Tác giả:

Phạm Đoàn Đoàn là phó phó phó phó phó chưởng môn nữ hiệp phái Nga Mi. Đợi đến khi sư phụ nàng đi Tay Thiên, đại sư huynh đi Tây Thiên, nhị sư huynh đi Tây Thiên, tam sư huynh đi Tây Thiên, tứ sư huynh đi Tây Thiên, ngũ sư huynh đi Tây Thiên, nàng có thể chính thức ngồi lên chức chưởng môn phái Nga Mi rồi. Từ từ, ngươi muốn hỏi vì sao tất cả phái Nga Mi đều là sư huynh? Trên thực tế trăm năm trước, phái Nga Mi và phái Hằng Sơn, cả hai phái này đều là nữ nhân. Nhưng do cơ duyên xảo hợp. Nam chưởng môn phái Hằng Sơn, cưới một nữ đệ tử phái Hằng Sơn; một vị nam tử khác phái Nga Mi, lại lấy nữ chưởng môn của phái Nga Mi, vì thế Hằng Sơn và Nga Mi nhất thời đông khách. Càng ngày càng nhiều nam sĩ giang hồ lên hai sơn, lấy đủ loại lý do, sống chết muốn gia nhập hai phái này nguyên nhân vì muốn lấy nữ đệ tử trong phái. Trong đó bởi vì nữ đệ tử Hằng Sơn không có tóc, nữ đệ tử phái Nga Mi lại có tóc, cho nên Nga Mi còn nổi tiếng hơn nhiều so với Hằng Sơn. Một trăm năm sau, dần dần dương thịnh…

Chương 14: Lục tử (2)

Giáo Chủ Đại Nhân Giết Trăm Lần Không ChếtTác giả: Si NươngTruyện Cổ Đại, Truyện Hài HướcPhạm Đoàn Đoàn là phó phó phó phó phó chưởng môn nữ hiệp phái Nga Mi. Đợi đến khi sư phụ nàng đi Tay Thiên, đại sư huynh đi Tây Thiên, nhị sư huynh đi Tây Thiên, tam sư huynh đi Tây Thiên, tứ sư huynh đi Tây Thiên, ngũ sư huynh đi Tây Thiên, nàng có thể chính thức ngồi lên chức chưởng môn phái Nga Mi rồi. Từ từ, ngươi muốn hỏi vì sao tất cả phái Nga Mi đều là sư huynh? Trên thực tế trăm năm trước, phái Nga Mi và phái Hằng Sơn, cả hai phái này đều là nữ nhân. Nhưng do cơ duyên xảo hợp. Nam chưởng môn phái Hằng Sơn, cưới một nữ đệ tử phái Hằng Sơn; một vị nam tử khác phái Nga Mi, lại lấy nữ chưởng môn của phái Nga Mi, vì thế Hằng Sơn và Nga Mi nhất thời đông khách. Càng ngày càng nhiều nam sĩ giang hồ lên hai sơn, lấy đủ loại lý do, sống chết muốn gia nhập hai phái này nguyên nhân vì muốn lấy nữ đệ tử trong phái. Trong đó bởi vì nữ đệ tử Hằng Sơn không có tóc, nữ đệ tử phái Nga Mi lại có tóc, cho nên Nga Mi còn nổi tiếng hơn nhiều so với Hằng Sơn. Một trăm năm sau, dần dần dương thịnh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Editor: Snowflake HDPhạm Đoàn Đoàn tỉnh lại, phát hiện hóa ra chính là một giấc mơ của mình.[Cho nên nói thiếu nữ không nên xem quá nhiều thoại bản cực kì dễ bị bóng đè nha]Phạm Đoàn Đoàn trợn mắt, phát hiện Cẩu Thặng đang nhìn nàng chằm chằm.Cẩu Thặng còn hỏi một câu vô nghĩa: “Dậy rồi sao?”Phạm Đoàn Đoàn trợn tròn mắt trả lời: “Ta chưa dậy.”Cẩu Thặng gật đầu: “Nếu dậy rồi thì đứng lên đi.”Hắn kéo nàng đứng dậy. Nàng lại đứng không vững, ngã vào lòng hắn.Phạm Đoàn Đoàn vươn hai cánh tay, thật cẩn thận vòng qua người Cẩu Thặng. Nàng ôm hắn rất lâu, thật lâu, mới cảm thấy có chút chân thật.Phạm Đoàn Đoàn nói nhỏ với Cẩu Thặng, toàn bộ khí lực xuyên qua lớp vải ngăn cách xuyên vào ngực hắn: “Ngươi về rồi.”“Về rồi.” Cẩu Thặng lời ít ý nhiều, tiếp theo cầm lấy bao quần áo của Phạm Đoàn Đoàn quăng xuống đất: “Này, 28 hộp tuyết chi hương cao.”“Quốc sư kia?” Phạm Đoàn Đoàn nghĩ đến quốc sư Liêu quốc uy vũ võ công cao cường, lập tức kiểm tra cẩn thận trên dưới người Cẩu Thặng: “Ngươi có bị thương không, có phải rất khó khăn không?”Cẩu Thặng suy nghĩ: Ừm hừ, hắn bình thường là bất bại, chỉ một cái Kim Thương Pháp Vương mà thôi, có gì mà khó khăn chứ?Hô--- hô--- hô lá cây bị gió thổi bay lên, một vòng lại một vòng, chúng ta liền quay về chín canh giờ trước.Mười tám canh giờ trước, Cẩu Thặng xuất phát.Chín canh giờ sau, hắn đến tìm quốc sư Liêu quốc, hai người ước hẹn trên đỉnh núi Vô Danh chiến một trận. [Vô Danh vì ta thật sự chẳng muốn nghĩ tên]Cẩu Thặng lười biếng nghiêng người, không chút để ý liếc mắt nhìn quốc sư Liêu quốc một cái: “Sư đệ, thu tay lại đi.”Sư đệ?Đúng vậy, sư đệ.Bởi vì theo một loại ngôn ngữ nào đó Guo và Gou đều có G đứng đầu, nhưng so với o u đứng trước, vì thế sư phụ của Cẩu Thặng và quốc sư để cho Cẩu Thặng làm sư huynh.Quốc sư Liêu quốc, Kim Thương Pháp Vương thực ra tên là Quách Tư.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Snowflake HD

Phạm Đoàn Đoàn tỉnh lại, phát hiện hóa ra chính là một giấc mơ của mình.

[Cho nên nói thiếu nữ không nên xem quá nhiều thoại bản cực kì dễ bị bóng đè nha]

Phạm Đoàn Đoàn trợn mắt, phát hiện Cẩu Thặng đang nhìn nàng chằm chằm.

Cẩu Thặng còn hỏi một câu vô nghĩa: “Dậy rồi sao?”

Phạm Đoàn Đoàn trợn tròn mắt trả lời: “Ta chưa dậy.”

Cẩu Thặng gật đầu: “Nếu dậy rồi thì đứng lên đi.”

Hắn kéo nàng đứng dậy. Nàng lại đứng không vững, ngã vào lòng hắn.

Phạm Đoàn Đoàn vươn hai cánh tay, thật cẩn thận vòng qua người Cẩu Thặng. Nàng ôm hắn rất lâu, thật lâu, mới cảm thấy có chút chân thật.

Phạm Đoàn Đoàn nói nhỏ với Cẩu Thặng, toàn bộ khí lực xuyên qua lớp vải ngăn cách xuyên vào ngực hắn: “Ngươi về rồi.”

“Về rồi.” Cẩu Thặng lời ít ý nhiều, tiếp theo cầm lấy bao quần áo của Phạm Đoàn Đoàn quăng xuống đất: “Này, 28 hộp tuyết chi hương cao.”

“Quốc sư kia?” Phạm Đoàn Đoàn nghĩ đến quốc sư Liêu quốc uy vũ võ công cao cường, lập tức kiểm tra cẩn thận trên dưới người Cẩu Thặng: “Ngươi có bị thương không, có phải rất khó khăn không?”

Cẩu Thặng suy nghĩ: Ừm hừ, hắn bình thường là bất bại, chỉ một cái Kim Thương Pháp Vương mà thôi, có gì mà khó khăn chứ?

Hô--- hô--- hô lá cây bị gió thổi bay lên, một vòng lại một vòng, chúng ta liền quay về chín canh giờ trước.

Mười tám canh giờ trước, Cẩu Thặng xuất phát.

Chín canh giờ sau, hắn đến tìm quốc sư Liêu quốc, hai người ước hẹn trên đỉnh núi Vô Danh chiến một trận. [Vô Danh vì ta thật sự chẳng muốn nghĩ tên]

Cẩu Thặng lười biếng nghiêng người, không chút để ý liếc mắt nhìn quốc sư Liêu quốc một cái: “Sư đệ, thu tay lại đi.”

Sư đệ?

Đúng vậy, sư đệ.

Bởi vì theo một loại ngôn ngữ nào đó Guo và Gou đều có G đứng đầu, nhưng so với o u đứng trước, vì thế sư phụ của Cẩu Thặng và quốc sư để cho Cẩu Thặng làm sư huynh.

Quốc sư Liêu quốc, Kim Thương Pháp Vương thực ra tên là Quách Tư.

Image removed.

Giáo Chủ Đại Nhân Giết Trăm Lần Không ChếtTác giả: Si NươngTruyện Cổ Đại, Truyện Hài HướcPhạm Đoàn Đoàn là phó phó phó phó phó chưởng môn nữ hiệp phái Nga Mi. Đợi đến khi sư phụ nàng đi Tay Thiên, đại sư huynh đi Tây Thiên, nhị sư huynh đi Tây Thiên, tam sư huynh đi Tây Thiên, tứ sư huynh đi Tây Thiên, ngũ sư huynh đi Tây Thiên, nàng có thể chính thức ngồi lên chức chưởng môn phái Nga Mi rồi. Từ từ, ngươi muốn hỏi vì sao tất cả phái Nga Mi đều là sư huynh? Trên thực tế trăm năm trước, phái Nga Mi và phái Hằng Sơn, cả hai phái này đều là nữ nhân. Nhưng do cơ duyên xảo hợp. Nam chưởng môn phái Hằng Sơn, cưới một nữ đệ tử phái Hằng Sơn; một vị nam tử khác phái Nga Mi, lại lấy nữ chưởng môn của phái Nga Mi, vì thế Hằng Sơn và Nga Mi nhất thời đông khách. Càng ngày càng nhiều nam sĩ giang hồ lên hai sơn, lấy đủ loại lý do, sống chết muốn gia nhập hai phái này nguyên nhân vì muốn lấy nữ đệ tử trong phái. Trong đó bởi vì nữ đệ tử Hằng Sơn không có tóc, nữ đệ tử phái Nga Mi lại có tóc, cho nên Nga Mi còn nổi tiếng hơn nhiều so với Hằng Sơn. Một trăm năm sau, dần dần dương thịnh… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Editor: Snowflake HDPhạm Đoàn Đoàn tỉnh lại, phát hiện hóa ra chính là một giấc mơ của mình.[Cho nên nói thiếu nữ không nên xem quá nhiều thoại bản cực kì dễ bị bóng đè nha]Phạm Đoàn Đoàn trợn mắt, phát hiện Cẩu Thặng đang nhìn nàng chằm chằm.Cẩu Thặng còn hỏi một câu vô nghĩa: “Dậy rồi sao?”Phạm Đoàn Đoàn trợn tròn mắt trả lời: “Ta chưa dậy.”Cẩu Thặng gật đầu: “Nếu dậy rồi thì đứng lên đi.”Hắn kéo nàng đứng dậy. Nàng lại đứng không vững, ngã vào lòng hắn.Phạm Đoàn Đoàn vươn hai cánh tay, thật cẩn thận vòng qua người Cẩu Thặng. Nàng ôm hắn rất lâu, thật lâu, mới cảm thấy có chút chân thật.Phạm Đoàn Đoàn nói nhỏ với Cẩu Thặng, toàn bộ khí lực xuyên qua lớp vải ngăn cách xuyên vào ngực hắn: “Ngươi về rồi.”“Về rồi.” Cẩu Thặng lời ít ý nhiều, tiếp theo cầm lấy bao quần áo của Phạm Đoàn Đoàn quăng xuống đất: “Này, 28 hộp tuyết chi hương cao.”“Quốc sư kia?” Phạm Đoàn Đoàn nghĩ đến quốc sư Liêu quốc uy vũ võ công cao cường, lập tức kiểm tra cẩn thận trên dưới người Cẩu Thặng: “Ngươi có bị thương không, có phải rất khó khăn không?”Cẩu Thặng suy nghĩ: Ừm hừ, hắn bình thường là bất bại, chỉ một cái Kim Thương Pháp Vương mà thôi, có gì mà khó khăn chứ?Hô--- hô--- hô lá cây bị gió thổi bay lên, một vòng lại một vòng, chúng ta liền quay về chín canh giờ trước.Mười tám canh giờ trước, Cẩu Thặng xuất phát.Chín canh giờ sau, hắn đến tìm quốc sư Liêu quốc, hai người ước hẹn trên đỉnh núi Vô Danh chiến một trận. [Vô Danh vì ta thật sự chẳng muốn nghĩ tên]Cẩu Thặng lười biếng nghiêng người, không chút để ý liếc mắt nhìn quốc sư Liêu quốc một cái: “Sư đệ, thu tay lại đi.”Sư đệ?Đúng vậy, sư đệ.Bởi vì theo một loại ngôn ngữ nào đó Guo và Gou đều có G đứng đầu, nhưng so với o u đứng trước, vì thế sư phụ của Cẩu Thặng và quốc sư để cho Cẩu Thặng làm sư huynh.Quốc sư Liêu quốc, Kim Thương Pháp Vương thực ra tên là Quách Tư.

Chương 14: Lục tử (2)