Reng...reng...reng Tiếng của đồng hồ báo thức đã vang lên,tuy nhiên con heo kia chả có vẻ gì là muốn dậy cả.Lấy hai tay bịt tai,nó tiếp tục ngủ Reng...reng... Lần này khi đến hồi chuông thứ 2,nó đã nhẫn tâm quẳng thẳng cái đồng hồ vào tường nhưng... Á!!!!!!!!!!!! Một tiếng hét chói tai vang lên.Phải,chủ nhân của tiếng hét đó không ai khác chính là Jen.Nhỏ đang định gọi nó dậy thì bị ngay cái vật thể lạ kia bay vào đầu.Ôm cái đầu sưng,nhỏ tiến đến chỗ nó và gào lên: -Con kia,mi định ám sát ta à? Và lúc này,nó đã không thể ngủ thêm được nữa.Ngồi dậy,nó dụi dụi mắt hỏi: -Chuyện gì vậy?Mới sáng ra... -Sáng cái đầu mày,9 giờ rồi đấy! -Cái giề? 9 giờ???Ối mẹ ơi,sao mày không chịu gọi tao dậy? Nói rồi nó phóng thẳng vào nhà tắm làm VSCN.Trong khi đó Jen thì đi xuống nhà chờ nó để cùng ăn sáng. Sau 5 phút,nó bước ra.Bây giờ trong nó đã đỡ hơn lúc mới ngủ dậy.Soi gương,thấy mình đã ổn nó mới bước xuống nhà. -Ê con kia,sao lâu thế hả??? Nó tưởng đã được yên nhưng ai ngờ vừa bước xuống đã bị tụi…
Chương 10: Bộ ba hội tụ(P2)
Thiên Thần Hay Ác Quỷ? Nàng Công Chúa Đến Từ Bóng ĐêmTác giả: Cherry ChiReng...reng...reng Tiếng của đồng hồ báo thức đã vang lên,tuy nhiên con heo kia chả có vẻ gì là muốn dậy cả.Lấy hai tay bịt tai,nó tiếp tục ngủ Reng...reng... Lần này khi đến hồi chuông thứ 2,nó đã nhẫn tâm quẳng thẳng cái đồng hồ vào tường nhưng... Á!!!!!!!!!!!! Một tiếng hét chói tai vang lên.Phải,chủ nhân của tiếng hét đó không ai khác chính là Jen.Nhỏ đang định gọi nó dậy thì bị ngay cái vật thể lạ kia bay vào đầu.Ôm cái đầu sưng,nhỏ tiến đến chỗ nó và gào lên: -Con kia,mi định ám sát ta à? Và lúc này,nó đã không thể ngủ thêm được nữa.Ngồi dậy,nó dụi dụi mắt hỏi: -Chuyện gì vậy?Mới sáng ra... -Sáng cái đầu mày,9 giờ rồi đấy! -Cái giề? 9 giờ???Ối mẹ ơi,sao mày không chịu gọi tao dậy? Nói rồi nó phóng thẳng vào nhà tắm làm VSCN.Trong khi đó Jen thì đi xuống nhà chờ nó để cùng ăn sáng. Sau 5 phút,nó bước ra.Bây giờ trong nó đã đỡ hơn lúc mới ngủ dậy.Soi gương,thấy mình đã ổn nó mới bước xuống nhà. -Ê con kia,sao lâu thế hả??? Nó tưởng đã được yên nhưng ai ngờ vừa bước xuống đã bị tụi… -Ơ,nhưng anh là ai?-Nó hỏi 1 câu rất ư là ''ngây thơ'' làm chàng trai đó suýt nữa là té dập mặt.-Cái con nhóc này,mới xa nhau mấy năm mà đã quên anh rồi!-Bộ hồi trước chúng ta có quen nhau?-Nó nói.Khóe miệng của chàng trai đó khẽ giật.Con nhóc này thực sự quên anh hay là đang giả ngơ vậy?Nó có biết là anh nhớ nó đến mức nào không?Càng nghĩ,chàng trai đó càng cáu,người tỏa sát khí nồng nặc.Ngửi được mùi nguy hiểm,nó liền núp ra sau lưng Liz và Kỳ,bảo:-Anh gì ơi,bình tĩnh,anh phải nói thì tôi mới biết được chứ!-Được thôi,nếu anh nói thì em sẽ nhớ chứ?-Có thể!-Nó gật đầu.Ngay lập tức chàng trai đó tiến đến và sau đó ghé môi xuống sát tai nó,nói một điều gì đó mà chả ai biết cả!Nghe xong,khuôn mặt ''sợ hãi,đáng thương'' của nó liền vui tươi ngay lập tức.Chả nói chả rằng,nó ôm ngay lấy chàng trai đó trước sự ngỡ ngàng của mọi người-Anh Minh!!!-Nhớ rồi hả?Anh còn tưởng nhóc sẽ quên anh luôn chứ!Bỏ Minh ra,nó liền trưng một bộ mặt hối lỗi nhìn mà thấy...''kinh dị'' và nói:-Em xin lỗi mà!Tại lâu quá nên...-Rồi,rồi,em đã hiểu nên chị làm ơn dẹp cái bộ mặt đó dùm em với,trông mà thấy ghê quá!-Ghê thật ạ?-Nó hỏi,ngay lập tức cười thầm trong bụng.Kiểu này là nó có trò mới rồi.Nhận được ánh nhìn '' nguy hiểm'' của nó,Minh lập tức lùi xuống 3 bước.Con nhóc này,bao nhiêu năm rồi mà độ ''nguy hiểm chết người'' của nó vẫn không hề giảm,kiểu này chắc mình chỉ có nước chết quá!Đó chính là những suy nghĩ của Minh lúc này.Cùng lúc đó,tiếng trống hết tiết vang lên.Giờ ra chơi đã đến!----------------------------------------Đôi lời của tác giả-------------------------------------------Đăng lâu rồi mà độ comment của truyện ít quá nhỉ?Có phải truyện t/g viết không được hay không?Nếu đúng như vậy thì mọi người cứ thoải mái ''ném đá ném gạch'' đi chứ.Im re kiểu này thì t/g buồn lắm đó!
-Ơ,nhưng anh là ai?-Nó hỏi 1 câu rất ư là ''ngây thơ'' làm chàng trai đó suýt nữa là té dập mặt.
-Cái con nhóc này,mới xa nhau mấy năm mà đã quên anh rồi!
-Bộ hồi trước chúng ta có quen nhau?-Nó nói.Khóe miệng của chàng trai đó khẽ giật.Con nhóc này thực sự quên anh hay là đang giả ngơ vậy?Nó có biết là anh nhớ nó đến mức nào không?Càng nghĩ,chàng trai đó càng cáu,người tỏa sát khí nồng nặc.Ngửi được mùi nguy hiểm,nó liền núp ra sau lưng Liz và Kỳ,bảo:
-Anh gì ơi,bình tĩnh,anh phải nói thì tôi mới biết được chứ!
-Được thôi,nếu anh nói thì em sẽ nhớ chứ?
-Có thể!-Nó gật đầu.Ngay lập tức chàng trai đó tiến đến và sau đó ghé môi xuống sát tai nó,nói một điều gì đó mà chả ai biết cả!Nghe xong,khuôn mặt ''sợ hãi,đáng thương'' của nó liền vui tươi ngay lập tức.Chả nói chả rằng,nó ôm ngay lấy chàng trai đó trước sự ngỡ ngàng của mọi người
-Anh Minh!!!
-Nhớ rồi hả?Anh còn tưởng nhóc sẽ quên anh luôn chứ!
Bỏ Minh ra,nó liền trưng một bộ mặt hối lỗi nhìn mà thấy...''kinh dị'' và nói:
-Em xin lỗi mà!Tại lâu quá nên...
-Rồi,rồi,em đã hiểu nên chị làm ơn dẹp cái bộ mặt đó dùm em với,trông mà thấy ghê quá!
-Ghê thật ạ?-Nó hỏi,ngay lập tức cười thầm trong bụng.Kiểu này là nó có trò mới rồi.Nhận được ánh nhìn '' nguy hiểm'' của nó,Minh lập tức lùi xuống 3 bước.Con nhóc này,bao nhiêu năm rồi mà độ ''nguy hiểm chết người'' của nó vẫn không hề giảm,kiểu này chắc mình chỉ có nước chết quá!Đó chính là những suy nghĩ của Minh lúc này.Cùng lúc đó,tiếng trống hết tiết vang lên.Giờ ra chơi đã đến!
----------------------------------------Đôi lời của tác giả-------------------------------------------
Đăng lâu rồi mà độ comment của truyện ít quá nhỉ?Có phải truyện t/g viết không được hay không?Nếu đúng như vậy thì mọi người cứ thoải mái ''ném đá ném gạch'' đi chứ.Im re kiểu này thì t/g buồn lắm đó!
Thiên Thần Hay Ác Quỷ? Nàng Công Chúa Đến Từ Bóng ĐêmTác giả: Cherry ChiReng...reng...reng Tiếng của đồng hồ báo thức đã vang lên,tuy nhiên con heo kia chả có vẻ gì là muốn dậy cả.Lấy hai tay bịt tai,nó tiếp tục ngủ Reng...reng... Lần này khi đến hồi chuông thứ 2,nó đã nhẫn tâm quẳng thẳng cái đồng hồ vào tường nhưng... Á!!!!!!!!!!!! Một tiếng hét chói tai vang lên.Phải,chủ nhân của tiếng hét đó không ai khác chính là Jen.Nhỏ đang định gọi nó dậy thì bị ngay cái vật thể lạ kia bay vào đầu.Ôm cái đầu sưng,nhỏ tiến đến chỗ nó và gào lên: -Con kia,mi định ám sát ta à? Và lúc này,nó đã không thể ngủ thêm được nữa.Ngồi dậy,nó dụi dụi mắt hỏi: -Chuyện gì vậy?Mới sáng ra... -Sáng cái đầu mày,9 giờ rồi đấy! -Cái giề? 9 giờ???Ối mẹ ơi,sao mày không chịu gọi tao dậy? Nói rồi nó phóng thẳng vào nhà tắm làm VSCN.Trong khi đó Jen thì đi xuống nhà chờ nó để cùng ăn sáng. Sau 5 phút,nó bước ra.Bây giờ trong nó đã đỡ hơn lúc mới ngủ dậy.Soi gương,thấy mình đã ổn nó mới bước xuống nhà. -Ê con kia,sao lâu thế hả??? Nó tưởng đã được yên nhưng ai ngờ vừa bước xuống đã bị tụi… -Ơ,nhưng anh là ai?-Nó hỏi 1 câu rất ư là ''ngây thơ'' làm chàng trai đó suýt nữa là té dập mặt.-Cái con nhóc này,mới xa nhau mấy năm mà đã quên anh rồi!-Bộ hồi trước chúng ta có quen nhau?-Nó nói.Khóe miệng của chàng trai đó khẽ giật.Con nhóc này thực sự quên anh hay là đang giả ngơ vậy?Nó có biết là anh nhớ nó đến mức nào không?Càng nghĩ,chàng trai đó càng cáu,người tỏa sát khí nồng nặc.Ngửi được mùi nguy hiểm,nó liền núp ra sau lưng Liz và Kỳ,bảo:-Anh gì ơi,bình tĩnh,anh phải nói thì tôi mới biết được chứ!-Được thôi,nếu anh nói thì em sẽ nhớ chứ?-Có thể!-Nó gật đầu.Ngay lập tức chàng trai đó tiến đến và sau đó ghé môi xuống sát tai nó,nói một điều gì đó mà chả ai biết cả!Nghe xong,khuôn mặt ''sợ hãi,đáng thương'' của nó liền vui tươi ngay lập tức.Chả nói chả rằng,nó ôm ngay lấy chàng trai đó trước sự ngỡ ngàng của mọi người-Anh Minh!!!-Nhớ rồi hả?Anh còn tưởng nhóc sẽ quên anh luôn chứ!Bỏ Minh ra,nó liền trưng một bộ mặt hối lỗi nhìn mà thấy...''kinh dị'' và nói:-Em xin lỗi mà!Tại lâu quá nên...-Rồi,rồi,em đã hiểu nên chị làm ơn dẹp cái bộ mặt đó dùm em với,trông mà thấy ghê quá!-Ghê thật ạ?-Nó hỏi,ngay lập tức cười thầm trong bụng.Kiểu này là nó có trò mới rồi.Nhận được ánh nhìn '' nguy hiểm'' của nó,Minh lập tức lùi xuống 3 bước.Con nhóc này,bao nhiêu năm rồi mà độ ''nguy hiểm chết người'' của nó vẫn không hề giảm,kiểu này chắc mình chỉ có nước chết quá!Đó chính là những suy nghĩ của Minh lúc này.Cùng lúc đó,tiếng trống hết tiết vang lên.Giờ ra chơi đã đến!----------------------------------------Đôi lời của tác giả-------------------------------------------Đăng lâu rồi mà độ comment của truyện ít quá nhỉ?Có phải truyện t/g viết không được hay không?Nếu đúng như vậy thì mọi người cứ thoải mái ''ném đá ném gạch'' đi chứ.Im re kiểu này thì t/g buồn lắm đó!