâm.Nàng là người ta yêu, trao bao nhiêu sủng nịnh.Quên đi dễ sao?..."Phi Phi... nàng còn nhớ ta đã níu lấy nàng như nào không?" Hành Liên Uyên hắn ngày ấy chìm trong cơn say... lún sâu trong nỗi đau thấu tâm can, vì người quan trọng ở lòng rời bỏ. Hắn lúc nào cũng rượu, rượu vào lời ra, luôn tự nói một mình, chẳng khác điên tình.Và lúc nào cũng nghĩ tới nơi cùng người tình chia ly dưới chiều tà....Nơi núi đấy có nhiều cây hoa bạch đào, gió miên man."Uyên vương gia..." Giọng nhỏ nhẹ ấy như thổi mát tai người nghe."Phi Phi?""Tiểu nữ và ngài... chấm dứt được không?" Giọng nói ấy hơi chuyển nghẹn."Nàng cho ta biết lí do đi.""Tiểu nữ nào còn xứng với ngài..." Lời ngập ngừng thốt ra."Ta đã nói bao lần, nàng xứng với ta... chúng ta là uyên ương... một đôi xứng nhau mà.""Là lúc trước thôi... sự thật hiện tại tiểu nữ không thể đối diện! Càng không thể bên ngài!" Từng câu thê lương."Phi Phi... qua đây để ta ôm... nàng sẽ bình tĩnh hơn." Hắn đã cố ôm nàng vào lòng nhưng nàng đã nhân lúc ấy giật lấy miếng ngọc bội bên hông hắn."Ngài và tiểu nữ... tại đây chấm dứt." Nàng đã cầm miếng ngọc bội của ta khắc tên nàng và miếng ngọc bội của nàng khắc tên ta, vô tình vứt thẳng xuống dưới núi."Phi Phi..." Hắn ngơ ngác."Ngài quên tiểu đi! Tìm nữ tử xứng với ngài. Đừng theo tiểu nữ, đừng ép tiểu nữ, nếu không tiểu nữ sẽ tự kết liễu mình." Nàng cất bước quay đi... mặc hắn gọi....Uyên ương... chỉ do ta ngộ nhận.Vấn vương... chỉ do ta chưa quên...Say bao lần để quênTỉnh nhiêu lần để rõQuên đi nàng...Rõ nàng đã bỏ ta đi?
Thu Rồi.
Là mùa ta đã từng thích, là mùa ta mong ước nhất... là Thu nhưng giờ ta ghét nó.
Ghét nhất cuối Thu, vì sao? Vì đó là ngày đại hỉ của chàng.
Ta không muốn nghe.
Nhất bái thiên địa.
Nhị bái cao đường.
Phu thê giao bái.
Ta không muốn thấy người ta yêu nhất thành thân cùng nữ tử khác! Đau lắm chàng ơi? Tim ta rất đau... Khi hai ta thấy nhau, bước qua nhau như chưa hề quen biết.
Có lẽ ta chọn sai... chọn sai nhưng ta không thể chọn lại! Tương lai, cảm xúc đâu ngờ được!
Đầu Thu chúng ta chia xa.
Cuối thu gặp lại chỉ thấy xa lạ.
Bước qua nhau như chẳng hề thấy gì.
Quay đầu ngỡ ngàng, bên người có ai.
Thôi thì mượn rượu quên người.
Thôi thì mượn say quên tình.
...
-Nhược Oải Phi-
...
Chỉ là không thể.
Vật định tình chính nàng vứt nát
Buông tay đang nắm này ra nàng vô tình bước đi
Cất lời dứt tÌnh Hãy quên ta đi.
Nàng đâu phải gió thoảng mà kêu ta không bận tâm.
Nàng là người ta yêu, trao bao nhiêu sủng nịnh.
Quên đi dễ sao?
...
"Phi Phi... nàng còn nhớ ta đã níu lấy nàng như nào không?" Hành Liên Uyên hắn ngày ấy chìm trong cơn say... lún sâu trong nỗi đau thấu tâm can, vì người quan trọng ở lòng rời bỏ. Hắn lúc nào cũng rượu, rượu vào lời ra, luôn tự nói một mình, chẳng khác điên tình.
Và lúc nào cũng nghĩ tới nơi cùng người tình chia ly dưới chiều tà.
...
Nơi núi đấy có nhiều cây hoa bạch đào, gió miên man.
"Uyên vương gia..." Giọng nhỏ nhẹ ấy như thổi mát tai người nghe.
"Phi Phi?"
"Tiểu nữ và ngài... chấm dứt được không?" Giọng nói ấy hơi chuyển nghẹn.
"Nàng cho ta biết lí do đi."
"Tiểu nữ nào còn xứng với ngài..." Lời ngập ngừng thốt ra.
"Ta đã nói bao lần, nàng xứng với ta... chúng ta là uyên ương... một đôi xứng nhau mà."
"Là lúc trước thôi... sự thật hiện tại tiểu nữ không thể đối diện! Càng không thể bên ngài!" Từng câu thê lương.
"Phi Phi... qua đây để ta ôm... nàng sẽ bình tĩnh hơn." Hắn đã cố ôm nàng vào lòng nhưng nàng đã nhân lúc ấy giật lấy miếng ngọc bội bên hông hắn.
"Ngài và tiểu nữ... tại đây chấm dứt." Nàng đã cầm miếng ngọc bội của ta khắc tên nàng và miếng ngọc bội của nàng khắc tên ta, vô tình vứt thẳng xuống dưới núi.
"Phi Phi..." Hắn ngơ ngác.
"Ngài quên tiểu đi! Tìm nữ tử xứng với ngài. Đừng theo tiểu nữ, đừng ép tiểu nữ, nếu không tiểu nữ sẽ tự kết liễu mình." Nàng cất bước quay đi... mặc hắn gọi.
...
Uyên ương... chỉ do ta ngộ nhận.
Vấn vương... chỉ do ta chưa quên
...
Say bao lần để quên
Tỉnh nhiêu lần để rõ
Quên đi nàng...
Rõ nàng đã bỏ ta đi?
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Thu Rồi.Là mùa ta đã từng thích, là mùa ta mong ước nhất... là Thu nhưng giờ ta ghét nó.Ghét nhất cuối Thu, vì sao? Vì đó là ngày đại hỉ của chàng.Ta không muốn nghe.Nhất bái thiên địa.Nhị bái cao đường.Phu thê giao bái.Ta không muốn thấy người ta yêu nhất thành thân cùng nữ tử khác! Đau lắm chàng ơi? Tim ta rất đau... Khi hai ta thấy nhau, bước qua nhau như chưa hề quen biết.Có lẽ ta chọn sai... chọn sai nhưng ta không thể chọn lại! Tương lai, cảm xúc đâu ngờ được!Đầu Thu chúng ta chia xa.Cuối thu gặp lại chỉ thấy xa lạ.Bước qua nhau như chẳng hề thấy gì.Quay đầu ngỡ ngàng, bên người có ai.Thôi thì mượn rượu quên người.Thôi thì mượn say quên tình....-Nhược Oải Phi-...Chỉ là không thể.Vật định tình chính nàng vứt nátBuông tay đang nắm này ra nàng vô tình bước điCất lời dứt tÌnh Hãy quên ta đi.Nàng đâu phải gió thoảng mà kêu ta không bận tâm.Nàng là người ta yêu, trao bao nhiêu sủng nịnh.Quên đi dễ sao?..."Phi Phi... nàng còn nhớ ta đã níu lấy nàng như nào không?" Hành Liên Uyên hắn ngày ấy chìm trong cơn say... lún sâu trong nỗi đau thấu tâm can, vì người quan trọng ở lòng rời bỏ. Hắn lúc nào cũng rượu, rượu vào lời ra, luôn tự nói một mình, chẳng khác điên tình.Và lúc nào cũng nghĩ tới nơi cùng người tình chia ly dưới chiều tà....Nơi núi đấy có nhiều cây hoa bạch đào, gió miên man."Uyên vương gia..." Giọng nhỏ nhẹ ấy như thổi mát tai người nghe."Phi Phi?""Tiểu nữ và ngài... chấm dứt được không?" Giọng nói ấy hơi chuyển nghẹn."Nàng cho ta biết lí do đi.""Tiểu nữ nào còn xứng với ngài..." Lời ngập ngừng thốt ra."Ta đã nói bao lần, nàng xứng với ta... chúng ta là uyên ương... một đôi xứng nhau mà.""Là lúc trước thôi... sự thật hiện tại tiểu nữ không thể đối diện! Càng không thể bên ngài!" Từng câu thê lương."Phi Phi... qua đây để ta ôm... nàng sẽ bình tĩnh hơn." Hắn đã cố ôm nàng vào lòng nhưng nàng đã nhân lúc ấy giật lấy miếng ngọc bội bên hông hắn."Ngài và tiểu nữ... tại đây chấm dứt." Nàng đã cầm miếng ngọc bội của ta khắc tên nàng và miếng ngọc bội của nàng khắc tên ta, vô tình vứt thẳng xuống dưới núi."Phi Phi..." Hắn ngơ ngác."Ngài quên tiểu đi! Tìm nữ tử xứng với ngài. Đừng theo tiểu nữ, đừng ép tiểu nữ, nếu không tiểu nữ sẽ tự kết liễu mình." Nàng cất bước quay đi... mặc hắn gọi....Uyên ương... chỉ do ta ngộ nhận.Vấn vương... chỉ do ta chưa quên...Say bao lần để quênTỉnh nhiêu lần để rõQuên đi nàng...Rõ nàng đã bỏ ta đi?