-Á Á Á ... Anh đẹp trai ơi cho em xin số điện thoại với. - Anh ơi làm bạn trai em nha! Anh đẹp quá . .........Và rất nhiều tiếng hò hét nữa nhưng Phong không để ý đến, anh luôn chán ghét bọn con gái, nhất là cái loại hở tí thấy trai đẹp là hò hét ầm ĩ, nói thích hay yêu dễ dàng với người mình mới gặp hoặc tiếp xúc không nhiều. - Haizz! Anh thở dài chán nản . Giờ anh chỉ muốn làm sao cắt đuôi được bọn con gái sau lưng. Anh với tay đại ôm một cô gái có mái tóc buộc đuôi ngựa cao, áo thun rộng , quần lửng, mang đôi giày thể thao gần đó. Thoạt nhìn anh tưởng là con trai nhưng khi thấy tóc dài thì đinh ninh chắc là con gái nên ôm luôn. - Xin lỗi nhưng tôi có người yêu rồi ! Tôi và cô gái này đang đi hẹn hò mong mọi người đừng làm phiền. Nói rồi anh liền hôn cô khi cô đang trợn ngược mắt lên để làm chứng. Không để cô gái phản kháng, Anh bế cô như kiểu công chúa chạy một mạnh khi các cô gái đang còn ngẩn ngơ không biết mô tê gì hết. Rẽ vào một hẽm nhỏ vắng người, anh thả cô xuống…
Chương 15: Rung động
Hãy Đợi Đấy... Anh Sẽ Bắt Em Nói Với Anh Rằng AishiteruTác giả: BlackCat-Á Á Á ... Anh đẹp trai ơi cho em xin số điện thoại với. - Anh ơi làm bạn trai em nha! Anh đẹp quá . .........Và rất nhiều tiếng hò hét nữa nhưng Phong không để ý đến, anh luôn chán ghét bọn con gái, nhất là cái loại hở tí thấy trai đẹp là hò hét ầm ĩ, nói thích hay yêu dễ dàng với người mình mới gặp hoặc tiếp xúc không nhiều. - Haizz! Anh thở dài chán nản . Giờ anh chỉ muốn làm sao cắt đuôi được bọn con gái sau lưng. Anh với tay đại ôm một cô gái có mái tóc buộc đuôi ngựa cao, áo thun rộng , quần lửng, mang đôi giày thể thao gần đó. Thoạt nhìn anh tưởng là con trai nhưng khi thấy tóc dài thì đinh ninh chắc là con gái nên ôm luôn. - Xin lỗi nhưng tôi có người yêu rồi ! Tôi và cô gái này đang đi hẹn hò mong mọi người đừng làm phiền. Nói rồi anh liền hôn cô khi cô đang trợn ngược mắt lên để làm chứng. Không để cô gái phản kháng, Anh bế cô như kiểu công chúa chạy một mạnh khi các cô gái đang còn ngẩn ngơ không biết mô tê gì hết. Rẽ vào một hẽm nhỏ vắng người, anh thả cô xuống… Sau khi Phong rời đi để lại Bảo trơ trọi ở lớp 11a2. Không khí càng trở nên căng thẳng hơn.-……Cạch Linh đứng lên bước ra khỏi lớp. Bảo vẫn đi theo sau lưng Linh.-Sao cứ đi theo tôi mãi thế?_ Ko thể chịu nổi nữa Linh lên tiếng.-Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện với tôi rồi.- Có thôi đi không, tôi mệt mỏi lắm rồi, hãy buông tha tôi.- Linh, xin lỗi, cậu cứ mắng hay đánh đập tớ cũng được nhưng làm ơn đừng lạnh nhạt với tớ, đừng xua đuổi tớ.- … Vô ích thôi, cậu sẽ không thay đổi tôi được đâu.- Chỉ cần cậu cho tớ một cơ hội thôi, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy rằng tớ thật lòng.- Cậu thật lòng thì sao? Dù cậu có thật lòng thì tôi không thể yêu cậu được.- Nhất định cậu sẽ thay đổi và cậu sẽ yêu tớ.-…..Hãy để tôi yên._ Linh bước đi, cô cảm thấy nếu nói chuyện nữa thì cô sẽ rung động mất.....Reng…reng.Sau khi tan học.- Lâm, về thôi._ Linh lại bàn của Lâm- Uk, hôm nay cậu ở lại nhà tớ ko, mẹ tớ rất nhớ cậu đấy.- Ok, tớ cũng đang rất nhớ mẹ cậu, với lại lâu lắm rồi mình ko ngủ chung.-Hì.- Để tớ đưa 2 cậu về được ko?_ Bỗng Bảo lên tiếng.- Không cần, bọn tôi có chân, với lại ko phải nhà cậu mới có xe._ Linh lạnh lùng đáp lại.- Linh…._ Bảo- Lâm, bọn mình đi thôi._ Linh kéo tay lâm ra khỏi lớp.-…....Đang ngồi trên xe.-Linh, như vậy có ổn ko?-Hửm, chuyện gì?- Cậu định cự tuyệt và không quan tâm đến Bảo à?- … Nếu là cậu thì cậu sẽ làm gì.- Không biết.-Vậy mà hỏi mình.- Vậy tớ hỏi nhé… Cậu có rung động với Bảo không, dù chỉ một chút.- ….-Hãy trả lời mình thật lòng, mình muốn cậu hạnh phúc.- Mình sẽ không hạnh phúc khi mà cậu cũng không hạnh phúc.- Cậu hạnh phúc thì mình sẽ hạnh phúc, nên cậu hãy nói thật lòng.- … Mình cũng không rõ, nhưng mình biết là mình không ghét cậu ta.- Ukm, vậy cậu cứ cư xử bình thường với Bảo đi, cho Bảo một cơ hội coi sao, biết đâu cậu ta thật lòng thì sao._ Lâm cầm tay Linh đặt nhẹ lên tay mình.-….. Vì cậu nói nên mình mới thử đó.- Hì.Có lẽ dù chỉ một chút thôi nhưng Linh và Lâm đã bắt đầu rung động rồi.
Sau khi Phong rời đi để lại Bảo trơ trọi ở lớp 11a2. Không
khí càng trở nên căng thẳng hơn.
-……
Cạch
Linh đứng lên bước ra khỏi lớp. Bảo vẫn đi theo sau lưng
Linh.
-Sao cứ đi theo tôi mãi thế?_ Ko thể chịu nổi nữa Linh lên
tiếng.
-Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện với tôi rồi.
- Có thôi đi không, tôi mệt mỏi lắm rồi, hãy buông tha tôi.
- Linh, xin lỗi, cậu cứ mắng hay đánh đập tớ cũng được nhưng
làm ơn đừng lạnh nhạt với tớ, đừng xua đuổi tớ.
- … Vô ích thôi, cậu sẽ không thay đổi tôi được đâu.
- Chỉ cần cậu cho tớ một cơ hội thôi, tớ sẽ chứng minh cho cậu
thấy rằng tớ thật lòng.
- Cậu thật lòng thì sao? Dù cậu có thật lòng thì tôi không
thể yêu cậu được.
- Nhất định cậu sẽ thay đổi và cậu sẽ yêu tớ.
-…..Hãy để tôi yên._ Linh bước đi, cô cảm thấy nếu nói chuyện
nữa thì cô sẽ rung động mất.
.
.
.
.
Reng…reng.
Sau khi tan học.
- Lâm, về thôi._ Linh lại bàn của Lâm
- Uk, hôm nay cậu ở lại nhà tớ ko, mẹ tớ rất nhớ cậu đấy.
- Ok, tớ cũng đang rất nhớ mẹ cậu, với lại lâu lắm rồi mình
ko ngủ chung.
-Hì.
- Để tớ đưa 2 cậu về được ko?_ Bỗng Bảo lên tiếng.
- Không cần, bọn tôi có chân, với lại ko phải nhà cậu mới có
xe._ Linh lạnh lùng đáp lại.
- Linh…._ Bảo
- Lâm, bọn mình đi thôi._ Linh kéo tay lâm ra khỏi lớp.
-…..
.
.
Đang ngồi trên xe.
-Linh, như vậy có ổn ko?
-Hửm, chuyện gì?
- Cậu định cự tuyệt và không quan tâm đến Bảo à?
- … Nếu là cậu thì cậu sẽ làm gì.
- Không biết.
-Vậy mà hỏi mình.
- Vậy tớ hỏi nhé… Cậu có rung động với Bảo không, dù chỉ một
chút.
- ….
-Hãy trả lời mình thật lòng, mình muốn cậu hạnh phúc.
- Mình sẽ không hạnh phúc khi mà cậu cũng không hạnh phúc.
- Cậu hạnh phúc thì mình sẽ hạnh phúc, nên cậu hãy nói thật
lòng.
- … Mình cũng không rõ, nhưng mình biết là mình không ghét cậu
ta.
- Ukm, vậy cậu cứ cư xử bình thường với Bảo đi, cho Bảo một
cơ hội coi sao, biết đâu cậu ta thật lòng thì sao._ Lâm cầm tay Linh đặt nhẹ
lên tay mình.
-….. Vì cậu nói nên mình mới thử đó.
- Hì.
Có lẽ dù chỉ một chút thôi nhưng Linh và Lâm đã bắt đầu rung
động rồi.
Hãy Đợi Đấy... Anh Sẽ Bắt Em Nói Với Anh Rằng AishiteruTác giả: BlackCat-Á Á Á ... Anh đẹp trai ơi cho em xin số điện thoại với. - Anh ơi làm bạn trai em nha! Anh đẹp quá . .........Và rất nhiều tiếng hò hét nữa nhưng Phong không để ý đến, anh luôn chán ghét bọn con gái, nhất là cái loại hở tí thấy trai đẹp là hò hét ầm ĩ, nói thích hay yêu dễ dàng với người mình mới gặp hoặc tiếp xúc không nhiều. - Haizz! Anh thở dài chán nản . Giờ anh chỉ muốn làm sao cắt đuôi được bọn con gái sau lưng. Anh với tay đại ôm một cô gái có mái tóc buộc đuôi ngựa cao, áo thun rộng , quần lửng, mang đôi giày thể thao gần đó. Thoạt nhìn anh tưởng là con trai nhưng khi thấy tóc dài thì đinh ninh chắc là con gái nên ôm luôn. - Xin lỗi nhưng tôi có người yêu rồi ! Tôi và cô gái này đang đi hẹn hò mong mọi người đừng làm phiền. Nói rồi anh liền hôn cô khi cô đang trợn ngược mắt lên để làm chứng. Không để cô gái phản kháng, Anh bế cô như kiểu công chúa chạy một mạnh khi các cô gái đang còn ngẩn ngơ không biết mô tê gì hết. Rẽ vào một hẽm nhỏ vắng người, anh thả cô xuống… Sau khi Phong rời đi để lại Bảo trơ trọi ở lớp 11a2. Không khí càng trở nên căng thẳng hơn.-……Cạch Linh đứng lên bước ra khỏi lớp. Bảo vẫn đi theo sau lưng Linh.-Sao cứ đi theo tôi mãi thế?_ Ko thể chịu nổi nữa Linh lên tiếng.-Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện với tôi rồi.- Có thôi đi không, tôi mệt mỏi lắm rồi, hãy buông tha tôi.- Linh, xin lỗi, cậu cứ mắng hay đánh đập tớ cũng được nhưng làm ơn đừng lạnh nhạt với tớ, đừng xua đuổi tớ.- … Vô ích thôi, cậu sẽ không thay đổi tôi được đâu.- Chỉ cần cậu cho tớ một cơ hội thôi, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy rằng tớ thật lòng.- Cậu thật lòng thì sao? Dù cậu có thật lòng thì tôi không thể yêu cậu được.- Nhất định cậu sẽ thay đổi và cậu sẽ yêu tớ.-…..Hãy để tôi yên._ Linh bước đi, cô cảm thấy nếu nói chuyện nữa thì cô sẽ rung động mất.....Reng…reng.Sau khi tan học.- Lâm, về thôi._ Linh lại bàn của Lâm- Uk, hôm nay cậu ở lại nhà tớ ko, mẹ tớ rất nhớ cậu đấy.- Ok, tớ cũng đang rất nhớ mẹ cậu, với lại lâu lắm rồi mình ko ngủ chung.-Hì.- Để tớ đưa 2 cậu về được ko?_ Bỗng Bảo lên tiếng.- Không cần, bọn tôi có chân, với lại ko phải nhà cậu mới có xe._ Linh lạnh lùng đáp lại.- Linh…._ Bảo- Lâm, bọn mình đi thôi._ Linh kéo tay lâm ra khỏi lớp.-…....Đang ngồi trên xe.-Linh, như vậy có ổn ko?-Hửm, chuyện gì?- Cậu định cự tuyệt và không quan tâm đến Bảo à?- … Nếu là cậu thì cậu sẽ làm gì.- Không biết.-Vậy mà hỏi mình.- Vậy tớ hỏi nhé… Cậu có rung động với Bảo không, dù chỉ một chút.- ….-Hãy trả lời mình thật lòng, mình muốn cậu hạnh phúc.- Mình sẽ không hạnh phúc khi mà cậu cũng không hạnh phúc.- Cậu hạnh phúc thì mình sẽ hạnh phúc, nên cậu hãy nói thật lòng.- … Mình cũng không rõ, nhưng mình biết là mình không ghét cậu ta.- Ukm, vậy cậu cứ cư xử bình thường với Bảo đi, cho Bảo một cơ hội coi sao, biết đâu cậu ta thật lòng thì sao._ Lâm cầm tay Linh đặt nhẹ lên tay mình.-….. Vì cậu nói nên mình mới thử đó.- Hì.Có lẽ dù chỉ một chút thôi nhưng Linh và Lâm đã bắt đầu rung động rồi.