Tác giả:

Lưu Yên chết sửng vài giây Đế Kim xem mạng người như cỏ rác mạng cô cũng vậy tại sao không giết cô mà lại dày vò cô.  Lưu Yên cười lạnh nhìn Đế Kim  " anh xem mạng người như cỏ rác vậy sao?"  Đế Kim nhìn cô ánh mắt khinh bỉ  " đúng"  Lưu Yên cười lạnh  " đối với anh mạng người không đáng là gì nhưng đối với tui thì khác"  Đế Kim cười chế nhĩu  " cô không có tư cách dạy tôi mạng cô cũng không đáng một xu"  Lưu Yên rũ mặt xuống  " vậy anh giết tôi đi"  Đế Kim nghe cô nói vậu thì giọng càng lạnh  " giết cô vậy ai làm con rối cho tôi dày vò nửa"  Lưu Yên cảm thấy trái tim như ngàn mũi dao đâm vào chảy máu đầm đìa  Đế Kim nắm tay cô đi vào lúc bước vào cô như bước vào địa ngục mọi người coi đây là tiên cảnh còn cô thì khác những ánh đèn đỏ mờ ảo chiếu trên người những người con gái ăn mặc hờ hang đang nhảy trên trên.  Đế Kim kéo tay cô vào một phòng có ánh đèn trắng mờ áo  Lưu Yên đưa ánh mắt khó hiểu nhìn  " làm gì?"  Đế Kim không trả lời mà lại ghế sofa ngồi gót cho mình ly rượu đỏ châm…

Chương 82

Tổng Tài Sủng Vật NhỏTác giả: Bunn!Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngLưu Yên chết sửng vài giây Đế Kim xem mạng người như cỏ rác mạng cô cũng vậy tại sao không giết cô mà lại dày vò cô.  Lưu Yên cười lạnh nhìn Đế Kim  " anh xem mạng người như cỏ rác vậy sao?"  Đế Kim nhìn cô ánh mắt khinh bỉ  " đúng"  Lưu Yên cười lạnh  " đối với anh mạng người không đáng là gì nhưng đối với tui thì khác"  Đế Kim cười chế nhĩu  " cô không có tư cách dạy tôi mạng cô cũng không đáng một xu"  Lưu Yên rũ mặt xuống  " vậy anh giết tôi đi"  Đế Kim nghe cô nói vậu thì giọng càng lạnh  " giết cô vậy ai làm con rối cho tôi dày vò nửa"  Lưu Yên cảm thấy trái tim như ngàn mũi dao đâm vào chảy máu đầm đìa  Đế Kim nắm tay cô đi vào lúc bước vào cô như bước vào địa ngục mọi người coi đây là tiên cảnh còn cô thì khác những ánh đèn đỏ mờ ảo chiếu trên người những người con gái ăn mặc hờ hang đang nhảy trên trên.  Đế Kim kéo tay cô vào một phòng có ánh đèn trắng mờ áo  Lưu Yên đưa ánh mắt khó hiểu nhìn  " làm gì?"  Đế Kim không trả lời mà lại ghế sofa ngồi gót cho mình ly rượu đỏ châm… Đế Kim nghe Thành Quốc trả lời xong thì tắt máy.Thành Quốc thở dài nghĩ một ngày mà trừng tận nữa tháng lương của anh saoThành Quốc cháo mình đã xong vào phòng của Lưu Bạch mà để trên kệ giường kế chỗ anh nằm. Anh lấy khăn trên trán của Lưu Bạch xuống thấm miến nửa thì để lên lại lên trán của anh.Lưu Bạch từ từ mở mắt ra Thành Quốc thấy vậy thì chợt đứng dậu ho khan" khụ khụ..tôi làm cậu thức sao?"Lưu Bạch chống tay ngồi dậy" không đâu cảm ơn anh đã chăm sóc tôi"Thành Quốc đỡ cậu dựa vào gối" cháo tôi nấu cho cậu ở trên đó cậu ăn đi rồi uống thuốc"Lưu Bạch nhận lấy tô cháo rồi gật đầu____________Đế Kim bị cuộc điện thoại của Thành Quốc mà thức giấc anh cau mày bước xuống giường bước vào phòng tắm mà thay đồ.Anh thay đồ xong đã là 6 giờ 40 nhưng trời thì còn tối và hơi lạnhĐế Kim đi xuống dưới phòng khách thì thấy Lưu Yên gác chân lên bàn mà ăn nack coi phim.Cô mặc váy nhưng do cô quên gác chân lên bàn thì váy nó sẽ phủ xuống ghế mà để lộ ra quần nhỏ màu trắng. Sáng sớm cậu bé của tất cả những người đàn ông điều chào cờ Đế Kim cũng vậy anh thấy như vậy thì hơi khó chịu mà đi lại bế Lưu Yên lên.Lưu Yên giật mình mà nhìn Đế Kim" anh làm gì?"Đế Kim không nói gì mà chỉ bế cô lên phòng đặt cô xuống giường anh đi lại khóa cửa lại.Lưu Yên biết sắp có chuyện gì xảy ra mà hơi sợ" tôi nói cho anh biết mọi người còn ngủ đó"Đế Kim nhếch mép như không quan tâm mà tiến lại gần xé chiếc váy của Lưu Yên raLưu Yên hoảng sợ mà lấy tay che ngực mình lại" tôi nói là đừng mà"Mắc cô rưng rưng lệĐế Kim nhưng không nghe thấy mà đưa tay xoa ngực cô. Động tác không mạnh bạo mà lại dịu dàng làm cho Lưu Yên sợ lại càng sợ thêm.Đế Kim đưa tay c** q**n nhỏ của Lưu Yên ra thì vứt dưới đất anh kiếm đồ mở áo ngực của cô nhưng anh không kiếm được mà xé cả cái áo ngực.Lưu Yên tay chân cô run nhưng không còn miến sức lực nào mà chống cựĐế Kim thấy vậy thì hài lòng mà nhếch mép___________Muốn thịt hay không đây:((

Đế Kim nghe Thành Quốc trả lời xong thì tắt máy.

Thành Quốc thở dài nghĩ một ngày mà trừng tận nữa tháng lương của anh sao

Thành Quốc cháo mình đã xong vào phòng của Lưu Bạch mà để trên kệ giường kế chỗ anh nằm. Anh lấy khăn trên trán của Lưu Bạch xuống thấm miến nửa thì để lên lại lên trán của anh.

Lưu Bạch từ từ mở mắt ra Thành Quốc thấy vậy thì chợt đứng dậu ho khan

" khụ khụ..tôi làm cậu thức sao?"

Lưu Bạch chống tay ngồi dậy

" không đâu cảm ơn anh đã chăm sóc tôi"

Thành Quốc đỡ cậu dựa vào gối

" cháo tôi nấu cho cậu ở trên đó cậu ăn đi rồi uống thuốc"

Lưu Bạch nhận lấy tô cháo rồi gật đầu

____________

Đế Kim bị cuộc điện thoại của Thành Quốc mà thức giấc anh cau mày bước xuống giường bước vào phòng tắm mà thay đồ.

Anh thay đồ xong đã là 6 giờ 40 nhưng trời thì còn tối và hơi lạnh

Đế Kim đi xuống dưới phòng khách thì thấy Lưu Yên gác chân lên bàn mà ăn nack coi phim.

Cô mặc váy nhưng do cô quên gác chân lên bàn thì váy nó sẽ phủ xuống ghế mà để lộ ra quần nhỏ màu trắng. Sáng sớm cậu bé của tất cả những người đàn ông điều chào cờ Đế Kim cũng vậy anh thấy như vậy thì hơi khó chịu mà đi lại bế Lưu Yên lên.

Lưu Yên giật mình mà nhìn Đế Kim

" anh làm gì?"

Đế Kim không nói gì mà chỉ bế cô lên phòng đặt cô xuống giường anh đi lại khóa cửa lại.

Lưu Yên biết sắp có chuyện gì xảy ra mà hơi sợ

" tôi nói cho anh biết mọi người còn ngủ đó"

Đế Kim nhếch mép như không quan tâm mà tiến lại gần xé chiếc váy của Lưu Yên ra

Lưu Yên hoảng sợ mà lấy tay che ngực mình lại

" tôi nói là đừng mà"

Mắc cô rưng rưng lệ

Đế Kim nhưng không nghe thấy mà đưa tay xoa ngực cô. Động tác không mạnh bạo mà lại dịu dàng làm cho Lưu Yên sợ lại càng sợ thêm.

Đế Kim đưa tay c** q**n nhỏ của Lưu Yên ra thì vứt dưới đất anh kiếm đồ mở áo ngực của cô nhưng anh không kiếm được mà xé cả cái áo ngực.

Lưu Yên tay chân cô run nhưng không còn miến sức lực nào mà chống cự

Đế Kim thấy vậy thì hài lòng mà nhếch mép

___________

Muốn thịt hay không đây:((

Tổng Tài Sủng Vật NhỏTác giả: Bunn!Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngLưu Yên chết sửng vài giây Đế Kim xem mạng người như cỏ rác mạng cô cũng vậy tại sao không giết cô mà lại dày vò cô.  Lưu Yên cười lạnh nhìn Đế Kim  " anh xem mạng người như cỏ rác vậy sao?"  Đế Kim nhìn cô ánh mắt khinh bỉ  " đúng"  Lưu Yên cười lạnh  " đối với anh mạng người không đáng là gì nhưng đối với tui thì khác"  Đế Kim cười chế nhĩu  " cô không có tư cách dạy tôi mạng cô cũng không đáng một xu"  Lưu Yên rũ mặt xuống  " vậy anh giết tôi đi"  Đế Kim nghe cô nói vậu thì giọng càng lạnh  " giết cô vậy ai làm con rối cho tôi dày vò nửa"  Lưu Yên cảm thấy trái tim như ngàn mũi dao đâm vào chảy máu đầm đìa  Đế Kim nắm tay cô đi vào lúc bước vào cô như bước vào địa ngục mọi người coi đây là tiên cảnh còn cô thì khác những ánh đèn đỏ mờ ảo chiếu trên người những người con gái ăn mặc hờ hang đang nhảy trên trên.  Đế Kim kéo tay cô vào một phòng có ánh đèn trắng mờ áo  Lưu Yên đưa ánh mắt khó hiểu nhìn  " làm gì?"  Đế Kim không trả lời mà lại ghế sofa ngồi gót cho mình ly rượu đỏ châm… Đế Kim nghe Thành Quốc trả lời xong thì tắt máy.Thành Quốc thở dài nghĩ một ngày mà trừng tận nữa tháng lương của anh saoThành Quốc cháo mình đã xong vào phòng của Lưu Bạch mà để trên kệ giường kế chỗ anh nằm. Anh lấy khăn trên trán của Lưu Bạch xuống thấm miến nửa thì để lên lại lên trán của anh.Lưu Bạch từ từ mở mắt ra Thành Quốc thấy vậy thì chợt đứng dậu ho khan" khụ khụ..tôi làm cậu thức sao?"Lưu Bạch chống tay ngồi dậy" không đâu cảm ơn anh đã chăm sóc tôi"Thành Quốc đỡ cậu dựa vào gối" cháo tôi nấu cho cậu ở trên đó cậu ăn đi rồi uống thuốc"Lưu Bạch nhận lấy tô cháo rồi gật đầu____________Đế Kim bị cuộc điện thoại của Thành Quốc mà thức giấc anh cau mày bước xuống giường bước vào phòng tắm mà thay đồ.Anh thay đồ xong đã là 6 giờ 40 nhưng trời thì còn tối và hơi lạnhĐế Kim đi xuống dưới phòng khách thì thấy Lưu Yên gác chân lên bàn mà ăn nack coi phim.Cô mặc váy nhưng do cô quên gác chân lên bàn thì váy nó sẽ phủ xuống ghế mà để lộ ra quần nhỏ màu trắng. Sáng sớm cậu bé của tất cả những người đàn ông điều chào cờ Đế Kim cũng vậy anh thấy như vậy thì hơi khó chịu mà đi lại bế Lưu Yên lên.Lưu Yên giật mình mà nhìn Đế Kim" anh làm gì?"Đế Kim không nói gì mà chỉ bế cô lên phòng đặt cô xuống giường anh đi lại khóa cửa lại.Lưu Yên biết sắp có chuyện gì xảy ra mà hơi sợ" tôi nói cho anh biết mọi người còn ngủ đó"Đế Kim nhếch mép như không quan tâm mà tiến lại gần xé chiếc váy của Lưu Yên raLưu Yên hoảng sợ mà lấy tay che ngực mình lại" tôi nói là đừng mà"Mắc cô rưng rưng lệĐế Kim nhưng không nghe thấy mà đưa tay xoa ngực cô. Động tác không mạnh bạo mà lại dịu dàng làm cho Lưu Yên sợ lại càng sợ thêm.Đế Kim đưa tay c** q**n nhỏ của Lưu Yên ra thì vứt dưới đất anh kiếm đồ mở áo ngực của cô nhưng anh không kiếm được mà xé cả cái áo ngực.Lưu Yên tay chân cô run nhưng không còn miến sức lực nào mà chống cựĐế Kim thấy vậy thì hài lòng mà nhếch mép___________Muốn thịt hay không đây:((

Chương 82