‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi . --------------6h 30 PM-------------- Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân…
Chương 4
Nhớ Để YêuTác giả: Mio Nguyễn ( TTX)‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi . --------------6h 30 PM-------------- Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân… Từ khi bước vào trong TTTM tụi nó đã là tâm điểm chú ý ở đây. Cũng vì thế mà tiếng điện thoại, máy ảnh vang lên lien tục. Nó cảm thấy hơi khó chịu còn Quỳnh và Mai thì cười tươi rói đáp lại.- Đi ăn. – Quỳnh nói.- Đi chơi. – Nó không chịu thua.- Em muốn đi mua đồ. – Mai.- Ăn.- Đi chơi.- Mua đồ.- …..- Mệt quá. Tóm lại là đi chơi, lát gặp ở dưới kia. Ok.- Nó không muốn cãi nhau nữa nên quyết định chia nhau ra đi.Cả ba đứa nó cãi nhau mà làm náo loạn cả TTTM.Tụi nó thống nhất mỗi đứa đi chơi mỗi nơi rồi đến trưa tập trung lại quán ăn ở tầng 1. Với tính cách sôi động thì dĩ nhiên nó sẽ đi trượt patin. Còn Quỳnh thì đi mua mấy quyển sách rồi vào quán caffe trong đó thưởng thức. Thảo mai thì đi vào shop đồ mua sắm.Nó đi đến đâu thì nơi đó cũng phải có khối người chết đứng vì sắc đẹp của nó. Nhiều khi còn có người chụp hình nó nữa chứ. Nó rất ghét bị người khác chụp hình nên cũng chẳng mấy khi nó chụp ảnh. Cứ như thế này chắc nó phải động thủ mất nhưng đây là nơi đông người nên nó đành đi nhanh vậy.Quỳnh và Thảo Mai cũng khổ không kém nhưng chắc lựơng fan của nó đông hơn gấp nhiều lần rồi. Khổ thân bọn nhỏ.Chơi chán tụi nó lại chỗ đã hẹn, đứa nào đứa nấy tay xách nách mang. Đứa thì mua sách, đứa mua túi mới,….Thích gì là tụi nó lấy hết mà không quan tâm giá cả. ( Nhà có điều kiện mà ).Tụi nó tập trung lại ở căng tin rồi rủ nhau vào ăn. Thấy phục vụ lại, tụi nó bắt đầu gọi món.- Cho tôi một mì ý, một đĩa gà chiên, một phần sandwich bơ, một phần cơm thập cẩm, một phần canh kim chi và 2 li nước cam… Thế nhé. - Quỳnh gọi món.- Tôi cũng thế n thêm cho tôi một suất bít tết, một phần salad và một phần cơm chiên hải sản. -Nó nói- Em ăn gì? - Cô phục vụ hỏi Thảo Mai.- Cho em một cơm chiên thập cẩm và một li sinh tố dưa hấu. - Thảo Mai đáp từ tốn.- Em ăn ít thế? - Quỳnh hỏi- Hì hì, em ko ăn nhiều.- ỪLúc sau thì phục vụ mang đồ ăn lại, nấy đồ ăn phải cho 5 người mang mới hết. Nhìn phục vụ bưng đồ trông đến tội.Có 3 người tụi nó mà ăn nhiều kinh. Fan của tụi nó mà thấy tụi nó ăn nhiều thế này chắc ngất mất. Nhưng khổ nỗi không ăn tụi nó lấy đâu ra năng lượng mà hoạt động cơ chứ.Ăn xong tụi nó lại đi chơi tiếp. Mãi đến 6h tụi nó mới lấy xe để về. Tụi nó định sẽ không ăn ở nhà nữa mà phóng xe ra thẳng nhà hàng luôn.
Từ khi bước vào trong TTTM tụi nó đã là tâm điểm
chú ý ở đây. Cũng vì thế mà tiếng điện thoại, máy ảnh vang lên lien tục. Nó cảm
thấy hơi khó chịu còn Quỳnh và Mai thì cười tươi rói đáp lại.
- Đi ăn. – Quỳnh nói.
- Đi chơi. – Nó không
chịu thua.
- Em muốn đi mua đồ. –
Mai.
- Ăn.
- Đi chơi.
- Mua đồ.
- …..
- Mệt quá. Tóm lại là
đi chơi, lát gặp ở dưới kia. Ok.- Nó không muốn cãi nhau nữa nên quyết định
chia nhau ra đi.
Cả ba đứa nó cãi nhau mà
làm náo loạn cả TTTM.
Tụi nó thống nhất mỗi đứa
đi chơi mỗi nơi rồi đến trưa tập trung lại quán ăn ở tầng 1. Với tính cách sôi
động thì dĩ nhiên nó sẽ đi trượt patin. Còn Quỳnh thì đi mua mấy quyển sách rồi
vào quán caffe trong đó thưởng thức. Thảo mai thì đi vào shop đồ mua sắm.
Nó đi đến đâu thì nơi
đó cũng phải có khối người chết đứng vì sắc đẹp của nó. Nhiều khi còn có người
chụp hình nó nữa chứ. Nó rất ghét bị người khác chụp hình nên cũng chẳng mấy
khi nó chụp ảnh. Cứ như thế này chắc nó phải động thủ mất nhưng đây là nơi đông
người nên nó đành đi nhanh vậy.
Quỳnh và Thảo Mai cũng khổ
không kém nhưng chắc lựơng fan của nó đông hơn gấp nhiều lần rồi. Khổ thân bọn
nhỏ.
Chơi chán tụi nó lại chỗ
đã hẹn, đứa nào đứa nấy tay xách nách mang. Đứa thì mua sách, đứa mua túi mới,….Thích
gì là tụi nó lấy hết mà không quan tâm giá cả. ( Nhà có điều kiện mà ).
Tụi nó tập trung lại ở
căng tin rồi rủ nhau vào ăn. Thấy phục vụ lại, tụi nó bắt đầu gọi món.
- Cho tôi một mì ý, một
đĩa gà chiên, một phần sandwich bơ, một phần cơm thập cẩm, một phần canh kim
chi và 2 li nước cam… Thế nhé. - Quỳnh gọi món.
- Tôi cũng thế n thêm
cho tôi một suất bít tết, một phần salad và một phần cơm chiên hải sản. -Nó nói
- Em ăn gì? - Cô phục vụ
hỏi Thảo Mai.
- Cho em một cơm chiên
thập cẩm và một li sinh tố dưa hấu. - Thảo Mai đáp từ tốn.
- Em ăn ít thế? - Quỳnh
hỏi
- Hì hì, em ko ăn nhiều.
- Ừ
Lúc sau thì phục vụ mang
đồ ăn lại, nấy đồ ăn phải cho 5 người mang mới hết. Nhìn phục vụ bưng đồ trông
đến tội.
Có 3 người tụi nó mà ăn
nhiều kinh. Fan của tụi nó mà thấy tụi nó ăn nhiều thế này chắc ngất mất. Nhưng
khổ nỗi không ăn tụi nó lấy đâu ra năng lượng mà hoạt động cơ chứ.
Ăn xong tụi nó lại đi
chơi tiếp. Mãi đến 6h tụi nó mới lấy xe để về. Tụi nó định sẽ không ăn ở nhà nữa
mà phóng xe ra thẳng nhà hàng luôn.
Nhớ Để YêuTác giả: Mio Nguyễn ( TTX)‘‘ Máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Sao Vàng , mời mọi người kiểm tra hành lí để chuẩn bị xuống sân bay.’’ Tiếng loa vang lên làm nó và Thiên Quỳnh tỉnh dậy. Quỳnh ngồi dậy, lay lay tay nó , nói : - Trang Anh, dậy đi mày, đến nơi rồi đấy. - Biết rồi, lấy hành lí hộ tao. – Nó phán một câu làm Quỳnh rất ư là xúc động. - Lấy cho mày? - Ừ - Nó đáp gọn lỏn. - Haiz. Chịu mày luôn đấy. - Quỳnh thở dài nói. - Chịu khó đi baby.- Nó trêu. - Biết zùi . --------------6h 30 PM-------------- Máy bay đã hạ cánh. Tụi nó đeo cặp kính đen to bản, nhanh chóng bước xuống sân bay, xung quanh không ngớt lời bàn tán. Ai cũng khen tụi nó đẹp, không là rất đẹp mới đúng. Tụi nó mà không đi nhanh thì bị kiện vì cái tội cướp đi trái tim của biết bao chàng trai mất. Không bít chừng tại nơi đây lại có một vụ đánh ghen hoành choáng nữa chứ. Xinh như tụi nó khổ chết mất. Hôm nay, nó mặc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng chân váy bò ngắn. Tóc nó được cột cao. Chân mang đôi bốt da cao 5 phân như tôn lên đôi chân… Từ khi bước vào trong TTTM tụi nó đã là tâm điểm chú ý ở đây. Cũng vì thế mà tiếng điện thoại, máy ảnh vang lên lien tục. Nó cảm thấy hơi khó chịu còn Quỳnh và Mai thì cười tươi rói đáp lại.- Đi ăn. – Quỳnh nói.- Đi chơi. – Nó không chịu thua.- Em muốn đi mua đồ. – Mai.- Ăn.- Đi chơi.- Mua đồ.- …..- Mệt quá. Tóm lại là đi chơi, lát gặp ở dưới kia. Ok.- Nó không muốn cãi nhau nữa nên quyết định chia nhau ra đi.Cả ba đứa nó cãi nhau mà làm náo loạn cả TTTM.Tụi nó thống nhất mỗi đứa đi chơi mỗi nơi rồi đến trưa tập trung lại quán ăn ở tầng 1. Với tính cách sôi động thì dĩ nhiên nó sẽ đi trượt patin. Còn Quỳnh thì đi mua mấy quyển sách rồi vào quán caffe trong đó thưởng thức. Thảo mai thì đi vào shop đồ mua sắm.Nó đi đến đâu thì nơi đó cũng phải có khối người chết đứng vì sắc đẹp của nó. Nhiều khi còn có người chụp hình nó nữa chứ. Nó rất ghét bị người khác chụp hình nên cũng chẳng mấy khi nó chụp ảnh. Cứ như thế này chắc nó phải động thủ mất nhưng đây là nơi đông người nên nó đành đi nhanh vậy.Quỳnh và Thảo Mai cũng khổ không kém nhưng chắc lựơng fan của nó đông hơn gấp nhiều lần rồi. Khổ thân bọn nhỏ.Chơi chán tụi nó lại chỗ đã hẹn, đứa nào đứa nấy tay xách nách mang. Đứa thì mua sách, đứa mua túi mới,….Thích gì là tụi nó lấy hết mà không quan tâm giá cả. ( Nhà có điều kiện mà ).Tụi nó tập trung lại ở căng tin rồi rủ nhau vào ăn. Thấy phục vụ lại, tụi nó bắt đầu gọi món.- Cho tôi một mì ý, một đĩa gà chiên, một phần sandwich bơ, một phần cơm thập cẩm, một phần canh kim chi và 2 li nước cam… Thế nhé. - Quỳnh gọi món.- Tôi cũng thế n thêm cho tôi một suất bít tết, một phần salad và một phần cơm chiên hải sản. -Nó nói- Em ăn gì? - Cô phục vụ hỏi Thảo Mai.- Cho em một cơm chiên thập cẩm và một li sinh tố dưa hấu. - Thảo Mai đáp từ tốn.- Em ăn ít thế? - Quỳnh hỏi- Hì hì, em ko ăn nhiều.- ỪLúc sau thì phục vụ mang đồ ăn lại, nấy đồ ăn phải cho 5 người mang mới hết. Nhìn phục vụ bưng đồ trông đến tội.Có 3 người tụi nó mà ăn nhiều kinh. Fan của tụi nó mà thấy tụi nó ăn nhiều thế này chắc ngất mất. Nhưng khổ nỗi không ăn tụi nó lấy đâu ra năng lượng mà hoạt động cơ chứ.Ăn xong tụi nó lại đi chơi tiếp. Mãi đến 6h tụi nó mới lấy xe để về. Tụi nó định sẽ không ăn ở nhà nữa mà phóng xe ra thẳng nhà hàng luôn.