Tác giả:

Hắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong…

Chương 23: Hoa rơi nơi nghiệt duyên 1

Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Đoản: Hoa Rơi Nơi Nghiệt Duyên 1 [Lưu ý: Đây là trâu cực già gặm cỏ non nha!]Năm 14 tuổi, nàng đã gặp hắn, nam nhân có gương mặt tuấn lãng, mang vẻ lạnh lùng cứng nhắc.Nơi trái tim loạn nhịp, dường như đang nhảy nhót tưng bừng vì hắn. Đây là cảm giác rung động đầu đời sao?Năm 37 tuổi, hắn đã thấy nàng, thiếu nữ có gương mặt bánh bao, trong sáng, thuần khiết có nét giống người trước hắn từng tổn thương.Đôi mắt long lanh nhìn hắn không rời, lại có chút ngượng ngùng khi hắn nhìn lại, hình như nợ đào hoa lại tới với hắn rồi....Một lần gặp gỡ trên đường tựa như định mệnh đã làm nàng nhung nhớ hắn mãi, chỉ là sau lần đó nàng chẳng gặp hắn nữa, dù đã đến con đường gặp nhau rất nhiều....Năm 16 tuổi, nàng đã gặp hắn trong tiệc cung đình, hắn vẫn thờ ơ, hờ hững với mọi việc, mọi người.Cảm xúc khi nàng thấy hắn vẫn vậy, trong lòng nhảy nhót vui mừng, mặt đỏ bừng khi hắn nhìn nàng,A, thì ra hắn tên Trích Liên.... đệ nhất ám vệ, có công lao lớn ở Đông quốc này.Năm 39 tuổi, hắn gặp nàng, sau bao lần trốn tránh ở cao nhìn xuống con đường lần đầu gặp, dõi theo bóng nàng đang kiếm tìm hắn.Đúng là trêu người, nàng là nữ nhi duy nhất của người đó trước khi chết đã sinh ra, Linh Yến.Chẳng trách có thể giống nhau... nhưng sao giống đến độ để ý đến cùng người là hắn đây?...Tiệc kết thúc, nàng đuổi theo bóng hắn rời đi, tiếc là chậm một bước, hắn rời đi rồi.Nàng chỉ biết cắn môi nhìn về phía trời cao, nhưng nhìn tới lại thấy bóng lưng cô đơn của hắn, làm lòng nàng nghẹn lại.Vì sao nàng động tâm với hắn? Trong khi tất cả nàng và hắn là gặp nhau thoáng qua thôi.Giọt lệ sầu rơi ra tư đôi mắt long lanh của nàng và rớt xuống đất thấm vào lòng đất.Nàng rời khỏi không hề hay biết bóng người ở một góc đang nhìn nàng, bóng người chính là hắn....Hắn thật sự không thể kìm chế hành động bản thân, vì gương mặt, tính cách nàng giống người đó, hắn không tự chủ được mà dõi theo bóng nàng, nhìn thêm một chút...  Chỉ để nàng không thấy hắn là được mà?_Còn_[Muốn HE hay SE?]

Đoản: Hoa Rơi Nơi Nghiệt Duyên 1 [Lưu ý: Đây là trâu cực già gặm cỏ non nha!]

Năm 14 tuổi, nàng đã gặp hắn, nam nhân có gương mặt tuấn lãng, mang vẻ lạnh lùng cứng nhắc.

Nơi trái tim loạn nhịp, dường như đang nhảy nhót tưng bừng vì hắn. Đây là cảm giác rung động đầu đời sao?

Năm 37 tuổi, hắn đã thấy nàng, thiếu nữ có gương mặt bánh bao, trong sáng, thuần khiết có nét giống người trước hắn từng tổn thương.

Đôi mắt long lanh nhìn hắn không rời, lại có chút ngượng ngùng khi hắn nhìn lại, hình như nợ đào hoa lại tới với hắn rồi.

...

Một lần gặp gỡ trên đường tựa như định mệnh đã làm nàng nhung nhớ hắn mãi, chỉ là sau lần đó nàng chẳng gặp hắn nữa, dù đã đến con đường gặp nhau rất nhiều.

...

Năm 16 tuổi, nàng đã gặp hắn trong tiệc cung đình, hắn vẫn thờ ơ, hờ hững với mọi việc, mọi người.

Cảm xúc khi nàng thấy hắn vẫn vậy, trong lòng 

nhảy nhót vui mừng, mặt đỏ bừng khi hắn nhìn nàng,

A, thì ra hắn tên Trích Liên.... đệ nhất ám vệ, có công lao lớn ở Đông quốc này.

Năm 39 tuổi, hắn gặp nàng, sau bao lần trốn tránh ở cao nhìn xuống con đường lần đầu gặp, dõi theo bóng nàng đang kiếm tìm hắn.

Đúng là trêu người, nàng là nữ nhi duy nhất của người đó trước khi chết đã sinh ra, Linh Yến.

Chẳng trách có thể giống nhau... nhưng sao giống đến độ để ý đến cùng người là hắn đây?

...

Tiệc kết thúc, nàng đuổi theo bóng hắn rời đi, tiếc là chậm một bước, hắn rời đi rồi.

Nàng chỉ biết cắn môi nhìn về phía trời cao, nhưng nhìn tới lại thấy bóng lưng cô đơn của hắn, làm lòng nàng nghẹn lại.

Vì sao nàng động tâm với hắn? Trong khi tất cả nàng và hắn là gặp nhau thoáng qua thôi.

Giọt lệ sầu rơi ra tư đôi mắt long lanh của nàng và rớt xuống đất thấm vào lòng đất.

Nàng rời khỏi không hề hay biết bóng người ở một góc đang nhìn nàng, bóng người chính là hắn.

...

Hắn thật sự không thể kìm chế hành động bản thân, vì gương mặt, tính cách nàng giống người đó, hắn không tự chủ được mà dõi theo bóng nàng, nhìn thêm một chút...  Chỉ để nàng không thấy hắn là được mà?

_Còn_

[Muốn HE hay SE?]

Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Đoản: Hoa Rơi Nơi Nghiệt Duyên 1 [Lưu ý: Đây là trâu cực già gặm cỏ non nha!]Năm 14 tuổi, nàng đã gặp hắn, nam nhân có gương mặt tuấn lãng, mang vẻ lạnh lùng cứng nhắc.Nơi trái tim loạn nhịp, dường như đang nhảy nhót tưng bừng vì hắn. Đây là cảm giác rung động đầu đời sao?Năm 37 tuổi, hắn đã thấy nàng, thiếu nữ có gương mặt bánh bao, trong sáng, thuần khiết có nét giống người trước hắn từng tổn thương.Đôi mắt long lanh nhìn hắn không rời, lại có chút ngượng ngùng khi hắn nhìn lại, hình như nợ đào hoa lại tới với hắn rồi....Một lần gặp gỡ trên đường tựa như định mệnh đã làm nàng nhung nhớ hắn mãi, chỉ là sau lần đó nàng chẳng gặp hắn nữa, dù đã đến con đường gặp nhau rất nhiều....Năm 16 tuổi, nàng đã gặp hắn trong tiệc cung đình, hắn vẫn thờ ơ, hờ hững với mọi việc, mọi người.Cảm xúc khi nàng thấy hắn vẫn vậy, trong lòng nhảy nhót vui mừng, mặt đỏ bừng khi hắn nhìn nàng,A, thì ra hắn tên Trích Liên.... đệ nhất ám vệ, có công lao lớn ở Đông quốc này.Năm 39 tuổi, hắn gặp nàng, sau bao lần trốn tránh ở cao nhìn xuống con đường lần đầu gặp, dõi theo bóng nàng đang kiếm tìm hắn.Đúng là trêu người, nàng là nữ nhi duy nhất của người đó trước khi chết đã sinh ra, Linh Yến.Chẳng trách có thể giống nhau... nhưng sao giống đến độ để ý đến cùng người là hắn đây?...Tiệc kết thúc, nàng đuổi theo bóng hắn rời đi, tiếc là chậm một bước, hắn rời đi rồi.Nàng chỉ biết cắn môi nhìn về phía trời cao, nhưng nhìn tới lại thấy bóng lưng cô đơn của hắn, làm lòng nàng nghẹn lại.Vì sao nàng động tâm với hắn? Trong khi tất cả nàng và hắn là gặp nhau thoáng qua thôi.Giọt lệ sầu rơi ra tư đôi mắt long lanh của nàng và rớt xuống đất thấm vào lòng đất.Nàng rời khỏi không hề hay biết bóng người ở một góc đang nhìn nàng, bóng người chính là hắn....Hắn thật sự không thể kìm chế hành động bản thân, vì gương mặt, tính cách nàng giống người đó, hắn không tự chủ được mà dõi theo bóng nàng, nhìn thêm một chút...  Chỉ để nàng không thấy hắn là được mà?_Còn_[Muốn HE hay SE?]

Chương 23: Hoa rơi nơi nghiệt duyên 1