Tít ... Tít ... Tít .... Cái chuông đồng hồ reo vang . Nó xoay người quay qua , không thương tiếc mà thẳng tay đạp cái đồng hồ xuống nền . Nó tiếp tục giấc nồng của mình -------------------------------- Bảo Quyên ( Nó ) : 17t . Xinh gái , cũng dạng Hot gơ nhưng hỉ tội hơi mũm mĩm tí thôi . Nhà khá giả . Ghét nhất là những người dối trá . Bề ngoài mạnh mẽ nhưng vô cũng yếu đuối .. Tật : Nói nhiều , hay pha trò Bạn thân : Vĩnh Khoa ------------------------------ - Quyên ớiii ờiii ơiiii - Mẹ nó lay người nó ... '' Ngày đầu tiên năm học mới mà giờ này vẫn con ngủ '' - Oaaa - Nó ngáp dài , chùm chăn lại - Gì vậy mẹ ?????? - Dậy đy học .. hơn 6h rồi - Rồi mẹ nó lôi cái chăn ra khỏi đầu nó - Con gái con gứa gì mà ngủ nướng quá .. Sáng nào cũng gọi như hò đò thế mà cũng còn ngủ !!!!! Dậy mauuuuuuuuuuu .. Thằng Khoa đang chờ ở dưới kìa - HẢ ? - Nó bật dậy - Hôm nay .. đy học sao ????? - Nó ngơ người - Mày có vấn đề à heooooo - Khoa từ ngoài bước vô phòng nó .. tay khoanh trước ngực .. Khuôn…
Chương 8: Gây War (2)
Heo Ngốc! Tao Sẽ Luôn Dõi Theo MàyTác giả: Hắc MiuTít ... Tít ... Tít .... Cái chuông đồng hồ reo vang . Nó xoay người quay qua , không thương tiếc mà thẳng tay đạp cái đồng hồ xuống nền . Nó tiếp tục giấc nồng của mình -------------------------------- Bảo Quyên ( Nó ) : 17t . Xinh gái , cũng dạng Hot gơ nhưng hỉ tội hơi mũm mĩm tí thôi . Nhà khá giả . Ghét nhất là những người dối trá . Bề ngoài mạnh mẽ nhưng vô cũng yếu đuối .. Tật : Nói nhiều , hay pha trò Bạn thân : Vĩnh Khoa ------------------------------ - Quyên ớiii ờiii ơiiii - Mẹ nó lay người nó ... '' Ngày đầu tiên năm học mới mà giờ này vẫn con ngủ '' - Oaaa - Nó ngáp dài , chùm chăn lại - Gì vậy mẹ ?????? - Dậy đy học .. hơn 6h rồi - Rồi mẹ nó lôi cái chăn ra khỏi đầu nó - Con gái con gứa gì mà ngủ nướng quá .. Sáng nào cũng gọi như hò đò thế mà cũng còn ngủ !!!!! Dậy mauuuuuuuuuuu .. Thằng Khoa đang chờ ở dưới kìa - HẢ ? - Nó bật dậy - Hôm nay .. đy học sao ????? - Nó ngơ người - Mày có vấn đề à heooooo - Khoa từ ngoài bước vô phòng nó .. tay khoanh trước ngực .. Khuôn… Tiếng hét ngọt ngào cực lớn của nó vang lên , tội nhất là lỗ tai của hắn . Hắn ngồi bật dậy , thiếu ngủ lắm ròi mà nó cũng khôq tha . Bây giờ hắn bực kinh khủng , mắt trở nên băng lạnh đáng sợ , toàn thân bốc mùi sát khí , khuôn mặt tối sầm, . bàn tay nắm thành nắm đấm- Mày tính ám sát tao à ? - Khoa đánh ‘’bốp’’ vào vai nó . Ngồi chơi điện thoại cũng không yên- No no - Nó đưa ngón tay phẩy phẩy , chỉ hắn - Tao ám sát thằng này nè !!!Hắn bây giờ như quả bom sắp nổ , thế mà nó vô tình châm ngòi nổ . Hắn nắm lấy cổ tay nó bóp chặt . Hắn khôq thích dùng lời nói , chỷ thích dùng hành động .- Này , làm gì thế hả ?? Bỏ tay Quyên ra - Khoa bực mình lôi tay hắn ra khỏi cổ tay nó , mà đâu có đc , hắn quá bực nên dùng hết sức . Khoa không thích người con trai nào đụng chạm tới nó ( Vỹ ngoại lệ ) , đằng này dám làm nó đau , Khoa hận , Khoa khó chịu _,_- Đauuuuuuuuuuuuuuuu - Nó hét vang trời lên . Mắt ươn ướt ..- Cảnh cáo - Hắn lườm nó ròi buông ra . Cầm cặp lên ròi đi thẳng 1 hơi không quay trở lại-Này ,đi đâu thế ? - Nó vừa xoa cổ tay vừa hỏi hắn . Hắn khôq quay lại vẫn đy luôn . Sau khi thấy mình hơi ‘’quê’’ , nó nhìn lại mình ‘’ Mắc gì phải quan tâm hắn ta , đồ máu lạnh ‘’- Mày có xao khôq ? - Khoa cầm lấy cổ tao hằn dấu đỏ của nó , lòng lo lắng . Đáng chết , dám làm nó tổn thương .- Ơ .. Không xao - Nó cười trấn an Khoa - Làm gì khẩn trương thế ?????????- Hứ ! Vậy mà còn cười được à - Khoa giận giữ hất tay nó ra . Khoa đang lo cho nó thật sự , mà nó còn cười được , rõ NGỐC ^_^- Ơ ... Làm gì mà mày lớn tiếng với tao - Nó nqây ngô hỏi .. Thôi thì hạ giọng vậy . Nó cầm lấy tay Khoa , lắc lắc , giọng nhõng nhẽo - Khoa đẹp trai đáng yêu vậy mà giận Quyên hả ?? Giận mau già lắm á nhen- Hừ ! Chỉ giỏi nịnh - Khoa cười nhẹ , nhéo vào má nó~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Tôi’ nó ngủ chả được , quay qua quay lại nhìn đồng hồ mới hơn 7h . Còn hơi sớm . Ngày nay chả thấy Vỹ nhắn tin hay gọi gì , cũng hơi có thắc mắc . Mọi hôm mà nó mang đồ ăn sang lf Vỹ tíu ta tíu tít gọi điện khen ngon nữa mà . Suy nghĩ một lúc , nó lấy điện thoại gọi cho Vỹ- Alô - Đầu giây bên kia không phải giọng của Vỹ mà là giọng của 1 người con gái- À Cho hỏi ai đầu giây bên đó v ? số điện thoại của a Vỹ mà - Nó hỏi- E đây chị Quyên , Kiều nè - Kiều dừng lại ròi nói tiếp -Hôm qua sau khi ăn hộp cháo chị đưa , bệnh anh Vỹ phát nặng hơn , vừa ói vừa ‘’ đy ngoài ‘’ ( tế nhị -.- ) liên tục - Giọng Kiều tỏ vẻ thảm thương , nhưng nụ cười trên môi là nụ cười cực hiểm
Tiếng hét ngọt ngào cực lớn của nó vang lên , tội nhất là lỗ tai của hắn . Hắn ngồi bật dậy , thiếu ngủ lắm ròi mà nó cũng khôq tha . Bây giờ hắn bực kinh khủng , mắt trở nên băng lạnh đáng sợ , toàn thân bốc mùi sát khí , khuôn mặt tối sầm, . bàn tay nắm thành nắm đấm
- Mày tính ám sát tao à ? - Khoa đánh ‘’bốp’’ vào vai nó . Ngồi chơi điện thoại cũng không yên
- No no - Nó đưa ngón tay phẩy phẩy , chỉ hắn - Tao ám sát thằng này nè !!!
Hắn bây giờ như quả bom sắp nổ , thế mà nó vô tình châm ngòi nổ . Hắn nắm lấy cổ tay nó bóp chặt . Hắn khôq thích dùng lời nói , chỷ thích dùng hành động .
- Này , làm gì thế hả ?? Bỏ tay Quyên ra - Khoa bực mình lôi tay hắn ra khỏi cổ tay nó , mà đâu có đc , hắn quá bực nên dùng hết sức . Khoa không thích người con trai nào đụng chạm tới nó ( Vỹ ngoại lệ ) , đằng này dám làm nó đau , Khoa hận , Khoa khó chịu _,_
- Đauuuuuuuuuuuuuuuu - Nó hét vang trời lên . Mắt ươn ướt ..
- Cảnh cáo - Hắn lườm nó ròi buông ra . Cầm cặp lên ròi đi thẳng 1 hơi không quay trở lại
-Này ,đi đâu thế ? - Nó vừa xoa cổ tay vừa hỏi hắn . Hắn khôq quay lại vẫn đy luôn . Sau khi thấy mình hơi ‘’quê’’ , nó nhìn lại mình ‘’ Mắc gì phải quan tâm hắn ta , đồ máu lạnh ‘’
- Mày có xao khôq ? - Khoa cầm lấy cổ tao hằn dấu đỏ của nó , lòng lo lắng . Đáng chết , dám làm nó tổn thương .
- Ơ .. Không xao - Nó cười trấn an Khoa - Làm gì khẩn trương thế ?????????
- Hứ ! Vậy mà còn cười được à - Khoa giận giữ hất tay nó ra . Khoa đang lo cho nó thật sự , mà nó còn cười được , rõ NGỐC ^_^
- Ơ ... Làm gì mà mày lớn tiếng với tao - Nó nqây ngô hỏi .. Thôi thì hạ giọng vậy . Nó cầm lấy tay Khoa , lắc lắc , giọng nhõng nhẽo - Khoa đẹp trai đáng yêu vậy mà giận Quyên hả ?? Giận mau già lắm á nhen
- Hừ ! Chỉ giỏi nịnh - Khoa cười nhẹ , nhéo vào má nó
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi’ nó ngủ chả được , quay qua quay lại nhìn đồng hồ mới hơn 7h . Còn hơi sớm . Ngày nay chả thấy Vỹ nhắn tin hay gọi gì , cũng hơi có thắc mắc . Mọi hôm mà nó mang đồ ăn sang lf Vỹ tíu ta tíu tít gọi điện khen ngon nữa mà . Suy nghĩ một lúc , nó lấy điện thoại gọi cho Vỹ
- Alô - Đầu giây bên kia không phải giọng của Vỹ mà là giọng của 1 người con gái
- À Cho hỏi ai đầu giây bên đó v ? số điện thoại của a Vỹ mà - Nó hỏi
- E đây chị Quyên , Kiều nè - Kiều dừng lại ròi nói tiếp -Hôm qua sau khi ăn hộp cháo chị đưa , bệnh anh Vỹ phát nặng hơn , vừa ói vừa ‘’ đy ngoài ‘’ ( tế nhị -.- ) liên tục - Giọng Kiều tỏ vẻ thảm thương , nhưng nụ cười trên môi là nụ cười cực hiểm
Heo Ngốc! Tao Sẽ Luôn Dõi Theo MàyTác giả: Hắc MiuTít ... Tít ... Tít .... Cái chuông đồng hồ reo vang . Nó xoay người quay qua , không thương tiếc mà thẳng tay đạp cái đồng hồ xuống nền . Nó tiếp tục giấc nồng của mình -------------------------------- Bảo Quyên ( Nó ) : 17t . Xinh gái , cũng dạng Hot gơ nhưng hỉ tội hơi mũm mĩm tí thôi . Nhà khá giả . Ghét nhất là những người dối trá . Bề ngoài mạnh mẽ nhưng vô cũng yếu đuối .. Tật : Nói nhiều , hay pha trò Bạn thân : Vĩnh Khoa ------------------------------ - Quyên ớiii ờiii ơiiii - Mẹ nó lay người nó ... '' Ngày đầu tiên năm học mới mà giờ này vẫn con ngủ '' - Oaaa - Nó ngáp dài , chùm chăn lại - Gì vậy mẹ ?????? - Dậy đy học .. hơn 6h rồi - Rồi mẹ nó lôi cái chăn ra khỏi đầu nó - Con gái con gứa gì mà ngủ nướng quá .. Sáng nào cũng gọi như hò đò thế mà cũng còn ngủ !!!!! Dậy mauuuuuuuuuuu .. Thằng Khoa đang chờ ở dưới kìa - HẢ ? - Nó bật dậy - Hôm nay .. đy học sao ????? - Nó ngơ người - Mày có vấn đề à heooooo - Khoa từ ngoài bước vô phòng nó .. tay khoanh trước ngực .. Khuôn… Tiếng hét ngọt ngào cực lớn của nó vang lên , tội nhất là lỗ tai của hắn . Hắn ngồi bật dậy , thiếu ngủ lắm ròi mà nó cũng khôq tha . Bây giờ hắn bực kinh khủng , mắt trở nên băng lạnh đáng sợ , toàn thân bốc mùi sát khí , khuôn mặt tối sầm, . bàn tay nắm thành nắm đấm- Mày tính ám sát tao à ? - Khoa đánh ‘’bốp’’ vào vai nó . Ngồi chơi điện thoại cũng không yên- No no - Nó đưa ngón tay phẩy phẩy , chỉ hắn - Tao ám sát thằng này nè !!!Hắn bây giờ như quả bom sắp nổ , thế mà nó vô tình châm ngòi nổ . Hắn nắm lấy cổ tay nó bóp chặt . Hắn khôq thích dùng lời nói , chỷ thích dùng hành động .- Này , làm gì thế hả ?? Bỏ tay Quyên ra - Khoa bực mình lôi tay hắn ra khỏi cổ tay nó , mà đâu có đc , hắn quá bực nên dùng hết sức . Khoa không thích người con trai nào đụng chạm tới nó ( Vỹ ngoại lệ ) , đằng này dám làm nó đau , Khoa hận , Khoa khó chịu _,_- Đauuuuuuuuuuuuuuuu - Nó hét vang trời lên . Mắt ươn ướt ..- Cảnh cáo - Hắn lườm nó ròi buông ra . Cầm cặp lên ròi đi thẳng 1 hơi không quay trở lại-Này ,đi đâu thế ? - Nó vừa xoa cổ tay vừa hỏi hắn . Hắn khôq quay lại vẫn đy luôn . Sau khi thấy mình hơi ‘’quê’’ , nó nhìn lại mình ‘’ Mắc gì phải quan tâm hắn ta , đồ máu lạnh ‘’- Mày có xao khôq ? - Khoa cầm lấy cổ tao hằn dấu đỏ của nó , lòng lo lắng . Đáng chết , dám làm nó tổn thương .- Ơ .. Không xao - Nó cười trấn an Khoa - Làm gì khẩn trương thế ?????????- Hứ ! Vậy mà còn cười được à - Khoa giận giữ hất tay nó ra . Khoa đang lo cho nó thật sự , mà nó còn cười được , rõ NGỐC ^_^- Ơ ... Làm gì mà mày lớn tiếng với tao - Nó nqây ngô hỏi .. Thôi thì hạ giọng vậy . Nó cầm lấy tay Khoa , lắc lắc , giọng nhõng nhẽo - Khoa đẹp trai đáng yêu vậy mà giận Quyên hả ?? Giận mau già lắm á nhen- Hừ ! Chỉ giỏi nịnh - Khoa cười nhẹ , nhéo vào má nó~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Tôi’ nó ngủ chả được , quay qua quay lại nhìn đồng hồ mới hơn 7h . Còn hơi sớm . Ngày nay chả thấy Vỹ nhắn tin hay gọi gì , cũng hơi có thắc mắc . Mọi hôm mà nó mang đồ ăn sang lf Vỹ tíu ta tíu tít gọi điện khen ngon nữa mà . Suy nghĩ một lúc , nó lấy điện thoại gọi cho Vỹ- Alô - Đầu giây bên kia không phải giọng của Vỹ mà là giọng của 1 người con gái- À Cho hỏi ai đầu giây bên đó v ? số điện thoại của a Vỹ mà - Nó hỏi- E đây chị Quyên , Kiều nè - Kiều dừng lại ròi nói tiếp -Hôm qua sau khi ăn hộp cháo chị đưa , bệnh anh Vỹ phát nặng hơn , vừa ói vừa ‘’ đy ngoài ‘’ ( tế nhị -.- ) liên tục - Giọng Kiều tỏ vẻ thảm thương , nhưng nụ cười trên môi là nụ cười cực hiểm