Hắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong…
Chương 32: Hạ phương phi thiên : Yêu hắn đậm sâu
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Hạ Phương Phi Thiên: Yêu Hắn Đậm Sâu.Ngươi đã từng yêu một người nào đó chưa?Ngươi đã từng vì yêu người nào đó mà hi sinh chưa?Và ngươi đã từng hi sinh, đã từng thấy sự hi sinh của mình trở thành vô nghĩa chưa?Ta đã từng rồi đấy...Ta Hạ Phượng, dùng hai mươi năm, dùng trí tuệ tài hoa của mình để nâng đỡ hắn Phi Thiên lên làm bậc đế vương cao cao tại thượng.Mười năm giúp hắn ngồi lên ngai vàng, năm năm giúp hắn loại bỏ chướng ngại, loại bỏ những cái gai, khiến hắn đường đường chính chính là một vị vua được mọi người ủng hộ, thiên hạ ca tụng, khen ngợi.Thêm năm năm triệt để để hắn ngồi lên ngai vàng được vững chắc nhất.Từng đó, bấy nhiêu ta làm đều là để thỏa mãn hắn.Ta hao tổn tâm tư, hi sinh vì hắn bao nhiêu, cùng hắn trải qua sinh tử...Vậy mà người hắn yêu lại không phải là ta.Hắn nói hắn yêu cái nữ nhân yếu đuối, xinh đẹp yêu kiều kia?Hắn nói nữ nhân ấy rất đáng thương và cần được thương yêu bảo hộ.Ừ thì cha mẹ mất sớm từ năm 10 tuổi, ừ thì cố gắng kiếm tiền nuôi hai đệ đệ ngây thơ.Ừ thì suýt bị bán vào thanh lâu, ừ thì suýt bị cưỡng h**p.Hắn nói với ta rất nhiều chuyện về nữ nhân kia, rồi bảo là: "Nàng ấy không như nàng, tài hoa, thông minh và mạnh mẽ, nàng ấy cần ta, ta yêu nàng ấy cũng cần nàng ấy."Ta nghe hắn nói, trên gương mặt tuấn lãng kia đầy dịu dàng, ấm áp... chờ mong, mong muốn.Ôi... lòng ta, tim ta như bị đâm một nhát vậy...Ta tự hỏi, hai mươi năm để đổi tình cảm từ phía hắn... tưởng rằng sẽ có được mà hiện tại tình cảm đó đã được hắn cho người khác chứ không phải ta?Rốt cuộc vì sao như vậy?...[Đoản này không có kết, chỉ là viết cho đỡ ngứa tay thôi.]
Hạ Phương Phi Thiên: Yêu Hắn Đậm Sâu.
Ngươi đã từng yêu một người nào đó chưa?
Ngươi đã từng vì yêu người nào đó mà hi sinh chưa?
Và ngươi đã từng hi sinh, đã từng thấy sự hi sinh của mình trở thành vô nghĩa chưa?
Ta đã từng rồi đấy...
Ta Hạ Phượng, dùng hai mươi năm, dùng trí tuệ tài hoa của mình để nâng đỡ hắn Phi Thiên lên làm bậc đế vương cao cao tại thượng.
Mười năm giúp hắn ngồi lên ngai vàng, năm năm giúp hắn loại bỏ chướng ngại, loại bỏ những cái gai, khiến hắn đường đường chính chính là một vị vua được mọi người ủng hộ, thiên hạ ca tụng, khen ngợi.
Thêm năm năm triệt để để hắn ngồi lên ngai vàng được vững chắc nhất.
Từng đó, bấy nhiêu ta làm đều là để thỏa mãn hắn.
Ta hao tổn tâm tư, hi sinh vì hắn bao nhiêu, cùng hắn trải qua sinh tử...
Vậy mà người hắn yêu lại không phải là ta.
Hắn nói hắn yêu cái nữ nhân yếu đuối, xinh đẹp yêu kiều kia?
Hắn nói nữ nhân ấy rất đáng thương và cần được thương yêu bảo hộ.
Ừ thì cha mẹ mất sớm từ năm 10 tuổi, ừ thì cố gắng kiếm tiền nuôi hai đệ đệ ngây thơ.
Ừ thì suýt bị bán vào thanh lâu, ừ thì suýt bị cưỡng h**p.
Hắn nói với ta rất nhiều chuyện về nữ nhân kia, rồi bảo là: "Nàng ấy không như nàng, tài hoa, thông minh và mạnh mẽ, nàng ấy cần ta, ta yêu nàng ấy cũng cần nàng ấy."
Ta nghe hắn nói, trên gương mặt tuấn lãng kia đầy dịu dàng, ấm áp... chờ mong, mong muốn.
Ôi... lòng ta, tim ta như bị đâm một nhát vậy...
Ta tự hỏi, hai mươi năm để đổi tình cảm từ phía hắn... tưởng rằng sẽ có được mà hiện tại tình cảm đó đã được hắn cho người khác chứ không phải ta?
Rốt cuộc vì sao như vậy?
...
[Đoản này không có kết, chỉ là viết cho đỡ ngứa tay thôi.]
Có Người Cho Vợ Tôi Đôi MắtTác giả: Puii Pi DyHắn và cô lấy nhau vì hôn ước tuy thế hắn thích cô... còn cô yêu người khác. Hôn lễ cô đã đào hôn, hắn không tìm vì biết nếu đã đào hôn cãi lời ba mẹ hẳn là cô yêu người kia nhiều lắm. Nhưng đấy mới là bắt đầu cuộc sống mới hắn với cô bé đáng yêu luôn theo đuổi hắn khi cô đào hôn. Hắn lấy cô bé đấy, hắn làm tròn trách nhiệm một người chồng, đó là khi hắn chưa yêu cô bé. Mười lăm tháng hai. "Ông xã." Cô bé gọi hắn. "Đây, mời bà xã ăn." Hắn đưa cô bé đĩa đùi gà rán thơm lừng. "Bón..." Cô bé chu môi nói với hắn, hắn hôn nhẹ lên cánh môi chu ra của cô bé. "Bà xã, anh có phải chiều hư em rồi?" Hắn vừa nói vừa cầm một đùi gà rồi xé miếng thịt vừa vừa cho vào mồm đang há to của cô bé. "Hừm... có lẽ vậy. Theo đuổi anh là quyết định sáng xuất mà." Cô bé nhún vai, vui vẻ nhai thịt gà. "Là vậy hả? Há mồm." Hắn nhếch môi, tiếp tục hầu cô bé ăn. ... Cô bé ấy quả thực như mật ngọt làm tim hắn ngọt lịm đến say mê không dứt. ... Hai mốt tháng hai. "Không đi đâu, không đi mà... lười lắm." Cô bé trong… Hạ Phương Phi Thiên: Yêu Hắn Đậm Sâu.Ngươi đã từng yêu một người nào đó chưa?Ngươi đã từng vì yêu người nào đó mà hi sinh chưa?Và ngươi đã từng hi sinh, đã từng thấy sự hi sinh của mình trở thành vô nghĩa chưa?Ta đã từng rồi đấy...Ta Hạ Phượng, dùng hai mươi năm, dùng trí tuệ tài hoa của mình để nâng đỡ hắn Phi Thiên lên làm bậc đế vương cao cao tại thượng.Mười năm giúp hắn ngồi lên ngai vàng, năm năm giúp hắn loại bỏ chướng ngại, loại bỏ những cái gai, khiến hắn đường đường chính chính là một vị vua được mọi người ủng hộ, thiên hạ ca tụng, khen ngợi.Thêm năm năm triệt để để hắn ngồi lên ngai vàng được vững chắc nhất.Từng đó, bấy nhiêu ta làm đều là để thỏa mãn hắn.Ta hao tổn tâm tư, hi sinh vì hắn bao nhiêu, cùng hắn trải qua sinh tử...Vậy mà người hắn yêu lại không phải là ta.Hắn nói hắn yêu cái nữ nhân yếu đuối, xinh đẹp yêu kiều kia?Hắn nói nữ nhân ấy rất đáng thương và cần được thương yêu bảo hộ.Ừ thì cha mẹ mất sớm từ năm 10 tuổi, ừ thì cố gắng kiếm tiền nuôi hai đệ đệ ngây thơ.Ừ thì suýt bị bán vào thanh lâu, ừ thì suýt bị cưỡng h**p.Hắn nói với ta rất nhiều chuyện về nữ nhân kia, rồi bảo là: "Nàng ấy không như nàng, tài hoa, thông minh và mạnh mẽ, nàng ấy cần ta, ta yêu nàng ấy cũng cần nàng ấy."Ta nghe hắn nói, trên gương mặt tuấn lãng kia đầy dịu dàng, ấm áp... chờ mong, mong muốn.Ôi... lòng ta, tim ta như bị đâm một nhát vậy...Ta tự hỏi, hai mươi năm để đổi tình cảm từ phía hắn... tưởng rằng sẽ có được mà hiện tại tình cảm đó đã được hắn cho người khác chứ không phải ta?Rốt cuộc vì sao như vậy?...[Đoản này không có kết, chỉ là viết cho đỡ ngứa tay thôi.]